Chúa rao sự cuối cùng từ buổi đầu tiên (Mũ bảo hiểm)
Der Herr verkündet das Ende von Anfang an (Helme)
Vừa rồi chúng ta chứng kiến một điều không vui, là người chị em đi xe đạp, bị ngã, và vì không có mũ bảo hiểm, nên bị trọng thương. Nhắc lại chuyện đó trong sự biết ơn Chúa, Ngài không quên một con chim sẻ, một sợi tóc trên đầu trước khi rụng xuống, Ngài cũng biết cả. Một sự tương phản như đêm và ngày, đen trắng. Nhắc lại đây trong bài học hôm nay, xin Chúa cho chúng ta học về sự quan phòng, cùng nhau nhắc nhở và ghi nhớ, về Chúa là Đấng không thay đổi về ý định ban đầu của Ngài. Điều chúng ta không mấy ai muốn, là lường đến hậu quả trước khi hành động một việc gì, và cuối cùng, dẫn chúng ta đến một kết luận rằng: con đường chân lý, không tự chúng ta đi được, chỉ bởi Ân điển và đức tin nương dựa vào Ngài hoàn toàn.
Ê-sai thuộc trong nhóm tiên tri, gọi là tiên tri lớn, tên gọi tiên tri lớn vì khối lượng đồ sộ sách họ viết, không phải vì chúng quan trọng, hay chất lượng hơn các tiên tri nhỏ trong Cựu ước. Cựu Ước được viết trong khoảng thời gian từ năm 1400 TCN đến khoảng năm 400 TCN. Cựu Ước chủ yếu được viết bằng tiếng Hê-bơ-rơ, với một vài phần nhỏ được viết bằng tiếng A-ram (về cơ bản là một biến thể của tiếng Hê-bơ-rơ). Cựu ước được chia thành 5 nhóm.
Chúng ta xem hình sau:
Đây là phân chia theo thứ tự như Kinh Thánh chúng ta có, có 39 sách Cựu ước, và 27 sách Tân ước, cả Kinh Thánh có 66 sách. 1.189 chương, được viết trong khoảng thời gian độ 1.500 năm, bởi 40 tác giả! Nhưng toàn bộ Kinh Thánh được “Đức Chúa Trời hà hơi” (2Ti-mô-thê 3:16-17, (theopneustos) God-breathed (G2315)), được Đức Thánh Linh tác động, cảm động (getrieben), ” được Đức Thánh Linh cảm thúc nói ra từ Đức Chúa Trời. ” (2Phi-e-rơ 1:21 BHĐ). Chữ ước, chúng ta có thể hiểu là giao ước, Cựu ước là giao ước cũ, Tân ước là giao ước mới.
Những ai đặt niềm tin nơi Chúa Giê-xu, đều có Đức Thánh Linh ngự trong lòng (Rô-ma 8:9; 1Cô-rinh-tô 12:13), thì Đức Thánh Linh sẽ dẫn chúng ta vào lẽ thật trong Lời Ngài đây. Chúng ta có thấy quí trọng giá trị, khi đọc tìm hiểu Kinh Thánh không? tự chúng ta không không thể hiểu Kinh Thánh bằng sức, sự khôn ngoan riêng. Một quyển sách có thể nhiều người đánh giá, nhưng Kinh Thánh được Đức Chúa Trời đánh giá, đó là quyển sách bất hủ. Dầu xã hội ngày nay đang xa Kinh Thánh, nhưng đó là sự cố tình, như bóng tối xa ánh sáng.
Đọc Kinh Thánh là nhờ cậy Đức Thánh Linh dẫn dắt và dạy chúng ta trong lẽ thật của Ngài. Sự hiểu biết gia tăng theo sự trưởng thành thuộc linh. đầy dẫy Đức Thánh Linh đồng nghĩa với yêu Lời Kinh Thánh, giấu Lời Ngài trong lòng. Một ví dụ điển hình là một cậu bé mới 8 tuổi đã thuộc toàn bộ Thi thiên 119, với 176 câu, đó là James Clerk Maxwell (1831–1879), nhà vật lý và toán học Scotland được biết đến với lý thuyết điện từ. Ơn lạ lùng Chúa ban cho là Ngài ban cho dân Chúa một sự khát khao về Lời Đức Chúa Trời.
Điểm hay của Kinh Thánh là mọi người (mọi tầng lớp, nam, nữ, giàu nghèo) có Đức Thánh Linh đều có thể lĩnh hội được, vì họ sống nhờ Lời Ngài, cũng như mọi người đều ăn cơm và thở bằng không khí vậy. Sứ đồ Giăng giới thiệu nhiều về Đức Thánh Linh, nhưng chính ông cũng đặc biệt giới thiệu Chúa Giê-xu là Ngôi Lời. Ngôi Lời trước khi lên thập tự giá, đã giới thiệu Đức Thánh Linh tiếp tục dẫn dân Ngài vào Lẽ thật: Lời Kinh Thánh! Chúng ta cần tránh nguy cơ mê tín: là nghiêng về Linh mà bỏ qua Lời, sự thật con người thích thờ thần tượng hơn … rơi vào huyền bí, thay vì mầu nhiệm của tin lành. Diệu ảo thay vì chân lý, lẽ thật.
Đặc biệt nhiều hơn bất kỳ sách nào trong Cựu ước, Ê-sai nói về Đấng Mê-si.
Sách Ê-sai gồm 2 phần: phần thứ nhất từ chương 1-35 “trình bày chi tiết về sự phán xét sắp xảy ra của Đức Chúa Trời đối với các dân tộc cổ đại vì tội lỗi và sự thờ hình tượng”. phần thứ hai dự báo về việc Israel được giải cứu khỏi ách nô lệ Ba-by-lôn, Lời hứa về Đấng Mê-si (chương 49-57), và chương 58-60 nói về vinh quang của Giê-ru-sa-lem và dân sự Ngài, về Trời mới, đất mới.
Câu 1-2: “Bên cúi xuống; Nê-bô khom mình; tượng nó chở trên loài thú, trên súc vật. Những vật mà các ngươi vốn thường khiêng, đè nặng quá, làm cho súc vật mệt nhọc. 2 Chúng nó cúi xuống, cùng nhau khom mình; đã chẳng cứu được gánh nặng của mình, và chính mình lại bị bắt làm phu tù.“
Ê-sai chương 46 đang nói về sự Chúa phán xét các thần tượng Ba-by-lôn, đó là các thần giả, không phải là thần, các thần do con người tạo nên. Trong Ê-sai 45:23 nói rằng “mọi đầu gối sẽ quì trước mặt ta, mọi lưỡi sẽ chỉ ta mà thề” và tiếp đây Ê-sai nói các thần tượng Ba-by-lôn cúi và khom mình. Các vị thần ngoại giáo Bên và Nê-bô, chúng ta biết qua tên Bên-xát-sa và Nê-bu-cát-nết-xa (Đa-ni-ên 5) .“Trong Ê-sai 45, Ê-sai tuyên bố rằng mọi đầu gối sẽ quỳ xuống trước Chúa, và ở đây ông mô tả các vị thần của thành Babylon vĩ đại đang cúi mình trong sự sỉ nhục.” (Grogan). Ê-sai mô tả cảnh dân sự Đức Chúa Trời bị lưu đày, bị cưỡng bức di dời. Thần tượng của họ chất đầy trên loài thú và súc vật và xe kéo – ngay cả thần tượng của họ cũng bị mang đi lưu đày, và chất lên những cỗ xe vận chuyển! Tóm lại là chúng “2bchẳng cứu được gánh nặng của mình, và chính mình lại bị bắt làm phu tù.“
Đọc Ê-sai 46 chúng ta thấy một sự tương phản rõ nét giữa những thần tượng vô tri của Ba-by-lôn và Đức Chúa Trời hằng sống của Y-sơ-ra-ên
Đồng thời Ê-sai 46 Chúa thách thức bảo Israel hãy nhớ lại chứng cớ Chúa là Đấng có 1 không 2, không ai bằng Ngài.
Ê-sai mô tả cảnh dân sự Đức Chúa Trời bị lưu đày, bị cưỡng bức di dời. Thần tượng của họ chất đầy trên loài thú và súc vật và xe kéo – ngay cả thần tượng của họ cũng bị mang đi lưu đày, và chất lên những cỗ xe vận chuyển! Tóm lại, chúng 2bchẳng cứu được gánh nặng của mình, và chính mình lại bị bắt làm phu tù.
Câu 3-4: “3Hỡi nhà Gia-cốp, và hết thảy các ngươi là dân sót của nhà Y-sơ-ra-ên, hãy nghe ta, ta đã gánh vác các ngươi từ lúc mới sanh, bồng ẵm các ngươi từ trong lòng mẹ. 4 Cho đến chừng các ngươi già cả, đầu râu tóc bạc, ta cũng sẽ bồng ẵm các ngươi. Ta đã làm ra, thì sẽ còn gánh vác các ngươi nữa. Ta sẽ bồng ẵm và giải cứu các ngươi.Một phép tương phản sâu sắc với câu trên: thần tượng câm, chết thì con người phải gánh vác, còn Đức Chúa Trời thì bồng ẵm dân Ngài.“
Sự thật Chúa vẫn luôn bồng ẵm dân Israel Ngài: Phục truyền 1: “31 và trong đồng vắng — là nơi ngươi thấy rằng trọn dọc đường ngươi đi, cho đến khi tới chốn nầy, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã bồng ngươi như một người bồng con trai mình.“
Chúa nhắc cho họ nhớ, câu 4 nhấn mạnh hơn, và ở thể loại song song, đối xứng với thần tượng: Ngài sẽ gánh vác!
Chúa Giê-xu cũng nhắc lại điều này trong Lu-ca 12:6-7, với cách nói khác: “6Người ta há chẳng bán năm con chim sẻ giá hai đồng tiền sao? Nhưng Đức Chúa Trời không quên một con nào hết. 7 Dầu đến tóc trên đầu các ngươi cũng đã đếm cả rồi. Đừng sợ chi, vì các ngươi trọng hơn nhiều chim sẻ.“
Câu 5-7: “5Các ngươi so sánh ta cùng ai, và coi ta bằng ai? Các ngươi lấy ai đọ với ta, đặng chúng ta được giống nhau? 6 Kìa, họ móc vàng trong túi ra, và lấy cân mà cân bạc, thuê thợ vàng dùng mà đúc một thần, rồi cúi mình thờ lạy. 7 Họ vác tượng ấy trên vai, đem đi, đặt vào chỗ nó: thần cứ đứng đó mà không dời khỏi chỗ nó nữa. Nếu có ai kêu cầu, thì thần chẳng trả lời, và không cứu khỏi nạn được.“
Câu 6: họ móc vàng trong túi ra: nghĩa là dốc hết, trút đổ ra, không tiếc của cho thần tượng. Vậy mà câu 7b khi “có ai kêu cầu, thì thần chẳng trả lời, và không cứu khỏi nạn được” Ê-sai vạch trần sự điên rồ của việc thờ thần tượng.
Câu 8-10: “8 Hãy nhớ mọi sự đó, hãy tỏ ra là đấng trượng phu! Hỡi kẻ phạm tội, hãy nghĩ lại! 9 Hãy nhớ lại những sự ngày xưa; vì ta là Đức Chúa Trời, và chẳng có Chúa nào khác; ta là Đức Chúa Trời, chẳng có ai giống như ta. 10 Ta đã rao sự cuối cùng từ buổi đầu tiên, và đã nói từ thuở xưa những sự chưa làm nên. Ta phán rằng: Mưu của ta sẽ lập, và ta sẽ làm ra mọi sự ta đẹp ý.” Nhiều thất bại trong đời sống theo Chúa chỉ vì chúng ta hay quên. Chúa nhắc nhở 2 lần trong câu 8 và 9 “Hãy nhớ mọi sự đó“
Khi Đức Chúa Trời quyết định thực hiện điều gì, không gì có thể ngăn cản Ngài. Ngài là Đấng toàn năng và toàn tri. Ngài biết và nhìn thấy mọi sự từ rất lâu trước khi chúng xảy ra. Ngài nắm giữ mọi sự trong tay mình. Điều này ban cho chúng ta sự can đảm trong những lúc gian nan—dù là trong đời sống cá nhân hay liên quan đến diễn biến chung của các sự kiện xung quanh. Chúng ta không cần phải lo lắng. Đức Chúa Trời không bao giờ bị bất ngờ bởi hoàn cảnh; không gì có thể khiến Ngài trở tay không kịp, và Ngài cũng không bao giờ lúng túng không biết phải làm gì! Ngài có một kế hoạch và một lộ trình cho thế giới này, cũng như cho chính bạn. Hãy can đảm và tin cậy bước tới dưới sự dẫn dắt của Ngài. Đức Chúa Trời là chân lý; Ngài luôn giữ trọn những lời hứa của mình. Giô-suê 23:14 “Nầy, ngày nay ta sẽ đi đường cả thế gian phải đi; vậy, hãy hết lòng hết ý nhận biết rằng trong các lời lành mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã phán về các ngươi, chẳng có một lời nào sai hết, thảy đều ứng nghiệm cho các ngươi; thật chẳng một lời nào sai hết“.
Ghi nhớ Ý chỉ Đức Chúa Trời, ý muốn Chúa cần có phẩm chất cần thiết: người nào ghi nhớ “ đấng trượng phu!“, thể hiện trách nhiệm, dám đối diện, can đảm.
Con người chúng ta có hay quên không ? vì sao chúng ta quên? Xác thịt yếu đuối, tâm thần thì muốn.
Câu 11-13: Hãy nhớ rằng Chúa sẽ đem một Đấng giải cứu đến Si-ôn.
“11 Ta gọi chim ó đến từ phương đông, và gọi người làm mưu ta đến từ xứ xa. Điều ta đã rao ra, ta sẽ làm hoàn thành, điều ta đã định, ta cũng sẽ làm. 12 Hỡi những người cứng lòng, xa cách sự công bình, hãy nghe ta phán. 13 Ta làm cho sự công bình ta đến gần, nó chẳng xa chi, và sự cứu rỗi của ta sẽ chẳng chậm trễ. Ta sẽ đặt sự cứu rỗi trong Si-ôn cho Y-sơ-ra-ên, là vinh hiển ta.” Khoảng 17 năm trước, không hiểu sao chúng ta ở München này lại được cảm động cầu nguyện cho công việc Chúa ở đây qua câu Kinh Thánh này, dù lúc đó chưa hiểu Lời Kinh Thánh này. Ước mong rằng điều đó dần ứng nghiệm, như chúng ta đang thấy hôm nay, miễn là chúng ta đừng quên điểm xuất phát của mình.
Trong giai đoạn lịch sử này lời này ám chỉ về vua Siru, Chúa sai đến để giải cứu Giu-đa khỏi Ba-by-lôn.
Khi nói về Cựu ước chúng ta hình dung các sách Môi-se, ra khỏi Ai-cập, nhưng Đấng Mê-si thì được Ê-sai giới thiệu rất nhiều. Giai đoạn ông sống nhiều biến động, phía bắc Israel vừa bị đế quốc A-si-ri bắt đi lưu đày năm 722 tcn, còn vương quốc Giu-đa thì tiếp tục con đường phản nghịch chống lại Đức Chúa Trời, không thay đổi, và khoảng thế kỷ 6 trước công nguyên cũng bị Ba-by-lôn bắt đi làm phu tù, 100 năm sau khi Ê-sai qua đời, và câu 11 trong bối cảnh lịch sử thời ông, dự báo về vua Si-ru, 150-200 năm sau, nhân tiện, trong Ê-sai chương 45:1-8, ông cũng tiên tri đích danh rằng có một vị vua tên là Siru sẽ đến (Ê-sai bắt đầu chức vụ khoảng 740 tcn, và thời điểm Siru chinh phục Ba-by-lôn là năm 539 trước công nguyên)
Như vậy đức tin là sự biết chắc vững vàng của những điều chúng ta hy vọng, không phải là biết chắc rằng chúng ta hay quên. Chúng ta cần ghi nhớ: Chúa gánh vác, bồng ẵm chúng ta. Từ lúc mới sinh đến khi “già cả, đầu râu tóc bạc, ta cũng sẽ bồng ẵm” con cái Ngài.
Không ai như Đức Chúa Trời chúng ta (câu 5,9)
Ngài biết sự cuối cùng từ lúc bắt đầu, Chúa không quên.
Càng ghi nhớ Lời Chúa, chúng ta càng nhận được sức mạnh dám đối diện với tội lỗi, là người đàn ông đích thực, là bậc trượng phu: vì sao không nhắc đến phụ nữ ở đây? Vì qui cho cùng A-đam phải gánh chịu trọng trách, chứ không phải Ê-va.
Nghĩa là Càng ghi nhớ Lời Chúa vào lòng (không phải chỉ là trí nhớ trong đầu), thì nhờ Đức Thánh Linh, giao ước mới, luật pháp Chúa được ghi vào lòng chúng ta, được cắt bì trong lòng. Một chân lý vô cùng mạnh mẽ và vinh hiển.
Dân Giu-đa bị đày sang Ba-by-lôn tưởng không còn ngày quay về, nhưng Chúa thành tín với ý định của Ngài. Đối với con người thì botay.com, nhưng đối với Đức Chúa Trời trong bế tắc Ngài luôn có mở lối trong Chúa Giê-xu là đường đi. Chúng ta có ghi nhớ rằng không ai giống như Ngài, không ai bằng Ngài trong đời sống chúng ta chưa? Chúng ta có sẵn lòng dâng trái tim cho Ngài hôm nay không?
Xem thêm:
https://www.youtube.com/live/NTgi5xtaloQ?si=mut4H2T6zduv5sFM&t=2067
https://susangthat.com/2025/12/28/hay-nho-moi-su-do-e-sai-46/
https://susangthat.com/2025/10/25/e-sai-46-nhung-than-tuong-chet-va-duc-chua-troi-hang-song/