Anh chị em được Chúa yêu thương! Hôm nay tôi muốn làm chứng về Lời Đức Chúa Trời. Chúng ta đang sống trong một thế giới chống lại lẽ thật. Những lời nói dối và những thông tin sai lệch đang được lan truyền. Sự mù quáng và hoang mang xảy ra mỗi ngày. Thông qua trí tuệ nhân tạo, hàng loạt văn bản, hình ảnh và video không đúng sự thật có thể dễ dàng được tạo ra và đưa ra thế giới. Nhiều khi những điều đó xảy ra mà không có sự kiểm soát và không có hậu quả rõ ràng. Chúng ta phải đối diện với điều này như thế nào?
Một số câu Kinh Thánh được đánh dấu bằng dấu * đã được dịch từ bản Kinh Thánh Schlachter 2000 tiếng Đức sang tiếng Việt, bởi vì bản Schlachter là một bản dịch sát nghĩa theo nguyên văn, và một số câu trong đó không có trong các bản Kinh Thánh tiếng Việt.
- Nguồn gốc của sự không chân thật
Ma quỷ, cũng được gọi là kẻ thù-nghịch (1 Phi-e-rơ 5:8), luôn luôn — mọi lúc, bất cứ khi nào, liên tục — chống nghịch Lời Đức Chúa Trời và công việc của Ngài.
Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng ma quỷ đã hoạt động ngay từ buổi đầu trong công việc sáng tạo của Đức Chúa Trời. Trong Cựu Ước, sau khi Đức Chúa Trời dựng nên loài người và ban phước cho họ (Sáng Thế Ký 2), ma quỷ đã cám dỗ Ê-va và A-đam (Sáng Thế Ký 3). Trong Tân Ước, sau khi Đức Chúa Trời là Cha xác nhận Chúa Giê-xu rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta hoàn toàn!” (Ma-thi-ơ 3:17), ma quỷ đã cám dỗ Chúa Giê-xu (Ma-thi-ơ 4).
Sự không vâng phục của ma quỷ — được bày tỏ qua câu hỏi: “Có thật Đức Chúa Trời đã dặn vậy sao?” (Sáng Thế Ký 3:1) và qua lời nói dối của nó: “Các ngươi chắc chắn sẽ không chết đâu!” (Sáng Thế Ký 3:4) — đã khiến Ê-va ban đầu nghi ngờ, mất lòng tin, và cuối cùng không vâng phục Đức Chúa Trời.
Trong mọi sự cám dỗ Chúa Cứu Thế Giê-xu trong đồng vắng, ma quỷ đã thất bại và tạm thời lìa khỏi Ngài (Lu-ca 4:13). Nhưng sau đó, nó tiếp tục tìm cách cám dỗ Chúa Giê-xu cho đến lúc Ngài chịu chết trên thập tự giá. Người ta đã chế nhạo Ngài rằng: “ Ê! Ngươi là người có thể phá hủy đền thờ và xây lại trong ba ngày, hãy tự cứu lấy mình và xuống khỏi thập tự giá đi!” (Mác 15:29-30).
Kinh Thánh mô tả ma quỷ như thế nào?
Nó là kẻ giết người từ ban đầu, là kẻ nói dối và không đứng trong lẽ thật (Giăng 8:44). Nó đến để cướp phá, giết hại và hủy diệt (Giăng 10:10). Nó là vua chúa của thế gian này (Giăng 12:31; 14:30; 16:11) và là thần của đời này, kẻ đã làm mù lòng người không tin (2 Cô-rinh-tô 4:4). Nó truyền bá những thần linh lừa dối và những giáo lý sai lạc; nói những lời dối trá trong sự giả hình (1 Ti-mô-thê 4:1-2) và lừa dối cả thế gian (Khải Huyền 12:9).
Danh xưng “thần” trong thư Cô-rinh-tô và “vua chúa” trong sách Phúc Âm Giăng được dùng cho ma quỷ, bởi vì nó được con người thờ lạy và có những con người làm thuộc hạ cho nó. Tuy nhiên, nó vẫn là một thiên sứ đã sa ngã và phải ở dưới quyền của Đức Chúa Trời Toàn Năng (Gióp 1:12; 1 Giăng 3:8). Những công việc của nó đã bị phá hủy (1 Giăng 3:8).
Tại sao chúng ta cần biết về bản chất của ma quỷ?
- Vì Kinh Thánh nói về nó và cảnh báo chúng ta phải đề phòng nó (1 Phi-e-rơ 5:8-9; Ê-phê-sô 6:11-12).
- Để chúng ta biết được những mưu kế của nó, vì xem quả thì biết cây (Ma-thi-ơ 12:33). Bởi vì “không có cây tốt nào sinh trái xấu, cũng không có cây xấu nào sinh trái tốt” (Lu-ca 6:43).
- Sự không chân thật trong thời đại ngày nay
Theo thông tin từ hiệp hội Kinh Thánh Đức, hơn 8 tỷ người đã có toàn bộ Kinh Thánh trong ngôn ngữ của mình hoặc có những phần Kinh Thánh đã được dịch.
Vậy ma quỷ làm gì khi Lời Đức Chúa Trời đã trở nên dễ dàng có sẵn và nhiều người có thể tiếp cận? Nó vẫn tiếp tục sử dụng những mưu kế của mình, chẳng hạn như làm mù lòng người (2 Cô-rinh-tô 4:4), bóp méo Lời Đức Chúa Trời (Sáng Thế Ký 3:1; xem sự cám dỗ Chúa Giê-xu), nói dối và làm giảm nhẹ tính nghiêm trọng của tội lỗi (Giăng 8:44), làm con người sao lãng khỏi Đức Chúa Trời và Lời Ngài (Lu-ca 21:34; Mác 4:18-19).
Tuy nhiên, những điều đó được thể hiện dưới những hình thức khác nhau. Bởi vì không có điều gì mới dưới ánh mặt trời. Có điều gì người ta có thể nói rằng: “ Hãy xem, cái nầy mới!“ Điều đó đã có từ lâu trong những thời đại trước chúng ta rồi! (Truyền Đạo 1:9-10).
Chúng ta hãy xem xét ba sự không chân thật đang được phổ biến rộng rãi ngày nay.
a) Không có Đức Chúa Trời
Người nào trong lòng mình nghĩ rằng không có Đức Chúa Trời thì là kẻ ngu dại. Kinh Thánh nói điều này rất rõ ràng và lặp lại hai lần trong Thi Thiên 14:1 và Thi Thiên 53:2. (Sự lặp lại trong Kinh Thánh là có chủ ý và nhấn mạnh tầm quan trọng của những lời này).
Kẻ ác khoe khoang về sự ham muốn của lòng mình; kẻ tham lam khinh bỉ và xúc phạm Đức Giê-hô-va. Kẻ ác trong sự kiêu ngạo nghĩ rằng: “Ngài sẽ không tra xét.” “Không có Đức Chúa Trời!” là tất cả những suy nghĩ của nó (Thi Thiên 10:3-4 *). Con đường của kẻ gian ác ngập tràn bóng tối; Chúng chẳng biết mình vấp ngã vì đâu! (Châm Ngôn 4:19). Đức Chúa Trời phán: “Kẻ ác chẳng được bình an” (Ê-sai 57:21).
Tuy nhiên, nơi Đức Chúa Trời có sự tha thứ rất lớn, vì Ngài đã hứa: Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va trong khi có thể gặp; Hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần! Kẻ gian ác hãy lìa bỏ đường lối mình, Người xấu xa hãy từ bỏ các ý tưởng mình; Hãy trở lại cùng Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ thương xót, Hãy đến cùng Đức Chúa Trời chúng ta, vì Ngài tha thứ dồi dào (Ê-sai 55:6-7)
Điều gì Đức Giê-hô-va phán thì Ngài sẽ làm (Dân Số Ký 23:19). Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như một số người nghĩ đâu; nhưng Ngài nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào bị hư mất, nhưng muốn cho mọi người đều ăn năn (2 Phi-e-rơ 3:9). Chúa Giê-hô-va phán: Thật như Ta hằng sống, Ta chẳng vui về sự chết của kẻ dữ, nhưng vui vì nó từ bỏ đường lối mình và được sống. Các ngươi hãy từ bỏ, từ bỏ đường lối xấu xa của mình đi! (Ê-xê-chi-ên 33:11). Mọi sự đều có thời điểm của nó, và mọi việc dưới bầu trời đều có kỳ định (Truyền Đạo 3:1). Khi tội lỗi đã đầy đủ mức độ, cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ giáng trên những kẻ không tin kính (1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:16 *).
# Trong Kinh Thánh có hai danh xưng dành cho Chúa Cha. Elohim, về mặt ngữ pháp là một dạng số nhiều, được dịch là “Đức Chúa Trời”, là danh xưng chung chỉ về Đức Chúa Trời trong vai trò Đấng Tạo Hóa và Đấng quyền năng.
JHWH hoặc Giê-hô-va, được dịch là “Đức Giê-hô-va”, là danh xưng của Đức Chúa Trời, bày tỏ chính Ngài và bản chất của Ngài (Xuất Ê-díp-tô Ký 3:14-15).
Vì lòng kính sợ và tôn kính, người Do Thái không đọc danh JHWH, nhưng thay vào đó đọc là Adonai (“Chúa”).
b) Đức Chúa Trời không công bằng, vì Ngài cho phép sự bất công tồn tại trong thế giới
Có ai có thể hiểu được quyền năng và sức mạnh nào đã tạo dựng nên trời đất, và theo sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, mọi sự được liên kết với nhau và cùng vận hành như thế nào?
Ai đã có mặt khi Đức Chúa Trời đặt nền trái đất? (Gióp 38:4). Ai đã định các kích thước của trái đất? (Gióp 38:5)? Ai đã ra lệnh cho mặt trời mọc và chỉ định chỗ cho bình minh? (Gióp 38:12 *). Ai đã thấy các cửa sự chết hoặc các cổng của nơi tối tăm của sự chết? (Gióp 38:17 *).
Nếu nhiều điều chúng ta không biết, thì làm sao chúng ta có thể phán xét điều gì là đúng và điều gì là sai? Thật vậy, hỡi con người, ngươi là ai mà dám tranh luận với Đức Chúa Trời? (Rô-ma 9:20 *).
Chúng ta biết câu chuyện về Gióp. Ông là người tự cho mình là công chính và quá tin tưởng vào bản thân đến nỗi nghĩ rằng những điều xảy ra cho mình là bất công. Đức Chúa Trời đã trả lời Gióp từ trong cơn gió lốc và phán một trong những bài nói trực tiếp dài nhất của Đức Chúa Trời dành cho một cá nhân trong Cựu Ước. Cuối cùng, sau những lời phán của Đức Chúa Trời, Gióp chỉ có thể nói rằng: “ Con biết rằng Chúa có thể làm được mọi việc, không ai ngăn cản được ý định của Ngài. Vì vậy, con ghê tởm chính mình và ăn năn trong tro bụi (Gióp 42:2, 6)
Đức Giê-hô-va phán: “Vì ý tưởng Ta chẳng phải là ý tưởng các ngươi, đường lối các ngươi chẳng phải là đường lối Ta. Vì các từng trời cao hơn đất bao nhiêu, thì đường lối Ta cao hơn đường lối các ngươi, ý tưởng Ta cao hơn ý tưởng các ngươi bấy nhiêu.” (Ê-sai 55:8-9) Lạy Đức Giê-hô-va, công việc Ngài vĩ đại biết bao! Tư tưởng Ngài rất sâu sắc! Người u mê không biết được, kẻ ngu dại cũng chẳng hiểu thấu. (Thi Thiên 92:5-6)
c) Mọi tôn giáo đều đúng, vì tất cả đều thờ phượng một Đức Chúa Trời
Không. Chỉ có một đức tin, một Cha, một Chúa và một Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 4:5-6; 1 Cô-rinh-tô 8:4). Chỉ có một Đức Chúa Trời chân thật hằng sống, là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, Đấng đã phán: “Ta là Đức Giê-hô-va, chẳng có Đấng nào khác; ngoài Ta không có Đức Chúa Trời nào khác” (Ê-sai 45:5).
Ngài là Đức Chúa Trời ban sự sống cho con người (Sáng Thế Ký 1:27) và đã dựng nên thế gian cùng mọi sự đầy dẫy trong đó (xem công cuộc sáng tạo của Đức Chúa Trời trong Sáng Thế Ký 1). Ngài đã không tiếc chính Con Một của Ngài, nhưng ban Con ấy vì chúng ta, để cứu chúng ta khỏi tội lỗi (Rô-ma 8:32).
Sự cứu rỗi chỉ đến bởi ân điển của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 2:8). Chỉ bởi đức tin nơi Chúa Giê-xu mà con người nhận được sự cứu chuộc (Rô-ma 3:24).
Nếu một người không thờ phượng Đức Chúa Trời là Cha và Chúa Giê-xu Christ, thì người đó đang thờ một thần tượng khác.
“Ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh!” (Công Vụ 20:35), Chúa Giê-xu đã phán như vậy. Ngài là Đấng đã sống lại từ kẻ chết (Ma-thi-ơ 28:6; 1 Cô-rinh-tô 15:20) và hiện đang ngồi bên hữu Đức Chúa Trời (Mác 16:19; Hê-bơ-rơ 10:12) #.
Tất cả các thần tượng đã chết chỉ nhận lãnh từ con người và đặt trên họ một ách nặng nề của những luật lệ và bổn phận:
- Phải cầu nguyện bảy lần trong ngày, hành hương, kiêng ăn uống ban ngày trong suốt một tháng.
- Phải hoàn thành những bổn phận riêng và sự phát triển tâm linh.
- Phải ăn chay, hàng giờ lặp đi lặp lại những lời khó hiểu, tự mình vượt qua đau khổ, theo đuổi cái gọi là Bát Chánh Đạo cao quý, v.v.
Chúa Giê-xu phán: “Hỡi tất cả những ai mệt nhọc và gánh nặng, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho các ngươi được an nghỉ. Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; hãy gánh lấy ách của Ta và học theo Ta thì linh hồn các ngươi sẽ được an nghỉ. Vì ách Ta dễ chịu và gánh Ta nhẹ nhàng.” (Ma-thi-ơ 11:28-30)
Ách dành cho những người tin Chúa là nhẹ nhàng, bởi vì Ngài đã mang tội lỗi của chúng ta trên thập tự giá, và hằng ngày Ngài mang lấy gánh nặng của chúng ta (Thi Thiên 68:19).
# Hơn 9.000 người đã tận mắt nhìn thấy Chúa Giê-xu qua các phép lạ Ngài làm (Ma-thi-ơ 14:21; 15:38), hơn 500 người đã gặp Ngài sau khi Ngài sống lại (1 Cô-rinh-tô 15:6), và ít nhất 11 người đã nhìn thấy Ngài được cất lên trời (Công Vụ Các Sứ Đồ 1:12-13).
- Chúng ta đối diện với sự không chân thật như thế nào
Chú ý đến Lời Đức Chúa Trời
Chúa Giê-xu phán với các môn đồ Ngài: “ Hãy suy xét điều mình nghe!” (Mác 4:24) “Vậy hãy cẩn thận về cách các con nghe!” (Lu-ca 8:18).
Tôi hiểu hai câu này như sau: Trọng tâm ở đây là lắng nghe Lời Đức Chúa Trời, chứ không phải lắng nghe những lời nói xa lạ khác. Tôi không nên nghe Lời Đức Chúa Trời một cách hời hợt rồi sau đó quên đi, nhưng phải ghi nhớ Lời ấy trong lòng (Phục Truyền Luật Lệ Ký 6:6; Thi Thiên 119:11; Châm Ngôn 4:21; Lu-ca 11:28), suy ngẫm và suy nghĩ về Lời ấy (Thi Thiên 1:2; 119:97, 148), rồi làm theo Lời ấy (Ma-thi-ơ 7:24; Giô-suê 1:8; Gia-cơ 1:22).
Bởi vì Lời Đức Chúa Trời có quyền năng (Ma-thi-ơ 28:18). Bằng Lời của Ngài, Đức Chúa Trời đã dựng nên thế gian. Bằng Lời của Ngài, Chúa Giê-xu đã chữa lành người bệnh, dẹp yên bão tố và thực hiện mọi phép lạ. Ngài phán thì mọi sự liền có; Ngài truyền lệnh thì muôn vật vững bền (Thi Thiên 33:9).
Đức Chúa Trời đã phán qua vua Sa-lô-môn những lời khôn ngoan dành cho con cái Ngài:
- „Hỡi con ta, hãy chú tâm đến lời ta dạy, lắng tai nghe những lời thuyết giảng của ta. Các lời ấy chớ để xa tầm mắt con, hãy giữ lấy nơi lòng con mãi mãi. Vì những lời ấy là sự sống cho ai tìm được nó, là sức khỏe cho toàn thân của họ” (Châm Ngôn 4:20-22)
- “ Vậy bây giờ, các con ơi, hãy nghe ta! Phước cho người nào tuân giữ đường lối ta. Hãy nghe lời khuyên dạy và sống khôn ngoan; Đừng buông lỏng nó.
- Phước cho người nào lắng nghe lời ta, hằng ngày tỉnh thức nơi cửa ta và túc trực bên các trụ cửa ngay lối vào nhà ta.” (Châm Ngôn 8:32-34)
- “ Người khôn ngoan sẽ nghe và tăng thêm kiến thức, người hiểu biết sẽ tìm được lời hướng dẫn, để hiểu biết châm ngôn, ẩn dụ, lời nói của người khôn ngoan và câu đố bí ẩn của họ” (Châm Ngôn 1:5-6).
“ Ai có tai, hãy lắng nghe!“ (ví dụ: Ma-thi-ơ 11:15; 13:19)
Tác giả Thi Thiên đã nói trong Thi Thiên 119:11: “Tôi đã giấu lời Chúa trong lòng tôi, để tôi không phạm tội cùng Chúa.” Nếu chúng ta chỉ giữ Lời Đức Chúa Trời trong lòng mình, thì chúng ta không dành chỗ cho ma quỷ (Ê-phê-sô 4:27). Vì Lời Đức Chúa Trời là ngọn đèn cho chân tôi, ánh sáng cho đường lối tôi (Thi Thiên 119:105). Lời ấy ban sự thông hiểu cho người đơn sơ (Thi Thiên 119:130 *), làm cho sống lại và an ủi trong cơn hoạn nạn (Thi Thiên 119:50).
Kinh Thánh dạy chúng ta phải chủ động chạy trốn khỏi sự không chân thật (2 Ti-mô-thê 2:22; 1 Cô-rinh-tô 6:18). Tuy nhiên, nếu chúng ta không thể chạy trốn khỏi nó (như Chúa Giê-xu khi bị cám dỗ trong đồng vắng; Đa-ni-ên dưới thời vua Nê-bu-cát-nết-sa hoặc trong hang sư tử; Sa-đơ-rắc, Mê-sác và A-bết-Nê-gô trong lò lửa), thì chúng ta phải kiên quyết chống cự trong đức tin (1 Phi-e-rơ 5:9; Gia-cơ 4:7), nếu cần thì chống cự cho đến đổ huyết (Hê-bơ-rơ 12:4), và mặc lấy toàn bộ khí giới của Đức Chúa Trời, trong đó có Lời Đức Chúa Trời là gươm của Thánh Linh (Ê-phê-sô 6:13-18). Bởi vì những người tin Chúa đang chiến đấu trong một cuộc chiến thuộc linh chống lại những mưu kế xảo quyệt của ma quỷ (Ê-phê-sô 6:11-12).
Thử các thần linh
Sứ đồ Giăng đã viết cho những người tin Chúa: „Thưa anh em yêu dấu, đừng tin tất cả các thần linh, nhưng hãy thử xem các thần linh đó có phải đến từ Đức Chúa Trời không, vì có nhiều kẻ tiên tri giả đã xuất hiện trong thế gian. Bởi điều nầy, anh em nhận biết Thánh Linh của Đức Chúa Trời: Thần linh nào thừa nhận Đức Chúa Jêsus Christ đã đến trong thân xác thì thần linh đó đến từ Đức Chúa Trời; thần linh nào không thừa nhận như thế về Đức Chúa Jêsus thì không phải đến từ Đức Chúa Trời. Đó là thần linh của kẻ chống Đấng Christ mà anh em nghe nói sắp đến, và bây giờ đã ở trong thế gian rồi.
Các con bé nhỏ ơi, các con thuộc về Đức Chúa Trời và đã chiến thắng chúng, vì Đấng ở trong các con vĩ đại hơn kẻ ở trong thế gian. Chúng thuộc về thế gian nên nói những việc thế gian, và thế gian nghe chúng. Chúng ta thuộc về Đức Chúa Trời. Ai biết Đức Chúa Trời thì nghe chúng ta, còn ai không thuộc về Đức Chúa Trời thì không nghe chúng ta. Bởi điều nầy, chúng ta nhận biết được thần linh của chân lý và thần linh của sự sai lầm (1 Giăng 4:1-6).
Một sự không chân thật luôn luôn đến từ thế gian, và thường liên quan đến những sự việc của thế gian, chẳng hạn như những cuộc tranh luận ngày nay xoay quanh dân chủ, chủ nghĩa dân tộc, chiến tranh, biến đổi khí hậu, trí tuệ nhân tạo, v.v.
Con người lắng nghe những điều đó, dành sự chú ý cho những vấn đề ấy, suy nghĩ về chúng và giữ chúng trong lòng. Nhưng Kinh Thánh phán: “ Những người đang gắn bó với thế gian, hãy sống như không gắn bó, vì hình trạng của thế gian nầy sẽ qua đi.” (1 Cô-rinh-tô 7:31)
Chúa Giê-xu đã làm gì? Khi là người trên đất Ngài có nhập cuộc vào chính trị, kinh tế hay hệ thống xã hội của thế gian không? Không!
Thay vào đó, Ngài phán dạy các môn đồ: “Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm vương quốc Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài!” (Ma-thi-ơ 6:33; Lu-ca 12:31) Bởi vì các môn đồ của Ngài không thuộc về thế gian này (Giăng 17:16), cũng như chính Chúa Giê-xu không thuộc về thế gian này. “Ta không thuộc về thế gian này.” (Giăng 8:23; Giăng 17:16) “Vương quốc Ta chẳng thuộc về thế gian này.” (Giăng 18:36)
Sự vâng phục kiên định
Ma-thi-ơ 24 và Lu-ca 12 đều thuật lại một ẩn dụ của Chúa Giê-xu về người đầy tớ trung tín và khôn ngoan. Người đầy tớ được giao trách nhiệm phân phát thức ăn cho các đầy tớ khác đúng thời điểm đã định. Chúa Giê-xu phán:
“Phước cho đầy tớ ấy, khi chủ về thấy nó đang làm như vậy!” (Lu-ca 12:43 *)
Ẩn dụ này không nói đến việc những người đầy tớ khác có nghe theo người đầy tớ đó hay không, họ có đến nhận thức ăn hay không, họ có ăn hay họ đã cư xử như thế nào. Kinh Thánh không thuật lại những điều không quan trọng.
Điều quan trọng nhất cho người đầy tớ là cách người chủ đánh giá người đó: người ấy có vâng lời chủ mình hay không, có làm điều Đức Chúa Trời phán dạy hay không (không phải điều chính mình hoặc người khác bảo làm), bất kể hoàn cảnh như thế nào.
Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời vui lòng về sự vâng theo tiếng phán của Ngài, về sự vâng lời và sự nghe theo Ngài (1 Sa-mu-ên 15:22).
Đúng vậy, các môn đồ của Đấng Christ phải trải qua nhiều hoạn nạn mới vào được Nước Đức Chúa Trời (Công Vụ Các Sứ Đồ 14:22). Một trong những hoạn nạn đó là phải chịu đựng những việc làm trái luật pháp, bao gồm cả sự không chân thật (2 Phi-e-rơ 2:7-8). Có một tiếng lớn trên trời phán rằng:
“Bây giờ sự cứu rỗi, quyền năng, vương quốc của Đức Chúa Trời chúng ta, và thẩm quyền Đấng Christ của Ngài đã đến, vì kẻ tố cáo (là ma quỷ) anh em chúng ta, ngày đêm tố cáo họ trước mặt Đức Chúa Trời, đã bị ném xuống rồi.
Họ đã chiến thắng nó nhờ huyết Chiên Con, và nhờ lời làm chứng của họ; Họ chẳng tiếc sự sống của mình cho đến chết (Khải Huyền 12:10-11).
Các anh chị em trong đức tin đã chiến thắng ma quỷ như thế nào?
Bằng cách nhìn xem Chúa Giê-xu, Đấng khởi đầu và hoàn tất đức tin (Hê-bơ-rơ 12:2), và noi theo gương Ngài (1 Phi-e-rơ 2:21; Phi-líp 2:5).
Chúa Giê-xu đã vâng phục cho đến chết, dù Ngài phải trải qua sự cám dỗ, sự từ chối, sự phản bội, sự bỏ rơi của tất cả các môn đồ, sự chế nhạo, đánh đập, ngược đãi, đánh đòn và cuối cùng là bị đóng đinh trên thập tự giá. Chúa Giê-xu luôn luôn làm điều đẹp lòng Đức Chúa Trời là Cha (Giăng 8:29).
Ngài vốn có hình của Đức Chúa Trời, nhưng không xem sự bình đẳng với Đức Chúa Trời là điều nên nắm giữ; Ngài đã từ bỏ chính mình, mang lấy hình đầy tớ, và trở nên giống như loài người. Ngài đã hiện ra như một người,
tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự.
Chính vì thế mà Đức Chúa Trời đã tôn Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, để khi nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất đều phải quỳ xuống, và mọi lưỡi đều phải xưng nhận Đức Chúa Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời là Đức Chúa Cha. (Phi-líp 2:6-11).
- Lẽ thật
Lời Đức Chúa Trời là lẽ thật (Giăng 17:17)
Mỗi người trong chúng ta cần ý thức rằng mình đã được định hình theo một cách nào đó. Chúng ta được hình thành bởi những khả năng cá nhân, bởi sự giáo dục của cha mẹ và nhà trường, bởi môi trường xã hội, bởi những kinh nghiệm và trải nghiệm trong cuộc sống, bởi tinh thần của thời đại.
Chúng ta cũng phải nhận ra rằng mỗi người trong chúng ta đều có những giới hạn. Chúng ta chỉ nhìn thấy và hiểu biết mọi sự một cách từng phần; có người nhiều hơn, có người ít hơn. Có những điều chúng ta hoàn toàn không thể nhận biết được.
Sau đây là hai ví dụ:
- Một số người, được gọi là những người cảm giác liên kết (synesthesia), nhìn thấy các chữ cái hoặc con số với màu sắc. Hiện tượng này là bẩm sinh. Sự cảm nhận của mỗi người có hiện tượng này là khác nhau, nhưng ổn định trong suốt cuộc đời. Đối với một số người, chữ “A” luôn có màu đỏ đậm, trong khi số “5” lại hiện ra với màu vàng sáng.
- Những người có trí nhớ tự truyện đặc biệt xuất sắc (HSAM, Hyperthymesia) có thể nhớ lại những sự kiện hoặc những ngày trong cuộc đời mình với rất nhiều chi tiết, gần như chính xác theo từng khía cạnh.
Ai trong chúng ta có thể hoàn toàn hiểu được những điều đó? Qua đây, chúng ta lập tức nhận ra những giới hạn của mình trong cách nhìn nhận và sự hiểu biết. Vì vậy, chúng ta không thể dựa hoàn toàn vào trí khôn riêng của mình, cũng không thể dựa vào cảm xúc hay sự nhận biết của bản thân, dù trong lĩnh vực đời này hay trong lĩnh vực tâm linh.
Chúng ta thật ngu dại và không hiểu biết gì (Thi Thiên 73:22 *). Tất cả chúng ta đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy (Ê-sai 53:6).
Chỉ một mình Đức Chúa Trời Toàn Năng có sự hiểu biết trọn vẹn về mọi sự. Vì Ngài đã dựng nên tất cả mọi vật (Sáng Thế Ký 1). “ Vì muôn vật đều từ Ngài, bởi Ngài, và hướng về Ngài. Vinh quang thuộc về Ngài đời đời vô cùng! A-men” (Rô-ma 11:36)
Các tác giả Thi Thiên đã cầu nguyện như thế nào?
- “ Đức Chúa Trời ôi! Xin tra xét con và biết lòng con; Xin thử nghiệm con và biết tư tưởng con!” (Thi Thiên 139:23)
- “Xin Chúa mở mắt con” (Thi Thiên 119:18)
- “ Xin dẫn con trong chân lý của Ngài và dạy dỗ con“ (Thi Thiên 25:5)
- “ Lạy Đức Giê-hô-va, xin dạy con đường lối của Chúa, thì con sẽ đi theo chân lý của Ngài; Xin khiến con một lòng kính sợ danh Ngài!” (Thi Thiên 86:11)
Sự tể trị của Đức Chúa Trời
Chúng ta đang sống trong những ngày cuối cùng (Hê-bơ-rơ 1:2). Khi các môn đồ ở riêng với Chúa Giê-xu và hỏi Ngài về dấu hiệu của sự Ngài trở lại và dấu hiệu của thời kỳ cuối cùng, Chúa Giê-xu đã bày tỏ những sự kiện mà ngày nay chúng ta đang trải nghiệm: chiến tranh, tin đồn về chiến tranh, đói kém, dịch bệnh, động đất, sự gian ác gia tăng, và sự lừa dối của các tiên tri giả (Ma-thi-ơ 24).
Ngoài ra, Ngài phán: “ Hãy thận trọng, đừng bối rối! Vì tất cả các việc nầy phải xảy ra” (Ma-thi-ơ 24:6 *)
Tất cả các việc phải xảy ra theo sự tể trị của Đức Chúa Trời, bởi vì:
- Đức Chúa Trời chúng ta ở trên các tầng trời; Ngài làm bất cứ điều gì vừa ý Ngài (Thi Thiên 115:3).
- Quyền cai trị của Ngài bao trùm trên mọi sự (Thi Thiên 103:19 *).
- Ngài thay đổi thời kỳ và thời điểm; Ngài truất phế các vua và lập các vua lên (Đa-ni-ên 2:21 *).
- Ngài quyết định việc rút thăm (Châm Ngôn 16:33), và Ngài cũng quyết định sự sống và sự chết kể cả của những con chim sẻ nhỏ (Ma-thi-ơ 10:29). Ngài biết từng sợi tóc trên đầu của mỗi người (Ma-thi-ơ 10:30).
- Mọi công việc của Ngài đều đúng đắn, và mọi đường lối Ngài đều công chính (Đa-ni-ên 4:34 *). Ý muốn của Ngài thành đạt ở trên trời cũng như dưới đất (Ma-thi-ơ 6:10).
Khi con nhìn xem các tầng trời là công việc của ngón tay Chúa, mặt trăng và các ngôi sao mà Chúa đã tạo dựng; Loài người là gì mà Chúa nhớ đến? (Thi Thiên 8:3-4).
Nếu sống lâu nhất, một con người cũng chỉ đến 120 tuổi (Sáng Thế Ký 6:3). Loài người đều như cỏ, mọi vẻ đẹp của họ như hoa ngoài đồng. Cỏ khô, hoa rụng. Thật vậy, loài người chỉ là cỏ (Ê-sai 40:6-7). Ai có thể chống lại ý muốn của Đức Chúa Trời? (Rô-ma 9:19)
Đức Chúa Trời đã phán: “Hãy yên lặng và biết rằng Ta là Đức Chúa Trời! Ta sẽ được tôn cao trong các nước; Ta sẽ được tôn cao trên đất nầy!” (Thi Thiên 46:10) Biết bao lần chúng ta phải nhận ra rằng: loài người chỉ như sâu bọ,
Con cái loài người khác nào một loại côn trùng! (Gióp 25:6).
Chúng ta thật yếu đuối và bất lực biết bao trước sức mạnh của thiên nhiên. Ví dụ trong trận bão tuyết vào tháng 12 năm 2023, trong trận lũ lụt ở München năm 2024, hoặc trong sự mất điện tại Berlin trong năm nay.
Chúa Giê-xu Christ — Đường đi, Lẽ thật và Sự sống
Bôn-xơ Phi-lát là quan tổng đốc La Mã cai trị vùng Giu-đê vào thời Chúa Giê-xu Christ. Ông là đại diện của hoàng đế Ti-bê-ri-út và có quyền xét xử cao nhất. Ông đã tự đặt câu hỏi: “Chân lý là gì?” khi người Do Thái và các thầy tế lễ thượng phẩm giao nộp Chúa Giê-xu cho ông. Câu hỏi ấy dựa trên sự bày tỏ của Chúa Giê-xu dành cho ông:
“Vương quốc của Ta không thuộc về thế gian nầy. Nếu vương quốc của Ta thuộc về thế gian nầy thì các đầy tớ Ta # đã chiến đấu, không để Ta bị nộp vào tay người Do Thái. Nhưng vương quốc của Ta không thuộc về thế gian nầy.” Phi-lát nói: “Thế thì ngươi là vua sao?” Đức Chúa Jêsus đáp: “Chính ngươi nói Ta là vua. Đây là lý do tại sao Ta đã sinh ra, tại sao Ta đã giáng thế: Ấy là để làm chứng cho chân lý. Bất cứ ai thuộc về chân lý đều nghe tiếng Ta” (Giăng 18:36-37)
# Có hơn mười hai đạo binh thiên sứ (một đạo binh gồm khoảng 6.000 thiên sứ) phục vụ Chúa Giê-xu (Ma-thi-ơ 26:53).
Chúa Giê-xu Christ, Con Đức Chúa Trời, đã đến thế gian để cứu chuộc chúng ta khỏi tội lỗi. Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc đâu, nhưng là người đau ốm. Chúa Giê-xu đã đến để gọi kẻ có tội ăn năn (Lu-ca 5:32).
“Thật, Người đã mang sự đau ốm của chúng ta, đã gánh nỗi đau khổ của chúng ta mà chúng ta lại nghĩ rằng Người đã bị Đức Chúa Trời đánh, đập
Và làm cho khốn khổ. Nhưng Người đã vì tội lỗi của chúng ta mà bị vết,
vì gian ác của chúng ta mà bị thương. Bởi sự trừng phạt Người chịu, chúng ta được bình an, bởi lằn roi Người mang, chúng ta được lành bệnh. Tất cả chúng ta đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy; Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của tất cả chúng ta đều chất trên Người. Người bị ngược đãi và khốn khổ, nhưng không hề mở miệng. Như chiên con bị đem đi làm thịt, như chiên câm lặng trước mặt kẻ hớt lông, Người không hề mở miệng. Người đã bị ức hiếp, xét xử và bị giết đi. Trong những kẻ đồng thời với Người, có ai suy xét rằng Người đã bị đánh phạt và cất khỏi đất người sống là vì tội lỗi của dân Ta?“ (Ê-sai 53:4-8)
Chúa Giê-xu đã bày tỏ lẽ thật cho Bôn-xơ Phi-lát. Ông đã nhận biết rằng Con Đức Chúa Trời, Vua của các vua và Chúa của các chúa (Khải Huyền 19:16), đang đứng trước mặt mình. Ông có cơ hội lựa chọn Đấng Christ (Giăng 18-19). Nhưng vì sợ người đời và sợ mất địa vị của mình, ông đã chối bỏ lẽ thật đã được bày tỏ (Giăng 19:12-13), nhượng bộ và thuận theo ý kiến của con người. Ông giao Chúa Giê-xu cho họ đem đi (Giăng 19:16). Còn chúng ta thì sao? Chúng ta sẽ chọn điều gì?
Trong những ngày cuối cùng nầy, Ngài phán dạy chúng ta bởi Con Ngài là Chúa Giê-xu (Hê-bơ-rơ 1:2), qua những việc làm và lời phán của Ngài (Công Vụ Các Sứ Đồ 1:1). Chúa Giê-xu phán: “Ta là đường đi, lẽ thật và sự sống; chẳng bởi Ta thì không ai được đến cùng Cha (Đức Chúa Trời là Cha).” (Giăng 14:6)
“ Nầy, Ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng Ta mà mở cửa cho thì Ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người và người với Ta” (Khải Huyền 3:20). „Hôm nay, nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, thì chớ cứng lòng.” (Hê-bơ-rơ 4:7). A-men.