Ê-sai 59, 19 Thần Chúa Dấy Lên Một Ngọn Cờ (Chú giải Kinh Thánh)
Spotify: https://open.spotify.com/episode/473iRZDGq5MinwvTTZNtX5?si=fb658f54ecba4676
Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=sfNZfapNaCA&list=PLwhU8pZXqoajnXW_eCWiXB0Beq_W73JJi&index=159
Bài viết: https://susangthat.com/2026/07/22/e-sai-5919-than-chua-day-len-mot-ngon-co/
Điều Đức Chúa Trời sẽ làm 59:15-21
15 Lẽ thật đã không còn, ai lánh điều dữ thì phải cướp bắt. Đức Giê-hô-va thấy không có sự công bình thì chẳng đẹp lòng, 16 thấy không có người, chẳng ai cầu thay, thì lấy làm lạ lùng. Ngài bèn dùng chính cánh tay mình đem sự cứu rỗi đến; lấy sự công bình mình mà nâng đỡ. 17 Ngài mặc sự công bình làm giáp, đội sự cứu rỗi trên đầu làm mão trụ; lấy sự báo thù làm áo mà bận, lấy sự sốt sắng làm áo tơi mà choàng mình. 18 Ngài báo trả cho người ta tùy việc họ làm: sự thạnh nộ cho kẻ đối địch Ngài, sự báo oán cho kẻ thù nghịch; Ngài sẽ báo trả các cù lao. 19 Người ta sẽ kính sợ danh Đức Giê-hô-va từ phương tây, và sự vinh hiển Ngài từ phương mặt trời mọc lên; vì Ngài sẽ đến như sông tràn dẫy bởi hơi Đức Giê-hô-va thổi giục. 20 Đấng Cứu chuộc sẽ đến Si-ôn, đến cùng những kẻ thuộc về Gia-cốp, là kẻ bỏ tội lỗi, Đức Giê-hô-va phán vậy. 21 Đức Giê-hô-va phán: Về phần ta, nầy là giao ước ta đã lập với họ. Thần ta ở trên ngươi, cả đến những lời ta đã đặt nơi miệng ngươi, sẽ chẳng lìa khỏi miệng ngươi, miệng dòng dõi ngươi, và miệng dòng dõi của dòng dõi ngươi, từ bây giờ cho đến đời đời! Đức Giê-hô-va phán vậy.
Ê-sai 59:15b-21 là đoạn Kinh Thánh thứ ba và cuối cùng, song song với Ê-sai 57:14-21, loan báo rằng Đức Chúa Trời sẽ giải cứu dân Ngài khỏi tội lỗi đã hành hạ họ với tư cách là dân được cứu chuộc (xem Ê-sai 6:5 Bấy giờ tôi nói: Khốn nạn cho tôi! Xong đời tôi rồi! Vì tôi là người có môi dơ dáy, ở giữa một dân có môi dơ dáy, bởi mắt tôi đã thấy Vua, tức là Đức Giê-hô-va vạn quân!). Phần này cũng khép lại phần Kinh Thánh Ê-sai nói về sự nhận thức về sự bất lực của con người (các chương 56-59).
“Đây là sự phát triển tối thượng của chủ đề Chiến Binh Thần Thánh trong
Kinh Thánh: Đức Chúa Trời đến để tiêu diệt kẻ thù cuối cùng của những gì
Ngài đã tạo dựng: không phải quái vật Hỗn Loạn, mà là quái vật Tội Lỗi.”
[Chú thích: Oswalt, The Book . . . 40-66, tr. 527.] Sự giải cứu dân sự của Đức Chúa Trời sẽ khiến cả thế giới kính sợ Ngài vì sự tỏa sáng vinh quang của Ngài. Sự giải cứu sắp đến của Ngài sẽ diễn ra nhanh chóng và mạnh mẽ (xem Khải Huyền 6:15-17 15 các vua ở trên đất, các quan lớn, các tướng quân, các kẻ giàu, các kẻ quyền thế, các kẻ tôi mọi, các người tự chủ đều ẩn mình trong hang hố cùng hòn đá lớn trên núi, 16 chúng nói với núi và đá lớn rằng: Hãy rơi xuống chận trên chúng ta, đặng tránh khỏi mặt của Đấng ngự trên ngôi, và khỏi cơn giận của Chiên Con! 17 Vì ngày thạnh nộ lớn của Ngài đã đến, còn ai đứng nổi?; Khải Huyền 16:17-21 17 Vị thiên sứ thứ bảy trút bát mình trong không khí, thì có tiếng lớn trong đền thờ vang ra, từ ngôi đến mà phán rằng: Xong rồi! 18 Liền có chớp nhoáng, tiếng rầm, sấm vang và động đất dữ dội, động đất lớn lắm đến nỗi từ khi có loài người trên đất chưa hề có như vậy. 19 Thành phố lớn bị chia ra làm ba phần, còn các thành của các dân ngoại đều đổ xuống, và Đức Chúa Trời nhớ đến Ba-by-lôn lớn đặng cho nó uống chén rượu thạnh nộ Ngài. 20 Mọi đảo đều ẩn trốn, các núi chẳng còn thấy nữa. 21 Những cục mưa đá lớn, nặng bằng một ta lâng, ở trên trời rớt xuống trên loài người; loài người bèn nói phạm đến Đức Chúa Trời bởi cớ tai nạn mưa đá ấy, vì là một tai nạn gớm ghê.). Có thể hình ảnh dòng nước chảy xiết xuống một thung lũng khô cạn được đề cập ở đây. (Ghi Chú Giải Thích của Tiến sĩ Constable )
Ê-sai 59:19 Người ta sẽ kính sợ danh Đức Giê-hô-va từ phương tây, và sự vinh hiển Ngài từ phương mặt trời mọc lên; vì Ngài sẽ đến như sông tràn dẫy bởi hơi Đức Giê-hô-va thổi giục
Câu Kinh Thánh Ê-sai 59:19b dịch theo bản KJV: Khi kẻ thù ập đến như lũ lụt, Thần của Chúa sẽ giương cao ngọn cờ (tiêu chuẩn) chống lại chúng (When the enemy shall come in like a flood, the Spirit of the Lord shall lift up a standard against him) — Tất cả các thầy rabbi đều nói điều này về sự đến của Đấng Mê-si. Nếu các ngươi thấy một thế hệ chịu nhiều hoạn nạn, thì (họ nói) hãy trông đợi Ngài, theo như lời đã chép: “Khi kẻ thù ập đến như lũ lụt, Thần của Chúa sẽ giương cao ngọn cờ (tiêu chuẩn) chống lại chúng“
Kimchi cho biết người cầm cờ luôn là người mở màn trận chiến bằng cách tung đòn tấn công đầu tiên vào kẻ thù. Ở đây, Thánh Linh của Chúa chính là Đấng cầm cờ, và Ngài là Đấng giáng đòn đầu tiên. Ai chiến đấu chống lại tội lỗi và Sa-tan với Đức Thánh Linh dẫn đầu chắc chắn sẽ giành chiến thắng.
Thần của Chúa sẽ giương cao ngọn cờ chống lại chúng – “Là cơn gió mạnh thổi cuốn đi.”] “ Thứ mà Thần của Chúa thúc đẩy, cuốn đi.” (Quam Spiritus Domini cogit), – bản Vulg.. נוססה potsah, pihel a נוס nus fugit. Kimchi nói rằng cha của ông đã giải thích từ này được hiểu theo nghĩa là sự chạy trốn, và ông nói rằng Thần của Chúa sẽ khiến kẻ thù phải chạy trốn. Vì theo ông ấy, căn cứ vào gốc từ nghĩa là “làm cho chạy trốn”.
Ê-sai 59:1-21 nói lên một xã hội không có khả năng cải cách
Xã hội vô thần đang hướng tới sự hủy diệt. Lý do không phải là vì Đức Chúa Trời bất lực trong việc cứu rỗi con người, mà là vì tội lỗi của con người đã cắt đứt họ khỏi Đức Chúa Trời, Đấng duy nhất có thể cứu rỗi họ. Họ đã lấp đầy đất nước bằng bạo lực, dối trá và phản bội (59:1-3 1 Nầy, tay Đức Giê-hô-va chẳng trở nên ngắn mà không cứu được; tai Ngài cũng chẳng nặng nề mà không nghe được đâu. 2 Nhưng ấy là sự gian ác các ngươi làm xa cách mình với Đức Chúa Trời; và tội lỗi các ngươi đã che khuất mặt Ngài khỏi các ngươi, đến nỗi Ngài không nghe các ngươi nữa. 3 Vì tay các ngươi đã ô uế bởi máu, ngón tay các ngươi đã ô uế bởi tội ác; môi các ngươi nói dối, lưỡi các ngươi lằm bằm sự xấu xa.).
Do sự tham nhũng của các tòa án, nên không có công lý trong xã hội (4 Trong các ngươi chẳng có ai lấy lẽ công bình mà kêu rêu; chẳng có ai lấy điều chân thật mà đối nại. Hết thảy đều cậy sự hư không, nói lời dối trá, cưu mang điều ác và đẻ ra tội trọng). Sự gian ác nhân lên khi những kẻ xấu xa gieo rắc nọc độc và gài bẫy những người vô tội vào âm mưu của chúng. Chúng cố gắng che đậy tội lỗi của mình bằng vẻ ngoài đứng đắn, nhưng chúng không thành công (câu 5-6 5 Họ ấp trứng hổ mang và dệt màng nhện; ai ăn những trứng đó sẽ chết, và nếu một cái trứng giập ra, sẽ nở thành rắn lục. 6 Những màng họ không dùng làm áo được, không thể mặc được hàng họ đã dệt ra; công việc họ là công việc đáng tội, tay họ làm những việc hung tàn). Vì tư tưởng của chúng là xấu xa, nên hành động của chúng cũng là xấu xa. Luôn luôn xảo quyệt, chúng là nguồn gốc gây rắc rối liên tục cho người khác. Chúng không biết gì về những đức tính cơ bản như lòng tốt, sự trung thực và công lý (7-8 7 Chân họ chạy đến điều ác, nôn nả làm đổ máu vô tội; tư tưởng họ là tư tưởng gian tà, sự phá hại diệt vong là ở trên đường lối họ. 8 Họ không biết đường bình an, trong đường họ đi không có sự công nghĩa. Họ tự làm những lối quanh quẹo: ai đi trong đó thì chẳng biết sự bình an!).
Sau đó, nhà tiên tri cùng với dân chúng thú nhận tội lỗi của họ. Họ mong mỏi muốn thấy sự chấm dứt áp bức và bất công, nhưng niềm hy vọng ấy trở nên vô vọng. Họ đang sống trong một xã hội chìm đắm trong bóng tối đạo đức do chính họ tạo ra (câu 9-11 9 Vậy nên sự công bình đã cách xa chúng ta, sự nhân nghĩa cũng không theo kịp chúng ta. Chúng ta trông mong sự sáng, mà sự tối tăm đây nầy, trông mong sự sáng láng, mà đi trong u ám. 10 Chúng ta đi dọc theo tường như người mù; rờ rẫm như người không có mắt; đúng trưa mà vấp chân như chạng vạng; giữa những kẻ mạnh mẽ mà mình như người chết. 11 Chúng ta cứ rên siết như con gấu, và rầm rì như chim bồ câu; trông sự công bình, mà nó không đến, đợi sự cứu rỗi, mà nó cách xa!). Họ đã quay lưng lại không còn đi theo Chúa và phát triển một lối sống mà trong đó sự trung thực và chân lý bị bỏ qua (câu 12-13 12 Phải, sự phạm phép chúng tôi đã thêm nhiều trước mặt Ngài, tội lỗi chúng tôi làm chứng nghịch cùng chúng tôi. Vì sự phạm phép chúng tôi ở cùng chúng tôi, và chúng tôi biết sự gian ác mình. 13 Chúng tôi đã bạn nghịch, chối Đức Giê-hô-va, và trở lòng chẳng theo Đức Chúa Trời mình. Chúng tôi nói sự bạo ngược và phản loạn, cưu mang những lời giả dối trong lòng và nói ra!). Bất công và tham nhũng tràn lan khắp nơi, từ các tòa án cao nhất cho đến các khu chợ của người dân thường. Những ai cố gắng sống trung thực lại phải chịu sự ngược đãi từ những kẻ coi việc hùa theo guồng máy tham nhũng là điều thuận lợi hơn. Đức Chúa Trời nhìn thấy tất cả những điều này và Ngài không hài lòng (câu 14-15 14 Cho nên sự công bình trở lui lại, sự nhân nghĩa đứng xa; vì lẽ thật vấp ngã giữa đường phố, và sự ngay thẳng chẳng được vào. 15 Lẽ thật đã không còn, ai lánh điều dữ thì phải cướp bắt. Đức Giê-hô-va thấy không có sự công bình thì chẳng đẹp lòng). Chúa thấy rằng loài người không thể tự cải thiện. Điều cần thiết là sự can thiệp của Đức Chúa Trời. Ngài hành động chống lại những kẻ phạm tội với sự thánh khiết và công bình, kết quả là mọi người trên khắp thế giới thừa nhận quyền cai trị của Ngài (16-19 16 thấy không có người, chẳng ai cầu thay, thì lấy làm lạ lùng. Ngài bèn dùng chính cánh tay mình đem sự cứu rỗi đến; lấy sự công bình mình mà nâng đỡ. 17 Ngài mặc sự công bình làm giáp, đội sự cứu rỗi trên đầu làm mão trụ; lấy sự báo thù làm áo mà bận, lấy sự sốt sắng làm áo tơi mà choàng mình. 18 Ngài báo trả cho người ta tùy việc họ làm: sự thạnh nộ cho kẻ đối địch Ngài, sự báo oán cho kẻ thù nghịch; Ngài sẽ báo trả các cù lao. 19 Người ta sẽ kính sợ danh Đức Giê-hô-va từ phương tây, và sự vinh hiển Ngài từ phương mặt trời mọc lên; vì Ngài sẽ đến như sông tràn dẫy bởi hơi Đức Giê-hô-va thổi giục). Bất cứ ai ăn năn tội lỗi mình đều bước vào một mối tương giao mới với Ngài. Họ trở thành dân thuộc về Ngài và hưởng những phước hạnh thiêng liêng trong giao ước mà Ngài đã lập với họ (câu 20-21 Đấng Cứu chuộc sẽ đến Si-ôn, đến cùng những kẻ thuộc về Gia-cốp, là kẻ bỏ tội lỗi, Đức Giê-hô-va phán vậy. 21 Đức Giê-hô-va phán: Về phần ta, nầy là giao ước ta đã lập với họ. Thần ta ở trên ngươi, cả đến những lời ta đã đặt nơi miệng ngươi, sẽ chẳng lìa khỏi miệng ngươi, miệng dòng dõi ngươi, và miệng dòng dõi của dòng dõi ngươi, từ bây giờ cho đến đời đời! Đức Giê-hô-va phán vậy.)
bình luận của Coffman từ câu 14-21
“ 14 Cho nên sự công bình trở lui lại, sự nhân nghĩa đứng xa; vì lẽ thật vấp ngã giữa đường phố, và sự ngay thẳng chẳng được vào. 15 Lẽ thật đã không còn, ai lánh điều dữ thì phải cướp bắt. Đức Giê-hô-va thấy không có sự công bình thì chẳng đẹp lòng, 16 thấy không có người, chẳng ai cầu thay, thì lấy làm lạ lùng. Ngài bèn dùng chính cánh tay mình đem sự cứu rỗi đến; lấy sự công bình mình mà nâng đỡ. 17 Ngài mặc sự công bình làm giáp, đội sự cứu rỗi trên đầu làm mão trụ; lấy sự báo thù làm áo mà bận, lấy sự sốt sắng làm áo tơi mà choàng mình. 18 Ngài báo trả cho người ta tùy việc họ làm: sự thạnh nộ cho kẻ đối địch Ngài, sự báo oán cho kẻ thù nghịch; Ngài sẽ báo trả các cù lao. 19 Người ta sẽ kính sợ danh Đức Giê-hô-va từ phương tây, và sự vinh hiển Ngài từ phương mặt trời mọc lên; vì Ngài sẽ đến như sông tràn dẫy bởi hơi Đức Giê-hô-va thổi giục. 20 Đấng Cứu chuộc sẽ đến Si-ôn, đến cùng những kẻ thuộc về Gia-cốp, là kẻ bỏ tội lỗi, Đức Giê-hô-va phán vậy. 21 Đức Giê-hô-va phán: Về phần ta, nầy là giao ước ta đã lập với họ. Thần ta ở trên ngươi, cả đến những lời ta đã đặt nơi miệng ngươi, sẽ chẳng lìa khỏi miệng ngươi, miệng dòng dõi ngươi, và miệng dòng dõi của dòng dõi ngươi, từ bây giờ cho đến đời đời! Đức Giê-hô-va phán vậy..”
Bất chấp thực tế là sự mô tả về sự gian ác của người Giu-đa này cũng hoàn toàn có cơ sở để áp dụng cho các thời kỳ khác ngoài thời đại của Đấng Mê-si:
“Điều này miêu tả một cách rất chính xác tình trạng đạo đức của thế giới, vốn đã đặt nền tảng cho sự cần thiết phải có sự can thiệp thiêng liêng của Đấng Mê-si. Thật vậy, đoạn cuối cùng của chương này chắc chắn đang đề cập đến Ngài. Không ai có thể đọc kỹ đoạn văn này mà lại nghi ngờ điều đó. Đây là một lời miêu tả tuyệt đẹp về Đấng Cứu Chuộc, cũng như về những tác động của sự giáng lâm của Ngài.” Bình luận của Albert Barnes, Tập II, tr. 350.
Sự quan tâm của Đức Giê-hô-va trước tình trạng khủng khiếp, gần như vô vọng của nhân loại; và câu nói trong Ê-sai 59:16 rằng Ngài “lấy làm lạ rằng không có người cầu thay” vẫn chưa thể diễn tả trọn vẹn sự quan tâm của Đức Chúa Trời. Từ ngữ nên được dịch là, “Ngài đã kinh hoàng” (Chú giải Kinh Thánh Mới, Bản sửa đổi, trang 621). Tình trạng tuyệt vọng cùng cực của nhân loại đã đến mức ngay cả Đức Chúa Trời cũng phải kinh hoàng.
“ 17 Ngài mặc sự công bình làm giáp.” Đức Chúa Trời không cần đến và cũng chẳng bao giờ dùng đến áo giáp vật lý. Đó là thứ cuối cùng mà Ngài cần đến— Ngài hoàn toàn không có nhu cầu về thứ đó! Bất cứ ai bàn luận về “Trận chiến Armageddon” đều nên tham khảo Kinh Thánh. Sẽ không có “trận chiến” nào cả (theo cách hiểu xác thịt _ ND)—mặc dù từ này xuất hiện trong các bài bình luận, chứ không phải trong mô tả về Armageddon trong Kinh Thánh!
Rõ ràng là sứ đồ Phao-lô đã lấy câu này làm nền tảng cho việc mô tả toàn bộ trang bị của người Cơ Đốc trong Ê-phê-sô 6:13-19.
Như Rawlinson đã nhận xét, “Lối nhân cách hóa, cách mô tả Đức Chúa Trời là Thần mang hình dáng con người (anthropomorphism) trong sách Ê-sai ít thô thiển hơn nhiều so với trong các tác phẩm của Homer, nơi các vị thần ngoại giáo thực sự mặc áo giáp và cầm gươm cùng khiên để chiến đấu.” Như Jamieson đã lưu ý, bộ áo giáp của người Cơ đốc giống với bộ áo giáp của Đức Chúa Trời, ngoại trừ một điểm, “Chúng ta không sở hữu bất kỳ ‘bộ áo choàng của sự báo thù, hay áo choàng của sự ghanh đua, ghen tương, kỵ tà’ nào. Sự báo thù thuộc về Đức Chúa Trời (Rô-ma 12:19).” (Chú giải của Jamieson, Fausset và Brown, trang 497).
Như thường thấy trong các sách tiên tri, sự giáng lâm lần thứ nhất và lần thứ hai của Đấng Christ thường được gộp chung lại với nhau trong khải tượng của các tác giả Kinh Thánh, những đặc điểm của cả hai sự kiện đều thường xuất hiện trong cùng một đoạn Kinh Thánh. Ở đây, sự báo thù đối với kẻ thù của Đức Chúa Trời là dấu hiệu đặc trưng của lần giáng lâm cuối cùng, chứ không phải lần thứ nhất; nhưng, theo nghĩa là Lời Chúa là Đấng phán xét mọi người; và vì Đấng Christ đã mang Lời Chúa đến trong lần giáng lâm thứ nhất, thì điều này vẫn có ý nghĩa áp dụng.
“ 20 Đấng Cứu chuộc sẽ đến Si-ôn, đến cùng những kẻ thuộc về Gia-cốp, là kẻ bỏ tội lỗi, Đức Giê-hô-va phán vậy.” Không có đoạn nào trong Kinh Thánh mô tả rõ ràng hơn câu này về những kẻ ngoan cố phạm tội, bất tuân và không chịu ăn năn thuộc về dân Israel đang cứng lòng, bị lừa dối và mù quáng; đồng thời cũng không có đoạn nào cho thấy rõ hơn việc họ bị loại khỏi các phước lành của Giao Ước Mới. Bởi lẽ, mặc dù Chúa thực sự sẽ đến Si-ôn, Ngài sẽ không đến với toàn thể dân Giu-đa, mà chỉ đến với “những kẻ thuộc về Gia-cốp, là kẻ bỏ tội lỗi“
Như Archer đã chỉ ra:
“Chữ ‘Đấng Cứu chuộc’ ở đây là [~go’el], tức ‘người thân cứu chuộc’, điều này ngụ ý một mối quan hệ huyết thống (mà Đức Chúa Trời không thể nào tham gia vào, trừ khi thông qua sự Nhập thể của Đấng Christ).” (Chú giải Cựu Ước của Wycliffe, trang 650).
Hãy lưu ý những đoạn Kinh Thánh sau đây áp dụng cho Chúa Giê-su Christ: (1) Ngài chính là Đấng Giao Ước (Ê-sai 35 tiên tri về Đấng Christ là Giao ước Mới, nhưng từ “giao ước” không được sử dụng ở đây); (2) Thần của Đức Chúa Trời ở trên Ngài (Ma-thi-ơ 3:từ câu 16 và tiếp theo); (3) Đức Chúa Trời đặt lời Ngài vào miệng Chúa Giê-su (Giăng 12: 49 Bởi ta chẳng nói theo ý riêng ta; nhưng Cha sai ta đến, đã truyền lịnh cho ta phải nói điều chi và phải nói thể nào. 50 Ta biết mạng lịnh Cha, ấy là sự sống đời đời. Vậy, những điều ta nói, thì nói theo như Cha ta đã dặn); (4) Trời đất sẽ qua đi, nhưng lời Chúa Giê-su sẽ không qua đi (1 Phi-e-rơ 1:24-25 24 Vì,
Mọi xác thịt ví như cỏ, Mọi sự vinh hiển của nó ví như hoa cỏ. Cỏ khô, hoa rụng, 25 Nhưng lời Chúa còn lại đời đời. [Ê-sai 40:6-8] EsIs 40:6-8
Và lời đó là đạo Tin lành đã giảng ra cho anh em). Chính những điều này đã được nêu nhiều lần trong sách Ê-sai, như trong Ê-sai 55:3 Hãy nghiêng tai, và đến cùng ta; hãy nghe ta, thì linh hồn các ngươi được sống. Ta sẽ lập với các ngươi một giao ước đời đời tức là sự nhân từ chắc thật đã hứa cùng Đa-vít.; Ê-sai 42:6 Ta, Đức Giê-hô-va, đã kêu gọi ngươi trong sự công bình; ta sẽ nắm tay ngươi và giữ lấy ngươi. Ta sẽ phó ngươi làm giao ước của dân nầy, làm sự sáng cho các dân ngoại; Ê-sai 49:8 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta đã nhậm lời ngươi trong kỳ thuận tiện, đã vùa giúp ngươi trong ngày cứu rỗi. Ta sẽ gìn giữ ngươi, phó ngươi làm giao ước của dân, đặng lập lại xứ nầy và chia đất hoang vu làm sản nghiệp cho; Ê-sai 54:10 Dầu núi dời, dầu đồi chuyển, nhưng lòng nhân-từ ta đối với ngươi chẳng dời khỏi ngươi, lời giao-ước bình-an của ta chẳng chuyển, Đức Giê-hô-va, là Đấng thương xót ngươi, phán vậy.; Ê-sai 42:1 Nầy, đầy tớ ta đây, là kẻ ta nâng đỡ; là kẻ ta chọn lựa, là kẻ mà linh hồn ta lấy làm đẹp lòng. Ta đã đặt Thần ta trên người, người sẽ tỏ ra sự công bình cho các dân ngoại; Ê-sai 61:1 Thần của Chúa Giê-hô-va ngự trên ta; vì Đức Giê-hô-va đã xức dầu cho ta, đặng giảng tin lành cho kẻ khiêm nhường. Ngài đã sai ta đến đặng rịt những kẻ vỡ lòng, đặng rao cho kẻ phu tù được tự do, kẻ bị cầm tù được ra khỏi ngục.
Ý nghĩa to lớn ở đây là:
“Sẽ luôn có một hạt giống, tức là một dòng dõi (một số ít còn sót lại) trung tín giữ lấy Lời Đức Chúa Trời, truyền lại Lời ấy từ thế hệ này sang thế hệ khác. Lời hứa này đã được ứng nghiệm nơi Đấng Christ, Đấng đã nhận lãnh Lời Ngài từ Đức Chúa Cha, trong phúc âm và trong hội thánh chân chính của Đấng Christ.” (Homer Hailey, trang 485).
Cheyne đã xác định đúng đắn Ê-sai 59:21 là “một lời hứa đặc biệt dành cho Y-sơ-ra-ên chân thật”, trong cuốn “Bình luận của T. K. Cheyne”, Tập II, tr. 81. Nhờ đó, ông đã làm rõ sự phân biệt cần thiết và vô cùng quan trọng trong việc nghiên cứu lời tiên tri này, cụ thể là luôn phải xác định rõ Y-sơ-ra-ên nào đang được nhắc đến.
Trước khi khép lại chương này, cần lưu ý rằng ở đây Ê-sai đang tiếp tục thực hiện chính xác những gì ông đã hứa trong Ê-sai 28 câu 10 và câu 13, tức là, “Vì, với họ phải giềng mối thêm giềng mối, giềng mối thêm giềng mối; hàng thêm hàng, hàng thêm hàng; một chút chỗ này, một chút chỗ kia!” Tất cả những chủ đề này, không thiếu một chủ đề nào, đã được đề cập ít nhất sáu lần trước đó. Điều này đúng với hầu như mọi nội dung trong mười bảy chương cuối cùng này; và điều này khẳng định một cách tuyệt đối rằng đây chính là các tác phẩm của Ê-sai. Chương này là một ví dụ điển hình cho điều chúng ta muốn nói. Hãy xem đoạn tiếp theo.
Sự cứng lòng của dân Y-sơ-ra-ên đã được tiên tri trong Ê-sai 6:6-12; sự công bình của Đức Chúa Trời (tấm giáp che ngực của Ngài) được đề cập trong Ê-sai 11:5 Sự công bình sẽ làm dây thắt lưng của Ngài, sự thành tín sẽ làm dây ràng hông.; Ê-sai 42:6 Ta, Đức Giê-hô-va, đã kêu gọi ngươi trong sự công bình; ta sẽ nắm tay ngươi và giữ lấy ngươi. Ta sẽ phó ngươi làm giao ước của dân nầy, làm sự sáng cho các dân ngoại, v.v.; tội lỗi khiến Đức Chúa Trời ẩn mặt khỏi kẻ gian ác, như trong Ê-sai 8:17 Tôi trông đợi Đức Giê-hô-va, là Đấng ẩn mặt Ngài khỏi nhà Gia-cốp, tôi vẫn ngóng trông Ngài!; Đấng Cứu Chuộc ở đây được nhắc đến trong Ê-sai 7:14 Vậy nên, chính Chúa sẽ ban một điềm cho các ngươi: nầy, một gái đồng trinh sẽ chịu thai, sanh ra một trai, và đặt tên là Em-ma-nu-ên [Nghĩa là: Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta.]; Ê-sai 9:7 Chúa đã giáng một lời trong Gia-cốp, và lời ấy đổ xuống trên Y-sơ-ra-ên, v.v.; giao ước mới được tiên tri một cách vinh quang trong Ê-sai 35. Hình ảnh dệt màng nhện (Ê-sai 59:5) không thể dùng làm vật che thân và việc dân sự bất lực trong việc tự che đậy mình bằng chính các việc làm của họ (Ê-sai 59:6) là một sự lặp lại của Ê-sai 28:20, nơi chiếc giường thì quá ngắn còn tấm chăn lại quá hẹp!
Ê-sai 59:5-6: 5 Họ ấp trứng hổ mang và dệt màng nhện; ai ăn những trứng đó sẽ chết, và nếu một cái trứng giập ra, sẽ nở thành rắn lục. 6 Những màng họ không dùng làm áo được, không thể mặc được hàng họ đã dệt ra; công việc họ là công việc đáng tội, tay họ làm những việc hung tàn
Ê-sai 28:20 Giường ngắn quá không thể duỗi mình; mền hẹp quá không thể quấn mình.
Việc áp dụng chương này vào thời kỳ chức vụ trên đất của Chúa Giê-xu được thể hiện rõ qua các cụm từ nói về “người tu bổ” và “người khôi phục” (Ê-sai 58:12) và “Đấng Cứu Chuộc” (Ê-sai 59:20 Đấng Cứu chuộc sẽ đến Si-ôn, đến cùng những kẻ thuộc về Gia-cốp, là kẻ bỏ tội lỗi, Đức Giê-hô-va phán vậy.), như thể bao quát toàn bộ chương và liên kết nó với thời đại của Đấng Christ.
Ghi chú của Barnes về toàn bộ Kinh Thánh
19 Người ta sẽ kính sợ danh Đức Giê-hô-va từ phương tây – Nói cách khác, kết quả của sự can thiệp thần thánh nhằm trừng phạt kẻ thù của Ngài sẽ là việc khiến mọi nơi trên thế giới phải công nhận sự hiện hữu và các phẩm chất hoàn hảo của Đức Giê-hô-va.
Khi kẻ thù ập đến như lũ lụt (câu 19b theo bản KJV)-: có gốc từ cụm từ: “như sông tràn dẫy“, BHĐ “như dòng sông chảy xiết”
Lowth dịch đoạn đó như sau: Khi nó đến tựa dòng sông bị thu hẹp dòng chảy, bị luồng gió mạnh thúc đẩy lao đi.
Jerome (bản Vulgate) dịch là: ‘Khi nó đến như một dòng sông dữ dội bị Thần của Chúa cuốn đi (chữ thần là spiritus Domini, là cơn gió của Chúa, ý nghĩa là một cơn gió mạnh)’ Bản Septuagint dịch là: ‘Vì cơn thịnh nộ của Chúa sẽ đến như một dòng thác cuồn cuộn; nó sẽ đến với sự hung dữ tột độ.’ Bản Chaldee dịch là: ‘Khi những kẻ áp bức đến, như dòng sông Euphrates tràn bờ.’ Bản Syriac dịch là: ‘Bởi vì khi kẻ áp bức đến như một dòng sông, Thần của Chúa sẽ khuất phục nó.’ Lý do dẫn đến sự khác biệt trong cách diễn giải này nằm ở tính đa nghĩa của các từ tiếng Hê-bơ-rơ xuất hiện trong câu đó. Từ mà trong bản dịch thông thường của chúng ta được dịch là ‘kẻ thù’, bản truyền thống tiếng việt tràn dẫy, BHĐ chảy xiết (צר tsâr, từ צרר tsârar, nghĩa là ép, nén, buộc lại với nhau; nội động từ: bị bó hẹp, hoặc bị nén), có thể mang một trong các nghĩa sau:
- “Kẻ thù, đối thủ, kẻ bức hại,” đồng nghĩa với אויב ‘ôyēb, như trong Dân số ký 10:9 Khi nào trong xứ các ngươi phải ra chiến trận cùng kẻ thù nghịch xông đánh mình, thì phải thổi loa tiếng vang; Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi sẽ nhớ lại các ngươi, và các ngươi sẽ được giải thoát khỏi kẻ thù nghịch; Phục truyền luật lệ ký 32:27; Gióp 16:9; hoặc,
- “Khó khăn, khổ nạn” Thi thiên 4:2 Hỡi các con loài người, sự vinh hiển ta sẽ bị sỉ nhục cho đến chừng nào? Các ngươi sẽ ưa mến điều hư không, Và tìm sự dối trá cho đến bao giờ?; Thi thiên 18:7; Thi thiên 44:11; hoặc,
- “Đường hẹp, thẳng” Dân số 22:26 Thiên sứ của Ðức Giê-hô-va đi tới xa hơn, đứng trong một ngả rất hẹp không chỗ nào trở qua bên hữu hay là bên tả; Gióp 41:7.
‘Do đó, ở đây nó có thể là một danh từ có nghĩa là kẻ thù; hoặc nó có thể là một tính từ bổ nghĩa cho từ “sông”, và khi đó sẽ chỉ một dòng sông bị giới hạn trong 2 bờ của nó, và bị đẩy về phía trước bởi một khối nước đang tích tụ dâng trào, hoặc bởi một cơn gió mạnh. Theo cách hiểu này, nó có nghĩa là Đức Chúa Trời sẽ đến để báo thù với sự dữ dội của một dòng sông đang dâng cao, sủi bọt và bị cuốn trôi dữ dội trên dòng chảy của nó. Sự so sánh một chiến binh hoặc anh hùng với một dòng thác mạnh mẽ và dữ dội như vậy là vô cùng ấn tượng và đẹp đẽ, và không phải là hiếm gặp (Ê-sai 8: 7 Vì cớ đó, nầy, Chúa sẽ khiến nước Sông mạnh và nhiều đến trên họ, tức là vua A-si-ri và cả oai vinh người; nó sẽ dấy lên khắp trên lòng sông, khỏa lên các bực). Cụm từ được dịch là “Thần của Chúa” (יהוה רוח rûach) (y e hovâh) có thể mang nghĩa là “luồng gió của Đức Giê-hô-va”, hoặc một cơn gió mạnh, dữ dội, hùng tráng. Ý nghĩa thích hợp của từ רוח rûach là gió, hoặc hơi thở; và người ta biết rằng danh xưng của Đức Chúa Trời thường được dùng trong Kinh Thánh để chỉ những gì hùng mạnh hoặc bao la, như trong cụm từ “núi của Đức Chúa Trời”, “cây tuyết tùng của Đức Chúa Trời”, v.v.
“Ở đây không có căn cứ nào để hiểu từ này là ám chỉ Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trời, Đấng làm công việc soi sáng và đổi mới thế gian”. Cụm từ này có thể được hiểu, như Lowth và những người khác đã giải thích, là chỉ một cơn gió mạnh và dữ dội – một cơn gió đẩy một khối nước qua một nơi chật hẹp và bị ép chặt, từ đó làm tăng thêm sự cuồng nộ và sức tàn phá của nó. Cụm từ ‘Thần của Đức Chúa Trời’ (אלהים רוח rûach) ‘ĕlohı̂ym), được dùng để chỉ một cơn gió mạnh, trong 1 Các Vua 18: 12 Rồi khi tôi lìa khỏi ông, sẽ có thần của Đức Giê-hô-va đem ông đi nơi nào tôi chẳng biết; vậy, khi tôi đi thuật lại cùng A-háp, mà người không thấy ông, ắt sẽ giết tôi đi. Vả, kẻ tôi-tớ ông kính-sợ Đức Giê-hô-va từ khi thơ-ấu; 2 Các Vua 2: 16 và nói với người rằng: Tại đây, giữa các tôi tớ thầy, có năm mươi người mạnh dạn; hãy cho phép họ đi tìm chủ thầy; có lẽ Thần của Đức Giê-hô-va đem người đi, ném trên núi nào hay là trong trũng nào chăng? Ê-li-sê đáp: Chớ sai họ đi; Ê-sai 40: 7 Cỏ khô, hoa rụng, vì hơi Đức Giê-hô-va thổi qua. Phải, dân nầy khác nào cỏ ấy; Ê-xê-chi-ên 12: 14 Những kẻ ở xung quanh người để giúp người, và các đạo binh người, thì ta sẽ làm cho tan ra mọi gió, và ta sẽ tuốt gươm mà đuổi theo; Ê-xê-chi-ên 13: 13 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ nhân giận khiến gió bão xé rách nó; ta sẽ nhân cơn thạnh nộ sai mưa dầm đến, và nhân sự tức giận sai mưa đá lớn phá diệt nó. Từ được dịch trong bản dịch của chúng ta là ‘sẽ giương cao một ngọn cờ’ (נססה nos e sâh), được dịch ở lề là ‘khiến hắn phải bỏ chạy’, nếu bắt nguồn từ נסס nāsas, và nếu được viết với dấu chấm נססה nāsesâh, sẽ có nghĩa là giương cao, nâng cao, như một ngọn cờ hoặc biểu ngữ, hoặc bất cứ thứ gì để chống lại và làm chậm bước tiến của kẻ thù. Nhưng từ này có lẽ bắt nguồn từ נוּס nûs, chạy trốn, — cụ thể là dạng Piel *nōsēs* — mang nghĩa là “thúc đẩy” hoặc “khiến cho phải bỏ chạy”.
Vì vậy, ở đây có nghĩa là cơn gió mạnh thổi vào hoặc đẩy dòng nước bị nén chặt của con suối, và toàn bộ đoạn văn có nghĩa là Đức Chúa Trời sẽ đến để giải cứu dân Ngài và đánh bại kẻ thù của Ngài với sức mạnh cuồng nộ của một dòng sông dữ dội bị ép giữa những bờ hẹp và bị thúc đẩy bởi một cơn gió mạnh. Quả thật, khi một kẻ thù hung bạo tấn công Hội Thánh; khi hắn ập đến với tà thuyết, bạo lực và các đồng minh, như một cơn lũ, Đức Giê-hô-va sẽ giương cao lá cờ chống lại hắn, và có thể mong đợi ảnh hưởng của Thánh Linh Đức Chúa Trời sẽ can thiệp để ngăn chặn điều ác; tuy nhiên, đoạn Kinh Thánh này không dạy giáo lý đó, và cũng không nên áp dụng nó theo cách đó. Nó dạy rằng Đức Giê-hô-va sẽ ra tay với sức mạnh và quyền năng để bảo vệ dân Ngài và đánh bại kẻ thù của Ngài.
—————
Một điều khá thú vị nữa để hiểu về lối suy nghĩ của những người viết Kinh Thánh trong thời kỳ của họ sống. khi A-đam và Ê-va phạm tội, thì trong Sáng thế ký 3: 8 Lối chiều, nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi ngang qua vườn, A-đam và vợ ẩn mình giữa bụi cây, để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời.
Người biên tập bài này: [Chữ “Lối chiều” mà bản việt ngữ truyền thống dịch là Ru-ach nghĩa gốc là Thần khí, gió, hơi thở, …. BD2011 dịch là: Vào khoảng chiều tối, khi gió thổi hiu hiu; BD2002: lúc chiều mát: Khi nghe tiếng CHÚA, Đức Chúa Trời đi lại trong vườn lúc chiều mát.
Vào buổi chiều, gió thổi mát. Còn khi con người phạm tội, thì lương tâm luôn cắn rứt, cơ đốc nhân hiểu là Đức Thánh Linh luôn cáo trách. Và lần đầu tiên bị cáo trách như vậy xảy ra trong vườn Ê-đen!] (người biên tập – NBT)
nguồn: https://www.studylight.org/commentary/isaiah/59-19.html