Ăn năn vì bản chất, hay vì hành vi? (Lu-ca 5:1-11)
Buße Tun wegen des Wesens oder wegen der Tat
Có những tiếng nói thầm trong lòng, tiếng nói chân thật nhất, đôi khi chính chúng ta không tự biết, nhưng Chúa là Đấng thấy rõ hết tất cả. Đó là chúng ta tự hỏi và tìm câu trả lời, chúng ta nghĩ thầm, nói thầm trong lòng. Có ai trong chúng ta đã từng tự hỏi, Kinh Thánh có dạy về cuộc chạy, thì tôi phải chạy như thế nào?, Kinh Thánh dạy về đánh trận tốt lành vì đức tin, phải bền đỗ trong đức tin đến cuối cùng, thì sẽ được cứu.
1Ti-mô-thê 1: 18 Hỡi Ti-mô-thê, con ta, sự răn bảo mà ta truyền cho con, theo các lời tiên tri đã chỉ về con, tức là, phải nhờ những lời đó mà đánh trận tốt lành.
1Ti-mô-thê 4: 16 Hãy giữ chính mình con và sự dạy dỗ của con; phải bền đỗ trong mọi sự đó, vì làm như vậy thì con và kẻ nghe con sẽ được cứu.
1Ti-mô-thê 6: 12 Hãy vì đức tin mà đánh trận tốt lành, bắt lấy sự sống đời đời, là sự mà con đã được gọi đến, và vì đó mà con đã làm chứng tốt lành trước mặt nhiều người chứng kiến.
2Ti-mô-thê 4: 7 Ta đã đánh trận tốt lành, đã xong sự chạy, đã giữ được đức tin.
Có những cái chúng ta vẫn luôn chưa biết, và đó là một điều tốt. Càng học làm cho mệt xác thịt, nhưng sự nhận biết Đấng Christ của mỗi chúng ta, là câu chuyện cả cuộc đời. Nếu đọc Kinh Thánh chỉ để nhận kiến thức thôi, hoặc vì yếu tố bên ngoài, như người khác thúc, thì một lúc nào đó sẽ bão hòa, không còn hứng thú nữa. Nhưng đọc Kinh Thánh để càng nhận biết Đấng Christ, rằng chúng ta càng thấy mình chưa chết hẳn. Rằng chúng ta chỉ được tự do thật, khi được là nô lệ của Đấng Christ, thay vì độc lập với Ngài cho được tự do. Đó là sự nhận biết tôi không có lựa chọn nào khác, hoặc rẽ phải, hoặc rẽ trái, hoặc con đường sống, hoặc con đường hư mất, hoặc nô lệ Đấng Christ, hoặc nô lệ xác thịt; nô lệ thế gian. Đó là sự nhận biết vâng lời và sẵn lòng, vui mừng làm theo ý muốn Chúa. Và đó là lý do chúng ta có mặt ở đây, cùng nhau trau dồi sự nhận biết Đấng Christ.
Hành trình bắt đầu từ đâu?
Đoạn Kinh Thánh hôm nay của chúng ta trong Lu-ca 5:1-11. Cách Lu-ca kể lại những sự việc không theo thứ tự thời gian, mà theo từng chủ đề. Sự kiện Chúa Giê-xu gọi Phi-e-rơ lần đầu tiên cùng với những ngư dân khác trong Giăng 1:40-42 và lần gặp gỡ này cách nhau khoảng thời gian một năm. (ba năm Chúa Giê-xu phục vụ dưới đất này, mốc năm đầu tiên là năm chuẩn bị, từ khi Ngài thôi nghề thợ mộc đến thời điểm Giăng Báp-tít bị tù, Ma-thi-ơ 4:12. Năm thứ hai kế đó là năm được mến mộ, nghĩa là Chúa Giê-xu gọi các môn đồ, có thời gian ở với họ, khoảng một năm trước khi Ngài kêu gọi 12 người là Sứ đồ). Vậy câu chuyện chúng ta đang xem đây là vào năm thứ hai trong ba năm mục vụ của Chúa Giê-xu dưới đất, gọi là năm mến mộ.
Từ chương 5 đến chương 6:16 Luca mô tả về việc Chúa Giê-xu kêu gọi môn đệ, có những câu chuyện cho thấy những yếu tố của của giao ước mới xuất hiện và va chạm với hệ thống luật pháp cũ.
Câu 1-3: 1 Khi Đức Chúa Jêsus ở trên bờ hồ Ghê-nê-xa-rết, đoàn dân đông chen lấn nhau xung quanh Ngài đặng nghe đạo Đức Chúa Trời. 2 Ngài thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ, người đánh cá đã xuống khỏi thuyền giặt lưới, 3 thì Ngài lên một chiếc thuyền trong hai chiếc, là chiếc của Si-môn, biểu người đem ra khỏi bờ một chút; rồi Ngài ngồi mà dạy dỗ dân chúng.
Vì đông người chen lấn, họ không áp sát Ngài, và để tất cả nghe được rõ hơn, Ngài xuống thuyền của Phi-e-rơ, tạo không gian để tất cả có thể nghe rõ Lời Ngài. Đức Chúa Trời rất công bằng, không thiên vị ai, mỗi người đều có cơ hội đọc Kinh Thánh, khi máy in ra đời, năm 1450 cuốn sách quan trọng đầu tiên được in ra là Kinh Thánh Gutenberg, do Johannes Gutenberg thực hiện, tạo cơ hội cho mọi người được công bằng tiếp cận với Lời Đức Chúa Trời.
Mọi người đều có thể nghe trình bày tin lành rõ ràng. Trong lúc đó Phi-e-rơ vừa giặt lưới, vừa nghe Chúa Giê-xu giảng, có lẽ hôm nay ông nghe chăm chú hơn, không có tinh thần buồn ngủ, sau làm việc ca đêm. Nhiều người trong chúng ta trong lúc làm việc vẫn có thể chăm chú nghe Kinh Thánh, và nghe các bài học Kinh Thánh từng chương vì khao khát Lời Chúa. chúng ta cần hiểu và nhận Lời Chúa dạy dỗ đúng đắn để nuôi sống linh hồn mình. Cũng chú ý đừng quên đọc Kinh Thánh bằng đôi mắt của mình hàng ngày, Tai là để nghe, nó sẽ biết ơn khi nghe Lời Chúa, nhưng cũng hãy để mắt chúng ta được phước, khi nó nhìn những dòng chữ Kinh Thánh, dâng sự tạ ơn lên Đấng ban cho đôi mắt để nhìn thấy ánh sáng. Văn hóa đọc ngày nay bị xâm chiếm bởi lướt mạng xã hội các loại thú vui, Facebook, Tiktok, youtube, các bộ phim dài tập, đó là những chuyện huyễn, kẻ ăn cắp thời gian, Phao-lô đã nhắc nhở Ti-mô-thê trẻ tuổi trong thời ông: 2Ti-mô-thê 4 3 Vì sẽ có một thời kia, người ta không chịu nghe đạo lành; nhưng vì họ ham nghe những lời êm tai, theo tư dục mà nhóm họp các giáo sư xung quanh mình, 4 bịt tai không nghe lẽ thật, mà xây hướng về chuyện huyễn. (BHĐ: chuyện hoang đường, trong tiếng đức là Legenden: những câu chuyện huyền thoại, bản KJV là fables: chuyện ngụ ngôn…) Hãy nhớ rằng đó chỉ là sân khấu, không phải đời thật, và AI đang đóng vai trò sản xuất dày đặc, rất câu view, nghĩa là nhiều người cắn câu, cơ đốc nhân chúng ta đừng như vậy, hãy làm chủ nó. Sự tự chủ là bông trái của Đức Thánh Linh. Có được khi chúng ta yêu Ngài hơn tất cả mọi thứ khác. Sự luông tuồng, vô độ, bừa bãi là việc làm xác thịt nghịch với Đức Thánh Linh. Chúng ta đọc Kinh Thánh là để cho xong nhiệm vụ hôm nay, hay lòng chúng ta có mong đợi, hướng về Ngài như Ma-ri ngước lên Chúa Giê-xu không?
Chúng ta cần nhận biết rằng vai trò chủ động ở đây là Chúa Giê-xu bảo với Phi-e-rơ, không phải Phi-e-rơ chủ động trong việc này. Không phải chúng ta chọn Chúa Giê-xu, mà Ngài chọn chúng ta.
Câu 4-5: 4 Khi Ngài phán xong thì biểu Si-môn rằng: Hãy chèo ra ngoài sâu, thả lưới mà đánh cá. 5 Si-môn thưa rằng: Thưa thầy, chúng tôi đã làm suốt đêm không bắt được chi hết; dầu vậy, tôi cũng theo lời thầy mà thả lưới.
Chúa Giê-xu có những bục giảng thật không giống nhau. Lời giảng Chúa Giê-xu cần đi vào đời sống hàng ngày. Ở đây sau khi được nghe Lời Chúa Giê-xu dạy dỗ, Ngài chỉ đạo Phi-e-rơ làm một điều khá kỳ lạ. Bản thân Chúa Giê-xu vốn nghề thợ mộc, Phi-e-rơ là người đánh cá, theo kinh nghiệm không ai đánh cá ban ngày. Phải chăng Chúa Giê-xu cũng đã biết rằng họ không kết quả trong cuộc đánh bắt đêm qua, như Phi-e-rơ thú nhận “chúng tôi đã làm suốt đêm không bắt được chi hết.” Phi-e-rơ đã vâng lời và làm theo.
Chúng ta hay mong lời Chúa phán, chúng ta tìm kiếm thấy giấc mơ, hoặc nhẹ dạ, dễ tin khi nghe ai đó nói tiên tri mà không kiểm chứng Lời Kinh Thánh, hoặc dùng Lời Kinh Thánh mà không đúng ý Chúa, thực tế là bản chất xác thịt vốn thích điều đó, vì nếu như vậy, dù có đầy lời Kinh Thánh rồi, xác thịt vẫn chưa chết, nó vẫn sống sót. Xác thịt ưa thích sự mê tín, trong Cựu ước tội lỗi trầm kha dân Israel là thờ phượng các nơi cao, và xác thịt ưa thích điều đó. “Hãy chèo ra ngoài sâu” Chúng ta cũng không cần thiết tìm kiếm ý nghĩa nước sâu, mà lời dạy dỗ sâu rộng của Chúa Giê-xu, mà Phi-e-rơ được nghe. Trọng tâm ở đây là sự vâng lời, mà Phi-e-rơ đã đáp lại.
Phi-e-rơ ở đây nghe Lời Chúa chỉ dẫn dựa trên những căn cứ sự thật: ông chăm chú nghe Chúa dạy dỗ, Lời Kinh Thánh được giảng dạy ra. Đức Thánh Linh dẫn dắt chúng ta vào mọi lẽ thật luôn luôn qua Lời Kinh Thánh. Đó là bí mật của sự vâng lời của Phi-e-rơ. Đức tin có căn cứ sự thật.
Lời Chúa quyền năng như thế nào? Bởi Lời phán Ngài thế gian được tạo dựng trong 6 ngày. Bởi Lời Đức Chúa Trời nâng đỡ thời gian, và không gian, bầu trời, các quĩ đạo trong vũ trụ vâng lời chính xác, mặt trời mọc phía đông và lặn phía tây, Vâng theo Lời Chúa mà các đế quốc hưng thịnh rồi lại suy vong. Lời Chúa kỳ diệu đến nỗi một con chim sẻ cũng được Ngài để ý chăm sóc. Lần này những con cá đã vâng lời Chúa Giê-xu nhảy cả vào lưới của họ. Sự vâng lời của Phi-e-rơ không phải là sự may rủi, mà vì ông gặp Chúa Giê-xu. Chúng ta gặp Chúa Giê-xu có thể vì những lý do tưởng chừng rất tình cờ, nhưng như trong đoạn Kinh Thánh này cho thấy, Chúa đã chọn bước vào thuyền của Phi-e-rơ.
6 Họ thả lưới xuống, được nhiều cá lắm, đến nỗi lưới phải đứt ra. 7 Họ bèn ra vọi gọi đồng bạn mình ở thuyền khác đến giúp; bạn kia đến chở cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi gần chìm.
Kết quả cho thấy Phi-e-rơ tin vào Chúa Giê-xu, chứ không phải tin vào hoàn cảnh. Vi hoàn cảnh nói điều ngược lại. Đức tin của Phi-e-rơ đi kèm với sự vâng lời, và kết quả. 1)Phi-e-rơ đã đáp ứng với yêu cầu Chúa Giê-xu. 2)Ông nghe Ngài dạy dỗ. 3)ông vâng lời Ngài và 4)làm theo, 5)Chúa Giê-xu vẫn ở cùng ông khi ra khơi.
Câu 8-9: 8 Si-môn Phi-e-rơ thấy vậy, liền sấp mình xuống ngang đầu gối Đức Chúa Jêsus, mà thưa rằng: Lạy Chúa, xin ra khỏi tôi, vì tôi là người có tội. 9 Số là, vì đánh cá dường ấy, nên Si-môn cùng mọi người ở với mình đều thất kinh; Gia-cơ và Giăng con Xê-bê-đê, là những kẻ đồng bạn với Si-môn cũng đồng một thể ấy.
Trong Lu-ca 4:38-39 Phi-e-rơ đã từng thấy phép lạ mẹ vợ ông được Chúa chữa khỏi bệnh sốt. Nhưng trong mẻ cá phép lạ có điều gì đó làm ông kinh hoàng. Bởi sự mở lòng đón nhận đức tin, sự vâng lời, làm theo, bây giờ với mẻ cá chưa từng thấy trong đời làm nghề đánh cá, Phi-e-rơ có sự nhận biết khác về mình: là một tội nhân, không phải là người kinh nghiệm đánh cá hơn, hiểu biết chuyên sâu hơn, sự kiêu ngạo sụp đổ. Đức Chúa Trời trong Chúa Giê-xu đang ở trước mặt ông, và ông như chết lặng. Phi-e-rơ vừa kinh hoàng sợ hãi, vừa bàng hoàng, vì sự nhân từ không thể diễn đạt thành lời. Giây phút này, sự chân thật trong trái tim ông xuất hiện. Lời nói ông, cho chúng ta biết một sự kính sợ, thấy mình không xứng đáng trước Ân điển dồi dào của Ngài. Nhắc lại, đây đã là một năm Anh em Phi-e-rơ, Ga-cơ và Giăng cùng những người khác đã được Ngài gọi một thời gian, Nhưng họ chưa là những tay đánh lưới người (Lu-ca 5:10; Mác 1:17; Ma-thi-ơ 4:19), trước khi Ngài chọn họ thành Sứ đồ. (Lu-ca 6:13; Mác 3:14; Ma-thi-ơ 10:2)
Phi-e-rơ gặp Chúa Giê-xu trong xác thịt trước đó 1 năm cùng với các anh em khác, Nhưng giờ đây ông có sự gặp gỡ Đức Chúa Trời trong con người Chúa Giê-xu Christ, là con một yêu dấu Đức Chúa Trời.
Giây phút một người sụp đổ, đầu hàng Chúa, trước Đức Chúa Trời là gì? Theo Lời Kinh Thánh đó là sự ăn năn, đó là quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin. (Rô-ma 1:16). Đó là lúc sự công bình Đức Chúa Trời bày tỏ trong Chúa Giê-xu Christ, mà không giết chết tội nhân đáng bị hư mất đời đời.
Thi thiên 85: “11 Sự chân thật nứt mộng từ dưới đất; Sự công bình từ trên trời ngó xuống.“
Sự ăn năn là gì?
1)Kinh Thánh cho biết ăn năn là sự chủ động từ Đức Chúa Trời, Ngài ban cho sự ăn năn. Thời điểm ban phát đó là bắt đầu tin lành của Ân điển (Ê-phê-sô 2:8, Công vụ các sứ đồ 14:3). Giăng Báp-tít rao giảng về sự ăn năn, và sau đó Lời đầu tiên Chúa Giê-xu rao giảng hãy ăn năn, vì nước Thiên Đàng đã đến gần. (Ma-thi-ơ 4.17, Mác 1:15)
Bạn và tôi có biết về sự ăn năn đó không ? hay có từng biết nó không? bây giờ còn nhớ đến nó không hay nó trở thành một câu chuyện quá khứ? Phải chăng một trong những lý do nguội lạnh vô thức, vì chúng ta đã quên đi sự ban cho này?
Sự ăn năn là ơn Chúa ban cho. Không phải của chúng ta. Trong sự thông công với những người hầu việc Chúa, có người đặt câu hỏi: sự ăn năn là bởi chúng ta hay bởi Chúa ban cho. Có người trả lời bởi chúng ta ăn năn. Thật là một sự thiếu căn bản về niềm tin trầm trọng, cần sửa chữa, nếu không sẽ sinh ra những căn bệnh tôn giáo trầm kha.
a)Các tiên tri trong Cựu ước truyền bảo dân Israel hãy ăn năn, vì họ vẫn chưa hết lòng thực sự với luật pháp. Hệ thống tế lễ cũ khiến họ nhiều lần ăn năn và vẫn thất bại trong mối quan hệ với Ngài (1Sa-mu-ên 12:19b chúng tôi đã thêm lỗi xin một vua vào các tội khác của chúng tôi; Ê-xơ-ra 9:6 gian ác chúng tôi đã thêm nhiều quá đầu chúng tôi, và tội chúng tôi cao lớn tận trời; es 59:12 Phải, sự phạm phép chúng tôi đã thêm nhiều trước mặt Ngài, tội lỗi chúng tôi làm chứng nghịch cùng chúng tôi. Vì sự phạm phép chúng tôi ở cùng chúng tôi, và chúng tôi biết sự gian ác mình; Ê-sai 30:1 Đức Giê-hô-va phán: Khốn thay cho con cái bội nghịch, lập mưu chẳng bởi ý ta, kết ước chẳng cậy Thần ta, hầu cho thêm tội trên tội)
b)Giăng Báp-tít rao giảng về sự ăn năn, nhưng ông chỉ là vị tiên tri cuối cùng của Cựu ước dọn đường cho Đấng Mê-si. Đó là con đường của sự ăn năn, và báp têm sự ăn năn. Chúa Giê-xu là “Ngôi Lời đã trở nên xác thịt, ở giữa chúng ta, đầy ơn và lẽ thật; chúng ta đã ngắm xem sự vinh hiển của Ngài, thật như vinh hiển của Con một Theo tiếng bổn thì chữ “Con một”có ý là Con sanh ra chỉ có một mà thôi
đến từ nơi Cha” (Giăng 1:14)
Phi-e-rơ đã trung tín với tin lành đã được giảng ra một lần đủ cả này, khi ông nhắc lại trong 2Phi-e-rơ 3: câu 9 “Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn.” Phi-e-rơ không nghĩ rằng Chúa ban cho tôi đặc quyền ăn năn, người khác thì không có. Người ăn năn thật, thì nghĩ rằng: nếu tôi ăn năn được, thì mọi người đều có thể ăn năn được.
Phi-e-rơ nổi bật với những điểm mạnh trong tính cách con người, nhưng cũng đi kèm với những sự tan vỡ, lệ thuộc Chúa hoàn toàn, trong Giăng 6: 68 Si-môn Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, chúng tôi đi theo ai? Chúa có những lời của sự sống đời đời.
Đối với Phao-lô chúng ta thấy ông bộc lộ ở khía cạnh khác trong sự nhận biết Chúa Giê-xu: Rô-ma 7: 24 Khốn nạn cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết nầy?
Sự ăn năn không thể bắt chước, như người ta không thể bắt chước một mối quan hệ. Đây không phải là một câu thần chú, sáo rỗng. Khi bạn và tôi ăn năn, có dấu ấn của công việc Đức Thánh Linh. (Giăng 16:8). Đó là điều đặc biệt khi Ngôi Lời trở nên xác thịt trong Chúa Giê-xu. Chúa Giê-xu Christ bắt đầu một thời kỳ mới: Thời kỳ Ân điển nhưng không, Sự tha thứ, sự cứu rỗi.
Sự ăn năn là bởi Đức Chúa Trời ban cho, Cựu ước có rao truyền trước về tin lành này, chúng ta xem các câu Kinh Thánh trong Tân ước. Rô-ma 2: 4 Hay là ngươi khinh dể sự dư dật của lòng nhân từ, nhịn nhục, khoan dung Ngài, mà không nhận biết lòng nhân từ của Đức Chúa Trời đem ngươi đến sự ăn năn sao? Công vụ các sứ đồ 11:18 Tín đồ nghe bấy nhiêu lời xong, đều thỏa thuận và ngợi khen Đức Chúa Trời, rằng: Vậy Đức Chúa Trời cũng đã ban sự ăn năn cho người ngoại để họ được sự sống! 2Ti-mô-thê 2:25: dùng cách mềm mại mà sửa dạy những kẻ chống trả, mong rằng Đức Chúa Trời ban cho họ sự ăn năn để nhìn biết lẽ thật, 26 và họ tỉnh ngộ mà gỡ mình khỏi lưới ma quỉ, vì đã bị ma quỉ bắt lấy đặng làm theo ý nó.
Đặc biệt câu Kinh Thánh 2Ti-mô-thê 2:25-26 tiết lộ một yếu tố mà luật pháp Môi-se thất bại, đó là luật pháp Môi-se không ghi được vào lòng người. Cơ đốc nhân được cắt bì trong lòng là hàng ngày mang thập tự giá, ghi lời Chúa vào lòng, bởi nét bút đầu tiên của sự ăn ăn, tan vỡ, đầu phục Chúa. Phao-lô nói với Ti-mô-thê rằng hãy dùng sự mềm mại, sửa dạy những thái độ sai với đạo đức cơ đốc, với hy vọng rằng “Đức Chúa Trời ban cho họ sự ăn năn để nhìn biết lẽ thật“. Công việc trong lòng người là công việc toàn quyền của CHÚA.
Chúng ta có cầu thay cho ai đó, có thể con cái, người thân… và mong họ thay đổi ngay lập tức chăng? Rồi chúng ta mất kiên nhẫn. Ở đây nói rằng: chúng ta cầu nguyện thay, nhưng cần phát triên tấm lòng mong đợi, trông chờ Chúa làm công việc trong lòng người. Nếu Ngài không làm, con không làm chi được. Hiểu được điều này sẽ tránh những sai lầm đáng tiếc. Chúng ta dù có sự hiểu biết dày đến đâu, cũng không thể thay đổi được trái tim con người. Vì chúng ta cũng không tự mình thay đổi được chính mình, mà phải lệ thuộc Chúa Giê-xu.
2)Sự kính sợ Chúa dẫn chúng ta đến sự ăn năn. Phi-e-rơ nói với Chúa: “8Lạy Chúa, xin ra khỏi tôi, vì tôi là người có tội.” Phi-e-rơ nhận biết mình là tội nhân, vì bản chất tội lỗi của ông.
Ở chỗ khác Chúa Giê-xu dạy các môn đệ cụ thể hơn về sự ăn năn: Lu-ca 13:1-5 1 Cũng lúc ấy, có mấy người ở đó thuật cho Đức Chúa Jêsus nghe về việc Phi-lát giết mấy người Ga-li-lê, lấy huyết trộn lộn với của lễ họ. 2 Đức Chúa Jêsus cất tiếng đáp rằng: Các ngươi tưởng mấy người đó vì chịu khốn nạn dường ấy, có tội lỗi trọng hơn mọi người Ga-li-lê khác sao? 3 Ta nói cùng các ngươi, không phải; song nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy sẽ bị hư mất như vậy. 4 Hay là mười tám người bị tháp Si-lô-ê ngã xuống đè chết kia, các ngươi tưởng họ có tội lỗi trọng hơn mọi kẻ khác ở thành Giê-ru-sa-lem sao? 5 Ta nói cùng các ngươi, không phải; nhưng nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy cũng sẽ bị hư mất như vậy.
Cả hai trường hợp, Chúa Giê-xu đều dạy cùng một ý, Lu-ca 13… 4bcác ngươi tưởng họ có tội lỗi trọng hơn mọi kẻ khác ở thành Giê-ru-sa-lem sao? 5 Ta nói cùng các ngươi, không phải; nhưng nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy cũng sẽ bị hư mất như vậy.
Đây là động cơ một người kính sợ Chúa: sự ăn ăn vì bản chất con người mình là tội lỗi xấu xa. Lời dạy này chúng ta thấy vang to trong Khải huyền: khi những tai họa giáng xuống qua bảy ấn, bảy tiếng kèn và bảy bát thịnh nộ, mà “Còn những người sót lại, chưa bị các tai nạn đó giết đi, vẫn không ăn năn“. Tôi đã từng nhiều hơn một lần ăn năn tại Frankfurter Ring 150/6, về sự mình theo cái gọi là “dòng chảy Đức Thánh Linh”, lời công bố tích cực, theo những phong trào Lời đức tin, tìm kiếm phép lạ ngoài ý Chúa, tin lành thịnh vượng, siêu ân điển, hiểu sai về Lời Chúa, về Đức Thánh Linh và về Chúa Giê-xu Christ. Trong tinh thần này, Lời Khải huyền nhắc nhở rằng hãy ra khỏi Ba-by-lôn, vì nước Thiên Đàng Ngài đến cùng sự phán xét của Ngài.
Phao-lô ăn ăn ở đây là vì ông nhận biết bản chất ông là một con người tội lỗi, không phải chỉ vì hành vi tội lỗi nào đó của mình, việc ông tham gia vụ giết Ê-tiên, không phải là ám ảnh chính trong lương tâm nữa, mà đó là nhận biết bản chất tội lỗi đeo bám. Phao-lô kêu lên khốn nạn cho tôi trong Rô-ma 7:24, vì ông thấy bản chất tội lỗi xác thịt, càng muốn làm theo điều răn Chúa, thì điều ác càng bám víu theo, không buông tha. (Trong Rô-ma 7: 7-21).
Đa-vít kêu lên trong Thi thiên 51: 4-5 4 Tôi đã phạm tội cùng Chúa, chỉ cùng một mình Chúa thôi, Và làm điều ác trước mặt Chúa; Hầu cho Chúa được xưng công bình khi Chúa phán, Và được thanh sạch khi Chúa xét đoán. 5 Kìa, tôi sanh ra trong sự gian ác, Mẹ tôi đã hoài thai tôi trong tội lỗi.
Tự sự cắn rứt lương tâm, sự ám ảnh bởi tội ngoại tình, cướp vợ, giết người bạn trung thành của mình, dẫn Đa-vít đến một sự nhận biết rõ hơn về bản chất tội lỗi. Những tội đó chỉ là là bên ngoài thôi. Điều ám ảnh nhất, lương tâm ông cắn rứt nhất là ông “đã phạm tội cùng Chúa, chỉ cùng một mình Chúa thôi“
Đó là lý do chúng ta cần đọc Lời Kinh Thánh hàng ngày mới có thể hiểu được sự ban cho của Đức Chúa Trời mầu nhiệm dường nào. Để dẫn chúng ta đến sự ăn năn thật. không có Lời Chúa chúng ta không thể sống sót trong đức tin.
Nếu chúng ta còn mê nghiện những thú vui, Facebook, những phim dài tập, Tiktok, youtube, tình dục, trai trẻ, hơn Chúa, đọc Lời Chúa chỉ cho có lệ, miệng nói tương giao, mà không thực lòng. “Nhưng nếu có một người yêu mến Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời biết người đó (1Cô-rinh-tô 8:3) … Nếu bị hành vi ám ảnh, thì ăn năn rồi, mai chúng ta lại phạm tiếp. Chúng ta có biết nguyên nhân là vì bản chất, con người tội lỗi những cám dỗ bên ngoài chỉ là đài bắt sóng xác thịt tội lỗi bên trong, đó chỉ là những cái lá lộ ra bên ngoài, cho biết những gốc rễ tội lỗi bên trong. Đó chính là lý do, khi người con trai út đòi chia tài sản, để đi hoang đàng, người Cha liền chia cho. Nó không còn là chính nó, nó phải bắt đầu chuyến đi tìm lại chính mình.
Bạn đã bắt đầu hành trình của mình chưa? bạn có biết mình đang ở đâu trong cuộc chạy mình không ?
10 Đức Chúa Jêsus bèn phán cùng Si-môn rằng: Đừng sợ chi, từ nay trở đi, ngươi sẽ nên tay đánh lưới người.
Trước đó Chúa Giê-xu đã gặp những ngư dân này, Ngài cảm động họ, nhưng mục đích cuộc đời họ vẫn chưa thay đổi. Một năm đã trôi qua, đến khi Chúa ban cho Phi-e-rơ sự ăn năn thật, mục đích cuộc đời ông và những người bạn ông đã thay đổi hoàn toàn. Chúa khiến họ trở nên “tay đánh lưới người“. Đây là điều thứ ba, Chúa Giê-xu chủ động, Ngài là Chúa, thì Ngài đặt mục đích cho con cái Ngài. Việc các môn đồ đáp ứng là “11 Đoạn, họ đem thuyền vào bờ, bỏ hết thảy mà theo Ngài.“
Có thể không phải tất cả chúng ta được kêu gọi Chúa phục vụ toàn thời gian. Nhưng dù cho chúng ta đang ở đâu, thì khi một người ăn năn thật, mục đích cuộc đời sẽ thay đổi. Trọng tâm bây giờ không phải là công việc làm ăn nữa, mà là giới thiệu với mọi người về Đức Chúa Trời của Ân điển này, Đấng có thể tha tội, và cứu rỗi trong Chúa Giê-xu. Có thể chúng ta vẫn làm công việc đời thường, nhưng mọi sự chúng ta làm giờ đây là vì Chúa mà làm, không phải vì mục đích riêng chúng ta. Nếu chúng ta ăn năn, nếu chúng ta là người theo Chúa Giê-xu Christ, chúng ta phải luôn theo đuổi mục đích của Ngài. Đó là tìm biết ý muốn Chúa trong mọi sự. Đó là điều Chúa Giê-xu dạy trong lời cầu nguyện Ma-thi-ơ 6:10 xin “Ý Cha được nên, ở đất như trời!“
Chúng ta có ai thấy mình vẫn ăn năn và thất bại trong đời sống không? Và chúng ta không muốn vậy. Đó là con đường hẹp chào đón, và như Chúa chủ động với Phi-e-rơ ngày nào: Ngài chọn bước vào thuyền của ông, Ngài giảng dạy Lời Chúa, ban cho ông sự chú ý lắng nghe, từ đó ông sẵn sàng vâng lời khi Ngài bảo ông thả lưới ngoài sâu. Mục đích cuộc đời Phi-e-rơ đã thay đổi hoàn toàn. Ông không sống cho chính mình nữa, mà sống cho Ý Cha được nên. Những lúc va vấp, những lúc hoạn nạn, là lúc chúng ta nhớ lại lời dạy này, Trở về điểm xuất phát ban đầu. Nhớ lại ơn ban cho đầu tiên của Chúa. Hãy xin sẽ được, hãy tìm sẽ gặp, hãy gõ sẽ mở cho. Chúng ta có sẵn sàng không cho hành trình không?