Con người sống nhờ mọi lời nói từ miệng Đức Chúa Trời

ManLebtVonGottesWort

Ở Đức, con người gần như bị bao quanh bởi thức ăn. Ở khắp nơi, chúng ta đều gặp quảng cáo về thức ăn và thực phẩm trên bảng quảng cáo, các chương trình nấu ăn và các cuộc thi ẩm thực trên internet và truyền hình, các nhà hàng “ăn thỏa thích” (all you can eat), đủ loại nhà hàng với món ăn từ khắp nơi trên thế giới, cũng như việc đặt đồ ăn qua Lieferando và các dịch vụ tương tự. Sự lựa chọn thì vô cùng lớn và được thiết kế để kích thích khẩu vị của con người. Nhờ chăn nuôi công nghiệp, nhiều thực phẩm có thể được cung cấp với giá rẻ, để người ta có thể ăn nhiều hơn. Ngoài ra còn có thuốc và các mũi tiêm giảm cân để giảm trọng lượng, để người ta lại có thể ăn nhiều hơn nữa. Việc ăn uống và dinh dưỡng ngày càng chiếm vị trí quan trọng trong xã hội của chúng ta, mặc dù chúng ta sống trong một đất nước nơi nạn đói, so với nhiều quốc gia khác trên thế giới, chỉ ảnh hưởng đến rất ít người.

Nhưng Chúa Giê-su đã phán: “Người ta sống không chỉ nhờ bánh, nhưng nhờ mọi lời do miệng Đức Chúa Trời phán ra!” (Ma-thi-ơ 4:4).

Trong thư của mình gửi Ti-mô-thê, Phao-lô khuyên ông: “ Hãy giữ chính mình con” (1 Ti-mô-thê 4:16, VIE1925). Đặc biệt trong phương diện thuộc linh, người tin Chúa phải tỉnh thức và luôn bền đỗ trong cầu nguyện, để không sa vào sự cám dỗ; vì tâm linh thì thì muốn lắm, nhưng xác thịt thì yếu đuối (Mác 14:38, VIE1925).

Trong những tuần gần đây, tôi đã trải qua một số thử thách về cả thể chất lẫn tâm linh. Những lời “Hãy giữ chính mình con” đã đánh thức tôi tỉnh dậy trong tâm linh. Bài làm chứng hôm nay là bài học cá nhân của tôi về điều tôi đã được học và vẫn còn phải tiếp tục học. Vì nhiều điều tôi làm chứng ở đây, tôi thực sự vẫn chưa thực hành trọn vẹn.

Người chết về mặt thuộc linh

Bạn đã từng gặp một người đang hôn mê trong tình trạng tự nhiên chưa? Trái tim người đó vẫn còn đập, nhưng họ bất tỉnh, không thể giao tiếp, không có phản ứng hay cử động, và không nhận biết gì về đời sống thực tại. Người ta phải cho thở máy, cung cấp dinh dưỡng qua ống và như vậy giữ cho cơ thể họ tiếp tục sống. Thật là một tình trạng khủng khiếp!

Mỗi con người cũng ở trong một tình trạng tương tự về mặt thuộc linh, vì tất cả chúng ta đều chết về mặt thuộc linh. Chúng ta sống trôi đi, bị xác thịt dẫn dắt và theo đuổi những mục tiêu tạm bợ hoặc vô nghĩa. Nếu chúng ta chỉ còn một ngày để sống, chúng ta sẽ làm gì? Chúng ta sẽ dùng thời gian đó như thế nào? Điều gì sẽ còn quan trọng với chúng ta?

Tất cả chúng ta đều là tội nhân. Ngay từ khi còn nhỏ, chúng ta đã không vâng lời cha mẹ. Chúng ta nghĩ xấu về người khác và nói điều không tốt về họ. Chúng ta ham muốn những điều sai trái dù biết đó là sai, và làm những điều sau này phải hối hận. Chúng ta nói dối, ghét bỏ, ganh tị, khoe khoang và nhiều điều khác nữa. Tất cả những lỗi lầm (tiếng Hy Lạp: hamartia) và sự bất công (tiếng Hy Lạp: adikia) đều là điều gớm ghiếc trước Đức Chúa Trời thánh khiết. Chúng tách con người khỏi Ngài, khiến chúng ta không còn nghĩ đến Ngài (Thi Thiên 6:6) và không còn nhận biết Ngài được. Con người chết về mặt thuộc linh.

Đâu là dấu hiệu của một người chết thuộc linh? Người chết thuộc linh phục vụ thế gian, Sa-tan và xác thịt như những chủ của mình.

  • Người ấy sống theo đường lối của thế gian này và theo thần linh của Sa-tan, và không vâng phục Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 2:2)
    • Người ấy sống theo dục vọng của xác thịt (xem ví dụ trong Ga-la-ti 5:19–21), làm theo ý muốn của xác thịt và tư tưởng, và dễ nóng giận (như tức giận, gian ác, cay đắng, bộc phát cơn thịnh nộ) (Ê-phê-sô 2:3)
    • Người ấy yêu chính mình, tham tiền, khoe khoang, kiêu ngạo, phạm thượng, không vâng lời cha mẹ, vô ơn, không thánh khiết, vô tình yêu thương, không hòa giải, vu khống, không tự chủ, bạo lực, ghét điều lành, phản bội, liều lĩnh, kiêu căng; yêu khoái lạc hơn là yêu Đức Chúa Trời, chối bỏ quyền năng của sự kính sợ Đức Chúa Trời. Người ấy phạm tội tà dâm và ngoại tình (2 Ti-mô-thê 3:2–6).

Kinh Thánh nói ở đây về một tình trạng tội lỗi kéo dài và lặp đi lặp lại. Người chết thuộc linh sống trong tội lỗi, ở lại trong đó (Rô-ma 6:1–2), và thậm chí còn vui thích khi chính mình phạm tội hoặc khi người khác phạm tội (Rô-ma 1:32).

Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể làm cho người chết thuộc linh sống lại, khi Ngài kéo người ấy đến với Ngài và làm cho họ sống lại (Giăng 6:44). Cũng như không ai biết khi nào và bằng cách nào một người hôn mê tự nhiên tỉnh lại, chúng ta cũng không biết khi nào Đức Chúa Trời thương xót một người. Nếu một người vẫn còn chết thuộc linh, thì trước hết người đó phải được ban sự sống. Cũng giống như người hôn mê không thể tự mình tỉnh lại dù có lời nói, sự chạm hay âm thanh quen thuộc, thì người chết thuộc linh cũng không thể tự làm mình sống lại.

Có những người không bao giờ tỉnh lại khỏi hôn mê. Tôi không muốn gây sợ hãi, nhưng muốn hướng mắt đến sự thật. Không nên tự lừa dối mình về điều sẽ đến với mỗi người. Điều chắc chắn là mọi người đều phải chết (Hê-bơ-rơ 9:27) và sẽ quỳ gối trước tòa án của Đấng Christ (Rô-ma 14:10–12). “Ngày hôm nay, nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, thì đừng cứng lòng” (Hê-bơ-rơ 3:15).

Người bệnh về mặt thuộc linh

Nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, một người đã chết về mặt thuộc linh (giống như người trong trạng thái hôn mê) được làm cho sống lại. Tuy nhiên, sau khi tỉnh dậy từ cơn hôn mê dài, người đó – cũng giống như người tin Chúa được tái sinh – phải học lại nhiều điều mới: ăn, uống, nuốt, nói, vận động… Họ gần như phải bắt đầu lại từ con số không, và sự tiến bộ diễn ra chậm chạp. Điều này khiến nhiều người khó chịu, vì họ cần kỷ luật, kiên nhẫn, sự bền đỗ, tỉnh thức và trên hết là ân điển của Đức Chúa Trời.

Trong phần tiếp theo, tôi muốn nói về những sự lệch lạc trong đời sống thuộc linh, những điều có thể khiến một người vấp ngã hoặc cản trở họ trưởng thành trong đức tin. Một người có thể sống đức tin của mình khỏe mạnh, nhưng cũng có thể – do chính lỗi của mình – khiến đời sống đức tin trở nên bệnh hoạn.

Suy dinh dưỡng – thiếu dinh dưỡng về mặt số lượng

Nói một cách đơn giản, người ta bị suy dinh dưỡng khi ăn quá ít hoặc hấp thụ ít hơn mức cơ thể cần. Một dấu hiệu là sụt cân và suy yếu. Một đứa trẻ bị suy dinh dưỡng sẽ không phát triển và bị thấp còi. Về mặt thuộc linh, một người bị “suy dinh dưỡng” khi đọc Kinh Thánh rất ít hoặc không đọc.

Chán ăn là một vấn đề phổ biến trong vòng các Cơ Đốc nhân. Nhiều người cảm thấy khó duy trì việc đọc Lời Đức Chúa Trời mỗi ngày và liên tục. Nhưng đó là những “pháo đài thuộc linh”, chỉ có thể bị phá hủy bởi quyền năng trong Lời Đức Chúa Trời (2 Cô-rinh-tô 10:3–5). Ví dụ về những pháo đài đó là:

a) Đọc nhưng không hiểu những gì được viết

Một em bé có hiểu ý nghĩa của sữa không? Nó có biết sữa tốt cho mình hay không? Nó cứ uống và tiếp tục uống cách kiên trì. Chính Đức Chúa Trời ban sự tăng trưởng (1 Cô-rinh-tô 3:7). Ngài ban cho mỗi người một lượng đức tin (Rô-ma 12:3). Ngài dạy dỗ mỗi tín hữu cách khác nhau và cho mỗi người tăng trưởng theo thời điểm mà Ngài định. Thường thì người ta đọc Kinh Thánh nhưng chưa hiểu ngay sự mặc khải của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, nếu không có Lời Đức Chúa Trời là thức ăn thuộc linh, thì không ai có thể lớn lên. Ngay cả các sứ đồ cũng theo Chúa Giê-su dù họ không hiểu hết những gì Ngài nói, nhưng họ vẫn theo Ngài.b) Có quá nhiều sự hiểu biết khiến người ta bị choáng ngợp
Một em bé chỉ ăn từng chút một và chờ đến bữa tiếp theo. Một hành trình dài gồm nhiều bước nhỏ. “Hãy trông đợi Đức Giê-hô-va! Hãy mạnh mẽ, lòng con hãy vững vàng, và hãy trông đợi Đức Giê-hô-va!” (Thi Thiên 27:14).

c) Kinh Thánh mâu thuẫn với truyền thống, giá trị và kinh nghiệm cá nhân/xã hội
Đức Chúa Trời phán với con người qua Kinh Thánh (Hê-bơ-rơ 1:1–2). Lời Đức Chúa Trời được cảm thúc bởi Đức Chúa Trời, tức là được Đức Thánh Linh soi dẫn (2 Ti-mô-thê 3:16; 2 Phi-e-rơ 1:21). Lời Đức Chúa Trời là lẽ thật (Giăng 17:17). Khi tin điều đó, người ta biết mình có thể dựa vào lẽ thật nào.

d) “Tôi đã đọc Kinh Thánh rồi. Tôi biết hết rồi.”
Bạn ăn cơm, mì hay bánh mì bao nhiêu lần ngày này qua ngày khác, những thực phẩm bạn đã quen thuộc? Lời Đức Chúa Trời là sống động và linh nghiệm (Hê-bơ-rơ 4:12), và con người sống không chỉ nhờ bánh.

e) “Tôi đã có đức tin rồi, tôi không cần đọc Kinh Thánh”
Nếu Kinh Thánh không quan trọng, tại sao Đức Chúa Trời ban nó cho chúng ta? Tại sao Ngài truyền dạy chúng ta đọc nó? Tại sao các tín hữu đọc và làm chứng về tầm quan trọng của nó? “Ai trung tín trong việc rất nhỏ, cũng trung tín trong việc lớn; ai bất nghĩa trong việc rất nhỏ, cũng bất nghĩa trong việc lớn” (Lu-ca 16:10).

f) Sự xao lãng
Đồ ngọt có thể làm mất cảm giác thèm ăn. Với một số người là công việc, với người khác là sở thích, giải trí, v.v. Tôi không nói rằng tất cả những điều đó đều xấu. Nhưng nếu việc đọc Kinh Thánh bị xem nhẹ một cách lâu dài, thì có điều gì đó không ổn. Một mục sư từng nói: Lời Đức Chúa Trời giữ chúng ta khỏi tội lỗi, và tội lỗi giữ chúng ta khỏi Lời Đức Chúa Trời.

Giải pháp cho tình trạng chán ăn là gì?

Đối với những bệnh nhân bị rối loạn ăn uống, người ta thiết lập các bữa ăn vào những thời điểm cố định. Dù có thèm ăn hay không, họ vẫn đều đặn ăn. Cũng vậy trong việc đọc Kinh Thánh: người ta đọc vì trong đó có Chúa Giê-su Christ, vì trong đó có sự sống (Giăng 1:4). Người ta đọc vì Lời Chúa tốt cho mình và nhờ đó đời sống thuộc linh được tăng trưởng (1 Phi-e-rơ 2:2–3).

Ăn uống trong cộng đồng thường ngon hơn. Điều đó cũng đúng với việc đọc Kinh Thánh. Chúng ta hãy cùng đọc Kinh Thánh với chồng hoặc vợ, với con cái và/hoặc với anh chị em trong đức tin. “ Nguyền xin lời của Đấng Christ ở đầy trong lòng anh em, và anh em dư-dật mọi sự khôn-ngoan” (Cô-lô-se 3:16). Hãy cầu xin Đức Chúa Trời ban ân điển của Ngài, và hãy khao khát các mạng lệnh của Ngài, yêu mến sự dạy dỗ của Ngài trong Kinh Thánh và suy gẫm ngày và đêm (Thi Thiên 1:2).

Chúa Giê-su phán: “Người ta sống không chỉ nhờ bánh, nhưng nhờ mọi lời do miệng Đức Chúa Trời phán ra” (Ma-thi-ơ 4:4). Không có Lời Đức Chúa Trời, một tín hữu không thể sống hay lớn lên về mặt thuộc linh.

Khi em bé đói, nó sẽ khóc để đòi sữa, và không gì có thể ngăn nó lại – không phải bài hát, không phải sự an ủi, không phải đồ chơi hay bất kỳ sự xao nhãng nào khác. Nếu nó không khóc, thì có điều gì đó không ổn. Cũng vậy, một người tin Chúa khao khát một cách tự nhiên “sữa thuần khiết” là Lời Đức Chúa Trời.

“Đói ẩn giấu” – suy dinh dưỡng về mặt chất lượng

Người ta nói đến “đói ẩn giấu” khi cơ thể thiếu các chất dinh dưỡng quan trọng như vitamin, nguyên tố vi lượng hoặc protein, ví dụ trong trường hợp ăn uống đơn điệu. Những người bị ảnh hưởng thường trông có vẻ khỏe mạnh, nhưng thực tế lại chịu tình trạng thiếu hụt kéo dài. Họ trở nên mệt mỏi, kiệt sức và suy yếu.

Về mặt thuộc linh, người ta có “đói ẩn giấu” khi bỏ qua hoặc không đọc một phần nào đó của Kinh Thánh. Điều này dẫn đến sự hiểu biết bị giới hạn về Lời Đức Chúa Trời và về chính Đức Chúa Trời. Kinh Thánh nói: “ Cả Kinh Thánh đều được Đức Chúa Trời cảm thúc, có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa trị và huấn luyện trong sự công chính, 17để người của Đức Chúa Trời được toàn vẹn và sẵn sàng cho mọi việc lành” (2 Ti-mô-thê 3:16–17).

Đúng là có những sách được đọc thường xuyên hơn, có những sách ít hơn. Nhưng chỉ khi đọc toàn bộ Kinh Thánh, chúng ta mới thấy được sự phong phú trọn vẹn của sự mặc khải Đức Chúa Trời. Tất cả 66 sách trong Kinh Thánh đều hữu ích.

Béo phì

Nói một cách đơn giản, người ta bị béo phì khi ăn nhiều hơn hoặc quá nhiều so với nhu cầu của cơ thể. Cơ thể không xử lý hết lượng thức ăn dư thừa và tích trữ nó dưới dạng mỡ. Một dấu hiệu của điều này là tăng cân trong khi khả năng thể chất lại giảm sút. Nguyên nhân chính của béo phì là thiếu vận động – ăn nhiều nhưng vận động quá ít.

Về mặt thuộc linh, người ta “béo phì” khi tuy có đọc Kinh Thánh nhưng không vâng theo Lời Đức Chúa Trời và không sống theo đó. Khi đó người ta nói đến sự vâng phục bằng trí óc thay vì vâng phục bằng tấm lòng.

Chúa Giê-su đã nhiều lần phán: “ Nếu các con yêu mến Ta thì sẽ vâng giữ các điều răn Ta!” (Giăng 14:15). “ Ai có các điều răn của Ta và vâng giữ, ấy là người yêu mến Ta” (Giăng 14:21). Người nghe Lời mà không làm theo thì tự lừa dối chính mình (Gia-cơ 1:22) và thực chất là chết về mặt thuộc linh (Gia-cơ 2:17; 20; 26).

Sa-lô-môn viết trong Châm-ngôn 24:33–34: “ Ngủ một chút, chợp mắt một chút, khoanh tay nằm nghỉ một chút, thì sự nghèo khổ sẽ đến trên con như một kẻ cướp, và sự thiếu thốn của con áp tới như một kẻ được vũ trang..” Câu này có thể hiểu cả theo nghĩa đời sống trần gian lẫn thuộc linh.

Kinh Thánh cho thấy nhiều ví dụ:

Vào thời các vua ra trận, Đa-vít ở lại Giê-ru-sa-lem. Ông thấy Bát-sê-ba đang tắm. Dù biết điều răn của Đức Chúa Trời, Đa-vít vẫn phạm tội ngoại tình với bà và cố ý khiến U-ri-a, chồng bà, chết trong chiến trận (2 Sa-mu-ên 11). Hậu quả rất nghiêm trọng: đứa con của Đa-vít và Bát-sê-ba đã chết (2 Sa-mu-ên 12:15–18). Trong gia đình Đa-vít xảy ra bạo lực, tội lỗi tình dục và tranh chấp quyền lực (Am-nôn, Ta-ma, Áp-sa-lôm; 2 Sa-mu-ên 13–18). “Thanh gươm” không lìa khỏi nhà ông: sự bất an và xung đột kéo dài (2 Sa-mu-ên 12:10).

Tương tự là trường hợp thầy tế lễ Ê-li. Các con trai ông sống gian ác, và Ê-li biết về tội lỗi của chúng nhưng lại tôn trọng chúng hơn Đức Chúa Trời. Vì vậy, Đức Chúa Trời lấy đi chức tế lễ khỏi nhà ông, và con cháu ông chết sớm, không được sống lâu (1 Sa-mu-ên 2). Bản thân Ê-li một ngày nọ ngã ngửa từ ghế, gãy cổ và chết.  Ông đã già yếu mà lại nặng nề (1 Sa-mu-ên 4:18).

Chúa Giê-su phán: „Vậy, ai nghe lời Ta và làm theo thì giống như một người khôn ngoan, xây nhà mình trên vầng đá. Dù có mưa tuôn xuống, lũ lụt tràn đến, gió xô mạnh, nhà ấy vẫn đứng vững, vì đã được xây trên vầng đá. Còn ai nghe lời Ta, nhưng không làm theo, thì giống như người dại dột, xây nhà trên cát. Khi mưa tuôn xuống, lũ lụt tràn đến, gió xô mạnh thì nhà ấy sẽ sập, thiệt hại nặng nề” (Ma-thi-ơ 7:24–27). Chúa Giê-su Christ là vầng đá mà mỗi tín hữu phải xây dựng trên đó.

Tôi tự hỏi mình: Tôi có đang nuôi mình lâu dài bằng “thức ăn nhanh” như hamburger, khoai tây chiên, xúc xích cà ri, hay bằng thức ăn đầy đủ dinh dưỡng? Vì một “chế độ dinh dưỡng” thuộc linh sai lệch có thể dẫn đến cả béo phì lẫn suy dinh dưỡng – cả về số lượng lẫn chất lượng. Tôi chỉ đọc một hai câu Kinh Thánh rồi cho là đủ, hay bạn đọc cả một chương và suy ngẫm về nó? Sự mặc khải của Đức Chúa Trời thường không chỉ nằm trong một câu đơn lẻ.

Ngộ độc thực phẩm

Ngộ độc thực phẩm là một bệnh cấp tính xảy ra khi ăn phải thực phẩm đã bị nhiễm độc tố (toxin) ngay từ trước khi ăn. Cơ thể sẽ cố gắng loại bỏ các độc tố đó càng nhanh càng tốt. Người bệnh có thể đột ngột buồn nôn và nôn dữ dội, đau bụng và co thắt mạnh, tiêu chảy, đau đầu và sốt nhẹ.

Trong ý nghĩa thuộc linh, “ngộ độc thực phẩm” được Kinh Thánh nói đến như hậu quả của các giáo lý sai lạc, một tấm lòng chia đôi và đời sống tội lỗi có chủ ý.

Ví dụ các giáo lý sai lạc là:

  • những giáo lý chối bỏ và xúc phạm Đức Chúa Trời và Chúa Giê-su Christ. Mục đích của chúng là lợi dụng người khác để kiếm tiền (2 Phi-e-rơ 2:1–3)
  • giáo lý của người Pha-ri-si, Hê-rốt và Sa-đu-sê. Đây là những người tìm kiếm sự công nhận và quyền lực trong tôn giáo, chính trị và kinh tế. Họ mang đặc trưng giả hình – vâng phục bên ngoài nhưng không vâng phục bên trong; giữ luật lệ hình thức; tự công chính; thế gian hóa; vô luân; cơ hội chủ nghĩa; duy lý (Mác 8:15; Lu-ca 12:1; Ma-thi-ơ 16:6)
  • triết học và sự lừa dối trống rỗng theo truyền thống loài người và các nguyên tắc của thế gian (Cô-lô-se 2:8); các truyền thống, lễ nghi và quy định của con người (Cô-lô-se 2:16, 20); sự khiêm nhường giả tạo và việc thờ lạy thiên sứ (Cô-lô-se 2:18)
  • truyền thuyết, các bảng gia phả vô tận gây ra tranh cãi và cãi vã về lời nói (1 Ti-mô-thê 1:4; 6:4); những lời nói vô ích, phàm tục và vô thánh (2 Ti-mô-thê 2:16)
  • những kẻ nhạo báng, sống theo dục vọng riêng của mình (2 Phi-e-rơ 3:3–4)

Chúa Giê-su phán: “Nhìn quả thì biết cây” (Ma-thi-ơ 12:33). Ai đi quá xa và không tiếp tục ở trong sự dạy dỗ của Đấng Christ thì không có Đức Chúa Trời (2 Giăng 1:9). Chúng ta chỉ có thể nhận biết Đức Chúa Trời qua Con Ngài là Chúa Giê-su Christ. “Không ai đến được với Cha mà không qua Ta” (Giăng 14:6).

Người có tấm lòng chia đôi muốn làm tôi hai chủ, nhưng điều đó là không thể. Không ai có thể vừa yêu người này vừa ghét người kia; chỉ có thể gắn bó với một người và khinh ghét người còn lại (Lu-ca 16:13; Ma-thi-ơ 6:24). Vì hai bên đối nghịch nhau (Ga-la-ti 5:17). Người ta hoặc sống theo xác thịt hoặc sống theo Thánh Linh (Rô-ma 8:5). Người ta hoặc sinh bởi xác thịt hoặc sinh bởi Thánh Linh (Giăng 3:6). Hoặc Thánh Linh của Đức Chúa Trời ngự trong người ấy (Rô-ma 8:9), hoặc một tà linh ô uế (Ma-thi-ơ 12:43). Mỗi người phải chọn một phía và xưng nhận như Giô-suê: “Còn ta và nhà ta, chúng ta sẽ phục vụ Đức Giê-hô-va!” (Giô-suê 24:15), hoặc như Đa-vít: “Tôi sẽ chú ý đến đường lối trọn vẹn; tôi sẽ không để điều ô uế trước mắt mình. Tấm lòng gian tà sẽ lìa khỏi tôi; tôi không muốn biết điều ác!” (Thi Thiên 101:2–4).

Vì người có tấm lòng chia đôi, không ổn định trong mọi đường lối mình, sẽ không nhận được gì từ Chúa (Gia-cơ 1:7–8). Người có thái độ nguội lạnh sẽ bị Đức Chúa Trời nhả ra khỏi miệng Ngài (Khải Huyền 3:16). Tình bạn với thế gian là thù nghịch với Đức Chúa Trời. Ai muốn làm bạn với thế gian thì trở thành kẻ thù của Đức Chúa Trời (Gia-cơ 4:4).

Một tín hữu, dù được xem là công chính trước mặt Đức Chúa Trời nhờ công việc của Đấng Christ, vẫn là một tội nhân cho đến khi chết – một tội nhân được cứu chuộc và được đổi mới. Người ấy được sạch vì cớ Đấng Christ (Giăng 15:3), nhưng khi còn sống trên thế gian vẫn sẽ tiếp xúc với tội lỗi (Giăng 13:10). Tuy nhiên, người tin Chúa phải từ bỏ và ghét tội lỗi như Đức Chúa Trời ghét tội lỗi, vì tội lỗi khiến họ xa cách Ngài. Họ ghét tội lỗi vì khi phạm tội, họ làm buồn Đức Thánh Linh (Ê-phê-sô 4:30), Đấng làm cho họ vững mạnh và vững chắc trong đức tin (1 Cô-rinh-tô 1:8), Đấng giữ họ giữ vẹn toàn, không chỗ trách được cho đến ngày Chúa Giê-su Christ trở lại (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:23). Họ phải tránh xa dục vọng tuổi trẻ (2 Ti-mô-thê 2:22), tránh mọi hình thức của điều ác (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:22), không để mình bị lôi cuốn bởi những ham muốn (1 Phi-e-rơ 1:14), quay lưng khỏi sự bất công (2 Ti-mô-thê 2:19), và nếu cần thì chống lại tội lỗi đến mức đổ máu (Hê-bơ-rơ 12:4). Ai được sinh bởi Đức Chúa Trời thì không sống trong tội lỗi (nghĩa là không sống trong tình trạng phạm tội liên tục). Người ấy không thể tiếp tục sống trong tội lỗi, vì đã được sinh bởi Đức Chúa Trời (1 Giăng 3:9; 5:18).

Ngộ độc thực phẩm có thể nguy hiểm đến tính mạng và dẫn đến cái chết. Một tín hữu nếu tiếp nhận giáo lý sai lạc, có tấm lòng chia đôi hoặc cố ý sống trong tội lỗi lâu dài có thể rời bỏ đức tin và bị hư mất. Các ví dụ trong Kinh Thánh gồm:

  • Đê-ma, người từng thuộc hội thánh (Cô-lô-se 4:14) nhưng sau đó chọn thế gian (2 Ti-mô-thê 4:10)
  • Hymê-na và Phi-lết (2 Ti-mô-thê 2:17–18)
  • Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, người dù nhiều lần được Chúa Giê-su cảnh báo vẫn phản Ngài vì 30 miếng bạc (Ma-thi-ơ 26:14–15)

Chúa Giê-su kể trong Ma-thi-ơ 12:43–45 và Lu-ca 11:24–26 về ví dụ tà linh ô uế, cảnh báo các tín hữu không tạo một cơ hội nào cho ma quỷ (Ê-phê-sô 4:27), vì người tin Chúa là đền thờ của Đức Chúa Trời và Thánh Linh của Ngài ngự trong người ấy (1 Cô-rinh-tô 3:16).

Ân điển của Đức Chúa Trời qua Chúa Giê-su Christ

Chỉ bởi ân điển của Đức Chúa Trời mà con người được ban cho đức tin. Vì vậy, con người chỉ có thể được cứu bởi ân điển của Đức Chúa Trời. Một tín hữu là một tội nhân, người được nhận đức tin một cách thụ động, hoàn toàn không xứng đáng và không do công sức của chính mình, chỉ bởi ân điển của Đức Chúa Trời. Chỉ bởi đức tin nơi Chúa Giê-su Christ và công việc của Ngài mà các tín hữu được xưng công chính trong Đấng Christ. Chỉ trong Chúa Giê-su Christ, các tín hữu mới được cứu rỗi. Không có con đường nào khác đến với Đức Chúa Trời và sự sống đời đời ngoài Đấng Christ.

Là “đầy tớ vô ích”, người tin Chúa có bổn phận phải biết Lời Đức Chúa Trời, vâng giữ và làm chứng về Lời ấy. Người tin Chúa là người quản lý Lời Đức Chúa Trời và làm chứng về Ngài bằng lời nói và việc làm. Vì vậy, Kinh Thánh phải là nền tảng cho đời sống đức tin của chúng ta – không phải giáo lý loài người, truyền thống, hay lý trí và cảm xúc riêng.

Đức Chúa Trời đã tạo dựng muôn vật vì vinh hiển của chính Ngài. Chúng ta có trách nhiệm tôn vinh Ngài và Con Ngài là Chúa Giê-su Christ.

Hơi thở cho thấy người ta đã ăn gì, đặc biệt là khi ăn tỏi hoặc hành. Chính bản thân người đó cũng cảm nhận rõ nhất. Miệng nói ra cái gì đầy trong lòng (Ma-thi-ơ 12:34), những điều bởi miệng mà ra là từ trong lòng (Ma-thi-ơ 15:18). Người lành bởi lòng chứa điều thiện mà phát ra điều thiện, kẻ dữ bởi lòng chứa điều ác mà phát ra điều ác (Lu-ca 6:45). Chúng ta hãy thường xuyên tự xét xem Chúa Giê-su Christ, Lời Đức Chúa Trời, có ở trong chúng ta hay không, và lòng chúng ta đang được lấp đầy bởi điều gì. “Lời ở gần anh em, trên môi miệng và trong lòng anh em” (Rô-ma 10:8). A-men.