Những thầy thông giáo thường tranh luận với Chúa Giê-su là ai?

Những thầy thông giáo thường tranh luận với Chúa Giê-su là ai?

Trong xã hội Israel cổ đại, các thầy thông giáo là những người có học thức, chuyên nghiên cứu Luật pháp, chép lại và viết các bài bình giải về Luật pháp. Họ cũng được thuê khi cần soạn thảo văn bản hoặc khi cần giải thích một điểm luật pháp nào đó. Ê-xơ-ra, một “Người là một văn sĩ thạo luật pháp của Môi-se”, chính là một thầy thông giáo (Ê-xơ-ra 7:6).

Các thầy thông giáo rất coi trọng nhiệm vụ gìn giữ Kinh Thánh; họ chép đi chép lại Kinh Thánh một cách tỉ mỉ, thậm chí đếm từng chữ cái và khoảng trắng để đảm bảo mỗi bản sao đều chính xác. Chúng ta cần tri ân các thầy thông giáo Do Thái vì đã gìn giữ phần Cựu Ước trong cuốn Kinh Thánh của chúng ta.

Người Do Thái ngày càng được biết đến với danh xưng “dân tộc của Sách Thánh” nhờ sự chuyên tâm nghiên cứu Kinh Thánh, đặc biệt là Luật pháp và cách tuân giữ Luật pháp. Vào thời Tân Ước, các thầy thông giáo thường gắn liền với phái Pha-ri-si, mặc dù không phải tất cả người Pha-ri-si đều là thầy thông giáo (xem Ma-thi-ơ 5:20; 12:38). Họ là những người dạy dỗ dân chúng (Mác 1:22) và là những người giải nghĩa Luật pháp. Họ được cộng đồng kính trọng nhờ kiến ​​thức, sự tận tụy và vẻ bề ngoài luôn tuân giữ Luật pháp.

Tuy nhiên, các thầy thông giáo đã đi xa hơn việc chỉ giải nghĩa Kinh Thánh; họ thêm thắt nhiều truyền thống do con người đặt ra vào những gì Đức Chúa Trời đã phán. Họ trở nên lão luyện trong việc chú trọng đến từng chữ nghĩa của Luật pháp nhưng lại phớt lờ tinh thần cốt lõi bên trong. Tình trạng trở nên tồi tệ đến mức các quy định và truyền thống mà họ thêm vào Luật pháp lại được coi trọng hơn chính Luật pháp. Điều này dẫn đến nhiều cuộc đối đầu giữa Chúa Giê-su với những người Pha-ri-si và các thầy thông giáo. Ngay phần đầu Bài giảng trên Núi, Chúa Giê-su đã gây chấn động cho thính giả khi tuyên bố rằng sự công bình của các thầy thông giáo là không đủ để đưa bất kỳ ai vào thiên đàng (Ma-thi-ơ 5:20). Phần lớn nội dung bài giảng sau đó của Ngài đề cập đến sự khác biệt giữa những gì dân chúng được dạy (bởi các thầy thông giáo) và những gì Đức Chúa Trời thực sự mong muốn (Ma-thi-ơ 5:21–48). Gần cuối chức vụ của mình, Chúa Giê-su đã lên án gay gắt sự đạo đức giả của các thầy thông giáo (Ma-thi-ơ 23). Họ am hiểu Luật pháp và dạy lại cho người khác, nhưng chính họ lại không vâng giữ Luật pháp đó.

Mục đích ban đầu của các thầy thông giáo rất chân thành: tìm hiểu, gìn giữ Luật pháp và khuyến khích người khác tuân giữ nó. Tuy nhiên, mọi sự đã trở nên tồi tệ khi những truyền thống do con người đặt ra lấn át Lời Chúa, và vẻ thánh thiện giả tạo thay thế cho đời sống tin kính thực sự. Những thầy thông giáo – những người vốn có mục tiêu là gìn giữ Lời Chúa – thực chất lại vô hiệu hóa Lời Ngài bằng chính những truyền thống mà họ truyền lại (Mác 7:13).

Tại sao mọi việc lại đi chệch hướng xa đến vậy? Có lẽ là vì người Do Thái, sau khi trải qua nhiều thế kỷ bị bách hại và nô lệ, đã bám víu đầy kiêu hãnh vào việc tuân giữ Luật pháp cũng như coi đó là dấu hiệu nhận biết họ là dân được Chúa chọn. Người Do Thái thời Chúa Giê-xu chắc chắn mang thái độ tự cho mình là hơn người (Giăng 7:49), một thái độ mà Chúa Giê-xu đã phản đối (Ma-thi-ơ 9:12). Vấn đề lớn hơn nằm ở chỗ, sâu thẳm trong lòng, các thầy thông giáo là những kẻ đạo đức giả. Họ quan tâm đến việc tạo dựng hình ảnh tốt đẹp trong mắt người đời hơn là làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Rốt cuộc, chính những thầy thông giáo này đã góp phần vào việc bắt giữ và đóng đinh Chúa Giê-xu (Ma-thi-ơ 26:57; Mác 15:1; Lu-ca 22:1–2). Bài học mà mọi Cơ Đốc nhân có thể rút ra từ sự đạo đức giả của các thầy thông giáo là: Đức Chúa Trời mong muốn nhiều hơn những hành động công bình bên ngoài; Ngài mong muốn sự biến đổi từ tận đáy lòng – một tấm lòng luôn thuận phục Đấng Christ trong tình yêu thương và sự vâng lời.

nguồn: https://www.gotquestions.org/scribes-Jesus.html