Từ Đức Tin Đến Đức Tin
Bài học hôm nay chúng ta tìm hiểu về Tin lành là bày tỏ sự công bình của Đức Chúa Trời, về đức tin là gì, sự công bình là gì và hiểu về tin lành, về phúc âm, nhằm đọc Kinh Thánh rõ ràng hơn.
Rô-ma 1: 16 Thật vậy, tôi không hổ thẹn về Tin lành đâu, vì là quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin, trước là người Giu-đa, sau là người Gờ-réc; 17 vì trong Tin lành nầy có bày tỏ sự công bình của Đức Chúa Trời, bởi đức tin mà được, lại dẫn đến đức tin nữa, như có chép rằng: Người công bình sẽ sống bởi đức tin [Ha-ba-cúc 2:4]
Chúng ta hiểu nôm na về sự công bình “là “cách cư xử đúng đắn hoặc hợp lẽ đạo đức.” Cách cư xử như vậy được thể hiện qua các chuẩn mực được công nhận về đạo đức, công lý, đức hạnh, nhân đức (virtue, Tugend) hoặc sự ngay thẳng. Chuẩn mực của Kinh Thánh về sự công bình của con người chính là sự trọn vẹn của Đức Chúa Trời trong mọi thuộc tính, thái độ, hành vi và lời nói. Do đó, luật pháp của Đức Chúa Trời được chép trong Kinh Thánh vừa mô tả bản tính của Ngài, vừa là thước đo chuẩn xác để Ngài đánh giá sự công bình của con người.” Sự công bình bắt đầu từ mối quan hệ với Đức Chúa Trời, lan tỏa sang cách cư xử giữa người với người, tôn trọng quyền lợi người khác về vật chất và tinh thần. (làm ăn và pháp lý). Ngược lại sự không công bình là gian ác, ích kỷ và làm hại người lân cận.
Tuyên ngôn độc lập mỹ nói về “mọi người sinh ra đều bình đẳng, đều có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” còn tuyên ngôn độc lập Việt Nam có ghi: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Mục đích là để con người sống trong hòa bình, yên ổn. Nhưng như sự tương phản ngày với đêm, như trời cao với vực thẳm, sự công bình của nhân loại bị thiếu một chuẩn mực chung. Chính trị muốn tìm nó thì phải trang bị vũ khí, tôn giáo muốn tìm nó thì là những sự áp đặt, đội lốt giả tạo và chiến tranh tôn giáo.
Tại sao điều xấu lại xảy đến với người tốt? Đức Chúa Trời ở đâu trong những đau khổ trên thế gian? sự công bình là gì? Chúng ta sẽ thấy nguồn gốc của đau khổ và hạnh phúc trong sự truy tìm câu trả lời này. Sự công bình của Đức Chúa Trời mà Sứ đồ Phao-lô nói đây là gì?
Điều thú vị là khi chúng ta nhìn nhận phúc âm, là lời Kinh Thánh thì sẽ thấy tin lành đã được rao truyền trước cho Ab-ra-ham. Ga-la-ti 3: 8 Kinh thánh cũng biết trước rằng Đức Chúa Trời sẽ xưng dân ngoại là công bình bởi đức tin, nên đã rao truyền trước cho Áp-ra-ham tin lành nầy: Các dân sẽ nhờ ngươi mà được phước.
Kinh Thánh gồm tân ước và cựu ước. Cựu ước nói về Đức Chúa Trời (Đấng tạo hóa) tạo dựng nên thế gian, và con người đầu tiên là A-đam, được Chúa đặt ở trong vườn để trồng và giữ vườn (Sáng thế ký 2:15), và căn dặn Sáng thế ký 2: 16-17 Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn; nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn, chắc sẽ chết. Họ đã phạm phải điều không lắng nghe và không tin Ngài. họ đã ăn trái Chúa dặn đừng ăn. Một nghìn năm đầu tiên đánh dấu bằng sự sa ngã của con người, lòng họ gian ác và xấu xa (Sa 6: 5 Đức Giê-hô-va thấy sự hung ác của loài người trên mặt đất rất nhiều, và các ý tưởng của lòng họ chỉ là xấu luôn), vì họ đánh mất hình ảnh Đức Chúa Trời (Sáng thế ký 6:2,4) và kết thúc bằng trận lụt đời Nô-ê, Kinh Thánh ghi Nô-ê là người “công bình và trọn vẹn, đồng đi cùng Đức Chúa Trời” (Sáng thế 6:9). Nhân đây chúng ta đừng để bối rối vì những tin tức thời sự về UFO: Kinh Thánh cho biết: đời Nô-ê thể nào, thì “khi Con Người đến cũng thể ấy” (Ma-thi-ơ 24:37; còn trong Lu-ca nói là “trong ngày Con người“). Khải huyền 13 cho biết nhân loại sẽ tôn thờ dấu con thú, ngày nay chúng ta ngày càng đang trao quyền riêng tư (dữ liệu DNA) cho kỹ thuật số). Như kỵ nữ Ra-háp buộc sợi chỉ đỏ ở cửa sổ nhà mình ở Giê-ri-cô, để cả nhà được cứu (Giô-suê 2:18,21), thì chúng ta cần Lời Kinh Thánh hằng sống, để giữ chúng ta khỏi thời đại lừa dối, đặc biệt là những người trẻ tuổi.
Sau trận lụt, loài người bắt đầu lại với 8 người, tái khởi động (great Reset), loài người sinh sôi cho ra 72 dân tộc. Chúa ban cho Nô-ê dấu giao ước là cầu vồng (Nguyên nghĩa cầu vồng là cái cung), Ngài không hủy diệt thế giới bằng nước nữa.
Sáng thế ký 11:1 “Bấy giờ cả thế giới chỉ có một ngôn ngữ, và cùng một thứ tiếng“. Thế rồi Nim-rốt (cháu nội của Cham) đã xây tháp Ba-bên. Bởi vì thế, mà các dân tản lạc ra khắp mặt đất và có các thứ tiếng khác nhau. Đức Chúa Trời đã chọn Ab-ra-ham là cháu đời thứ 10 của Nô-ê
Ab-ra-ham được Chúa xưng là công bình trong khi ông: không có công đức to tát gì, ông cũng từng có những sai sót, chưa tin cậy Chúa hẳn, chưa dâng của lễ nào cho Đức Chúa Trời. Ông chỉ có một điều là lắng nghe lời Đức Chúa Trời và chấp nhận rằng những lời ấy là sự thật. Nếu nhìn lại định nghĩa về sự công bình—tức là “phẩm chất đúng đắn về mặt đạo đức hoặc có thể được coi là đúng, được xưng công bình” (chất lượng về mặt đạo đức là đúng và được cho là công bình, nghĩa là không phải mình tự xưng, mà phải được đối tượng kia công nhận)—thì rõ ràng sự kiện này đã đặt nền tảng cho giáo lý xưng công bình bởi đức tin; một khái niệm được nói đến nhiều lần trong Kinh Thánh. (Rô-ma 4; Ga-la-ti 3; Gia-cơ 2:23). Nghĩa là “các chuẩn mực được công nhận về đạo đức, công lý, đức hạnh, nhân đức (virtue, Tugend) hoặc sự ngay thẳng”.
Chuẩn mực hay thước đo rất quan trọng. Nếu mỗi người có một tiêu chuẩn riêng, không có chuẩn mực chung, không thể có sự tin cậy, và trao đổi. người đi chợ có 2-3 cái cân khác nhau, tùy mỗi khách hàng thì sẽ thế nào?
Vậy Đức Chúa Trời đưa tiêu chuẩn cho chúng ta. Không phải chúng ta nặn ra ông thần, và bởi tư duy logic chúng ta thấy cần thiết phải có qui ước chung. Vậy nên thay vì gọi Tạo hóa, chúng ta phải thưa với sự kính cẩn, Ngài là Đấng Tạo Hóa. Đức Chúa Trời của Kinh Thánh là Đấng hiện hữu và toàn quyền hành động. Đức Chúa Trời, Ngài LÀ ai, và Ngài LÀM gì. Ngài là Đức Chúa Trời của mọi tạo vật, mọi dân trên đất, Đức Chúa Trời tạo dựng nên vũ trụ, Ngài là đầu tiên và cuối cùng. 1Ti-mô-thê 6:16 một mình Ngài có sự không hề chết, ở nơi sự sáng không thể đến gần được, chẳng người nào từng thấy Ngài và cũng không thấy được, danh vọng quyền năng thuộc về Ngài đời đời! A-men.
Chúa chọn Ab-ra-ham, để từ Ab-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp làm nên một dân cho Ngài, là dân Israel. Đức Chúa Trời của Israel đặc biệt, không giống thần của các dân khác, là ở đây (Thi 96: 5 Vì những thần của các dân đều là hình tượng; Còn Đức Giê-hô-va đã dựng nên các từng trời; Giê-rê-mi 16:19-20 19 Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài là sức mạnh tôi, đồn lũy tôi, và là nơi ẩn náu của tôi trong ngày khốn nạn! Các nước sẽ từ nơi đầu cùng đất mà đến cùng Ngài, và nói rằng: Tổ phụ chúng tôi chỉ hưởng những lời giả dối, là sự hư không, và vật chẳng có ích gì. 20 Có lẽ nào người ta tự làm cho mình những thần không phải là thần được sao?). Vậy Ngài không chỉ là Đức Chúa Trời của Israel. Dân Israel có định mệnh của họ: Rô-ma 9: “4…dân Y-sơ-ra-ên, là dân được những sự làm con nuôi, sự vinh hiển, lời giao ước, luật pháp, sự thờ phượng và lời hứa; 5 là dân sanh hạ bởi các tổ phụ, và theo phần xác, bởi dân ấy sanh ra Đấng Christ, là Đấng trên hết mọi sự, tức là Đức Chúa Trời đáng ngợi khen đời đời. A-men.” Tin lành Phao-lô rao giảng về Đức Chúa Trời duy nhất và về Đấng Trung Bảo duy nhất. 1Ti-mô-thê 2:5 Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung bảo ở giữa Đức Chúa Trời và loài người, tức là Đức Chúa Jêsus Christ, là người.
Ab-ra-ham được Chúa công nhận là công bình, trong khi ông chưa làm gì cho Ngài. Nghĩa là tiêu chuẩn công bình là của Chúa, không phải của Ab-ra-ham. Lý do nào Ab-ra-ham được Chúa xưng là công bình? Bởi vì ông được gọi (Hê-bê-rơ 11:8), và ông tin điều Ngài phán (Sáng thế ký 15:6). Suy nghĩ con người thông thường là lập công chuộc tội. đối với Chúa thì thỉ tin mà thôi. Trong trường hợp của Ab-ra-ham, chúng ta thấy tâm lý con người chúng ta thường không an tâm, không dám tin, vì nó quá đơn giản. Ab-ra-ham có lo sợ không ? có! Nên Chúa phán với ông: “Sau các việc đó, trong sự hiện thấy có lời Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Hỡi Áp-ram! Ngươi chớ sợ chi; ta đây là một cái thuẫn đỡ cho ngươi; phần thưởng của ngươi sẽ rất lớn.” (Sáng thế ký 15:1)
Bởi vì kể từ tội của A-đam, mọi người đều “vì sợ sự chết, bị cầm trong vòng tôi mọi trọn đời” (Hê-bê-rơ 2:15)
Rô-ma 3: “23vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời“
Lương tâm chúng ta trước khi được cứu thường nghĩ là lập công chuộc tội, thật ra là đang ở dưới luật pháp: “Hễ ai làm theo điều đó thì nhờ đó mà sống.” (Rô-ma 10:5; Lê-vi-ký 18:5 Vậy, hãy giữ luật pháp và mạng lịnh ta, người nào làm theo, thì sẽ nhờ nó mà được sống: Ta là Đức Giê-hô-va.) Vậy thì tin Chúa dễ hay khó ? chúng ta biết đi thi là cấm quay cóp, vì không trung thực, không công bằng. Chúng ta có bao giờ nói tin lành mà mớm ý, để cho người đó được cứu, mà bỏ qua sự ăn năn thật. (Ma-thi-ơ 7:6 Chúa dạy chúng ta đừng phán xét, mà phân biệt đâu là chó và heo).
Ab-ra-ham tin Đức Chúa Trời khi Ngài phán với ông, thậm chí lúc đó ông chưa nhận được sổ đỏ, chưa được định cư vĩnh viễn, chưa sinh Y-sác nối dõi (Công vụ các sứ đồ 7:5 Ngài chẳng ban cho người sản nghiệp gì trong xứ nầy, dầu một thẻo đất lọt bàn chân cũng không, nhưng Ngài hứa ban xứ nầy làm kỉ vật cho người và dòng dõi người nữa, dẫu bấy giờ người chưa có con cái mặc lòng) đức tin Ab-ra-ham chỉ bởi nghe Lời Chúa và tin, đó là bàn tiệc của Ab-ra-ham mà Chúa Giê-xu nói đến trong Ma-thi-ơ 8: “11 Ta cũng nói cùng các ngươi, có nhiều người từ đông phương tây phương sẽ đến, ngồi đồng bàn với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp trong nước thiên đàng.” Chúa Giê-xu nói để Ngài đích thân đến chữa lành cho đứa đầy tớ của viên sĩ quan, nhưng ông thầy đội nói: chỉ cần Ngài phán một Lời, nó sẽ được lành. Người Nghe Lời Đức Chúa Trời không chạy theo phép lạ, vì Lời Đức Chúa Trời chính là phép lạ lớn nhất mà mình nhận được.
Ngày nay mạng Internet, truyền thông mở cửa để những con sói vào chuồng: (Công vụ các sứ đồ 20:29): Tôi hay sử dụng vietbible, có nhiều điều đúng, những tác giả đánh kính, được công nhận, nhưng cũng có những sách của những người “nổi tiếng” dạy sai Kinh Thánh của thế kỷ 20, cũng có ở trong đó. Tôi vô tình thấy tựa đề một video trong 1 kênh của giáo phái tin lành lừng danh, tựa đề đại ý: lời bạn công bố, nói ra quyết định ngày mai của bạn.
Ab-ra-ham không hề công bố nhiều lần để đạt được lời hứa, mà Chúa phán với ông một lần đủ cả (Giu-đe 1:3). Ngày nay có một trào lưu lời công bố tích cực, dán tem bằng lời Kinh Thánh, và dạy rằng cứ nói ra, công bố, là Lời đó thành quyền năng, hiểu sai lời châm ngôn 18: 21 Sống chết ở nơi quyền của lưỡi; Kẻ ái mộ nó sẽ ăn bông trái của nó. Họ dạy rằng muốn ngày bình an, hãy nói ra, hãy dùng lời Kinh Thánh để kiến tạo cuộc đời mình: hạnh phúc, giàu có, khỏe mạnh, hãy nói ra lời như vậy và thành. Chạy theo phép lạ và gọi đó là quyền năng. Một nửa chân lý không phải là chân lý. Đó là những sói hay cắn xé, chúng ta cần phải chạy trốn khỏi những sai lạc đó.
Sự mớm ý mà chúng ta nói ở trên đó là gì? đó là sự ăn năn thật, chỉ đến bởi nghe Lời giảng về tin lành của Chúa Giê-xu Christ, quay trở về với Ngài. Chúng ta kể về Đức Chúa Trời công bình, không thiên vị ai. Ngài, đấng không phạm tội, đã cứu con người bằng cách đứng vào vị trí tội lỗi của họ. Sự công bình đòi hỏi hình phạt, và hình phạt đó đã đổ xuống Chúa Giê-xu Christ.
IICo 5: 21 Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời.
Chúa Giê-xu Đấng Công Bình, đứng vào vị trí tội nhân, không công bình, để chúng ta được sự công bình của Ngài. khi Ab-ra-ham nghe Lời Chúa, ông tin Lời Ngài, được Chúa kể là công bình. Có sự tin cậy giữa hai bên. Từ sự tin cậy đó trong nửa phần sau Sáng thế ký 15 chúng ta thấy Chúa lập giao ước với Ab-ra-ham.
Ngày nay, đi cùng với những sôi động và căng thẳng trên thế giới, thậm chí họ nói một trong những nguyên nhân chính là thế giới đang khủng hoảng về niềm tin.
Nhưng trong Hội Thánh là sự thiếu thốn về sự phân biệt, mà Chúa Giê-xu dạy trong Ma-thi-ơ 24: Nếu thước đo sự công bình nằm trong tay con người, các nhóm dân, thì sẽ như sóng biển sôi trào, không bao giờ yên nghỉ.
Nhưng chúng ta đã nghe về sự công bình của Đức Chúa Trời. Mọi người đều phạm tội, Đa-vít đã thú nhận: “Tôi đã phạm tội cùng Chúa, chỉ cùng một mình Chúa thôi” (Thi thiên 51:4), Giê-rê-mi trong vị trí cầu thay nói cho dân Israel: Giê-rê-mi 14: 20 Hỡi Đức Giê-hô-va, chúng tôi nhìn biết điều ác chúng tôi và tội lỗi của tổ phụ chúng tôi, vì chúng tôi đều phạm tội nghịch cùng Ngài. Nếu chúng ta tin điều đó: như đứa con đi lạc trở về trong Luca 15: 21 “Người con thưa với cha: ‘Cha ơi, con đã phạm tội với trời và với cha, chẳng còn xứng đáng gọi là con của cha nữa.” Thì quyền phép tin lành sẽ hành động trong lòng mình để ban sự cứu rỗi.
Chúng ta đã bàn về sự nghe Lời Chúa và tin, về sự công bình của Đức Chúa Trời, được Chúa xưng là công bình.
Đáp ứng với tin lành đó nghĩa là ăn năn quay về. Và quyền phép tin lành sẽ biến đổi tội nhân từ trong ra ngoài, để càng ngày càng giống Đấng cứu rỗi mình hơn, mang thập tự giá theo Ngài.
Bạn có tin điều đó không ? Nếu có hãy quay về và kêu cầu Chúa cứu rỗi.
Chúng ta có gìn giữ đức tin đó không? Tin lành bày tỏ”sự công bình của Đức Chúa Trời, bởi đức tin mà được, lại dẫn đến đức tin nữa” (Rô-ma 1:17)
1)Đó là đức tin của Đức Chúa Trời, Đấng ban sự cứu rỗi, bởi đó bạn được tái sinh. “Từ đức tin của Đức Chúa Trời—Đấng ban sự cứu rỗi—đến đức tin của con người—những người tiếp nhận sự cứu rỗi đó.” Nói một cách đơn giản hơn: “Sự cứu rỗi đến từ đức tin (hay sự thành tín) của Đức Chúa Trời hướng đến đức tin của chúng ta.“
2)Đức tin có thể lan tỏa: khi chúng ta làm chứng về đức tin của mình cho người khác.
3)Và đến đức tin cũng là giữ đức tin đến cuối cùng. Phao-lô đã làm gương cho chúng ta. 2Ti-mô-thê 4: 7 Ta đã đánh trận tốt lành, đã xong sự chạy, đã giữ được đức tin.
Như sắt bình thường sẽ mau rỉ sét, cần có thêm Niken sẽ thành thép không rỉ, thêm nguyên tố Bo, sẽ bền chắc, thì đức tin cần được gia cố bằng những phẩm chất nhân đức, thuộc tính của sự công bình Đức Chúa Trời. Những chất liệu đó chỉ sinh ra trong khi chúng ta mang thập tự giá theo Ngài.
Đó là cách nhìn cơ đốc nhân: không nhìn xuống hoàn cảnh, mà trong nghịch cảnh, nhìn lên Đức Chúa Trời, tìm những sự ở trên trời. quyền phép tin lành đã cứu chúng ta khỏi sự hư mất, khỏi sự thịnh nội, thì chúng ta là “những kẻ nhận ân điển và sự ban cho của sự công bình cách dư dật, họ sẽ nhờ một mình Đức Chúa Jêsus Christ mà cai trị trong sự sống là dường nào!” (Rô-ma 5:17) Amen!