BẢY LỜI KHÍCH LỆ
(Ê-sai 58:11-12 11 Đức Giê-hô-va sẽ cứ dắt đưa ngươi; làm cho ngươi no lòng giữa nơi khô hạn lớn; làm cho cứng mạnh các xương ngươi, ngươi sẽ như vườn năng tưới, như nước chẳng hề khô vậy. 12 Những kẻ ra từ ngươi sẽ dựng lại nơi đổ nát ngày xưa; ngươi sẽ lập lại các nền của nhiều đời trước. Người ta sẽ xưng ngươi là Kẻ tu bổ sự hư hoại, và Kẻ sửa đường lại cho người ở.)
Lịch sử dân tộc Israel chứa đựng nhiều bài học thuộc linh sâu sắc. Những trải nghiệm của dân Chúa trên đất, về mặt thuộc thể đóng vai trò là hình mẫu cho dân Ngài trên trời, mà ý nghĩa của chúng không phải lúc nào cũng dễ nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên (xem 1 Cô-rinh-tô 10:1-11; Ga-la-ti 4:21-31). Tuy nhiên, nhiều đoạn trong Cựu Ước lại chạm đến lòng chúng ta đơn giản vì chúng chứa đựng những nếm trải của các tín đồ hoặc những lời phán của Đức Chúa Trời, những điều này trực tiếp chạm đến và khích lệ trái tim của mỗi con cái Đức Chúa Trời.
Điều này cũng áp dụng cho Ê-sai 58. Ở đây, dân Y-sơ-ra-ên được kêu gọi ăn năn và quay đầu khỏi sự thờ phượng hình thức và tâm địa gian ác, vô định, để Đức Chúa Trời có thể ban phước cho dân Ngài một lần nữa. Lòng kiên nhẫn, lòng thương xót và sự tha thứ của Đức Chúa Trời thật lớn lao biết bao! Các câu 11 và 12 mô tả bảy lời khích lệ khác nhau, mà chỉ có một điều kiện duy nhất: vâng phục Đức Chúa Trời và Lời Ngài.
- “Đức giê-hô-va Sẽ Cứ Dắt Đưa Ngươi“
Biết bao lần lòng ta khao khát sự sáng suốt—mong được biết mình phải làm gì! Thế nhưng, biết bao suy nghĩ mâu thuẫn lại cứ trỗi dậy. Nếu buộc phải dựa vào chính tấm lòng vốn đầy dối trá của mình, thì quả thực tình cảnh của ta sẽ vô cùng bi đát. Nhưng tạ ơn Chúa! Ngài luôn muốn hướng dẫn chúng ta trong mọi việc thông qua Đức Thánh Linh mà Ngài đã ban cho chúng ta. Ngay cả khi hôm nay chúng ta không biết ngày mai sẽ ra sao, chúng ta vẫn có thể trọn niềm tin vào sự dẫn dắt của Ngài. Nhờ đó, chúng ta có thể tiếp tục cuộc hành trình của mình một cách bình an và vững vàng, nắm chặt bàn tay mạnh mẽ của Ngài, cho đến khi ta đạt đến đích đến cuối cùng.
2.”Làm Cho Ngươi No Lòng Giữa Nơi Khô Hạn Lớn“
Chắc hẳn mỗi chúng ta đều từng trải qua những khoảnh khắc khô hạn, trống rỗng và mệt mỏi. Khi nhìn vào bên trong chúng ta hoặc xung quanh, mọi thứ dường như hoang vắng, ảm đạm và đầy ngột ngạt. Sự ra đi của một người thân yêu, sự thiếu vắng tình yêu thương giữa các tín đồ, những thất bại trong công việc và nhiều điều khác có thể dẫn đến trạng thái như vậy trong tâm hồn chúng ta. Nhưng khi hướng mắt về Chúa, chúng ta có thể cảm nhận được rằng Ngài loại bỏ sự khô hạn này và lấp đầy chúng ta bằng niềm vui. “Chúng ngửa trông Chúa thì được chói sáng, mặt họ chẳng hề bị hổ thẹn.” (Thi thiên 34:5).
- Ngài “Làm Cho Cứng Mạnh Các Xương Ngươi”
Những lời này dường như đặc biệt đề cập đến sự yếu đuối thường đi kèm với tuổi già. Thật khó để một số người chấp nhận rằng cơ thể ngày càng yếu đi chứ không mạnh mẽ hơn theo tuổi tác. Sự yếu đuối ngày càng tăng này cũng dẫn đến những sự hy sinh nhất định, cũng như đau khổ và khó khăn. Ngay cả cơ đốc nhân cũng không thể tránh khỏi điều này. Trong khi Caleb, ở tuổi 85, vẫn có thể nói: “Rày tôi cũng còn mạnh khoẻ như ngày Môi-se sai tôi đi; tôi vẫn còn sức mà tôi có hồi đó, đặng đi đánh giặc, hoặc vào ra” (Giô-suê 14:11), thì hầu hết người già và người cao tuổi đều ở trong tình trạng tương tự như Môi-se: “Người nói: Ngày nay ta được một trăm hai mươi tuổi; không thể đi ra đi vào nữa; và Đức Giê-hô-va có phán cùng ta rằng: ngươi không đi ngang qua sông Giô-đanh nầy đâu” (Phục truyền luật lệ ký 31:2). Lời của Sứ đồ Phao-lô cũng áp dụng cho họ: “Vậy nên chúng ta chẳng ngã lòng, dầu người bề ngoài hư nát, nhưng người bề trong cứ đổi mới càng ngày càng hơn” (2 Cô-rinh-tô 4:16).
- “Ngươi Sẽ Như Vườn Năng Tưới”
Trong Kinh Thánh, khu vườn thường là biểu tượng của một nơi đặc biệt được bảo vệ, mang lại phước lành cho con người và niềm vui cho Chúa. Chúng ta đã thấy điều này trong Vườn Ê-đen. Cô dâu trong Bài Ca của Sa-lô-môn được ví như một khu vườn có cổng bao quanh và một khu vườn vui chơi (thiên đường) (Bài Ca của Sa-lô-môn 4:12-13 12 Em gái ta, tân phụ ta là vườn đóng kín, Là nguồn nước khóa lại, là suối niêm phong. 13 Đám cây mình là vườn địa đàng, Có thạch lựu và trái ngon, Hoa phụng tiên và cây cam tòng). Vì vậy, một khu vườn được tưới nước là hình ảnh đẹp đẽ của những người tin Chúa, sống chỉ vì Chúa, tìm thấy sức mạnh và sự giúp đỡ nơi Ngài, nguồn nước hằng sống, và đồng thời sinh trái cho Ngài. Bài Ca của Sa-lô-môn 4:16 tiếp tục: “ 16 Hỡi gió bắc, hãy nổi dậy, hỡi gió nam, hãy thổi đến; Hãy thổi trong vườn tôi, hầu cho các mùi thơm nó bay ra! Nguyện lương nhân tôi vào trong vườn người, Và ăn các trái ngon ngọt của người!.” Trong mọi hoạt động và bận rộn của mình, chúng ta quá dễ dàng quên rằng trái thật sự trước hết và trên hết là dành cho Ngài! Trái thật sự dành cho Chúa không nằm ở những việc làm và thành tựu hữu hình, mà nằm ở động cơ và định hướng của tấm lòng chúng ta. Đồng tiền nhỏ bé của người góa phụ nghèo có ý nghĩa hơn với Chúa Giê-su so với những món quà xa hoa của người Pha-ri-si. Dầu thơm cam tòng mà Ma-ri đổ ra cho Ngài là một trái lớn hơn so với việc giúp đỡ người nghèo bằng giá trị của nó. Chúng ta hãy noi theo tiêu chuẩn của Ngài trọn vẹn hơn!
5.“Như Nước Suối Chẳng Hề Khô Vậy”
Chúa không chỉ muốn ban phước cho chúng ta, mà chúng ta còn được tạo dựng để trở thành nguồn phước lành cho người khác. Dòng suối có thể làm tươi mát cho người lữ khách khát nước và mệt mỏi. Cũng theo cách ấy—qua đời sống của chúng ta với Chúa—chúng ta có thể đóng vai trò như những biển chỉ đường dẫn lối về phía Ngài, mang đến sự trợ giúp thuộc linh cho người khác, và tóm lại, trở thành một nguồn phước. Nh ưng giống như dòng suối có nước không tinh khiết, chúng ta thường gây thất vọng bởi hành vi của mình. Tuy nhiên, nếu chúng ta liên tục uống từ nguồn nước chân thật, thì chúng ta sẽ không hứa hẹn nhiều hơn khả năng mình có thể thực hiện. Khi đó, dòng nước hằng sống sẽ tuôn chảy từ chúng ta (Giăng 7:38), qua đó những người xung quanh có thể kinh nghiệm được phước lành của Chúa. Giăng 7:38 Kẻ nào tin ta thì sông nước hằng sống sẽ chảy từ trong lòng mình, y như Kinh thánh đã chép vậy.
6.“Những Kẻ Ra Từ Ngươi Sẽ Dựng Lại Nơi Đổ Nát Ngày Xưa; Ngươi Sẽ Lập Lại Các Nền Của Nhiều Đời Trước.”
Cũng như Ê-xra và Nê-hê-mi đã xây dựng lại đền thờ, tường thành và thành Giê-ru-sa-lem bị tàn phá, thì đền thánh của Đức Chúa Trời trên đất cũng sẽ được đổi mới trước khi bắt đầu vương quốc hòa bình ngàn năm. Ngôi nhà thiêng liêng, đang được hình thành trong thời đại này từ tất cả những người tin thật và dưới bàn tay của Đức Chúa Trời, “đang được kết hợp lại để trở thành một đền thờ thánh trong Chúa”, không thể bị phá hủy. Nhưng ngày nay, ngôi nhà của Đức Chúa Trời thể hiện sự hư hại bên ngoài biết bao (1 Cô-rinh-tô 3:10-17)! Nơi ở của Đức Chúa Trời trong Thánh Linh, khởi đầu như một lời chứng mạnh mẽ tại Giê-ru-sa-lem vào ngày Lễ Ngũ Tuần, giờ đây đã trở thành một đống đổ nát. Tuy nhiên, chúng ta cũng hãy được khích lệ để “xây dựng lại những tàn tích cổ xưa và khôi phục lại nền móng”. Nền tảng vững chắc của Đức Chúa Trời luôn luôn còn đó. Chúng ta có thể xây dựng trên đó. Sẽ luôn có những Cơ Đốc nhân đảm nhận công việc gian khổ nhưng đầy phước lành này. Chúng ta có nằm trong số họ không?
7.”Người Ta Sẽ Xưng Ngươi Là Kẻ Tu Bổ Sự Hư Hoại, Và Kẻ Sửa Đường Lại Cho Người Ở“
Lời khích lệ cuối cùng này cũng chứa đựng lời khen ngợi của Chúa dành cho tất cả những ai đã nghiêm túc xem xét lời khuyên trước đó và làm theo. Ngài sẽ không bao giờ quên dù chỉ là nỗ lực nhỏ nhất của dân Ngài. Chúng ta hãy đọc chương ba của sách Nê-hê-mi, nơi nêu tên những người thợ xây dựng tường thành Giê-ru-sa-lem. Dù là nam hay nữ, cá nhân hay gia đình, địa vị cao hay thấp, họ đều được ghi nhớ mãi mãi trong Lời Chúa là “những người xây dựng những chỗ trống”. Và trong chương cuối cùng của thư gửi tín hữu Rô-ma, Sứ đồ Phao-lô yêu cầu chúng ta chào hỏi nhiều anh chị em mà ông đã nhắc đến công việc của họ cho Chúa Giê-su và các thánh. Mặc dù chắc chắn lúc đó không có những đổ nát cần dọn dẹp như ngày nay, nhưng qua những cái tên này, chúng ta thấy được niềm vui mà Đức Thánh Linh ghi nhận công việc của mỗi tín đồ…
Mục tiêu của nó là lấp đầy những khoảng trống và làm cho đường sá trở nên đáng sống. “ Vậy, hỡi anh em yêu dấu của tôi, hãy vững vàng chớ rúng động, hãy làm công việc Chúa cách dư dật luôn, vì biết rằng công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu.” (1 Cô-rinh-tô 15:58).
nguồn: https://www.imglaubenleben.de/1996/zur-ermunterung-2/
đọc thêm:
Ê-sai 58 – PHƯỚC LÀNH CỦA SỰ THỜ PHƯỢNG THẬT