BÀI GIẢNG TRÊN NÚI: KIÊNG ĂN
Spotify: https://open.spotify.com/episode/3GsrlLPyUYHQrNNaG4AxMK?si=45840b9380034ca4
https://www.youtube.com/watch?v=zRETRXf1m4g&list=PLwhU8pZXqoajnXW_eCWiXB0Beq_W73JJi&index=154
MP3: https://ht.susangthat.com/s/F5g7eQyybatZ47G
Không có nghĩa vụ phải kiêng ăn.
Kiêng ăn nghĩa là kiêng ăn và uống trong một khoảng thời gian nhất định. Điều này được nhắc đến nhiều lần trong Kinh Thánh và vẫn được biết đến rộng rãi trong Cơ Đốc giáo. Tuy nhiên, nếu chúng ta mở Kinh Thánh ra, chúng ta không tìm thấy bất kỳ điều răn nào về việc kiêng ăn trong cả Cựu Ước lẫn Tân Ước. Ngay cả trong Ma-thi-ơ 6:16-18, Chúa Giê-su cũng không truyền lệnh cho các môn đệ của Ngài phải kiêng ăn, cũng giống như Ngài không truyền lệnh cho họ phải bố thí trong những câu trước đó (câu 2-4). Thay vào đó, Ngài chỉ đơn thuần mặc định rằng các môn đồ của Ngài thực hành điều ấy.
Liệu trong thời đại ngày nay, chúng ta có thực sự vẫn còn hiểu được ý nghĩa đích thực của việc kiêng ăn theo Kinh Thánh hay không? Có lẽ chúng ta buộc phải thừa nhận—rằng trong phần lớn các trường hợp—chúng ta dành rất ít sự suy ngẫm cho điều này. Tuy nhiên, chúng ta không được phép chỉ lướt qua vấn đề này một cách hời hợt; thay vào đó, hãy tự hỏi xem đoạn văn ngắn ngủi này trích từ Bài Giảng trên Núi đang muốn nhắn nhủ điều gì với chúng ta ngày hôm nay.
Việc kiêng ăn trong Cựu Ước
Trong sách Xuất Ê-díp-tô Ký 34:28, chúng ta đọc thấy rằng Môi-se đã không ăn cũng chẳng uống trong suốt bốn mươi ngày ông ở trên núi của Đức Chúa Trời để nhận lãnh Luật pháp cho dân Y-sơ-ra-ên. Đây là trường hợp đầu tiên trong Lời Đức Chúa Trời mà một người được mô tả là đang kiêng ăn. Chúa Giê-xu cũng bắt đầu chức vụ của Ngài trên đất bằng một kỳ kiêng ăn kéo dài bốn mươi ngày (Ma-thi-ơ 4:2). Toàn thể dân Y-sơ-ra-ên kiêng ăn lần đầu tiên là khi họ phải ra trận trong cuộc nội chiến chống lại chi phái Bê-na-min (Các Quan Xét 20:26).
Ngoài ra, chúng ta còn đọc thấy ở nhiều đoạn khác nhau rằng một người Israel hay cả dân tộc đã kiêng ăn kèm theo những lời cầu nguyện chân thành (Nê-hê-mi 1:4; Đa-ni-ên 9:3), nhưng cũng để hạ mình trong sự than khóc và ăn năn (1 Sam 7:6; 1 Cô-rinh-tô 21:27; 2 Sử ký 20:3; Ezra 8:21). Sau thời kỳ bị lưu đày ở Babylon, nhiều kỳ kiêng ăn hàng năm đã được thiết lập để tưởng nhớ sự lưu đày của Giu-đa (xem Xa-cha-ri 7:5; 8:19).
Ý nghĩa của việc kiêng ăn được thể hiện rõ ràng nhất trong lời của Thi thiên 35:13: “ 13 Còn tôi, khi chúng nó đau, tôi bèn mặc lấy bao, kiêng ăn ép linh hồn tôi, lời cầu nguyện tôi trở vào ngực tôi.” Như vậy, việc kiêng ăn làm đẹp lòng Đức Chúa Trời trong Cựu Ước là biểu hiện bên ngoài của một sự khiêm nhường sâu sắc bên trong. Mặc dù không được nêu rõ ràng, nhưng người Israel từ lâu đã giải thích những lời “ép linh hồn mình” trong Lê-vi ký 16:29 là một mệnh lệnh từ Đức Chúa Trời về việc kiêng ăn trong Ngày Chuộc Tội. Lê-vi-ký 16:29 “Điều nầy sẽ là một lệ định đời đời cho các ngươi: đến mồng mười tháng bảy, các ngươi phải ép linh hồn mình, không nên làm một việc nào, bất kỳ người bổn xứ hay là kẻ khách kiều ngụ giữa các ngươi“
Nhưng ngay cả tiên tri Ê-sai, nhân danh Đức Chúa Trời, cũng phải lên án sự suy đồi của việc kiêng ăn và kêu gọi kiêng ăn chân chính và ăn năn thật lòng (Ê-sai 58:1-7). Dân Y-sơ-ra-ên kiêng ăn trong khi đồng thời phạm những tội lỗi tồi tệ nhất. Hành vi giả hình, xấu xa như vậy không thể làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su cũng lên án điều đó.
Việc kiêng ăn trong Tân Ước
Việc kiêng ăn trong cộng đồng người Israel cũng được ghi nhận trong Tân Ước. Nữ tiên tri Anna phụng sự Đức Chúa Trời ngày đêm bằng việc kiêng ăn và cầu nguyện (Luca 2:37). Các môn đồ của Giăng Báp-tít, giống như người Pha-ri-si, thường xuyên kiêng ăn, trái ngược với các môn đồ của Chúa (Ma-thi-ơ 9:14).
Trong dụ ngôn về người Pha-ri-si và người thu thuế trong đền thờ, Chúa Giê-su đã để người Pha-ri-si nói những lời tự mãn này: “ 11 Người Pha-ri-si đứng cầu nguyện thầm như vầy: Lạy Đức Chúa Trời, tôi tạ ơn Ngài, vì tôi không phải như người khác, tham lam, bất nghĩa, gian dâm, cũng không phải như người thâu thuế nầy. 12 Tôi kiêng ăn một tuần lễ hai lần, và nộp một phần mười về mọi món lợi của tôi.” (Lu-ca 18:11-12). Điều này cho thấy rằng kiêng ăn là một thực hành tôn giáo phổ biến ngay cả trong thời Tân Ước, cũng như ngày nay vẫn còn phổ biến trong một số nhà thờ Cơ đốc và các tôn giáo khác nhau (ví dụ: Hồi giáo).
“Nhưng khi các ngươi kiêng ăn…”
Như đã đề cập trước đó, tại đây Chúa Giê-xu không hề ban hành mệnh lệnh phải kiêng ăn, cũng không cấm đoán việc này. Ngài để việc kiêng ăn lại như một sự rèn luyện nội tâm mang tính cá nhân; tuy nhiên—cũng giống như đối với việc bố thí và cầu nguyện—Ngài cảnh báo chúng ta tránh xa những hành vi giả hình. Để tỏ ra sùng đạo hết mức có thể, kẻ giả hình thường khoác lên mình vẻ mặt “u sầu” hay “buồn bã” (xem Lu-ca 24:17, cùng một từ ngữ này), cốt để người khác có thể thấy rõ rằng hắn sốt sắng đến nhường nào. Nhưng như chúng ta đã thấy trong các câu 2 và 5, Đức Chúa Trời và Cha chúng ta không thể và sẽ không ban thưởng cho chúng ta nếu chúng ta tìm kiếm phần thưởng của mình trong sự công nhận giả tạo về lòng mộ đạo giả tạo từ những người xung quanh.
Không, nguồn sức mạnh thực sự cho đời sống đức tin nằm ở sự hiệp thông thầm lặng với Đức Chúa Cha. Ai đó đã từng nói: Chúng ta không thể công khai đứng ra bảo vệ Chúa nếu chưa từng quỳ gối trước Ngài trong im lặng. Đó là lý do tại sao Chúa lên án mạnh mẽ khuynh hướng tạo ấn tượng cho anh chị em và đồng loại nói chung thông qua những hành động và vẻ bề ngoài mộ đạo, một ấn tượng hoàn toàn trái ngược với trạng thái tâm hồn và trái tim thực sự của chúng ta.
Đức Chúa Trời đã từng phán với Sa-mu-ên rằng: “Đức Giê-hô-va không nhìn xem điều loài người nhìn xem; vì loài người nhìn xem vẻ bề ngoài, nhưng Đức Giê-hô-va nhìn xem tấm lòng” (1 Sa-mu-ên 16:7). Vì vậy, Chúa Giê-su cũng phán ở đây: “Nhưng khi các ngươi kiêng ăn, hãy xức dầu trên đầu và rửa mặt, để người khác không biết các ngươi kiêng ăn, và Cha ngươi, Đấng thấy nơi kín đáo, sẽ thưởng cho ngươi” Chúa không nói khi nào hoặc bằng cách nào phần thưởng của Cha sẽ được ban. Nhưng chúng ta có thể biết rằng Đức Chúa Trời là Đấng ban thưởng cho những người tìm kiếm Ngài (Hê-bơ-rơ 11:6).
Tôi có nên kiêng ăn hôm nay không?
Cuối cùng, một vài lời về việc kiêng ăn ngày nay. Việc nó trở thành một nghi thức tôn giáo đơn thuần trong một số nhóm người theo Cơ Đốc giáo không nên làm chúng ta xao nhãng khỏi sự thật rằng những người Cơ Đốc đầu tiên đã kiêng ăn với lòng thành kính sâu sắc (xem 2 Cô-rinh-tô 6:5 đòn vọt, lao tù, rối loạn, khó nhọc, tỉnh thức, kiêng ăn). Trước khi Phao-lô và Ba-na-ba bắt đầu chuyến truyền giáo đầu tiên, hai anh em đã kiêng ăn và cầu nguyện (Công vụ 13:2-3 2 Đương khi môn đồ thờ phượng Chúa và kiêng ăn, thì Đức Thánh Linh phán rằng: Hãy để riêng Ba-na-ba và Sau-lơ đặng làm công việc ta đã gọi làm. 3 Đã kiêng ăn và cầu nguyện xong, môn đồ bèn đặt tay trên hai người, rồi để cho đi.), và khi trên đường trở về, sau khi bầu chọn các trưởng lão trong các hội thánh khác nhau ở Tiểu Á, họ đã cầu nguyện với việc kiêng ăn và phó thác họ cho Chúa, Đấng mà họ đã tin (Công vụ 14: 23Khi hai sứ đồ khiến lựa chọn những trưởng lão trong mỗi Hội thánh, cầu nguyện và kiêng ăn xong, thì dâng các người đó cho Chúa là Đấng mình đã tin đến).
Lời Chúa trong Ma-thi-ơ 17:21 về việc kiêng ăn kết hợp với cầu nguyện cũng rất bổ ích [Nhưng thứ quỷ này chẳng bị trục xuất nếu không bằng sự cầu nguyện và kiêng ăn]. Một anh em ở Pháp đã viết về điều này trong tập san “Messager Evangelique 1864″ Sứ giả Tin Lành 1864” như sau:
“Kiêng ăn bao gồm việc ý thức từ bỏ những điều trần tục và tự nhiên để trái tim có thể hướng về những điều thiêng liêng và thiên đàng trong lời cầu nguyện. Kiêng ăn là phương tiện để cắt đứt mối liên hệ giữa bản thể tự nhiên của chúng ta và thế giới xung quanh; cầu nguyện là phương tiện để duy trì mối liên hệ giữa tâm linh của chúng ta và Thiên đàng. Một mặt, đó là sự từ bỏ thánh thiện đối với con người tự nhiên; mặt khác, đó là sự thể hiện sự phó thác trọn vẹn của con người được đổi mới. Tuy nhiên, chúng ta cần phải đề phòng một tinh thần tu hành, khổ hạnh và luật pháp, vốn chỉ có xu hướng tôn vinh xác thịt.” AR
đọc thêm:
Ê-sai 58 – PHƯỚC LÀNH CỦA SỰ THỜ PHƯỢNG THẬT
Ê-sai 58 Cáo Buộc Chống Lại Giu-Đa