- Quyền năng đời đời của Đức Chúa Trời trong vũ trụ
Anh chị em được Chúa yêu thương! Trong thư Rô-ma chương 1, sứ đồ Phao-lô viết rằng Đức Chúa Trời đã bày tỏ cho loài người bản tính vô hình của Ngài, tức là quyền năng đời đời và thần tính của Ngài (Rô-ma 1:19-20). Chúng ta nhận biết quyền năng đời đời của Đức Chúa Trời ví dụ qua vũ trụ mà Ngài dựng nên.
Từ “vũ trụ” (tiếng La-tinh universus = toàn bộ, tất cả) chỉ toàn bộ mọi sự tồn tại trên trời và dưới đất. Trong câu đầu tiên của Kinh Thánh, chúng ta đọc về sự khởi đầu của vũ trụ: “Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời và đất” (Sáng-thế Ký 1:1). Đức Chúa Trời là Đấng đã dựng nên muôn vật, hay nói chính xác hơn là Chúa Giê-su Christ. Vì theo Giăng 1:3, muôn vật đã được dựng nên bởi ý muốn của Đức Chúa Trời qua Chúa Giê-su Christ. Chẳng vật chi đã làm nên mà không bởi Ngài.
Từ hàng ngàn năm, nhân loại đã nghiên cứu công trình của Đức Chúa Trời qua nhiều ngành khoa học, ví dụ như thiên văn học. Thiên văn học (tiếng Hy Lạp astronomia = luật của các vì sao / khoa học về sao) là một trong những ngành khoa học tự nhiên cổ xưa nhất. Chúng ta thấy thiên văn học ở nhiều nơi trong Kinh Thánh:
- Ngay đầu Tân Ước, trong Phúc Âm Ma-thi-ơ, các nhà thông thái từ phương Đông thấy ngôi sao của Đấng Christ và đi đến Bết-lê-hem để thờ lạy Chúa Giê-su.
- Trong Sáng-thế Ký, Đức Chúa Trời dựng nên hai vật sáng lớn là mặt trời và mặt trăng: vật sáng lớn cai trị ban ngày, vật sáng nhỏ cai trị ban đêm, và các ngôi sao (Sáng-thế Ký 1:16).
- Thi-thiên 8:3 viết rằng Chúa dùng ngón tay Ngài dựng nên các tầng trời. Như vậy, đối với Chúa, việc dựng nên trời là điều rất nhỏ.
Trong Thi-thiên 147:4-5 chép: “ Ngài đếm số các vì sao, gọi từng tên hết thảy các vì ấy. Chúa chúng tôi thật lớn, có quyền-năng cả-thể; Sự thông-sáng Ngài vô-cùng vô-tận“ (VIE1925).
Theo khoa học hiện nay, có ít nhất 10 tỷ tỷ (1 x 10²²) ngôi sao trong vũ trụ. Thế nhưng Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời đếm tất cả các ngôi sao và gọi từng ngôi sao bằng tên. Điều này vượt quá khả năng hiểu biết của chúng ta.
Một ngôi sao là gì? Đó là một thiên thể tự phát sáng, chủ yếu gồm hydro và heli. Trong lõi của nó xảy ra phản ứng nhiệt hạch, giải phóng năng lượng mạnh mẽ khiến nó phát sáng. Mặt trời là một ngôi sao, và các hành tinh quay quanh nó. Nhưng không phải mọi ngôi sao đều có hành tinh, nhưng mọi mặt trời đều là ngôi sao. Trên bầu trời đêm, ta chỉ có thể thấy tối đa khoảng 3.000 ngôi sao.
Hệ mặt trời mà chúng ta đang sống trong đó gồm 8 hành tinh và một số hành tinh lùn. Khoảng cách từ mặt trời đến trái đất là khoảng 150 triệu km. Một máy bay thương mại với tốc độ khoảng 900 km/h sẽ cần khoảng 19 năm bay liên tục để đi quãng đường đó. Ánh sáng mặt trời là thứ nhanh nhất, kể cả với tốc độ là 300.000 km/s nhưng vẫn cần 8 phút 20 giây để đến trái đất. Đường kính hệ mặt trời khoảng 40 tỷ km. Máy bay cần khoảng 13.000 năm, còn ánh sáng cần khoảng 1,5 ngày để đi hết.
Thiên hà (galaxy) là một hệ thống được liên kết bởi lực hấp dẫn, bao gồm các ngôi sao, khí, vật chất tối, bụi v.v. và chứa rất nhiều hệ mặt trời. Nó đủ lớn để lực hấp dẫn của chính nó giữ cho toàn bộ hệ thống gắn kết lại với nhau. Dải thiên hà chúng ta sống có khoảng 200 tỷ ngôi sao và ít nhất 100 tỷ hệ hành tinh. Đường kính của nó khoảng 100.000 năm ánh sáng. Một năm ánh sáng tương đương 9,46 nghìn tỷ km.
Vũ trụ quan sát được có thể có ít nhất 100 tỷ thiên hà và khoảng 10²² ngôi sao. Nếu so sánh, số sao nhiều hơn số hạt cát trên trái đất từ 10.000 đến 1.000.000 lần. Người ta ước tính trên toàn bộ sa mạc và bãi biển có khoảng 1 tỷ tỷ (1 x 10¹⁸) hạt cát. Vũ trụ quan sát được có đường kính khoảng 93 tỷ năm ánh sáng, nghĩa là ánh sáng cần 93 tỷ năm để đi qua nó.
Khi suy nghĩ về điều này, chúng ta có thể hiểu phần nào lời Thi-thiên 145:3: “Đức Giê-hô-va thật lớn và đáng ngợi khen rất nhiều; sự lớn lao Ngài không thể dò xét được.”
Quyền năng đời đời của Đức Chúa Trời cũng được thấy trong thiên nhiên. Có hơn 500.000 loài thực vật và nấm đã được biết đến. Khoảng 3.000 loài trong số đó có thể ăn được. Trên thế giới chỉ có khoảng 200–300 loài cây lương thực được trồng thường xuyên. Đức Chúa Trời ban cho con người dư dật hơn nhu cầu thật sự của chúng ta. “ Bởi sự đầy-dẫy của Ngài mà chúng ta đều có nhận được, và ơn càng thêm ơn” (Giăng 1:16).
Trên thế giới có khoảng 2 triệu loài động vật đã được khoa học ghi nhận. Người ta ước tính tổng số có thể từ 5 đến 10 triệu loài. Mỗi loài đều độc đáo, ví dụ:
- Loài kỳ giông Axolotl có khả năng tái sinh đáng kinh ngạc. Nó có thể mọc lại các chi, tủy sống, một phần tim và thậm chí cả các vùng não. Axolotl được nghiên cứu trong y học để tìm hiểu về sự chữa lành mô và tế bào gốc.
- Loài “sứa bất tử” (không thực sự bất tử). Khi bị căng thẳng hoặc bị thương, nó có thể đảo ngược vòng đời của mình và trở lại từ một con sứa trưởng thành thành giai đoạn polyp trẻ. Về lý thuyết, nó có thể lặp lại chu kỳ này vô hạn lần.
- Bọ cánh cứng giáp xác (bọ giáp) có lớp vỏ cực kỳ cứng. Nó có thể chịu được tải trọng nặng gấp khoảng 39.000 lần trọng lượng cơ thể của chính nó.
- Ếch rừng Bắc Mỹ có khả năng đóng băng đến 70% lượng nước trong cơ thể vào mùa đông. Tim và hơi thở của nó hoàn toàn ngừng lại. Nó sống sót qua mùa đông như vậy và tan băng trở lại vào mùa xuân.
Cuối cùng: Con người. Dưới đây là một vài thông tin thú vị về con người. Con người là cá thể độc nhất, phức tạp về mặt sinh học và là một hệ thống được điều chỉnh vô cùng tinh vi gồm hàng tỷ quá trình.
- Mắt người có thể phân biệt khoảng 1 đến 10 triệu sắc thái màu sắc – tùy thuộc vào điều kiện ánh sáng và cảm nhận cá nhân.
- Phổi chứa khoảng 300–500 triệu phế nang (alveoli).
- Não người gồm khoảng 86 tỷ tế bào thần kinh (neuron).
- Toàn bộ hệ mạch máu gồm động mạch, tĩnh mạch và mao mạch dài khoảng 80.000 đến 100.000 km. Con số này tương đương hơn hai lần chu vi Trái Đất.
- Cơ thể con người mỗi ngày sản xuất khoảng 200 tỷ hồng cầu. Các tế bào này liên tục được tái tạo vì chúng chỉ sống khoảng 120 ngày.
- Trái tim đập trong suốt cuộc đời khoảng 2,5 đến 3 tỷ lần.
Từ vũ trụ của Đức Chúa Trời có thể nhận ra nhiều điều kỳ diệu, và con người không thể ngừng kinh ngạc. Luôn luôn có những điều mới để khám phá, vì vinh hiển của Đức Chúa Trời là giấu kín một đều gì (Châm Ngôn 25,2). Tuy nhiên, tôi không muốn tôn thờ vũ trụ của Chúa hay sự sáng tạo của Ngài, vì toàn thể tạo vật chỉ nói về Chúa. Ngoài ra, Kinh Thánh cũng cảnh báo chúng ta về việc thờ hình tượng. Trong Phục Truyền 4 có chép: “ Anh em phải thận trọng và canh giữ cẩn mật linh hồn mình, … Khi anh em ngước mắt lên trời thấy mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao, toàn thể thiên binh thì đừng để bị lôi cuốn mà quỳ lạy hay phụng thờ chúng, vì đó chỉ là những vật mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời của anh em đã phân chia cho mọi dân thiên hạ!” (Phục Truyền 4:15;19). Thay vào đó, tôi muốn ngợi khen Đức Chúa Trời và Chúa Giê-su là Đấng Tạo Hóa. Vì muôn vật đều từ Ngài, bởi Ngài, và hướng về Ngài. Vinh quang thuộc về Ngài đời đời vô cùng! A-men (Rô-ma 11,36).
Vì sao Đức Chúa Trời dựng nên vũ trụ?
Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời hằng sống. Dù chúng ta không thấy Ngài, Ngài vẫn muốn bày tỏ chính mình để chúng ta nhận biết Ngài là Đức Chúa Trời (Rô-ma 1:19–21).
Chúng ta có nhận biết Ngài không? Ví dụ như khi chúng ta:
- trải nghiệm sự ra đời và nhìn thấy một đứa trẻ chào đời?
- cảm nhận gió, cái lạnh, ánh nắng mặt trời?
- nghe tiếng sấm, tiếng chim hót?
- ngửi hương hoa, trái cây chín, các loại thảo mộc?
- nếm vị chua, ngọt, đắng, mặn, cay của trái cây và thực phẩm?
- ngắm bình minh buổi sáng, hoàng hôn buổi tối, bầu trời đầy sao ban đêm?
Nhà tiên tri Ê-sai đã kêu gọi chúng ta trong Ê-sai 40:26: “ Hãy ngước mắt lên cao mà xem: Ai đã sáng tạo những vật nầy? Ngài là Đấng khiến các thiên thể ra theo số lượng và đội ngũ, Ngài gọi đích danh tất cả chúng, không bỏ sót một thiên thể nào, vì sức mạnh vĩ đại và quyền năng vô biên của Ngài..” Phải biết rằng Giê-hô-va là Đức Chúa Trời. Chính Ngài đã dựng nên chúng ta, và không phải chúng ta tự làm nên mình (dịch KT Đức và KT Anh khác)… (Thi thiên 100:3).
Vua Sa-lô-môn, người khôn ngoan nhất thế gian (1 Các Vua 5:9–11 dịch từ KT Đức), đã viết: “ Ta thấy rằng mọi việc Đức Chúa Trời đã làm thì còn đến đời đời; người ta chẳng thêm gì được, cũng không bớt chi được. Đức Chúa Trời làm như thế để loài người kính sợ Ngài.” (Truyền Đạo 3:14). Mọi người hãy trả điều mình mắc nợ: … sự kính sợ cho người đáng kính sợ, sự tôn trọng cho người đáng tôn trọng” (Rô-ma 13:7). Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tôn vinh Ngài (Khải Huyền 14:7).
- Thần tính của Đức Chúa Trời trong Chúa Giê-su Christ
Sách Sáng Thế Ký và Phúc Âm Giăng đều bắt đầu bằng từ “Ban đầu…”. Sách Sáng Thế Ký kể về sự sáng tạo của Đức Chúa Trời, còn Phúc Âm Giăng kể về Chúa Giê-su là thần tính của Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su không chỉ ở cùng Đức Chúa Trời từ trước vô cùng và hiện diện trong công cuộc sáng tạo trời đất ngay từ ban đầu, mà chính Ngài là Đức Chúa Trời (Giăng 1:1–2). Đức Chúa Trời và Chúa Giê-su là một (Giăng 10:30).
Chúa Giê-su là Chúa đã mặc lấy hình thể con người, đã ở trong thế gian và ở giữa chúng ta. Hơn 9.000 người đã nhìn thấy Ngài bằng mắt mình (Ma-thi-ơ 14:21; 15:38), hơn 500 người đã gặp Ngài sau khi Ngài phục sinh (1 Cô-rinh-tô 15:6), ít nhất 11 người đã ngước nhìn lên trời khi Chúa Giê-su được cất lên (Công vụ 1:12–13). Những sự kiện này đã được ghi chép lại trong Kinh Thánh và được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác bởi những người kính sợ Đức Chúa Trời. Những người sẵn sàng hy sinh mạng sống mình để làm chứng rằng những sự kiện đó là thật. Họ sẵn sàng đổi mạng sống mình để rao truyền những sự thật này đến cho mọi người khác. Những sự thật đó chính là Tin Lành của Chúa Giê-su Christ.
Hơn 2.000 năm đã trôi qua kể từ khi Chúa Giê-su thăng thiên về trời, nhưng lời của Ngài không bao giờ qua đi. Ngày nay cũng có những người tin Ngài, giữ lời Ngài và làm theo. Có những người sẵn sàng hiến dâng đời sống mình để làm chứng về Chúa Giê-su và rao giảng Tin Lành của Ngài. Đức tin là sự biết chắc vững-vàng của những điều mình đương trông-mong, là bằng-cớ của những điều mình chẳng xem thấy. (Hê-bơ-rơ 11:1, VIE1925).
Tin Lành của Đấng Christ là gì?
Đức Chúa Trời đã tạo dựng loài người là tạo vật của Ngài và ban cho họ vinh hiển như hình và tượng Ngài (Sáng Thế Ký 1:26). Nhưng tất cả mọi người đều đã phạm tội, họ bị mất và không đạt được vinh hiển mà họ đáng lẽ phải có trước mặt Đức Chúa Trời (Rô-ma 3:23). Vì tội lỗi của chính mình, con người phải chết (Rô-ma 5:12; 6:23).
Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã yêu thương nhân loại đến mức Ngài ban Con Một của Ngài là Chúa Giê-su Christ (Giăng 3:16). Chúa Giê-su đã chết vì tội lỗi chúng ta theo lời Kinh Thánh, đã bị chôn và đã sống lại vào ngày thứ ba theo lời Kinh Thánh (1 Cô-rinh-tô 15:3-4). Ngài được cất lên Trời và ngồi bên phải Đức Chúa Trời (Mác 16,19). Từ Trời, Ngài sẽ qua trở lại để phán xét người sống và kẻ chết (2. Ti-mô-thê 4,1). Ai tin vào Ngài thì không bị hư mất, nhưng có sự sống đời đời (Giăng 3:16).
Đức Chúa Trời muốn bày tỏ điều gì cho chúng ta qua Chúa Giê-su?
Đức Chúa Trời muốn mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật (1 Ti-mô-thê 2:3–4, VIE1925). Từ “cứu rỗi” cho thấy trước rằng sẽ có điều gì đó kinh khủng xảy ra, và điều đó chắc chắn sẽ xảy ra. Vì cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời từ trời sẽ được bày tỏ ra đối với mọi sự vô đạo và bất công của loài người, là những kẻ dùng sự bất công mà ngăn trở lẽ thật (Rô-ma 1:18, dịch ra từ tiếng Đức).
Sự vô đạo là thiếu lòng kính sợ Đức Chúa Trời và coi thường các điều răn của Ngài. Sự bất công là vì con người không tin Chúa Giê-su Christ, Đấng đã làm trọn sự công chính của Đức Chúa Trời (Rô-ma 10:4; 2 Cô-rinh-tô 5:21) và đã hoàn tất ý muốn của Đức Chúa Trời (Giăng 4:34; 17:4).
Sự vô đạo và bất công phải chấm dứt và sẽ chấm dứt. Sự cuối cùng của muôn vật đã gần (1 Phi-e-rơ 4:7). Sự sống trên thế giới này sẽ không còn nữa. Đức Chúa Trời sẽ tạo dựng trời mới và đất mới (Khải Huyền 21:1), vì toàn thể tạo vật của Đức Chúa Trời đang than thở và chịu khó nhọc dưới tội lỗi (Rô-ma 8:22), điều mà con người đã gây ra (Sáng Thế Ký 3).
Các tầng trời sẽ biến đi trong tiếng vang rền, các nguyên tố sẽ bị tan chảy trong lửa, đất và mọi công trình trên đó đều sẽ bị thiêu hủy (2 Phi-e-rơ 3:10). Đức Chúa Trời là thẩm phán công minh (Thi Thiên 7:11) và Đức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu; vì ai gieo giống gì, sẽ gặt giống ấy (Ga-la-ti 6:7). Đức Giê-hô-va đoán xét các dân; sự gian ác của kẻ dữ sẽ chấm dứt (Thi Thiên 7:9-10). “Các dân” ở đây nghĩa là tất cả loài người. “Kẻ dữ” là người mà Đức Chúa Trời không tiếp nhận.
Một cây vả phải sinh trái vả, một cây đào phải sinh trái đào. Nếu một cây dù được chăm sóc mà không sinh trái, thì sẽ bị chặt đi (Lu-ca 13:6–9). Đức Chúa Trời đã tạo dựng loài người (Sáng Thế Ký 1:26–27). Chúng ta phải nhận biết Ngài tức là Đức Chúa Trời có một và thật và Chúa Giê-su là Đấng Mê-si-a Đức Chúa Trời đã sai đến (Giăng 17:3). Cái từ “nhận biết” ở đây không chỉ là biết qua nghe hay nói, mà tả một mối quan hệ thân mật, riêng biệt như từ này được dùng trong Kinh Thánh để tả mối quan hệ trong hôn nhân vợ chồng. Thay vì đó, con người chúng ta sống vô đạo và tội lỗi, chối bỏ Đức Chúa Trời và đặt mình ngồi lên ngai của Ngài. Họ sống như một đứa trẻ ngu ngốc, khi cha vắng nhà thì tuyên bố cha đã chết, bỏ qua các điều răn của cha và xem nhà cha như tài sản riêng của mình. Nhưng người cha sẽ trở về — và đứa con có thể trốn ở đâu trước cơn giận của cha?
Mỗi sự khởi đầu đều có kết thúc. Thi Thiên 89:7 nói rằng Đức Chúa Trời rất đáng sợ trong hội các thánh, Đáng hãi-hùng hơn kẻ đứng chầu chung-quanh Ngài. Sa vào tay Đức Chúa Trời hằng sống là sự đáng kinh-khiếp thay! (Hê-bơ-rơ 10:31).
Đức Chúa Trời phán: “ Hãy ghi nhớ điều nầy, và hãy suy xét; Hỡi những kẻ phạm tội, hãy nghĩ lại! Hãy nhớ lại những việc trước đây, từ thời xa xưa; vì Ta là Đức Chúa Trời, chẳng có Chúa nào khác; ta là Đức Chúa Trời, chẳng có ai giống như Ta. Từ ban đầu, Ta đã báo trước việc cuối cùng, và đã nói từ thuở xưa những việc chưa thực hiện. Ta đã phán: ‘Kế hoạch của Ta sẽ thành tựu, và Ta sẽ thực hiện mọi điều Ta muốn” (Ê-sai 46:8-10). Chúa Giê-su phán: “ Giờ đã trọn, vương quốc Đức Chúa Trời đã đến gần, các ngươi hãy ăn năn và tin nhận Tin Lành!” (Mác 1:15). “Nếu các ngươi chẳng ăn năn thì tất cả sẽ bị hư mất” (Lu-ca 13:3).
Chúng ta sẽ làm gì khi biết một điều gì đó sắp kết thúc? Nếu một ngôi nhà sắp sụp đổ, chúng ta sẽ rời khỏi ngôi nhà đó và tìm nơi trú ẩn, hay chúng ta chờ đến khi tai họa xảy ra?
Chúng ta không thể nhìn thấy Đức Chúa Trời, nhưng bởi đức tin chúng ta biết (tiếng Đức và tiếng Anh là hiểu) rằng vũ trụ được dựng nên bởi lời Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 11:3). Chúng ta không thấy Ngài, nhưng bởi đức tin chúng ta hiểu rằng Kinh Thánh là Lời Đức Chúa Trời, và Ngài phán với con người qua Kinh Thánh, và Lời Ngài là chân lý (Giăng 1:1; 17:17). Chúng ta không thấy Ngài, nhưng bởi đức tin chúng ta hiểu rằng Chúa Giê-su Christ là đường đi, lẽ thật và sự sống; Ngài là sự cứu rỗi duy nhất để làm hòa với Đức Chúa Trời và nhận sự tha thứ tội lỗi (Giăng 14:6).
Trong Thi Thiên 91:14 (KT Đức), Đức Chúa Trời hứa: “Vì nó bám chặt Ta, nên Ta sẽ giải cứu nó. Ta sẽ bảo vệ người vì người biết danh (bản chất, bản tính) Ta”. Khi một người không còn bơi được và nhận ra rằng mình sắp chết đuối, thì người đó chỉ có thể được cứu khi hiểu rằng mình không thể tự cứu mình bằng sức lực của chính mình. Họ phải buông bỏ và nắm chặt phao cứu sinh cho đến khi được kéo vào bờ. Chúng ta cũng không thể tự cứu mình. Chúng ta phải tin rằng Chúa Giê-su Christ là phao cứu sinh, và chính Đức Chúa Trời là Đấng kéo chúng ta đến với Ngài.
“Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ, cửa sẽ mở cho các con. Vì hễ ai xin thì được; ai tìm thì gặp; và ai gõ thì cửa sẽ được mở.” (Ma-thi-ơ 7:8). A-men!