Ê-sai 58 Cáo buộc chống lại Giu-đa

Cáo Buộc Chống Lại Giu-Đa

Spotify: https://open.spotify.com/episode/4oYAq8eUeSwNeVh7ayMv48?si=608936f1be8a4fca

MP3: https://ht.susangthat.com/s/qPXZiYEGNxeSeWC

Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=8tPyT7BAFTE&list=PLwhU8pZXqoajnXW_eCWiXB0Beq_W73JJi&index=153

Sau khi vạch trần sự thờ cúng thần tượng trong các chương 40-48 và lên án dân chúng vì đã chối bỏ Đấng Mê-si trong các chương 49-57, Ê-sai giờ đây mô tả và lên án một tình trạng mà sự sùng đạo bề ngoài đi đôi với những tội lỗi nghiêm trọng nhất. Rõ ràng, ban đầu Ê-sai hình dung ra tình trạng của dân tộc mình trong thời đại của ông, những tình trạng mà, tuy nhiên, vẫn tiếp diễn đến hiện tại và thậm chí cả trong tương lai đến ngày tận thế (xem chương 1:11-17; 29:13).

Sự thờ phượng giả tạo (chương 58, 1-5)

Đức Giê-hô-va truyền cho nhà tiên tri phải công khai và không khoan nhượng chỉ ra những vi phạm và tội lỗi của dân Ngài, câu “1 Hãy kêu to lên, đừng dứt; hãy cất tiếng lên như cái loa; rao bảo tội lỗi dân ta cho nó, và rao bảo sự gian ác nhà Gia-cốp cho nhà ấy!” những người ở đây được gọi một cách đáng chú ý không phải là “Israel” mà là “nhà Gia-cốp” (“những kẻ lừa dối”; xem chương 48:1), sự vi phạm và tội lỗi của họ (câu 1; so sánh Mi-ca 3:8). Tuy nhiên, vì tính nghiêm trọng và tầm quan trọng của vấn đề này, xuyên suốt toàn bộ chương—ngoại trừ các câu 8-13—chính Chúa, chứ không phải nhà tiên tri, tiếp tục lên tiếng.

Như đã đề cập, ngay cả vào thời Ê-sai, người Giu-đa đã hạ thấp sự thờ phượng được luật pháp quy định xuống chỉ còn là hình thức tôn giáo bên ngoài, trong khi lại sa đọa vào đủ mọi tội lỗi trong đời sống hằng ngày (xem Giê-rê-mi 7:9-11 9 Các ngươi há chẳng trộm cướp, giết người, phạm tội tà dâm, thề dối, dâng hương cho Ba-anh, đi theo thần khác, là thần mình không biết hay sao? 10 Rồi các ngươi đến chầu ta trong nhà nầy, là nơi được xưng bằng danh ta, và nói rằng: Kìa, chúng tôi được thả rồi! Hầu cho các ngươi được phạm mọi sự gớm ghiếc ấy. 11 Vậy thì các ngươi xem nhà nầy, là nơi được xưng bằng danh ta, như hang trộm cướp sao? Nầy, ta, chính ta, xem thấy mọi điều đó, Đức Giê-hô-va phán vậy). Sự giả hình của họ được mô tả trong câu 2 “Ngày ngày họ tìm kiếm ta và muốn biết đường lối ta; như dân đã theo sự công bình và chưa từng bỏ luật pháp của Đức Chúa Trời mình! Họ cầu hỏi ta sự đoán xét công bình; và vui lòng gần gũi Đức Chúa Trời” Ngày qua ngày, dân chúng cầu xin Đức Chúa Trời và ý muốn của Ngài, như thể họ là một dân tộc “thực hành sự công chính và không bỏ sự công bằng của Đức Chúa Trời mình”! Tuy nhiên, trên thực tế, họ đồng thời sống trong sự vi phạm và tội lỗi. Chúa Giê-su đã phải lên án tình trạng tương tự giữa những người Pha-ri-si và các thầy dạy luật thời Ngài (xem Ma-thi-ơ 23). Và chẳng phải những người trong Cơ Đốc giáo “có hình thức tin kính nhưng chối bỏ quyền năng của nó”, mà Phao-lô cảnh báo Ti-mô-thê, cũng đang đi theo con đường tương tự hay sao? (2 Ti-mô-thê 3:5).

Trong phần tiếp theo, lời lên án của Chúa không đề cập đến tất cả các khía cạnh của sự giả hình tôn giáo của dân chúng, mà tập trung vào việc kiêng ăn. Mặc dù việc tạm thời kiêng ăn uống không được quy định trong cả Cựu Ước lẫn Tân Ước, nhưng việc kiêng ăn thường được nhắc đến, cả trong dân Israel và trong số các tín đồ Cơ đốc (ví dụ: Các Quan Xét 20:26 “Bấy giờ, hết thảy người Y-sơ-ra-ên và cả dân sự đều đi lên Bê-tên, khóc và đứng tại đó trước mặt Đức Giê-hô-va, cữ ăn trong ngày ấy cho đến chiều tối, rồi dâng của lễ thiêu và của lễ thù ân tại trước mặt Đức Giê-hô-va“.; Giô-ên 1:14 “Khá định sự kiêng ăn, gọi một hội đồng trọng thể, nhóm các trưởng lão và hết thảy dân cư trong đất lại nơi nhà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi; và hãy kêu cùng Đức Giê-hô-va!”; Giê-rê-mi 14: “12 Khi chúng nó kiêng ăn, ta sẽ chẳng nghe lời khấn nguyện của chúng nó; khi chúng nó dâng của lễ thiêu và của lễ chay, ta chẳng nhậm đâu; nhưng ta sẽ diệt chúng nó bởi gươm dao, đói kém, và ôn dịch“; 36:6 “nên đến ngày kiêng ăn, chính ngươi hãy đi vào nhà Đức Giê-hô-va, khá đọc cho dân sự nghe lời Đức Giê-hô-va trong sách mà ngươi đã cứ miệng ta chép ra. Ngươi cũng khá đọc cho cả dân Giu-đa đến từ các thành mình đều nghe nữa“; Công Vụ Các Tông Đồ 13: 2”Đương khi môn đồ thờ phượng Chúa và kiêng ăn, thì Đức Thánh Linh phán rằng: Hãy để riêng Ba-na-ba và Sau-lơ đặng làm công việc ta đã gọi làm“). Sau thời kỳ bị lưu đày ở Babylon, việc kiêng ăn thường xuyên trở thành một phong tục vững chắc trong dân Giu-đa (Xa-cha-ri 7:5 “Hãy nói cùng cả dân sự trong đất và cùng các thầy tế lễ mà rằng: Các ngươi kiêng ăn và khóc lóc trong tháng năm tháng bảy đã bảy mươi năm nay, có phải các ngươi vì ta, thật là vì ta, mà giữ lễ kiêng ăn đó chăng? “; 8:19 “Đức Giê-hô-va vạn quân có phán như vầy: Sự kiêng ăn về tháng tư, sự kiêng ăn về tháng năm, sự kiêng ăn về tháng bảy, sự kiêng ăn về tháng mười sẽ làm sự vui mừng, hớn hở, và ngày lễ vui chơi cho nhà Giu-đa. Vậy hãy ưa sự chân thật và bình an“.; Lu-ca 18:12 “Tôi kiêng ăn một tuần lễ hai lần, và nộp một phần mười về mọi món lợi của tôi“.). Ý nghĩa của việc kiêng ăn chân chính được thể hiện trong lời của Thi Thiên 35:13: “Còn tôi, khi chúng nó đau, tôi bèn mặc lấy bao, Kiêng ăn ép linh hồn tôi, Lời cầu nguyện tôi trở vào ngực tôi” Như vậy, việc kiêng ăn làm đẹp lòng Chúa là biểu hiện hữu hình của sự khiêm nhường sâu sắc bên trong.

Mặc dù dân chúng kiêng ăn và tuyên bố ép linh hồn mình, bản đức Luther: tự hành xác bằng cách nhịn ăn, bản engl. làm khổ linh hồn mình, BD2002 đau đớn kiêng ăn, BD2011 tự làm khổ mình bằng cách kiêng ăn, BD2020 gục mặt kiêng ăn, bản KTHD khắc khổ, nhịn ăn) nhưng đồng thời họ lại trách móc Đức Chúa Trời rằng Ngài không để ý đến điều đó! Nhưng tình trạng thực sự của họ là gì? Trong khi kiêng ăn, họ vẫn tiếp tục công việc làm ăn và và bóc lột công nhân của mình (câu 3: “sao chúng tôi kiêng ăn mà Chúa chẳng đoái xem? sao chúng tôi chịu dằn lòng mà Chúa chẳng biết đến? Nầy, trong ngày các ngươi kiêng ăn, cũng cứ tìm sự đẹp ý mình, và làm khổ cho kẻ làm thuê“)! Thay vì ở trước mặt Đức Chúa Trời với lòng ăn năn chân thành và lời cầu nguyện khiêm nhường, họ lại tranh giành quyền lợi của mình và trong sự gian ác, họ thậm chí không ngần ngại dùng đến bạo lực thể xác. Bên trong, họ hoàn toàn xa cách Đức Chúa Trời (câu 4 “Thật, các ngươi kiêng ăn để tìm sự cãi cọ tranh cạnh, đến nỗi nắm tay đánh nhau cộc cằn; các ngươi kiêng ăn trong ngày như vậy, thì tiếng các ngươi chẳng được nghe thấu nơi cao.“). Những dấu hiệu tang chế bên ngoài—như cúi đầu, mặc bao gai đi lại, hay ngồi trên tro bụi—chẳng hề làm thay đổi thực trạng này chút nào  (xem Ê-xơ-tê 4:3 Phàm trong mỗi tỉnh, nơi nào mạng lịnh vua và chiếu chỉ người đã đến, thì trong dân Giu-đa bèn có sự thảm sầu, kiêng cữ ăn, khóc lóc, và kêu van; lại có nhiều người lấy bao và tro làm giường mình.; Giô-ên 1:3-4 3 Hãy kể chuyện nầy lại cho con cái các ngươi; con cái các ngươi kể cho con cái chúng nó, con cái chúng nó kể cho dòng dõi nối theo. 4 Cái gì sâu keo còn để lại, cào cào ăn; cái gì cào cào còn để lại, sâu lột vỏ ăn; cái gì sâu lột vỏ còn để lại, châu chấu ăn.). Đó chẳng khác gì sự giả hình (câu 5 Đó há phải là sự kiêng ăn mà ta chọn lựa, há phải là ngày người ta dằn lòng mình đâu? Cúi đầu như cây sậy, nằm trên bao gai và trên tro, đó há phải điều ngươi gọi là kiêng ăn, là ngày đẹp lòng Đức Giê-hô-va sao?).

Tình trạng đạo đức giả của người Pha-ri-si kéo dài sau thời kỳ lưu đày đạt đến đỉnh điểm đầu tiên khi người Giu-đa chối bỏ Đấng Mê-si của họ trong khi đồng thời cố gắng tuân thủ một cách tỉ mỉ các điều răn của Luật pháp (Ma-thi-ơ 26:59-66 59 Bấy giờ các thầy tế lễ cả và cả tòa công luận kiếm chứng dối về Ngài, cho được giết Ngài. 60 Dầu có nhiều người làm chứng dối có mặt tại đó, song tìm không được chứng nào cả. Sau hết, có hai người đến, 61 nói như vầy: Người nầy đã nói: Ta có thể phá đền thờ của Đức Chúa Trời, rồi dựng lại trong ba ngày. 62 Thầy cả thượng phẩm bèn đứng dậy mà nói với Ngài rằng: Những người nầy làm chứng mà kiện ngươi, ngươi không thưa lại gì sao? 63 Nhưng Đức Chúa Jêsus cứ làm thinh. Thầy cả thượng phẩm lại nói với Ngài rằng: Ta khiến ngươi chỉ Đức Chúa Trời hằng sống mà thề, hãy nói cho chúng ta, ngươi có phải là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời chăng? 64 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Thật như lời; vả lại, ta nói cùng các ngươi, về sau các ngươi sẽ thấy Con người ngồi bên hữu quyền phép Đức Chúa Trời, và ngự trên mây từ trời mà xuống. 65 Thầy cả thượng phẩm bèn xé áo mình mà nói rằng: Nó đã nói phạm thượng; chúng ta còn cần gì người làm chứng nữa sao? Các ngươi vừa nghe lời phạm thượng đó, thì nghĩ làm sao? 66 Chúng trả lời rằng: Nó đáng chết!; Giăng 18:2828 Kế đó, chúng điệu Đức Chúa Jêsus từ nhà Cai-phe đến trường án; bấy giờ đương sớm mai. Nhưng chính mình chúng không vào nơi trường án, cho khỏi bị ô uế, và cho được ăn lễ Vượt Qua.; 19:7 Dân Giu-đa lại nói rằng: Chúng tôi có luật, chiếu luật đó hắn phải chết; vì hắn tự xưng là Con Đức Chúa Trời., 31 Vì bấy giờ là ngày sắm sửa về ngày Sa-bát, mà Sa-bát nầy là rất trọng thể, nên dân Giu-đa ngại rằng những thây còn treo lại trên thập tự giá trong ngày Sa-bát chăng, bèn xin Phi-lát cho đánh gãy ống chân những người đó và cất xuống). Tuy nhiên, thái độ đạo đức giả của đại đa số người Giu-đa sẽ đạt đến đỉnh điểm vào thời của Kẻ chống Chúa (xem Ê-sai chương 29:1Khốn cho A-ri-ên, cho A-ri-ên, là thành Đa-vít đã đóng trại! Năm lại thêm năm, trải qua các kỳ lễ; 57:8 Ngươi đặt dấu ghi đằng sau cửa và sau các trụ cửa; vì ngươi đã trần mình cho kẻ khác và leo lên; ngươi đã làm rộng giường mình và lập giao ước với chúng nó. Ngươi lại ngó xem giường chúng nó và ưa thích!; Mal 3:5 Ta sẽ đến gần các ngươi đặng làm sự đoán xét, và ta sẽ vội vàng làm chứng nghịch cùng những kẻ đồng bóng, tà dâm, những kẻ thề dối, những kẻ gạt tiền công của người làm thuê, hiếp đáp kẻ góa bụa và kẻ mồ côi, những kẻ làm hại người khách lạ và những kẻ không kính sợ ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy). Vì vậy, không chỉ người A-si-ri, cây roi trừng phạt của Chúa, sẽ giáng xuống dân bội giáo này như một tai họa, như Ê-sai chương 28 và 29 cho thấy, mà chính Chúa Giê-su sẽ đặt dấu chấm hết khi Ngài xuất hiện. Tuy nhiên, tương tự như Malachi 3, ở đây chỉ xem xét khía cạnh đạo đức, mối quan hệ của dân sự với Đức Chúa Trời. Kẻ chống Chúa, cũng như các quốc gia và ảnh hưởng của họ đối với người Giu-đa, không được đề cập đến.

Sự thờ phượng chân chính và những hệ quả của nó (Chương 58, 6-14)

Chúa không mong đợi dân Ngài chỉ tuân theo những hình thức bên ngoài, dù những hình thức đó có dựa trên lời Ngài hay không, và dù chúng có tạo ấn tượng tốt đẹp đến đâu trong mắt người khác. Ngài không lên án các hình thức đó như chính nó, mà là sự giả hình và gian ác đi kèm với nó. Vì vậy, Đa-vít đã nói đúng: “ Nầy, Chúa muốn sự chân thật nơi bề trong” (Thi thiên 51:8). Ở đây cũng vậy. Chúa giờ đây chỉ cho dân Ngài cách họ nên cư xử trong thời gian kiêng ăn để Ngài hài lòng.

Các ngươi chớ lừa dối, áp bức và nô dịch người khác – dù trong lĩnh vực công việc hay đức tin – bằng sự độc ác và bạo lực nữa, mà hãy để họ được tự do (câu 6 Sự kiêng ăn mà ta chọn lựa, há chẳng phải là bẻ những xiềng hung ác, mở những trói của ách, thả cho kẻ bị ức hiếp được tự do, bẻ gãy mọi ách, hay sao?; so sánh câu 3; Ma-thi-ơ 23:4 Bọn ấy buộc những gánh nặng khó chịu, để trên vai người ta, còn mình thì không muốn động ngón tay vào.; Công vụ 15:10 Vậy bây giờ, cớ sao anh em thử Đức Chúa Trời, gán cho môn đồ một cái ách mà tổ phụ chúng ta hoặc chính chúng ta cũng chưa từng mang nổi?; Ga-la-ti 5:1 Đấng Christ đã buông tha chúng ta cho được tự do; vậy hãy đứng vững, chớ lại để mình dưới ách tôi mọi nữa.) Hơn nữa, việc kiêng ăn làm đẹp lòng Chúa cũng bao gồm lòng thương xót đối với những người đang đói khát, những người khốn khổ và bị bắt bớ, và những người thậm chí không có đủ quần áo để mặc. Bất cứ ai hành động theo cách này đều chứng tỏ rằng người đó không trốn tránh bổn phận mà Chúa giao phó cho mình đối với người lân cận (câu 7 Há chẳng phải là chia bánh cho kẻ đói, đem những kẻ nghèo khổ đã bị đuổi đi về nhà mình, khi thấy kẻ trần truồng thì mặc cho, và chớ hề trớ tránh những kẻ cốt nhục mình, hay sao?).

Đối với phần sót lại biết ăn năn, những người đã ghi lòng tạc dạ những lời răn dạy của Chúa và đến gần Ngài với thái độ cả bên trong lẫn bên ngoài, thì “ánh sáng sẽ bừng lên như rạng đông” khi màn đêm của tội lỗi và sự áp bức khép lại;, quả thật, “mặt trời công chính với sự chữa lành trong đôi cánh của nó” sẽ mọc lên cho họ, khi Chúa Giê-su hiện ra trong vinh quang (xem chương 9:2; 60: 1Hãy dấy lên, và sáng lòe ra! Vì sự sáng ngươi đã đến, và vinh quang Đức Giê-hô-va đã mọc lên trên ngươi; Ma-la-chi 4: 2Nhưng về phần các ngươi là kẻ kính sợ danh ta, thì mặt trời công bình sẽ mọc lên cho, trong cánh nó có sự chữa bịnh; các ngươi sẽ đi ra và nhảy nhót như bò tơ của chuồng). Ngài – Đấng vốn là Ánh sáng của Thế gian nhưng đã bị chính dân tộc mình khước từ, suốt một thời gian dài, cuối cùng sẽ tỏ mình ra cho họ như là “ánh sáng của các ngươi”! Đối với những người bị bệnh trong Ê-sai 1: 5-6 “5Các ngươi sao còn cứ bạn nghịch, để lại bị đánh nữa? Đầu đều đau đớn cả, lòng đều mòn mỏi cả.6Từ bàn chân cho đến đỉnh đầu, chẳng có chỗ nào lành: rặt những vết thương, vít sưng cùng lằn mới, chưa rịt, chưa quấn, cũng chưa bôi dầu cho êm“, Ngài cũng sẽ mang đến sự chữa lành cho cả thân thể và linh hồn khỏi mọi bệnh tật và vết thương ( Giê-rê-mi 33:6Nầy, ta sẽ ban sức mạnh cho nó, và chữa lành; ta sẽ chữa lành chúng nó, sẽ tỏ cho chúng nó thấy dư dật sự bình an và lẽ thật; Ê-sai chương 1:5-6).

Khi câu tiếp theo là, “ 8Bấy giờ sự sáng ngươi sẽ hừng lên như sự ban mai, ngươi sẽ được chữa lành lập tức; sự công bình ngươi đi trước mặt ngươi, sự vinh hiển của Đức Giê-hô-va sẽ gìn giữ sau ngươi,” mắt chúng ta lại một lần nữa hướng về Đấng mà dân chúng sẽ nói rằng, “Đức Giê-hô-va là sự công chính của chúng ta” (Giê-rê-mi 23:6 Đương đời vương đó, Giu-đa sẽ được cứu; Y-sơ-ra-ên sẽ ở yên ổn, và người ta sẽ xưng danh Đấng ấy là: Đức Giê-hô-va sự công bình chúng ta!). Trong ánh sáng của Ngài, họ sẽ nhận ra rằng sự công chính mà họ đã đạt được nhờ chính những việc làm của mình chẳng qua chỉ là một chiếc áo bẩn thỉu. họ sẽ đặt trọn niềm tin nơi duy nhất Chúa Giê-xu và bước đi theo Ngài—Đấng sẽ trở nên đối với họ, cũng giống như Ngài đang là đối với các tín hữu trong thời đại hiện nay, là “sự khôn ngoan từ Đức Chúa Trời, là sự công chính, sự thánh khiết và sự cứu chuộc” (1 Cô-rinh-tô 1:30 Vả, ấy là nhờ Ngài mà anh em ở trong Đức Chúa Jêsus Christ, là Đấng mà Đức Chúa Trời đã làm nên sự khôn ngoan, sự công bình, sự nên thánh, và sự cứu chuộc cho chúng ta; Ê-sai 64:5 Ngài đã đón rước kẻ vui lòng làm sự công bình, kẻ đi trong đường lối Ngài và nhớ đến Ngài. Nầy, Ngài đã nổi giận vì chúng tôi phạm tội; đã lâu như vậy, thì còn được cứu sao?; so sánh với Ê-sai 48:18 Than ôi! Ước gì ngươi đã để ý đến các điều răn ta! Thì sự bình an ngươi như sông, và sự công bình ngươi như sóng biển; 54:17 Phàm binh khí chế ra nghịch cùng ngươi sẽ chẳng thạnh lợi, và ngươi sẽ định tội mọi lưỡi dấy lên để xét đoán ngươi. Đức Giê-hô-va phán: Ấy là phần cơ nghiệp của các tôi tớ Đức Giê-hô-va, và sự công bình bởi ta ban cho họ.; 62:2 Bấy giờ các nước sẽ thấy sự công bình ngươi, các vua sẽ thấy sự vinh hiển ngươi, ngươi sẽ được xưng bằng tên mới mà miệng Đức Giê-hô-va đặt cho.). Cũng như đám mây vinh quang của Đức Chúa Trời đã đi trước trong cuộc Xuất Ai Cập, sự công chính của dân được cứu chuộc, trong thân vị của Đấng Christ, sẽ đi trước họ, và đồng thời, vinh quang của Chúa, sau một thời gian dài vắng mặt, sẽ tạo thành đội bảo vệ phía sau (xem Ê-sai 52:12 Vả, các ngươi đi ra không cần phải vội vàng, cũng không cần phải trốn tránh; vì Đức Giê-hô-va sẽ đi trước mặt các ngươi, và Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên đi sau gìn giữ ngươi.; 13:21-22 21 Song những thú rừng sẽ đến ở, và nhà cửa đầy những chim cú; chim đà choán làm chỗ mình, dê đực lấy làm nơi nhảy nhót. 22 Sài lang sủa trong cung điện, chó rừng tru trong đền đài vui sướng. Kỳ nó đã gần đến, ngày nó sẽ không được dài nữa; 14:19-20 19 Nhưng ngươi thì bị ném xa khỏi mồ mả, như nhánh cây thúi, như áo người bị giết, bị gươm đâm, bị xô xuống trong những đá nơi hố, khác nào thây chết bị giày đạp dưới chân! 20 Ngươi sẽ không được hội hiệp cùng các vua trong lăng; vì ngươi đã diệt nước mình và giết dân mình! Dòng dõi kẻ hung ác sẽ không được xưng đến danh nó nữa.; Ê-xê-chi-ên 43:2-5 2 Ta thấy vinh quang của Đức Chúa Trời Y-sơ-ra-ên từ phương đông mà đến. Tiếng Ngài giống như tiếng nước lớn, và đất sáng rực vì vinh quang Ngài. 3 Sự hiện thấy mà ta thấy bấy giờ, giống như sự hiện thấy đã hiện ra cho ta khi ta đến đặng hủy diệt thành nầy. Ấy là những sự hiện thấy giống như sự hiện thấy mà ta đã thấy trên bờ sông Kê-ba, và ta sấp mặt xuống. 4 Vinh quang của Đức Giê-hô-va vào trong nhà do hiên cửa hướng đông. 5 Thần cất ta lên và đem ta vào nơi hành lang trong; và, nầy, vinh quang của Đức Giê-hô-va đầy nhà.). Câu 8 như vậy đã tóm tắt trong vài lời những kết quả tuyệt vời của sự hiện đến của Chúa Giê-su đối với những người tin thuộc dân sự của Ngài trên đất.

Một hệ quả của điều này là lời cầu nguyện của họ sẽ một lần nữa được đáp ứng (xem câu 2 và 3). Để nhấn mạnh tầm quan trọng của sự ăn năn chân thành, Đức Chúa Trời một lần nữa đặt trước dân Ngài những điều họ phải chấm dứt và những điều họ phải thực hiện, hầu cho phúc lành trọn vẹn của Ngài có thể tuôn trào: Ách áp bức, sự chế nhạo, chỉ trích và lời nói hủy diệt phải được loại bỏ khỏi giữa họ và được thay thế bằng lòng bác ái và thương xót (câu 9). Căn cứ vào tất cả những điều đã được đề cập từ đầu đến nay, hầu như không cần phải nói thêm rằng đây không đơn thuần là vấn đề về vẻ bề ngoài, mà đúng hơn là sự quay trở về thực sự với Đức Chúa Trời và sự tái sinh. Chỉ những ai đã được tái sinh mới có thể nhìn thấy Vương quốc của Đức Chúa Trời và bước vào trong đó (Giăng 3:3, 5; Ê-xê-chi-ên 36:24-32). Bóng tối trước kia sẽ trở thành ánh sáng, và sự u ám sẽ trở thành giữa trưa tươi sáng (xem Châm ngôn 4:18 Nhưng con đường người công bình giống như sự sáng chiếu rạng, Càng sáng thêm lên cho đến giữa trưa.; Ê-phê-sô 5:8 Vả, lúc trước anh em đương còn tối tăm, nhưng bây giờ đã nên người sáng láng trong Chúa. Hãy bước đi như các con sáng láng). Trong ánh sáng thuộc linh này, Đức Chúa Trời có thể ban thêm nhiều phước lành cho dân Ngài, mà chỉ có một điều kiện duy nhất: vâng phục Ngài và Lời Ngài (câu 11-12 11 Đức Giê-hô-va sẽ cứ dắt đưa ngươi; làm cho ngươi no lòng giữa nơi khô hạn lớn; làm cho cứng mạnh các xương ngươi, ngươi sẽ như vườn năng tưới, như nước suối chẳng hề khô vậy. 12 Những kẻ ra từ ngươi sẽ dựng lại nơi đổ nát ngày xưa; ngươi sẽ lập lại các nền của nhiều đời trước. Người ta sẽ xưng ngươi là Kẻ tu bổ sự hư hoại, và Kẻ sửa đường lại cho người ở.). Bảy lời chúc phúc được liệt kê dưới đây:

1.”Đức Giê-hô-va sẽ cứ dắt đưa ngươi

Ngài sẽ hướng dẫn dân Ngài qua Thánh Linh của Ngài mọi lúc và trong mọi hoàn cảnh. Họ có thể phó thác bản thân cho sự hướng dẫn của Ngài và nhờ đó bước đi một cách bình tĩnh và an toàn dưới bàn tay mạnh mẽ của Ngài.

2.”làm cho ngươi no lòng giữa nơi khô hạn lớn

Ngay cả trong Vương quốc Thiên niên kỷ, sẽ có những thời kỳ hạn hán đối với những quốc gia không vâng phục lời Chúa (Xa-cha-ri 14:17-19 17Trong những họ hàng trên đất, kẻ nào đã chẳng lên Giê-ru-sa-lem đặng thờ lạy trước mặt Vua, là Đức Giê-hô-va vạn quân, thì sẽ không có mưa trên chúng nó. 18 Nếu họ hàng Ê-díp-tô không lên và không đến đó, thì mưa cũng không xuống trên chúng nó; và chúng nó sẽ bị ôn dịch nầy, là ôn dịch mà Đức Giê-hô-va đã dùng phạt các nước không lên giữ lễ lều tạm. 19 Ấy hình phạt của Ê-díp-tô và hình phạt của các nước chẳng lên giữ lễ lều tạm sẽ là như vậy.) Nhưng tất cả những ai, với tư cách là những người được tái sinh, tìm thấy niềm vui trong lời Chúa, sẽ được thỏa mãn cả về thể xác lẫn tâm hồn.

3. “làm cho cứng mạnh các xương ngươi

Theo chương 65:20, trong Thời kỳ Thiên niên kỷ “chẳng có người già không tròn tuổi thọ”, và trong Thi thiên 103:5 nói về những người được cứu chuộc trong thời kỳ đó: “Ngài cho miệng ngươi được thỏa các vật ngon, tuổi đang thì của ngươi trở lại như của chim phụng hoàng.”

4. “ngươi sẽ như vườn năng tưới

Trong Kinh Thánh, khu vườn thường là biểu tượng của một nơi được bảo vệ đặc biệt, mang lại phước lành cho con người và niềm vui cho Chúa. Chúng ta đã thấy điều này trong Vườn Ê-đen. Cô dâu trong Bài Ca của Sa-lô-môn được so sánh với một khu vườn có cổng bao quanh và một khu vườn giải trí (Bài Ca của Sa-lô-môn 4:12-13 12 Em gái ta, tân phụ ta là vườn đóng kín, là nguồn nước khóa lại, là suối niêm phong. 13 Đám cây mình là vườn địa đàng, có thạch lựu và trái ngon, hoa phụng tiên và cây cam tòng;). Vì vậy, một khu vườn được tưới nước là hình ảnh đẹp đẽ của những người tin Chúa, sống chỉ vì Chúa, tìm thấy sức mạnh và sự giúp đỡ nơi Ngài, nguồn nước hằng sống, và đồng thời kết trái cho Ngài.

5.“như nước suối chẳng hề khô vậy

Chúa không chỉ muốn ban phước mà còn ban quyền năng cho dân Ngài để họ trở thành nguồn phước lành cho người khác. Suối nước mang lại sự tươi mát cho người lữ khách khát nước và mệt mỏi. Những người liên tục uống từ nguồn sống đích thực có thể trở thành một suối nước hằng sống, “sông nước hằng sống sẽ chảy từ trong lòng mình,” (Giăng 7:38), qua đó người khác cũng có thể kinh nghiệm được phước lành của Chúa.

6.“Những kẻ ra từ ngươi sẽ dựng lại nơi đổ nát ngày xưa; ngươi sẽ lập lại các nền của nhiều đời trước.”

Cũng như Ê-xơ-ra và Nê-hê-mi đã xây dựng lại đền thờ, tường thành và thành phố Giê-ru-sa-lem bị phá hủy, đền thánh của Đức Chúa Trời trên đất cũng sẽ được đổi mới trước khi bắt đầu vương quốc hòa bình ngàn năm (xem Ezekiel 40). Khi đó, những “nơi đổ nát ngày xưa” sẽ được xây dựng lại và “nền móng” sẽ được dựng lên. Tuy nhiên, công cuộc tái thiết này không chỉ đề cập đến các công trình vật chất mà còn bao hàm cả sự hủy diệt về mặt tâm linh. Khi Đức Chúa Trời phán ở một nơi khác, trong A-mốt 9:11 “Trong ngày đó, ta sẽ dựng lại nhà tạm của Đa-vít, là nhà đã đổ, và tu bổ lại những chỗ rách nát của nó. Ta sẽ dựng lại những nơi đổ nát và xây nó lại như ngày xưa,” điều này đề cập đến sự phục hồi vương quốc Đa-vít trong vương quốc ngàn năm (so sánh Thi thiên 11:3 Nếu các nền bị phá đổ, người công bình sẽ làm sao?; Isaiah 61:4 Họ sẽ xây lại các nơi hoang vu ngày xưa, dựng lại các nơi hủy hoại lúc trước, lập lại thành bị hủy phá, là những nơi đổ nát lâu đời).

7.”Người ta sẽ xưng ngươi là Kẻ tu bổ sự hư hoại, và Kẻ sửa đường lại cho người ở

Lời khuyên răn cuối cùng này cũng bao hàm lời tán dương của Đức Chúa Trời dành cho tất cả những ai đã khắc ghi lời khuyên răn trước đó vào lòng và vâng phục theo. Ngài sẽ chẳng bao giờ quên, dù chỉ là nỗ lực nhỏ bé nhất, mà những kẻ thuộc về Ngài đã thực hiện. Trong sách Nê-hê-mi đoạn 3, tên của những người đồng lao tham gia vào công cuộc tái thiết tường thành Giê-ru-sa-lem vào thời bấy giờ đã được nhắc đến. Dù là nam hay nữ, cá nhân hay gia đình, thuộc tầng lớp cao sang hay thấp hèn—tất cả đều được ghi lại mãi mãi trong Lời Đức Chúa Trời với danh xưng là “những người tu bổ các chỗ hư nát.” — Trong chương cuối cùng của Thư gửi tín hữu Rô-ma, Sứ đồ Phao-lô đã gửi lời thăm hỏi đến nhiều anh chị em, và ông cũng đặc biệt nhắc đến những công lao mà họ đã dâng hiến cho Chúa Giê-xu cũng như cho các thánh đồ. Mặc dù chắc chắn rằng, trong hội chúng của Đức Chúa Trời vào thời điểm ấy, chưa hề có những đống đổ nát cần phải dọn dẹp như chúng ta thấy ngày nay; tuy nhiên, qua những cái tên này, chúng ta vẫn nhận thấy được niềm vui sướng biết bao khi Đức Thánh Linh ghi nhận công việc của mỗi tín hữu—những người đã đặt mục tiêu cho đời mình là lấp đầy những chỗ hư nát và kiến ​​tạo lại những con đường để trở nên đáng sống. “Vậy, hỡi anh em yêu dấu của tôi, hãy vững vàng chớ rúng động, hãy làm công việc Chúa cách dư dật luôn, vì biết rằng công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu.” (1 Cô-rinh-tô 15:58).

Ở phần kết của chương này, một khía cạnh khác trong sự thờ phượng của người Giu-đa được đề cập đến: ngày Sa-bát. Khác với việc kiêng ăn—vốn dựa trên các quy định do con người đặt ra—Đức Chúa Trời đã minh định việc tuân giữ ngày Sa-bát cho dân Y-sơ-ra-ên trong Mười Điều Răn (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8–11). Đó là một trong những điều răn không liên quan đến các mối quan hệ giữa người với người, mà thay vào đó, thông qua việc tuân giữ nó, thể hiện lòng tôn kính đối với Chúa, Đức Chúa Trời của họ. Đó là lý do tại sao điều răn về ngày Sa-bát được nhắc đến rất thường xuyên trong năm cuốn sách của Môi-se.

Dưới Giao Ước Mới, Luật pháp sẽ được phục hồi hoàn toàn, bao gồm cả việc giữ ngày Sa-bát, như chúng ta đã thấy trong Ê-sai chương 56:2 Phước thay cho người làm điều đó, và con người cầm vững sự đó, giữ ngày Sa-bát đặng đừng làm ô uế, cấm tay mình không làm một điều ác nào! (xem chương 66:23 Đức Giê-hô-va phán: Từ ngày trăng mới nầy đến ngày trăng mới khác, từ ngày Sa-bát nọ đến ngày Sa-bát kia, mọi xác thịt sẽ đến thờ lạy trước mặt ta.). Những người tuân giữ điều răn này sẽ “lấy Đức Giê-hô-va làm vui thích” và “cỡi lên các nơi cao trên đất“, nghĩa là hưởng hạnh phúc và phước lành, chiếm vị trí cao nhất trong số tất cả các dân tộc trên trái đất (xem Phục Truyền Luật Lệ Ký 28: 1 Nếu ngươi nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi cách trung thành, cẩn thận làm theo mọi điều răn của Ngài, mà ta truyền cho ngươi ngày nay, thì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ ban cho ngươi sự trổi hơn mọi dân trên đất; 32:13 Ngài đã khiến người cỡi trên các nơi cao của xứ, Y-sơ-ra-ên đã ăn hoa quả của đồng ruộng, Ngài khiến người hút mật của hòn đá, dầu của hòn đá cứng hơn hết,). Trên mảnh đất mà xưa kia Đức Chúa Trời đã hứa ban cho tổ phụ của họ—những vị tộc trưởng—tức là “cơ nghiệp của Gia-cốp,” cuối cùng họ sẽ tìm thấy sự thỏa mãn và an nghỉ trọn vẹn (xem 1 Các Vua 8:36 thì xin Chúa ở trên trời hãy dủ nghe, tha tội cho các tôi-tớ Chúa, và cho dân Y-sơ-ra-ên của Ngài. Xin hãy chỉ cho họ con đường thiện mà họ phải đi, và giáng mưa trên đất của Chúa đã ban cho dân Ngài làm sản-nghiệp.; Thi Thiên 105:11 Mà rằng: Ta sẽ ban cho ngươi xứ Ca-na-an, là phần sản nghiệp các người,; 135:12 Ngài ban xứ chúng nó làm sản nghiệp cho Y-sơ-ra-ên, là dân sự Ngài.; Ê-xê-chi-ên 28:25 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khi ta đã nhóm nhà Y-sơ-ra-ên lại từ giữa các dân mà chúng nó đã bị tan tác trong đó, và ta đã tỏ mình ra thánh giữa chúng nó trước mắt các dân, thì chúng nó sẽ ở trong đất mình mà ta đã ban cho tôi tớ ta là Gia-cốp). Cũng giống như trong Ê-sai 50 câu 1, tên của chính vị tộc trưởng ấy là Giap-cốp lại được nhắc đến một lần nữa—người mà rốt cuộc đã phải thốt lên rằng: “Những năm tháng của đời tôi thật ngắn ngủi và đầy gian truân,” thế nhưng vẫn có thể khép lại cuộc đời mình trong sự thờ phượng (Sáng Thế Ký 47:9 Gia-cốp tâu rằng: Những năm tôi sống ở đời phiêu lưu hết thảy là một trăm ba mươi năm; các năm của đời tôi lấy làm ngắn ngủi và lại nhọc nhằn, chẳng bằng những năm bình sanh của tổ phụ tôi khi người ở phiêu lưu đó, 31 Gia-cốp nói: Con hãy thề đi. Giô-sép bèn thề. Đoạn, Y-sơ-ra-ên quì lạy nơi đầu giường mình.)! Thật là một thắng lợi vĩ đại của ân điển Đức Chúa Trời, ngay cả đối với chính dân tộc trần thế của Ngài! Mọi sự nghi ngờ về lời phán của Ngài đều phải hoàn toàn im bặt, “vì miệng Đức Giê-hô-va đã phán vậy” (các câu 13–14; xem các chương 1:20; 24:3; 40:5).

Ê-sai 58: Câu 13-14: 13 Nếu ngươi ngừa giữ chân mình trong ngày Sa-bát, không làm vừa ý mình trong ngày thánh của ta; nếu ngươi xưng ngày Sa-bát là ngày vui thích, coi ngày thánh của Đức Giê-hô-va là đáng kính; nếu ngươi tôn trọng ngày đó, không đi đường riêng mình, không theo ý riêng mình, và không nói lời riêng mình, 14 bấy giờ ngươi sẽ lấy Đức Giê-hô-va làm vui thích, ta sẽ làm cho ngươi cỡi lên các nơi cao trên đất, và lấy sản nghiệp của Gia-cốp, tổ phụ ngươi, mà nuôi ngươi; vì miệng Đức Giê-hô-va đã phán vậy.

Ê-sai 1: 20Nhược bằng các ngươi chẳng khứng và bạn nghịch, sẽ bị nuốt bởi gươm; vì miệng Đức Giê-hô-va đã phán.

Ê-sai 24: 3Trên đất sẽ đều trống không và hoang vu cả; vì Đức Giê-hô-va đã phán lời ấy.

Ê-sai 40: 5 Bấy giờ sự vinh hiển của Đức Giê-hô-va sẽ hiện ra, và mọi xác thịt đều sẽ xem thấy; vì miệng Đức Giê-hô-va đã phán vậy.

nguồn: https://www.imglaubenleben.de/2006/anklage-gegen-juda/

Đọc thêm:

Ê-sai 58 – PHƯỚC LÀNH CỦA SỰ THỜ PHƯỢNG THẬT

Tôi Có Nên Kiêng Ăn Hôm Nay Không?

Ê-sai 58 Cáo Buộc Chống Lại Giu-Đa

Bảy Lời Khích Lệ