Giăng 21 – Phi-e-rơ Được Phục Hồi
A.Một mẻ cá thần kỳ.
1.(1-3) Phi-e-rơ và sáu môn đồ khác trở lại đánh cá.
a.1Rồi đó, Đức Chúa Jêsus lại hiện ra cùng môn đồ Ngài nơi gần biển Ti-bê-ri-át. Việc Ngài hiện ra như vầy: Giăng đã ghi chép lại một trong những lần hiện ra của Chúa Giê-su Phục Sinh với các môn đệ. Lần hiện ra này diễn ra ở vùng Ga-li-lê, bên bờ biển Ti-bê-ri-át. Ma-thi-ơ 28:16 cũng ghi chép lại một lần hiện ra của Chúa Giê-su Phục Sinh với các môn đệ tại Ga-li-lê.
b.2Si-môn Phi-e-rơ, Thô-ma gọi là Đi-đim, Na-tha-na-ên nguyên ở thành Ca-na, trong xứ Ga-li-lê, các con trai của Xê-bê-đê: Một lần nữa Phi-e-rơ lại đứng đầu danh sách các môn đồ. Lần này, ông là một trong bảy người cùng đi đánh cá trên Biển Ga-li-lê.
i.2bvà hai người môn đồ khác nữa nhóm lại cùng nhau: Còn có “hai người khác”, và họ không được nêu tên, và tôi tin rằng điều đó là có chủ ý. Họ đại diện cho vô số linh hồn trung thành vô danh và ẩn danh, những người mà tên tuổi không bao giờ được ghi lại trong các văn bản của loài người, những việc làm của họ không bao giờ được đề cập trong các báo cáo của loài người. Với những người này, Ngài đã hiển linh một cách rõ ràng, chắc chắn như với những người khác. ‘Hai người khác’ đó đại diện cho phần lớn các thánh đồ.” (Morgan)
c.3Si-môn Phi-e-rơ nói rằng: Tôi đi đánh cá. Các người kia trả lời rằng: Chúng tôi đi với anh. Các người ấy ra đi xuống thuyền: Một số người cho rằng Phi-e-rơ đã sai lầm khi đi đánh cá, và rằng đó là một sự thiếu kiên định, quay trở lại với nghề cũ. Những người khác lại cho rằng Phi-e-rơ không hề vi phạm mệnh lệnh nào của Chúa Giê-su, mà chỉ đơn giản là hành động khôn ngoan và thực tế. Cuối cùng, chỉ có thái độ trong lòng Phi-e-rơ mới có thể xác định liệu việc quay trở lại nghề đánh cá có phải là sự bất tuân hay không.
i.Điều quan trọng cần nhớ là họ đến xứ Ga-li-lê vì Chúa Giê-su đã bảo họ làm vậy (Ma-thi-ơ 26:32; 28:7; 28:10; Mác 14:28).
ii.Adam Clarke đã mô tả công việc đánh cá của họ dưới góc độ tích cực nhất có thể: “Trước khi Chúa Giê-su bị đóng đinh, những nhu cầu vật chất của Ngài và các môn đệ dường như đã được đáp ứng nhờ lòng hảo tâm của những người xung quanh: Lu-ca 8:3. Vì có khả năng rằng sự sỉ nhục của thập tự giá đã cắt đứt nguồn hỗ trợ này, các môn đệ, không biết rõ mình sẽ làm gì, đã quyết định quay trở lại nghề đánh cá trước đây để kiếm sống; và do đó, bảy người được đề cập [trong] Giăng 21:2, đã ra khơi trên biển Ti-bê-ri-át, còn được gọi là biển Ga-li-lê” (Clarke)
iii.Tốt nhất, ít ra điều đó cho thấy Phi-e-rơ và các môn đệ khác đang bối rối, không chắc chắn về những gì họ nên làm tiếp theo. “Chuyến đi đánh cá cho thấy rõ sự bối rối của các môn đệ, một sự không chắc chắn trái ngược hoàn toàn với cảm giác chắc chắn về mục đích của họ kể từ ngày Lễ Ngũ Tuần.” (Morris)
d.3bnhưng trong đêm đó, chẳng được chi hết: Họ câu cá suốt đêm mà không thành công. Cho dù động cơ của họ tốt hay xấu, đêm đó họ chẳng bắt được gì.
i.”Suốt cả đêm họ đã vất vả mà không thấy tăm hơi con cá nào; họ đã mất hết tinh thần; họ mệt mỏi, đói khát và tuyệt vọng. “Ôi!” họ thì thầm, “ thật đáng buồn biển hồ này đã thay đổi rồi; ngày xưa ở đây từng có rất nhiều cá ngon. Giờ thì dường như không còn con nào cả.” (Morrison)
ii.“Là một ngư dân, người ta phải chấp nhận những thất vọng; họ thường phải thả lưới mà chỉ vớt được toàn rong rêu. Người phục vụ Đấng Christ cũng phải chuẩn bị tinh thần, lường trước những thất vọng; và người ấy không được nản lòng trong việc làm điều thiện dù gặp phải nhiều thất vọng, mà phải kiên trì cầu nguyện và làm việc trong đức tin, mong đợi rằng cuối cùng mình sẽ nhận được phần thưởng.” (Spurgeon)
2.(4-6) Chúa Giê-su hướng dẫn công việc của họ.
a.4Đến sáng, Đức Chúa Jêsus đứng trên bờ, nhưng môn đồ không biết đó là Đức Chúa Jêsus: Ba lần hiện ra trước đó của Đấng Phục Sinh trong Phúc Âm Giăng đều bất ngờ. Lần này cũng có vẻ bất ngờ; các môn đồ không biết đó là Chúa Giê-su.
i.“Điều đó dường như cho thấy sự xuất hiện đột ngột.” (Dods)
ii.Thật tuyệt vời khi nghĩ rằng Chúa Giê-su đã hiện diện ngay tại nơi làm việc của họ. Ngài quan tâm đến mọi khía cạnh trong cuộc sống của họ, chứ không chỉ khi họ tham dự các buổi lễ tôn giáo. “Đấng Cứu Chuộc và Vị Vua đã phục sinh đang bày tỏ sự quan tâm và quyền năng của Ngài trong những khía cạnh bình dị nhất của cuộc sống con người. (Morgan)
iii.Chúng ta không biết chính xác tại sao họ không nhận ra đó là Chúa Giê-su. “Có lẽ họ đang mải mê suy nghĩ về thất bại của mình, hoặc vì họ không thể nhìn rõ Ngài qua làn sương mù buổi sáng trên mặt hồ” (Tenney)
b.5Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hỡi các con, không có chi ăn hết sao? Thưa rằng: Không: Chúa Giê-su nói chuyện với các môn đệ bằng một lời chào hỏi thông thường mà những người lao động thường dùng với nhau. Ngài cũng yêu cầu họ giải thích về một đêm đánh cá không thu được gì, khiến họ trả lời Ngài là không.
i.Đáng lẽ phải là ‘các chàng trai’; bởi lẽ *paidion* là cách xưng hô thông thường dành cho những người đàn ông lao động—hãy xem Aristophanes. Clouds, 137, Frogs, 33.” (Dods)
ii.“Người nói điều này tựa như một người chủ nhà, khi đi ngang qua những người đánh cá, liền cất tiếng gọi họ, tỏ ý muốn mua cá của họ về dùng cho gia đình mình” (Trapp)
c.6Ngài phán rằng: Hãy thả lưới bên hữu thuyền, thì các ngươi sẽ được: Chúa Giê-su đã đưa ra một lời đề nghị kỳ lạ cho các môn đệ của Ngài. Không có lý do hợp lý nào cho việc đánh cá vào buổi sáng sớm lại tốt hơn đánh cá vào ban đêm. Cũng không có lý do nào cho việc đánh cá ở một bên thuyền lại tốt hơn bên kia. Đó thậm chí không phải là một thử thách trực tiếp về lòng tin vào Chúa Giê-su, bởi vì họ không biết đó là Ngài cho đến khi cá được đánh bắt. Đây có lẽ là một thử thách về khả năng của họ trong việc nhận ra sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời qua những cách nhỏ bé và không ngờ tới – chẳng hạn như một người lạ gọi từ bờ biển để chỉ dẫn cách đánh bắt cá.
i.“Tôi không thể tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào cho thấy ngư dân thường sử dụng phía bên nào của thuyền trên biển Ga-li-lê, vì vậy rất khó để biết liệu điều này có bất thường hay không.” (Morris)
ii.Câu chuyện này minh họa cho nguyên tắc rằng chúng ta đừng bao giờ sợ thay đổi phương pháp của mình, miễn là điều đó được thực hiện theo sự hướng dẫn của Chúa Giê-su.
d.6bVậy, các người ấy thả lưới xuống, được nhiều cá đến nỗi không thể kéo lên nữa: Các môn đồ đã làm theo lời người đàn ông trên bờ gọi với, và đã thành công ngoài mong đợi. Điều này cho thấy sự khác biệt giữa việc làm việc mà không có sự hướng dẫn của Chúa và làm việc với sự hướng dẫn của Chúa.
i.“Trải nghiệm đó hẳn đã nhắc nhở các môn đồ về một sự việc tương tự xảy ra nhiều tháng trước đó, mặc dù trong lúc đó lưới đã bị rách và thuyền muốn chìm (xem Lu-ca 5:1-11).” (Takser)
ii.“Không cần phải tìm kiếm ý nghĩa tượng trưng cho bên phải và bên trái. Sự khác biệt không nằm ở việc phân biệt phải và trái, mà nằm ở việc hành động có sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời hay không.” (Plummer)
iii.“Việc các môn đồ đánh bắt được nhiều cá là một dụ ngôn về hoạt động truyền giáo của họ trong thời gian sắp tới. Nhưng hoạt động này, cùng với hệ quả mục vụ của nó, sẽ chỉ thành công khi họ tuân theo những chỉ dẫn của Chúa Phục Sinh” (Bruce)
iv.Chúng ta càng có lý do để mong đợi phước lành khi Ngài hướng dẫn công việc phục vụ của chúng ta. Chúa Giê-su không bao giờ truyền lệnh cho các môn đồ đi đánh cá, nhưng Ngài đã truyền lệnh cho chúng ta rao giảng Tin Mừng và làm cho mọi người trở thành môn đệ.
v.”Sự hiện diện của Đấng Christ, nếu Ngài đến giữa chúng ta với đầy đủ quyền năng của Ngài, sẽ mang lại cho chúng ta nhiều điều hơn bất cứ điều gì chúng ta từng chứng kiến, đến nỗi chúng ta sẽ kinh ngạc trước sự gia tăng ấy không kém gì các sứ đồ đã kinh ngạc trước hai mẻ cá lớn. Đấng Christ chỉ cần muốn điều đó, và cá sẽ bơi thành đàn vào lưới; và Ngài chỉ cần muốn điều đó, và hàng triệu linh hồn sẽ được hoán cải về với Ngài và Tin Mừng của Ngài.” (Spurgeon)
vi.“Quả thật đó là một phép lạ, nhưng người đánh cá, chiếc thuyền hay dụng cụ đánh cá của người đều không bị bỏ qua; tất cả đều được sử dụng và phát huy tác dụng. Chúng ta hãy học rằng trong việc cứu rỗi linh hồn, Đức Chúa Trời hành động bằng các phương tiện; chừng nào nền kinh tế ân điển hiện tại còn tồn tại, Đức Chúa Trời sẽ vui lòng chấp nhận sự ngây dại của việc rao giảng để cứu rỗi những người tin.” (Spurgeon)
vii.“Có lẽ, nếu họ không đánh cá vào ban đêm, Đấng Christ đã không ban cá cho họ vào ban ngày. Ngài không thường đến để ban phước cho những kẻ lười biếng; Ngài hành động theo quyền năng tối cao, như tôi đã nói, nhưng Ngài thường ban phước cho những hội thánh làm nhiều việc nhất cho Ngài.” (Spurgeon)
3.(7-8) Các môn đồ nhận ra Chúa Giêsu trên bờ biển.
a.7Môn đồ mà Đức Chúa Jêsus yêu bèn nói với Phi-e-rơ rằng: Ấy là Chúa! Giăng đã đến mộ trước Phi-e-rơ (Giăng 20:4) và nhận ra sự sống lại của Chúa Giê-su trước Phi-e-rơ (Giăng 20:8). Tại đây, Giăng cũng nhận ra danh tính của người lạ mặt trên bờ trước Phi-e-rơ. Giăng biết rằng bất cứ điều kỳ diệu nào như vậy chắc chắn phải đến từ Chúa Giê-su.
b.7bKhi Si-môn Phi-e-rơ đã nghe rằng ấy là Chúa, bèn lấy áo dài quấn mình (vì đương ở trần) và nhảy xuống nước: Giăng là người nhận ra trước, nhưng Phi-e-rơ sẽ là người đi đầu thể hiện lòng tận trung. Ông vội vã khoác áo ngoài lên người và lao mình xuống nước để đến được với Chúa Giê-su càng sớm càng tốt. Thuyền không thể di chuyển đủ nhanh cho Phi-e-rơ, và ông cũng không muốn Giăng lại là người đầu tiên đến. Có lẽ – có lẽ – Phi-e-rơ nghĩ rằng mình có thể đi trên mặt nước vào bờ.
i.“Có khả năng ở đây từ này có nghĩa là những bộ phận cơ thể thường được che đậy đã bị phơi bày, vì vậy Phi-e-rơ không trần truồng mà đúng hơn là đã ‘cởi trần để làm việc’ (RSV, Barclay).” (Morris)
ii.“Lúc đó, ông ta đang chèo thuyền, mặc càng ít đồ càng tốt, có lẽ chỉ là một chiếc khố hoặc tấm vải che thân, rồi nhặt chiếc ἐπενδύτης, một loại áo choàng mà ngư dân thường mặc (Theophylact), quấn thắt nó vào người, rồi nhảy xuống biển” (Dods)
iii.”Anh ta ngước nhìn lên, nhận ra Ngài, gạt bỏ mọi lo toan khác sang một bên, khoác vội chiếc áo ngoài lên người – vì không người phương Đông nào lại dám xuất hiện trước mặt bề trên thiếu chỉnh tề – lấy áo dài quấn mình, rồi lao mình xuống biển, vì tình yêu dành cho Chúa nơi anh ta quá mãnh liệt” (Trench)
c.8Các môn đồ khác đem thuyền trở lại, kéo tay lưới đầy cá, vì cách bờ chỉ chừng hai trăm cu-đê Độ 90thước tây (mètres)
mà thôi: Các môn đồ khác cũng đi theo, vất vả kéo theo họ chiếc lưới đầy cá.
4.(9-11) Chúa Giê-su mời các môn đồ ăn sáng.
a.9Lúc môn đồ đã lên bờ, thấy tại đó có lửa than, ở trên để cá, và có bánh: Khi các môn đồ vào bờ, cả Phi-e-rơ đang ướt sũng – họ nhận thấy rằng Chúa Giê-su phục sinh vẫn là một người đầy tớ khiêm nhường. Ngài đã cất công chuẩn bị lửa và nấu thức ăn cho các môn đồ của mình.
b.10Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy đem cá các ngươi mới đánh được đó lại đây: Trình tự các sự kiện cho thấy Chúa Giê-su đã chuẩn bị thức ăn cho họ trước khi mẻ cá lớn được mang đến. Số cá họ bắt được chỉ là phần bổ sung vào thực đơn chứ không phải là phần chính.
i.11 Si-môn Phi-e-rơ xuống thuyền, kéo tay lưới: “Một trăm năm mươi ba con cá cộng với tấm lưới ướt có lẽ nặng tới 140kg (ba trăm pound), hoặc hơn. Việc quan sát thấy chính xác số lượng cá và việc tấm lưới không bị rách vừa phản ánh lời kể của người chứng kiến và vừa phản ánh góc nhìn của một ngư dân.” (Tenney)
ii.“Việc Phi-e-rơ một tay kéo nó lên là một sự ghi nhận ngầm cho sức mạnh thể chất của ông.” (Bruce)
c.11bđầy một trăm năm mươi ba con cá lớn lên bờ; và, dầu nhiều cá dường ấy, lưới vẫn không đứt: Phi-e-rơ đã chủ động và một mình kéo tấm lưới nặng. Tấm lưới không bị rách và thu được một mẻ cá lớn gồm 153 con cá. Trải qua nhiều thế kỷ, đã có nhiều nỗ lực để giải thích tại sao con số lại là 153.
- Một số nhà giải thích (như Augustine) cho rằng vì 153 là tổng của tất cả các số từ 1 đến 17, nên mẻ cá này chỉ ra con số mười bảy – mà ông cho là số lượng các điều răn (10) cộng với bảy ân tứ của Thánh Linh.
- Một số người đã lưu ý rằng 153 là tổng giá trị số của các từ Hy Lạp Phi-e-rơ và fish (cá).
- Một số người lưu ý, “Trong chữ Hebrew, Simon Jona tương đương với 118 + 35, tức là 153.” (Dods)
- Một số nhà văn cổ đại (như Jerome) tin rằng trên thế giới có 153 loại cá khác nhau và mẻ cá này tượng trưng cho toàn bộ sản lượng đánh bắt trên thế giới.
- Một số người (như Cyril thành Alexandria) cho rằng 100 tượng trưng cho dân ngoại, 50 tượng trưng cho Israel và 3 tượng trưng cho Chúa Ba Ngôi.
i.Sự thật là tất cả những gì chúng ta biết chắc chắn là 153 tượng trưng cho số cá trong lưới. Nhiều cách giải thích mang tính ẩn dụ về con số này cảnh báo chúng ta không nên tạo ra những ý nghĩa ẩn dụ trong văn bản Kinh Thánh.
ii.“Phi-e-rơ không bao giờ bắt được mẻ cá nào mà không đếm chúng, và Giăng, vốn là một ngư dân, không bao giờ quên số lượng những con cá lớn nhất mà mình bắt được.” (Dods)
5.(12-14) Các môn đồ ăn sáng với Chúa Giê-su.
a.12Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy lại mà ăn: Chúng ta một lần nữa cảm thấy ấn tượng trước tinh thần phục vụ của Chúa Giê-su, ngay cả sau khi Ngài phục sinh. Ngài đã chuẩn bị bữa sáng cho các môn đệ, chắc chắn là một bữa sáng ngon miệng.
i.Boice đã suy ngẫm về nhiều lời mời gọi của Chúa Giê-su trong các sách Phúc Âm.
- Hãy đến và xem (Giăng 1:39).
- Hãy đến và học hỏi (Ma-thi-ơ 11:28-29).
- Hãy đến và nghỉ ngơi (Mác 6:31).
- Hãy đến dùng bữa (Giăng 21:12).
- Hãy đến và thừa hưởng (Ma-thi-ơ 25:34-36).
b.12bNhưng không một người môn đồ nào dám hỏi rằng: Ngươi là ai? Vì biết quả rằng ấy là Chúa: Đây là một dấu hiệu khác cho thấy có điều gì đó bất thường về diện mạo của Chúa Giê-su sau khi Ngài phục sinh. Có lẽ đó là kết quả của những trận đòn mà Ngài phải chịu trên thập tự giá, những vết sẹo vẫn còn lại ít nhất một phần.
i.“Trước đây họ sẽ không bao giờ nghĩ đến việc hỏi Ngài ‘Ngài là ai?’ – nhưng giờ đây họ cảm thấy như thể họ nên hỏi Ngài; thế nhưng họ không thể làm vậy, bởi vì, xét cho cùng, họ biết đó là Ngài.” (Bruce)
ii.“Động từ được dịch là ‘hỏi’ mang ý nghĩa rộng hơn: – để chất vấn hoặc chứng minh Ngài.” (Alford)
iii.“Không một môn đồ nào dám chất vấn Ngài; ἐξετάσαι nghĩa là ‘kiểm tra bằng cách hỏi’. Mỗi người đều tin chắc đó là Chúa, và lòng kính trọng mới mẻ đã ngăn cản họ chất vấn Ngài.” (Dods)
c.13Đức Chúa Jêsus lại gần: Sau khi phục sinh, người ta thường thấy Chúa Giê-su ăn cùng các môn đệ. Đây là hình ảnh về sự thông công thân mật, thân ái.
i.13blấy bánh cho môn đồ, và cho luôn cá nữa: “Rõ ràng là có điều gì đó trang trọng và quan trọng trong cách hành xử của Ngài, cho thấy rằng họ nên coi Ngài là Đấng cung cấp mọi nhu cầu của họ.” (Dods)
ii.“Chắc chắn là sáng hôm đó, họ đã ăn bánh mì và cá trong sự im lặng và tự trách mình. Phi-e-rơ thì nhìn đống than hồng với đôi mắt ngấn lệ, nhớ lại lúc mình đã đứng sưởi ấm bên đống lửa khi chối bỏ Thầy. Thô-ma đứng đó, tự hỏi sao mình lại dám đòi hỏi những bằng chứng như thế cho một sự thật hiển nhiên đến vậy. Tất cả họ đều cảm thấy mình có thể tan biến thành hư vô trước sự hiện diện thần thánh của Ngài, bởi lẽ họ đã cư xử thật tệ bạc.” (Spurgeon)
iii.14Ấy là lần thứ ba mà Đức Chúa Jêsus hiện ra cùng môn đồ Ngài, sau khi Ngài từ kẻ chết sống lại: “Điều này có lẽ có nghĩa là lần xuất hiện thứ ba mà chính Giăng đã ghi lại.” (Takser)
B.Việc phục hồi công khai cho Phi-e-rơ.
1.(15-16) Chúa Giê-su hỏi về tình yêu của Phi-e-rơ.
a.15Khi ăn rồi, Đức Chúa Jêsus phán cùng Si-môn Phi-e-rơ rằng: Sau bữa sáng, Chúa Giê-su nói chuyện trực tiếp với Phi-e-rơ. Chúa Giê-su đã gặp riêng Phi-e-rơ vào ngày Ngài sống lại (Lu-ca 24:34, 1 Cô-rinh-tô 15:5). Chúng ta chỉ có thể tự hỏi Chúa Giê-su và Phi-e-rơ đã trò chuyện về điều gì trong lần gặp gỡ đầu tiên đó. Tuy nhiên, việc Chúa Giê-su phục hồi Phi-e-rơ trước mặt các môn đồ khác ẫn là điều rất quan trọng.
b.15bHỡi Si-môn, con Giô-na: Chúa Giê-su gọi người lãnh đạo trong số các môn đồ là Si-môn, chứ không phải Phi-e-rơ. Có lẽ đây là một lời nhắc nhở khéo léo rằng ông đã không đứng vững như một tảng đá trong lòng trung thành với Chúa Giê-su.
i.“Có một vẻ trang trọng nhất định trong việc Giăng sử dụng tên đầy đủ Simon Phi-e-rơ, và sau đó ông thuật lại việc Chúa Giê-su sử dụng dạng mở rộng là Simon con trai của Giô-na.” (Morris)
c.15c ngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng? Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy chăn những chiên con ta: Chúa Giê-su hỏi Phi-e-rơ so sánh tình yêu của ông dành cho Chúa Giê-su với tình yêu mà các môn đồ khác dành cho Chúa Giê-su. Trước khi chối bỏ Chúa Giê-su ba lần, Phi-e-rơ đã tuyên bố rằng ông yêu Chúa Giê-su hơn các môn đồ khác (Ma-thi-ơ 26:33 Phi-e-rơ cất tiếng thưa rằng: Dầu mọi người vấp phạm vì cớ thầy, song tôi chắc không bao giờ vấp phạm vậy). Chúa Giê-su muốn biết liệu Phi-e-rơ có còn giữ thái độ tự cao khi đánh giá về tình yêu và lòng tận hiến của mình dành cho Chúa Giê-su hay không.
i.Có thể từ những kẻ này ám chỉ đến cá và cuộc sống của người đánh cá. Một số người cho rằng Chúa Giê-su đã hỏi Phi-e-rơ liệu ông có sẵn lòng từ bỏ nghề đánh cá để theo Ngài hay không. Tuy nhiên, lời khẳng định trước đó của Phi-e-rơ về một tình yêu lớn lao hơn cho thấy Chúa Giê-su đang nói đến các môn đệ khác, chứ không phải những con cá.
ii.Chúa Giê-su hỏi Phi-e-rơ không phải để Ngài biết – Ngài đã biết rồi, và Phi-e-rơ cũng nhận thức được rằng Chúa Giê-su biết. Những câu hỏi đó được đặt ra nhằm mục đích giúp Phi-e-rơ tự xét mình.
d.15dngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng? Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa: Chúa Giê-su hỏi câu hỏi này hai lần bằng từ agapas, từ này trong Kinh Thánh thường nói về một tình yêu cho đi tất cả, vô điều kiện, vị tha. Phi-e-rơ trả lời Chúa Giê-su bằng từ philio, từ này trong Kinh Thánh đôi khi mang ý nghĩa một tình yêu có tính tương hỗ hơn, một tình cảm bạn bè. Một số bản dịch diễn đạt câu trả lời của Phi-e-rơ là, “Con là bạn của Thầy.”
i.Một số nhà bình luận cho rằng không có sự khác biệt đáng kể giữa hai từ Hy Lạp cổ đại khác nhau là agapeo và phileo trong đoạn này. Hầu hết tin rằng lúc này Phi-e-rơ đã thận trọng hơn trong việc bày tỏ lòng sùng kính của mình. Chắc chắn có một ý nghĩa nào đó khi Chúa Giê-su hỏi Phi-e-rơ câu hỏi này hai lần, sử dụng cùng một từ Hy Lạp cổ đại để chỉ tình yêu, và Phi-e-rơ đã trả lời hai lần bằng những từ khác nhau để chỉ tình yêu.
ii.“Ông ấy chỉ đơn giản nói rằng trái tim ông ấy rộng mở với Đấng Christ và vì thế Đấng Christ biết rằng ông ấy yêu Ngài bằng tình yêu tốt đẹp nhất mà một con người tội lỗi như ông ấy có thể có được.” (Boice)
iii.“Trong số chúng ta có những người rao giảng phúc âm đã kéo được rất nhiều lưới, bắt được nhiều cá lớn; họ là những người làm việc giỏi giang và thành công, nhưng điều đó không ngăn cản việc Chúa cần phải kiểm tra tấm lòng của họ. Ngài bảo họ gác tấm lưới lại một lát và trò chuyện với Ngài.” (Spurgeon)
e.15eĐức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy chăn những chiên con ta16 Ngài lại hỏi ông lần thứ hai: “Si-môn, con của Giăng ơi, con yêu Ta chăng?” Phi-e-rơ thưa: “Vâng, thưa Chúa, Chúa biết rằng con yêu Chúa.” Đức Chúa Giê-xu bảo: “Hãy chăn chiên Ta.”: Sau khi Chúa Giê-su hỏi và Phi-e-rơ trả lời, Chúa Giê-su đã hai lần hướng dẫn Phi-e-rơ về cách ông nên cư xử đối với dân Chúa. Ý tưởng là Phi-e-rơ có thể chứng tỏ tình yêu mà anh tuyên xưng dành cho Chúa Giê-su bằng cách cho chiên con của Chúa ăn và chăn dắt chiên của Chúa. Chúa Giê-su nhấn mạnh rằng đó là chiên của Ngài, chứ không phải của Phi-e-rơ.
i.Hãy chăn/BHĐ chăm sóc những chiên con ta: “Động từ được sử dụng ở đây có nghĩa rộng hơn một chút. Nó là ‘Thực hiện chức vụ người chăn chiên’ chứ không chỉ đơn giản là ‘Cho ăn’.” (Morris)
ii.Hãy chăn/BHĐ chăm sóc những chiên con ta: “Qua đó, dường như Ngài muốn ám chỉ rằng chỉ dâng bánh sự sống cho hội thánh của Chúa thôi là chưa đủ, mà Ngài còn phải chăm lo việc quy tụ, chăm sóc, sắp đặt, hướng dẫn chiên một cách đúng đắn, v.v.; và dường như Phi-e-rơ đã thấu triệt trọn vẹn ý định của Chúa, và thấy rằng đó là một chỉ dẫn không chỉ dành cho ông và các môn đệ khác, mà còn cho tất cả những người kế nhiệm họ trong sự phục vụ Chúa” (Clarke)
2.(17) Chúa Giê-su hỏi Phi-e-rơ lần thứ ba: Con có yêu Ta không?
a.17Ngài phán cùng người đến lần thứ ba rằng: Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta chăng? Hai câu hỏi trước đó mà Chúa Giê-su đã hỏi Phi-e-rơ trước mặt các môn đệ khác vẫn chưa đủ để hoàn thành điều Chúa Giê-su muốn làm trong cuộc đời Phi-e-rơ. Chúa Giê-su phải hỏi ông lần thứ ba.
b.17bPhi-e-rơ buồn rầu vì Ngài phán cùng mình đến ba lần: Ngươi yêu ta chăng?: Phi-e-rơ hiểu rõ ý nghĩa của câu hỏi được đặt ra lần thứ ba. Đó là lời nhắc nhở rõ ràng về việc ông đã chối bỏ Chúa ba lần trước đó.
i.“Phi-e-rơ đã ba lần chối bỏ Chúa mình, và giờ đây Đấng Christ cho ông cơ hội để phần nào chuộc lại lỗi lầm của mình bằng một lời xưng nhận ba lần.” (Clarke)
c.Ngươi yêu ta chăng?: Lần thứ ba, Chúa Giê-su thay đổi câu hỏi một chút. Ngài hỏi Phi-e-rơ xem ông có thực sự có tình yêu thương anh em, tận tụy bằng hữu đối với Chúa Giê-su hay không (phileis).
i.“Trong hai câu trả lời đầu tiên, Phi-e-rơ dùng một từ ngữ khiêm tốn hơn, ít kêu hơn, một từ ngụ ý sự nhận thức về sự yếu đuối của chính mình, nhưng lại thể hiện sự tin tưởng vững chắc và tình yêu thương sâu sắc. Rồi đến câu hỏi thứ ba, Chúa đã dùng lại chính từ ngữ của Phi-e-rơ trong câu trả lời, nhằm nhấn mạnh ý nghĩa của nó một cách sâu sắc hơn cho ông.” (Alford)
d.17cNgười bèn thưa rằng: Lạy Chúa, Chúa biết hết mọi việc; Chúa biết rằng tôi yêu Chúa!: Phi-e-rơ tin rằng mình yêu Chúa Giê-su (dùng từ philio), nhưng ông dựa vào điều Chúa biết hết mọi việc. Phi-e-rơ hiểu rằng Chúa Giê-su biết ông rõ hơn cả chính ông biết mình.
i.Chúa Giê-su không hỏi Phi-e-rơ, “Ngươi có hối hận không?” cũng không hỏi “Ngươi có hứa sẽ không bao giờ làm điều đó nữa không?” Chúa Giê-su thách thức Phi-e-rơ yêu thương …
ii.“Chúa Giê-xu Christ không yêu cầu mỗi người chúng ta trước hết là sự vâng phục, không phải là sự ăn năn, không phải là lời hứa nguyện, không phải là cách cư xử, mà là một tấm lòng; và khi đã dâng hiến trái tim ấy, tất cả những điều còn lại sẽ theo sau.” (Maclaren)
e.17dĐức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy chăn chiên ta: Chúa Giê-su đã phục hồi vị thế của Phi-e-rơ trước mặt các môn đệ khác bằng cách khiến ông phải thẳng thắn đối diện với điểm yếu của mình; sau đó, Chúa Giê-su thách thức Phi-e-rơ hãy tập trung vào công việc phía trước.
3.(18-19) Lời kêu gọi của Chúa Giê-su đối với cuộc đời của Phi-e-rơ.
a.18Quả thật, quả thật, ta nói cùng ngươi: Chúa Giê-su đã mở đầu những lời kết thúc dành cho Phi-e-rơ bằng sự chắc chắn tuyệt đối. Điều Ngài sắp nói cần phải được ghi nhớ.
b.18bkhi ngươi còn trẻ, ngươi tự mình thắt lưng lấy, muốn đi đâu thì đi: Chúa Giê-su nói về quá khứ của Phi-e-rơ, gợi lại cho ông những ngày còn trẻ, khi ông chưa phải gánh vác nhiều trách nhiệm và có thể làm nhiều việc mình muốn. nhiều việc mình muốn Hầu hết chúng ta đều biết những năm tháng tuổi trẻ ấy như thế nào.
c.18cnhưng khi ngươi già, sẽ giơ bàn tay ra, người khác thắt lưng cho và dẫn ngươi đi đến nơi mình không muốn: Chúa Giê-su nói về tương lai của Phi- e-rơ, khi có người khác trói ông lại (thắt lưng)và đưa ông đến một nơi mà ông không muốn đến – một nơi với hai tay giang ra, bị đóng đinh trên thập tự giá. 19 Ngài nói điều đó để chỉ về Phi-e-rơ sẽ chết cách nào đặng sáng danh Đức Chúa Trời. Và sau khi đã phán như vậy, Ngài lại rằng: Hãy theo ta.
i.“Ông sẽ bị trói lại, không còn làm chủ được hành động của mình nữa.” (Morris)
ii.Tin rằng Phi-e-rơ hiểu ý Chúa Giê-su muốn nói, điều này hẳn đã khiến ông rùng mình. Phi-e-rơ ơi, ngươi sẽ chết trên thập giá. Giăng, tác giả phúc âm, đã hiểu điều đó, nhưng ông viết điều này nhiều năm sau khi Phi-e-rơ qua đời.
iii.Tuy nhiên, điều đó cũng mang lại sự an tâm cho Phi-e-rơ. Vài tuần trước đó, vào thời điểm quan trọng, Phi-e-rơ đã chối bỏ Chúa Giê-su ba lần để cứu mình khỏi thập tự giá. Chúa Giê-su đã bảo đảm với Phi-e-rơ – một cách chắc chắn – rằng ông sẽ phải đối mặt với thử thách của thập giá một lần nữa và ông sẽ đón nhận nó. Chúa Giê-su hứa với Phi-e-rơ rằng ông sẽ chết trong sự trung thành tuyệt đối với Đấng Mê-si-a và Chúa của mình.
iv.“Các tác giả cổ đại cho biết rằng, khoảng ba mươi bốn năm sau đó, Phi-e-rơ bị đóng đinh trên thập tự giá; và ông coi việc chết vì Đấng Christ là một vinh dự lớn lao đến nỗi đã xin được đóng đinh với đầu hướng xuống dưới, vì không cho rằng mình xứng đáng được chết trong tư thế giống như Chúa của mình. Eusebius, Prudentius, Chrysostom và Augustinô đều nói như vậy” (Clarke)
v.“Jerome nói rằng, ‘ông đã được đội vương miện tử đạo dưới thời Nero, bị đóng đinh với đầu hướng xuống và chân hướng lên, bởi vì ông tự cho mình là không xứng đáng bị đóng đinh theo cùng một cách giống như Chúa của mình.’” (Alford)
vi.Cơ đốc nhân ngay cả khi chết vẫn có thể làm vinh hiển Chúa. “Justin Martyr tự thú nhận rằng, khi chứng kiến lòng sùng kính của các cơ đốc nhân trong cuộc sống và sự trung kiên của họ trong cái chết, ông nhận ra rằng đó chính là chân lý mà họ luôn luôn tuyên xưng và niêm phong bằng chính máu của mình.” (Trapp)
d.19Ngài nói điều đó để chỉ về Phi-e-rơ sẽ chết cách nào đặng sáng danh Đức Chúa Trời. Và sau khi đã phán như vậy, Ngài lại rằng: Hãy theo ta: Trong khoảnh khắc đầy kịch tính này, Chúa Giê-su đã nói những lời cuối cùng này với Phi-e-rơ. Nhiều năm trước, Ngài đã kêu gọi Phi-e-rơ theo Ngài (Ma-thi-ơ 4:18-19). Giờ đây, Phi-e-rơ biết rằng tiếp tục theo Chúa Giê-su có nghĩa là phải chịu thập giá. Phi-e-rơ một lần nữa được thách thức phải theo Đấng Mê-si, theo Thầy và Chúa của mình.
i.“Chúa Giê-su xếp Phi-e-rơ vào cùng một hạng với chính Ngài – một cuộc đời hiến dâng cho Đức Chúa Trời và cuối cùng là hy sinh để tôn vinh Đức Chúa Trời. Ngôn ngữ tương tự đã được dùng để nói về Chúa Giê-su trước đó trong Phúc Âm (Giăng 12:27-32; 13:31). Mệnh lệnh ‘Hãy theo Ta’ là một mệnh lệnh hiện tại, nghĩa đen là ‘Hãy tiếp tục theo Ta’.” (Tenney)
ii.“ Có lẽ việc sử dụng thì hiện tại ở đây mang ý nghĩa đặc biệt. Ý nghĩa của nó là hãy ‘tiếp tục theo’. Phi-e-rơ đã theo Đấng Christ, nhưng không phải liên tục trong quá khứ. Về tương lai, ông phải kiên định bước theo con đường của Chúa.” (Morris)
4.(20-23) Còn Giăng thì sao?
a.20Phi-e-rơ xây lại, thấy môn đồ mà Đức Chúa Jêsus yêu đến sau mình, tức là người đương bữa ăn tối, nghiêng mình trên ngực Đức Chúa Jêsus mà hỏi rằng: Lạy Chúa, ai là kẻ phản Chúa? 21 Khi thấy người đó, Phi-e-rơ hỏi Đức Chúa Jêsus rằng: Lạy Chúa, còn người nầy, về sau sẽ ra thế nào?: Chúa Giê-su vừa lặp lại lời thách thức dành cho Phi-e-rơ một lần nữa: ” Hãy theo Ta” (Giăng 21:19). Phản ứng đầu tiên của Phi-e-rơ không phải là nói “vâng” với Chúa Giê-su, mà xây lại nhìn người môn đồ kia, là Giăng. Phản ứng đầu tiên của Phi-e-rơ trước lời thách thức cá nhân từ Chúa Giê-su là lảng tránh bằng cách tự hỏi Chúa Giê-su muốn làm gì đối với người khác.
i.Phi-e-rơ đại diện cho hầu hết chúng ta. Chúng ta dễ dàng né tránh bất kỳ thử thách cá nhân nào từ Chúa Giê-su bằng cách băn khoăn, đặt câu hỏi và thậm chí lo lắng về những gì các môn đệ khác đang làm hoặc những gì Chúa Giê-su có thể yêu cầu họ.
ii.còn người nầy, về sau sẽ ra thế nào? “Đóng góp độc đáo của Giăng sẽ được thể hiện sau này. Sau khi ông định cư tại Ê-phê-sô, một thành phố nơi hội tụ nhiều nền văn hóa và mang đậm bản sắc ngoại giáo, ông sẽ dẫn dắt con người lạc lối trên vùng biển chưa được khám phá của những trải nghiệm tôn giáo mơ hồ và những suy đoán trừu tượng, trở về bến bờ vững chắc và an toàn của sự tự mặc khải của Đức Chúa Trời hình bóng lịch sử của Ngôi Lời nhập thể ” (Tasker)
iii.”Phao-lô có thể là người đi tiên phong cho Đấng Christ, Phi-e-rơ có thể là người chăn chiên của Đấng Christ, nhưng Giăng là nhân chứng của Đấng Christ.” (Barclay)
b.22Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Nếu ta muốn người cứ ở cho tới khi ta đến, thì can hệ gì với ngươi? Chúa Giê-su đáp lại Phi-e-rơ bằng một lời thách thức khác. Mặc dù Phi-e-rơ đã được định sẵn sẽ phải chết trên thập tự giá (Giăng 21:18-19), Chúa Giê-su muốn Phi-e-rơ xem xét khả năng rằng Ngài có một kế hoạch hoàn toàn khác dành cho Giăng. Phi-e-rơ phải cân nhắc điều Chúa Giê-su đòi hỏi ở ông, đồng thời nhận thức rằng Chúa Giê-su có thể đòi hỏi điều khác từ Giăng hay các môn đệ khác.
i.”Có một chút gì đó về sự quan tâm của con người, trong lời quở trách của Ngài dành cho Phi-e-rơ vì đã cố gắng tìm hiểu ý muốn của Đức Chúa Trời liên quan đến một người khác” (Morgan)
c.22b Còn ngươi, hãy theo ta: Đây là một thách thức mạnh mẽ và thẳng thắn dành cho Phi-e-rơ. Bất kể Chúa Giê-su sẽ đối xử với Giăng hay các môn đệ khác như thế nào, Phi-e-rơ phải tự mình quyết định xem mình có theo Chúa Giê-su hay không. Đây là một thách thức dành cho mỗi môn đệ của Chúa Giê-su.
i.“Việc sử dụng đại từ nhân xưng ngôi thứ hai trong mệnh lệnh của Chúa Giê-su làm cho câu nói trở nên nhấn mạnh: ‘ngươi phải theo ta’.” (Tenney)
ii.”Tôi đã đi đến kết luận rằng, thay vì cố gắng sửa chữa tất cả các tôi tớ của Chúa cùng một lúc, nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng nhất của tôi là theo Chúa; và tôi nghĩ, hỡi người anh em, rằng anh cũng nên đi đến kết luận tương tự.” (Spurgeon)
d.23 Vậy, có tiếng đồn ra trong vòng các anh em rằng người môn đồ đó sẽ không chết: Thử thách mà Chúa Giê-su đặt ra cho Phi-e-rơ đã làm dấy lên một tin đồn trong cộng đồng các tín hữu Cơ Đốc thời sơ khai. Tin đồn đó nói rằng Chúa Giê-su đã phán rằng Giăng sẽ không chết cho đến khi Chúa Giê-su trở lại. Việc Giăng là môn đồ cuối cùng còn sống sót, sau khi thoát khỏi những âm mưu ám sát nhắm vào mình, đã càng làm cho tin đồn này thêm phần lan rộng.
i.Điều này cho thấy mọi người thường xuyên và dễ dàng hiểu sai sự việc như thế nào, và các anh em cũng thường xuyên hiểu lầm đến mức nào.
e.23bNhưng Đức Chúa Jêsus vốn chẳng phải nói rằng: Người đó sẽ không chết; song nói rằng: Nếu ta muốn người cứ ở cho tới khi ta đến, thì can hệ gì với ngươi? đó thôi: Một trong những lý do khiến Giăng thêm phần phụ lục này vào Phúc Âm của mình là để làm rõ những gì Chúa Giêsu đã nói về vấn đề này và đính chính tin đồn. Chúa Giê-su không nói với Giăng rằng: Người đó sẽ không chết, mà chỉ dùng khả năng đó làm ví dụ cho Phi-e-rơ.
i.“Có tin đồn rằng Chúa đã tiên tri rằng môn đệ yêu dấu sẽ còn sống khi Ngài trở lại, và tác giả Phúc Âm rất muốn làm rõ rằng Chúa Giê-su chỉ nói về khả năng đó trên phương diện giả định mà thôi” (Tasker)
5.(24-25) Phần kết của Phúc Âm Giăng.
a.24Ấy chính là môn đồ đó làm chứng về những việc nầy và đã chép lấy; chúng ta biết lời chứng của người là thật: Ở đây, Giăng giải thích rằng chính ông là môn đệ vô danh đã được nhắc đến ở nhiều đoạn trước đó. Giăng đã long trọng làm chứng về sự thật của những điều ông đã viết. Lời chứng của ông là đúng sự thật.
b.25Lại còn nhiều việc nữa mà Đức Chúa Jêsus đã làm; ví bằng người ta cứ từng việc mà chép hết, thì ta tưởng rằng cả thế gian không thể chứa hết các sách người ta chép vậy: Giăng đã ghi chép sự thật về Chúa Giê-su, nhưng ông cũng như bất kỳ ai khác đều không thể ghi chép hết mọi sự thật về Chúa Giê-su. còn nhiều việc nữa mà Đức Chúa Jêsus đã làm, và không thể nào ghi chép hết được.
i.“ Bằng cách dùng phép phóng đại đầy thú vị này, ông giúp chúng ta nhận ra rằng về Chúa Giê-su còn có rất nhiều điều mà chúng ta chưa biết.” (Morris)
ii.25Lại còn nhiều việc nữa mà Đức Chúa Jêsus đã làm: bao gồm công việc Ngài vẫn đang tiếp tục thực hiện giữa các môn đệ và trong thế giới ngày nay. Giăng đã nghĩ đến một cuốn sách vẫn đang được viết tiếp tục, với vô số quyển, đến nỗi cả thế giới cũng không thể nào chứa đựng hết được
©1996–present The Enduring Word Bible Commentary by David Guzik
https://enduringword.com/bible-commentary/john-21/