Ê-sai 57 Sự Chiến Thắng Của Ân Điển Trước Sự Bất Trung Và Sự Thờ Thần Tượng.

Ê-sai 57 Sự Chiến Thắng Của Ân Điển Trước Sự Bất Trung Và Sự Thờ Thần Tượng.

Spotify: https://open.spotify.com/episode/4eO0BOgVjURWi3KEOwcLXY?si=d97a532da9c54904
Mp3: https://ht.susangthat.com/s/Xcpg7HCnTtQKpoN
Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=QuLuBEFCuTM&list=PLwhU8pZXqoajnXW_eCWiXB0Beq_W73JJi&index=148

Lời buộc tội của Đức Chúa Trời đối với phần dân Ngài đã phản bội Ngài, bắt đầu từ chương 56:9, tiếp tục cho đến hết chương 57. Điều này kết thúc phần thứ hai (chương 49-57), phần đề cập đến việc dân Ngài từ chối Đấng Mê-si.

Chương 57, 1-14: Sự tái xuất hiện của việc thờ cúng thần tượng trong thời kỳ cuối cùng.

Dù các nhà lãnh đạo tương lai của Dân Chúa có thất bại hoàn toàn đi chăng nữa, thì Đức Chúa Trời, Đấng Chăn Chiên chân chính của Y-sơ-ra-ên, vẫn sẽ dõi theo những người trung thành của Ngài bằng con mắt tỉnh táo vào thời điểm đó. Nếu người kính sợ Đức Chúa Trời bị cất đi mà những kẻ vô đạo lại không hề bận tâm, thì Ngài chỉ cho phép điều đó xảy ra để nhờ ân điển của Ngài, bảo vệ họ khỏi sự ác sắp xảy đến (Ê-sai 57: ¹Người công bình chết, chẳng ai để ý đến; người nhân đức bị cất đi, chẳng ai suy nghĩ rằng người công bình bị cất đi khỏi tai vạ hầu đến.). Thân xác họ có thể an nghỉ trong mồ mả. Không có điều gì được nói về trạng thái của linh hồn sau khi chết, vì không có thêm sự mặc khải nào về điều này trong Cựu Ước, ngoài việc tất cả đều ở trong Sheol (âm phủ) cho đến khi sống lại (Ê-sai 57: ²Người vào trong sự bình an. Mỗi người đi trong đường ngay thẳng, thì được an nghỉ nơi giường mình.).

Rồi lời buộc tội của Đức Chúa Trời chống lại dân Ngài, bắt đầu từ chương 56:9, sẽ tiếp tục. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng sự thờ thần tượng đã dẫn đến việc Israel và Giuđa bị lưu đày đến Assyria và Babylon hơn hai nghìn rưỡi năm trước, sẽ trỗi dậy trong thời kỳ cuối cùng trên quy mô chưa từng có, không chỉ ở Israel, mà còn ở châu Âu, lãnh thổ của Đế chế La Mã. Sau khi trở về từ cảnh lưu đày ở Babylon, người Giu-đa KHÔNG TÁI PHẠM TỘI THỜ THẦN TƯỢNG; đặc điểm nổi bật của họ là sự TỰ CHO MÌNH LÀ CÔNG BÌNH, bởi lòng sùng đạo cậy luật pháp hình thức. Nhưng điều này sẽ thay đổi sau sự xuất hiện của Antichrist.

Chúa Giê-su cũng đã nói về sự thờ thần tượng và sự sùng bái ma quỷ trong tương lai của dân Giu-đa. Ví dụ nổi tiếng nhất được tìm thấy trong Ma-thi-ơ 12:43-45, tượng trưng cho toàn bộ quyền lực của Sa-tan trong thân vị của Kẻ chống Chúa, kẻ sẽ cố gắng dẫn dắt người Giu-đa đến sự diệt vong. Ma-thi-ơ 12: “43 Khi tà ma ra khỏi một người, thì nó đi đến nơi khô khan kiếm chỗ nghỉ, nhưng kiếm không được; 44 rồi nó nói rằng: Ta sẽ trở về nhà ta mà ta mới ra khỏi; khi trở về, thấy nhà không, quét sạch, và sửa soạn tử tế. 45 Nó bèn lại đi, đem về bảy quỉ khác dữ hơn nó nữa, cùng vào nhà đó mà ở; vậy, số phận người ấy sau lại xấu hơn trước. Dòng dõi dữ nầy cũng như vậy.” Antichrist không chỉ nắm giữ quyền lực chính trị với tư cách là Vua của người Giu-đa, mà còn tự xưng là Đức Chúa Trời, ngồi trong Đền thờ của Đức Chúa Trời ở Giê-ru-sa-lem, và đòi hỏi sự thờ phượng thánh dành cho chính hắn và người đứng đầu Đế quốc La Mã (xem Đa-ni-ên 11:36 Vua sẽ làm theo ý muốn mình; kiêu ngạo và lên mình cao hơn hết các thần; nói những lời lạ lùng nghịch cùng Đức Chúa Trời của các thần. Người sẽ được may mắn cho đến khi cơn thạnh nộ Chúa được trọn, bởi vì điều gì đã có chỉ định thì phải ứng nghiệm; 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2: từ 3 trở đi; Khải Huyền 13:11-15 11 Tôi lại thấy từ dưới đất lên một con thú khác, có hai sừng như sừng chiên con, và nói như con rồng. 12 Nó cũng dùng mọi quyền phép của con thú trước tại trước mặt con thú ấy, và nó bắt thế gian cùng dân cư nó phải thờ lạy con thú trước, là con có vết thương đến chết đã được lành. 13 Nó làm những phép lạ lớn, đến nỗi khiến lửa từ trên trời rơi xuống đất trước mặt người ta. 14 Nó lừa dối dân cư trên đất bằng những phép lạ nó đã được phép làm ra trước mặt con thú; và khuyên dân cư trên đất tạc tượng cho con thú đã bị thương bằng gươm và đã sống lại. 15 Nó cũng được quyền hà hơi sống vào tượng con thú, hầu cho tượng ấy nói được và khiến hết thảy những kẻ nào không thờ lạy tượng con thú đó bị giết đi.)

Sự quay trở lại thờ thần tượng của người Giu-đa đồng thời cũng đánh dấu đỉnh điểm của việc họ chối bỏ Đấng Christ. Chính Ngài đã tiên tri điều này bằng những lời: “Ta đã nhân danh Cha ta mà đến, các ngươi không nhận lấy ta. Nếu có kẻ khác lấy danh riêng mình mà đến, thì các ngươi sẽ nhận lấy.” (Giăng 5:43; so sánh 1 Giăng 2: 22Ai là kẻ nói dối, há chẳng phải kẻ chối Đức Chúa Jêsus là Đấng Christ sao? Ấy đó là Kẻ địch lại Đấng Christ, tức là kẻ chối Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con!).

Những người Giu-đa bội giáo trong thời kỳ cuối cùng, những kẻ sẽ bị Đức Chúa Trời xét xử, đã bị ám ảnh bởi tà thuật và thờ thần tượng đến mức họ bị gọi là “con cái của mụ phù thủy, dòng dõi của kẻ ngoại tình và phường đĩ điếm” (Ê-sai 57: 3). Tức giận trước sự trơ trẽn của họ, Ngài hỏi họ đang chế giễu và nhạo báng ai – có lẽ ám chỉ đến nhóm nhỏ những người còn lại có đức tin trong xứ. “Con cái của sự bội đạo, dòng dõi của sự dối trá” là cách gọi những kẻ theo Antichrist, vì chính hắn sẽ tuyên bố rao giảng sự bội đạo và không chỉ lôi kéo người Giu-đa theo mình bằng “những dấu kỳ và phép lạ dối trá” (Ê-sai 57:  4 BHĐ: Các ngươi nhạo cười ai? Các ngươi há miệng rộng và le lưỡi chống lại ai? Chẳng phải các ngươi là con cái phản loạn, là dòng dõi dối trá sao?; 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:9 BHĐ Nhờ tác động của Sa-tan, kẻ gian ác sẽ đến với tất cả quyền năng cũng như những phép mầu, dấu lạ giả dối).

Mô tả sau đây có nhiều điểm trùng khớp với tình trạng thờ thần tượng trong dân Giu-đa thời Ê-sai, cho dù đó là việc hiến tế trẻ em, những bụi cây xanh rậm và những ngọn núi đồi làm nơi dâng tế, hay việc gian dâm được dùng làm hình ảnh cho sự thờ thần tượng (c. 5-7; xem 2 Sử ký 28:4; 33:3,6; Giê-rê-mi 19,5; Ê-xê-chi-ên 16,15 trở đi). Về mặt này, lời tiên tri này hẳn đã đụng đến lương tâm của những người cùng thời với ông.

Ôi, chính là dân được Chúa chọn lại lại sa ngã khỏi Ngài một cách ghê tởm như vậy, trong khi vẫn duy trì “sự kính sợ Đức Chúa Trời” hình thức bề ngoài! Trước khi vào đất Ca-na-an, Đức Chúa Trời đã truyền cho họ không chỉ phải ghi nhớ lời Ngài trong lòng, mà còn phải ghi chép lên các cột nhà và cửa ra vào (Phục Truyền 6:6-9). Giờ đây, Ngài hẳn phải nhận thấy rằng họ lại đặt những kỷ niệm nhắc nhở này phía sau cửa và cột nhà, để khiến chúng không thể nhìn thấy từ bên ngoài! Với sự giả hình như vậy đối với Đức Chúa Trời của họ, họ thực hành sự thờ lạy thần tượng đáng ghê tởm ngay trong nhà mình, điều mà ở đây lại được mô tả một cách ẩn dụ là tội tà dâm (câu 8 BD2011 ⁸ Sau các cánh cửa và sau các cột cửa, ngươi đã lưu dấu kỷ niệm mình, tại đó ngươi đã phản bội Ta. Ngươi đã cởi bỏ y phục mình, để lên giường với các thần tượng; Ngươi đã nới rộng giường của ngươi; Ngươi đã kết ước với chúng; Ngươi đã yêu mến giường của chúng, và ngươi đã ngắm nhìn chúng trần trụi lõa lồ.).

Chúng ta thấy sự khuất phục chịu làm nô lệ của dân chúng trước Anti-Christ, kẻ chủ mưu của sự lừa dối này, được mô tả trong Ê-sai 57: “9Ngươi đã đem dầu và thêm nhiều hương liệu đến dâng cho thần Mo-lóc; Ngươi đã sai các sứ giả mình đi phương xa, hạ mình xuống tận âm phủ!” Dầu và các loại dầu thơm là những món quà quý giá mà dân chúng sẽ dùng để bày tỏ lòng tôn kính đối với “Vua”. Ngay từ chương 30,33, Ê-sai đã đề cập đến vị “Vua” vô danh này, kẻ sẽ gặp kết cục giống như người A-si-ri tại cùng một nơi ghê tởm. “Vua” được nhắc đến trong Đa-ni-ên 11:36 mà không có thêm thông tin nhận dạng cũng chỉ có thể là Kẻ Vô Luật Pháp, Con của Sự Hủy Diệt, tức là Antichrist, người mà những người Giu-đa bị hắn lừa dối sẽ vui mừng đón nhận. Đa-ni-ên 11: 36Vua sẽ làm theo ý muốn mình; kiêu ngạo và lên mình cao hơn hết các thần; nói những lời lạ lùng nghịch cùng Đức Chúa Trời của các thần. Người sẽ được may mắn cho đến khi cơn thạnh nộ Chúa được trọn, bởi vì điều gì đã có chỉ định thì phải ứng nghiệm

Hơn nữa, chúng sẽ phái sứ giả đến những vùng đất xa xôi và hạ mình xuống tận Sheol | tức là âm phủ. Như chúng ta biết từ Khải Huyền 13, Antichrist, con thú thứ hai có hai sừng “giống như một con chiên”, nhưng lại nói “như một con rồng”, sẽ thiết lập mối quan hệ chặt chẽ với con thú thứ nhất, tức là vị hoàng đế của Đế chế La Mã trỗi dậy từ vực sâu và đang đi vào sự hủy diệt. Liên minh chính trị đi kèm với điều này được người Giu-đa trong Ê-sai 28:15 gọi là “liên minh với cái chết” và “hợp đồng với âm phủ”. Ê-sai 28:15 Vì các ngươi nói rằng: Chúng ta đã kết ước với sự chết, và giao ước cùng nơi Âm phủ. Khi tai nạn hủy diệt trải qua, sẽ chẳng chạm đến ta đâu. Chúng ta lấy sự nói dối làm nơi nương náu, sự gian lận làm nơi ẩn mình.

Đối với dân tộc bị mê hoặc, bị lừa dối này, không con đường nào là quá xa, không nỗ lực nào là quá lớn để đạt được mục tiêu này (Ê-sai 57:10 Ngươi đã mệt nhọc vì đường dài, mà chưa bao giờ nói: “Ấy là vô ích!” Ngươi đã tìm thấy sức mới cho mình nên ngươi không mòn mỏi.; so sánh với Đa-ni-ên 9:27 Người sẽ lập giao ước vững bền với nhiều người trong một tuần lễ, và đến giữa tuần ấy, người sẽ khiến của lễ và của lễ chay dứt đi. Kẻ hủy phá sẽ đến bởi cánh gớm ghiếc, và sẽ có sự giận dữ đổ trên nơi bị hoang vu, cho đến kỳ sau rốt, là kỳ đã định).

Giờ đây, Đức Chúa Trời đặt ra câu hỏi cho dân Giu-đa: Ai đã khiến họ chối bỏ Ngài, Đức Chúa Trời chân thật duy nhất, đến mức như vậy, và hoàn toàn quên mất sự vĩ đại cùng vinh quang của Ngài, mà không hề nhận thức được, dù chỉ một chú, sự ghê tởm trong hành động của mình. Mặc dù Ngài đã im lặng một cách kiên nhẫn trong một thời gian dài về hành vi tội lỗi này, nhưng dân tộc đã quay lưng lại với Ngài vẫn không ăn năn (Ê-sai 57:BHĐ ¹¹ Ngươi kinh khiếp ai, và sợ hãi ai đến nỗi ngươi nói dối, Ngươi không nhớ đến Ta, và không lưu tâm đến Ta? Có phải vì lâu nay Ta im lặng nên ngươi không kính sợ Ta chăng?; xem Chương Ê-sai 45,15 Hỡi Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, là Cứu Chúa, Ngài thật là Đức Chúa Trời ẩn mình!).

Nhưng rồi sẽ đến lúc Ngài can thiệp và vạch trần một cách không khoan nhượng rằng, điều mà người Giu-đa, trong sự mù quáng tột độ của mình, coi là công lý, thực chất lại là điều ngược lại—sự bất công khủng khiếp nhất! Tất cả những vị thần mà họ sẽ cầu khẩn lúc đó chẳng qua chỉ là những tác phẩm do con người tạo ra và không thể giúp đỡ họ được. Chúng chỉ là hư không và vô ích, và khi Đấng Christ hiện ra, chúng sẽ bị hơi thở của Đức Chúa Trời quét sạch, giống như các kẻ thù của Ngài (Ê-sai 57: 12-13 BHĐ ¹² Nầy, chính Ta sẽ phơi bày việc thực hành nếp sống công chính của ngươi, nhưng những việc ấy không giúp ích gì cho ngươi. ¹³ Khi ngươi kêu cứu, hãy để các thần mà ngươi đã tập hợp giải cứu ngươi! Gió sẽ thổi các thần ấy đi, một hơi thở sẽ lùa chúng đi tất cả. Nhưng ai ẩn náu nơi Ta sẽ hưởng đất nầy, và được núi thánh của Ta làm cơ nghiệp.; so sánh chương 11:4 Nhưng Ngài sẽ dùng sự công bình xét đoán kẻ nghèo, và xử lẽ ngay thẳng cho kẻ nhu mì trên đất. Ngài sẽ đánh thế gian bằng cái gậy của miệng mình, và lấy hơi thở nơi môi mà giết kẻ ác; 41: 29Thật, họ chỉ là hư vô hết thảy; công việc họ cũng thành không, tượng đúc của họ chẳng qua là gió và sự lộn lạo.; 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2: 8Bấy giờ kẻ nghịch cùng luật pháp kia sẽ hiện ra, Đức Chúa Jêsus sẽ dùng hơi miệng Ngài mà hủy diệt nó, và trừ bỏ nó bởi sự chói sáng của sự Ngài đến.; Khải Huyền 19: 21 Những kẻ khác đều bị giết bởi lưỡi gươm ra từ miệng Đấng cưỡi ngựa, và hết thảy chim chóc đều được ăn thịt chúng nó no nê.).

Đột nhiên, Đức Chúa Trời hướng sự chú ý của chúng ta đến những người trung tín còn sót lại. Họ, những người trong thời gian hoạn nạn nương náu nơi Ngài nhờ đức tin, sẽ được thừa hưởng đất hứa, như về sau Chúa Giê-su đã hứa với những người hiền lành (Mt 5:5 Phước cho những kẻ nhu mì, vì sẽ hưởng được đất!; so sánh Thi thiên 37:11 Song người hiền từ sẽ nhận được đất làm cơ nghiệp, và được khoái lạc về bình yên dư dật, 22, 29, 34). Họ cũng sẽ sở hữu núi thánh của Ngài, nơi Ngài ngự trên đất, và vui hưởng sự hiện diện của Ngài (Ê-sai 57: 13b BHĐ Nhưng ai ẩn náu nơi Ta sẽ hưởng đất nầy, và được núi thánh của Ta làm cơ nghiệp.; so sánh chương 56:7 Thì Ta sẽ đem họ lên núi thánh của Ta, và khiến họ vui mừng trong nhà cầu nguyện của Ta. Tế lễ thiêu và sinh tế mà họ dâng trên bàn thờ Ta sẽ được nhậm; vì nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện). Để đạt được mục tiêu này, Đức Chúa Trời sẽ đảm bảo rằng mọi chướng ngại vật đều được loại bỏ (Ê-sai 57: 14 Người sẽ nói rằng: Hãy đắp đường, hãy đắp đường! Hãy ban cho bằng! hãy cất lấy sự ngăn trở khỏi đường dân ta!). Trong mỗi một phần của cả ba phần trong phần thứ hai của sách Ê-sai, đều có tiếng kêu gọi dọn, chuẩn bị con đường. Trong chương 40,3, đó là con đường cho Đức Giê-hô-va trong lòng loài người; ở đây là con đường cho những người còn lại trong dân sự Đức Chúa Trời; và cuối cùng là trong chương 62,10, nơi các dân tộc khác cũng được bao gồm.

Lời Hứa Tha Thứ (chương 57, 15-21)

Với vẻ uy nghi tráng lệ, Đức Chúa Trời giờ đây tự bày tỏ mình cho dân Ngài. Ngài tự xưng là “Đấng cao cả, ở nơi đời đời vô cùng, danh Ngài là Thánh“. Thật là một sự tương phản lớn lao so với những tác phẩm hư vô mà rất nhiều người, gọi là thần của họ! ngay cả một phần lớn dân sự của Ngài. Vô cùng cao cả trên mọi loài được tạo dựng, tồn tại vượt thời gian và hoàn toàn tách biệt khỏi mọi điều trái ngược với Ngài và bản thể của Ngài – đó là Đức Chúa Trời duy nhất và chân thật, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, và cũng là Đức Chúa Trời của chúng ta!

Ngài ngự trên cao và trong đền thánh đời đời, mà các loài thọ tạo không thể với tới, nhưng đồng thời—ân điển vô biên!—Ngài ngự trong mỗi con người có tâm hồn tan vỡ và khiêm nhường. Điều này không có nghĩa là một trạng thái tâm hồn chán nản hay u sầu, mà là sự nhận thức về sự hư không và tội lỗi của chính mình, nhờ đó một người đến với Ngài để tìm thấy sự tha thứ trọn vẹn. Chúa Giê-su gọi những người như vậy là “nghèo khó về tâm linh” và chỉ định họ là những người có phúc! Đức Chúa Trời hướng lòng thương xót và nhân từ đến những người như vậy, Ngài ở “với người có lòng ăn năn đau đớn và khiêm nhường, đặng làm tươi tỉnh thần linh của những kẻ khiêm nhường, và làm tươi tỉnh lòng người ăn năn đau đớn” (Ê-sai 57:15; so sánh Ma-thi-ơ 5:3 Phước cho những kẻ có lòng khó khăn, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy!; Thi thiên 34:18 Đức Giê-hô-va ở gần những người có lòng đau thương, và cứu kẻ nào có tâm hồn thống hối.; 51:17 Của lễ đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là tâm thần đau thương: Đức Chúa Trời ôi! Lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dể đâu.). Những người thuộc về phần còn lại của những người tin Chúa sẽ được trải nghiệm điều này một cách trọn vẹn, khi họ nhìn thấy Chúa vinh quang trong ngày Ngài hiện ra và phủ phục trước mặt Ngài trong đức tin.

Tuy nhiên, điều này giả định rằng Chúa sẽ “chẳng muốn cãi lẽ đời đời, cũng chẳng tức giận mãi mãi” (Ê-sai 57:16a). Sự phán xét và cơn thịnh nộ sẽ chấm dứt, vì nếu không thì linh hồn và tâm trí của những người bị Ngài sửa phạt sẽ hoàn toàn héo mòn. Tuy nhiên, Đấng Tạo Hóa, Đấng đã tạo ra họ, sẽ không đặt câu hỏi về công trình của chính Ngài theo cách như vậy (câu 16)! Chúa Giê-su cũng nói về thời kỳ đại nạn: “Nếu những ngày ấy không được rút ngắn lại, thì chẳng một ai được cứu rỗi; nhưng vì cớ những người được chọn, những ngày ấy sẽ được rút ngắn lại” (Ma-thi-ơ 24:22 Nếu những ngày ấy không giảm bớt, thì chẳng có một người nào được cứu; song vì cớ các người được chọn, thì những ngày ấy sẽ giảm bớt.)

Giống như thời kỳ trước khi bị lưu đày tại Ba-by-lôn, không chỉ sự thờ lạy thần tượng khủng khiếp mà cả lòng tham lam cũng sẽ là đặc trưng của loài người trong thời kỳ cuối cùng, bao gồm cả người Giu-đa và người ngoại (xem chương 58:3 Họ hỏi: ‘Chúng con kiêng ăn, sao Chúa không thấy? Chúng con hạ mình, sao Chúa chẳng biết đến?’ Nầy, trong ngày kiêng ăn, các ngươi vẫn tìm điều mình ưa thích, và áp bức những kẻ làm công cho mình.; Giê-rê-mi 2:11 Có nước nào thay đổi thần của mình, mặc dầu ấy chẳng phải là thần không? Nhưng dân ta đã đổi vinh hiển mình lấy vật vô ích!; 6:13 Vì trong vòng họ, từ kẻ rất nhỏ cho đến người rất lớn, đều tham lam; từ kẻ tiên tri cho đến thầy tế lễ, đều làm sự giả dối.). Lòng tham và sự thờ thần tượng có mối liên hệ rất chặt chẽ (Cô-lô-si 3:5 Vậy hãy làm chết các chi thể của anh em ở nơi hạ giới, tức là tà dâm, ô uế, tình dục, ham muốn xấu xa, tham lam, tham lam chẳng khác gì thờ hình tượng). Ai nuôi dưỡng những mục tiêu như vậy trong lòng thì không thể đồng thời phục vụ Đức Chúa Trời được. Vì vậy, Đức Chúa Trời sẽ nổi giận với dân Ngài trên đất, giấu mình khỏi họ và đánh phạt họ (Ê-sai 57: 17 BHĐ Vì tội tham lam của nó mà Ta nổi giận và đánh nó. Trong cơn giận dữ, Ta đã ẩn mặt với nó, nhưng nó cứ trở lại con đường của lòng mình.).

Nhưng như chúng ta đã thấy trong câu 16, thời kỳ phán xét trong tương lai sẽ kết thúc. Cũng như trong quá khứ, Đức Chúa Trời sẽ đánh người Assyria, cây roi của cơn thịnh nộ Ngài dùng để trừng phạt dân phản nghịch Ngài – một cách triệt để và dứt khoát trong tương lai. Phần còn lại được giải phóng sẽ được Ngài chữa lành, hướng dẫn và an ủi, bất chấp mọi lỗi lầm trước đây của họ, bởi vì họ tỏ ra buồn rầu và ăn năn (Ê-sai 57: 18 BHĐ Ta đã thấy đường lối nó, nhưng Ta sẽ chữa lành, dẫn dắt và ban sự an ủi cho nó, cùng với những kẻ than khóc của nó.; xem chương Ê-sai 10:5-27; Ê-sai 27:7-8). Chính Đức Chúa Trời sẽ khiến lời ngợi khen và tạ ơn trở thành “bông trái của môi miệng” nơi những người được cứu chuộc trong dân Ngài, như điều đó đã xảy ra ngay từ bây giờ đối với những ai xưng danh Ngài và chiếm lấy vị trí bị khinh miệt nhưng đầy phước lành của mình bên ngoài trại quân (Hê-bơ-rơ 13:15 Vậy, hãy cậy Đức Chúa Jêsus mà hằng dâng tế lễ bằng lời ngợi khen cho Đức Chúa Trời, nghĩa là bông trái của môi miếng xưng danh Ngài ra; xem Hô-sê 14:2 Các ngươi hãy đem lời nói mà trở lại cùng Đức Giê-hô-va; Hãy thưa với Ngài rằng: “Xin cất bỏ mọi tội ác chúng con và nhậm điều tốt lành, Để chúng con dâng tế lễ ngợi ca bằng đôi môi thay vì bò tơ đực.).

Ngài cũng sẽ phán “bình an, bình an cho những người ở xa và những người ở gần”, những người ở xa có lẽ bao gồm mười chi tộc và các dân tộc, còn những người ở gần là hai chi tộc (Ê-sai 57: 19 Ta tạo nên lời ca ngợi trên môi miệng chúng: ‘Bình an! Bình an cho kẻ ở xa và cho kẻ ở gần!’” Đức Giê-hô-va phán: “Ta sẽ chữa lành cho nó.). Không chỉ “lời thốt ra từ môi miệng”, mà cả “bình an cho những người ở xa và những người ở gần” (Ê-phê-sô 2:17) chúng ta lại thấy trong Tân Ước—một dấu hiệu nữa cho thấy tất cả các phước lành của tất cả những người được cứu chuộc đều được đặt nền tảng trên công việc của Chúa Giê-su trên thập tự giá, cho dù đó là các thành viên của thân thể Đấng Christ trong thời đại hiện tại, hay những người được cứu chuộc của vương quốc bình an tương lai!

Chỉ bằng vài lời ngắn gọn nhưng súc tích, bản chất thực sự của những kẻ vô đạo lại một lần nữa được phơi bày: Họ bất an như biển động và đồng thời đầy dơ bẩn, ô uế và tội lỗi. Một phán xét nghiêm khắc đang chờ đợi chúng, bất kể chúng có thuộc dân Israel trên đất hay không. Nhưng trong khi ở chương 48:22Những người ác chẳng hưởng sự bình an bao giờ, Đức Giê-hô-va phán vậy. Đó là CHÚA (Yahweh/Jehovah) phán. Còn ở đây chính “Đức Chúa Trời của tôi” thốt lên những lời long trọng: “Sẽ không có bình an cho kẻ vô đạo”. Về sự chối bỏ Đấng Christ, là chủ đề chính của phần này (chương 49-57), không chỉ là trách nhiệm của người Giu-đa mà còn là của tất cả mọi người. Vì vậy, chương này, bắt đầu bằng lời hứa về sự bình an cho người công chính, kết thúc bằng lời khuyên nhủ ăn năn ngay bây giờ, nhưng nói một lần lời phán quyết cuối cùng: Ê-sai 57:21 Đức Chúa Trời tôi phán: “Những kẻ gian ác chẳng được hưởng bình an.”

AR

nguồn: https://www.imglaubenleben.de/2006/sieg-der-gnade-ueber-treulosigkeit-und-goetzendienst/

xem thêm:

Biển Không Còn Nữa (Khải huyền 21:1)

https://susangthat.com/2026/05/16/e-sai-57bien-khong-con-nua/

Vật Liệu Vỡ Vụn.

https://susangthat.com/2026/05/16/e-sai-5715-vat-lieu-vo-vun/

Ê-sai 57 – Sự Ngoại Tình Thuộc Linh Của Dân Sự Đức Chúa Trời

https://susangthat.com/2026/05/16/e-sai-57-enduringword-viet/

Chìm Sâu Trong Bùn

https://susangthat.com/2026/05/16/e-sai-57-chim-sau-trong-bun/