Ê-sai 57 – Sự Ngoại Tình Thuộc Linh Của Dân Sự Đức Chúa Trời

Ê-sai 57 – Sự Ngoại Tình Thuộc Linh Của Dân Sự Đức Chúa Trời

[Ê-sai 56-58 – Tội ngoại tình thuộc linh và sự thờ phượng thuộc linh]

MP3: https://ht.susangthat.com/s/TDwcTFDTsCHeXnz
Spotify: https://open.spotify.com/episode/1zp2bf71OrjnpfFszWez5y?si=758917e830aa4bf8
Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=kIznyOMnwGw&list=PLwhU8pZXqoajnXW_eCWiXB0Beq_W73JJi&index=147

A.Sự thờ hình tượng của Giu-đa giống như tội ngoại tình về mặt thuộc linh.

1.(1-2) Sự bắt bớ những người công chính.

a.1Người công bình chết, chẳng ai để ý đến: Tiếp nối lời quở trách các nhà lãnh đạo Giu-đa từ chương trước, Đức Giê-hô-va đề cập đến việc những người công bình bị bắt bớ. Trong trường hợp này, đó là sự bắt bớ thông qua sự thờ ơ (người công bình bị diệt vong và không ai để tâm đến).

i.Thời điểm Ê-sai tuyên bố điều này rất quan trọng. Nhiều nhà phê bình Kinh Thánh cho rằng sách Ê-sai được viết sau thời lưu đày tại Ba-by-lôn vì rất nhiều sự kiện sau thời lưu đày được tiên tri một cách chính xác. Nhưng những tội lỗi được mô tả trong chương này hoàn toàn xảy ra trước thời lưu đày. Chương này là một bằng chứng tuyệt vời cho thấy sách Ê-sai được viết vào thời Ê-sai, bởi một tác giả duy nhất, và trước thời lưu đày.

ii.“Không có bằng chứng nào về các tập quán tương ứng sau thời kỳ lưu đày. Một nhà tiên tri sau thời kỳ lưu đày không thể viết như thế này. ” (Motyer)

iii.“Nhìn chung, chúng ta cho rằng điều này đúng hơn là thuộc về triều đại của Manasseh, vì tất cả những điều ghê tởm, tàn bạo của vị vua này đều được tìm thấy trong chương này. ” (Bultema)

b.1bngười nhân đức bị cất đi, chẳng ai suy nghĩ rằng người công bình bị cất đi khỏi tai vạ hầu đến. 2 Người vào trong sự bình an. Mỗi người đi trong đường ngay thẳng, thì được an nghỉ nơi giường mình: Mặc dù người công bình bị bỏ rơi và bị những nhà lãnh đạo gian ác của Giu-đa ngược đãi, Đức Chúa Trời không bỏ rơi họ. Khi họ ra đi, khi những người nhân đức bị cất đi, Đức Chúa Trời đã dùng điều đó để ban phước cho người công chính, là để tránh khỏi tai họa và cho phép họ đi vào cõi bình an.

2.(3-10) Sự ngoại tình về mặt thuộc linh của dân Chúa.

a.câu 3-4: 3 Nhưng các ngươi, là con trai của bà bóng, dòng dõi của kẻ gian dâm và người đĩ thõa kia, hãy lại gần đây! 4 Các ngươi nhạo cười ai? Các ngươi há miệng rộng và lè lưỡi nghịch cùng ai? Các ngươi há chẳng phải con cái bội nghịch, dòng dõi nói dối sao? Những kẻ gian ác trong dân sự của Đức Chúa Trời chế giễu người công chính. Họ chế giễu họ, và Đức Chúa Trời nghe thấy. Ở đây, CHÚA thách thức họ, chỉ hỏi “Các ngươi nghĩ mình là ai? Các ngươi đang chế giễu ai? Các ngươi chẳng phải là con cái của sự vi phạm, là hậu duệ của sự dối trá sao ?”

i.Điều này nói lên một tội lỗi phổ biến của bản chất con người – nhìn thấy tội lỗi hoặc vấn đề của người khác trong khi lại không thấy tội lỗi hoặc vấn đề của chính mình.

b.5Các ngươi hành dâm với nhau trong cây dẻ, dưới cây rậm, giết con cái nơi trũng, dưới lỗ nẻ vầng đá!: Trong bản dịch 2002 dịch là hành dâm bên cây sồi, dưới mọi cây xanh; bản dịch 2011 dịch là hành dâm với các thần tượng dưới mọi cây cổ thụ. Còn dịch từ bản tiếng anh ESV: Hỡi những kẻ bốc cháy dục vọng giữa những cây sồi, dưới mỗi tán cây xanh tươi: Ở đây, Chúa bắt đầu vạch trần sự ngoại tình về mặt thuộc linh của dân Ngài. Họ hành dâm “bốc cháy” với dục vọng đam mê các vị thần khác, tôn thờ chúng ở những nơi thờ cúng nghi lễ của dân ngoại Ca-na-an. (DƯỚI MỌI CÂY XANH RẬM…. Câu 6-7 giữa 6 Những đá bóng láng nơi khe suối, tức là phần riêng ngươi; thật, đó là phần ngươi; nên ngươi làm lễ quán và dâng của lễ chay cho những đá đó! Ta há chẳng giận về những sự đó sao? 7 Ngươi đặt giường trên núi rất cao, và lên đó đặng dâng của lễ.

i.Trong bức tranh này, Đức Giê-hô-va là chồng của Israel, và sự hấp dẫn mãnh liệt, dai dẳng của họ đối với các thần tượng giống như dục vọng của kẻ ngoại tình. Dân sự của Ngài theo đuổi các thần giả như một người tình chạy theo đối tượng mình yêu mến, và họ hiến thân cho các thần tượng như người tình hiến thân cho người mình yêu. câu 8Ngươi đặt dấu ghi đằng sau cửa và sau các trụ cửa; vì ngươi đã trần mình cho kẻ khác và leo lên; ngươi đã làm rộng giường mình và lập giao ước với chúng nó. Ngươi lại ngó xem giường chúng nó và ưa thích! Bản hiệu đính đọc là: ⁸Ngươi đặt các biểu tượng tà thần phía sau cánh cửa và các trụ cửa; vì ngươi lìa bỏ Ta nên đã mở giường ngươi ra rồi leo lên đó; và làm cho giường mình rộng thêm. Ngươi lập giao ước với các tà thần, ưa thích giường của chúng, và ngắm nhìn sự lõa lồ của chúng.

ii.“Theo cách trình bày của câu bảy, sự gian dâm (đĩ điếm) của Giu-đa được so sánh với sự gian dâm (đĩ điếm) của một người đàn bà ngoại tình đã trở nên ngang ngược đến nỗi bà ta không còn phạm tội một cách bí mật nữa mà công khai và không biết xấu hổ. Bà ta hành động trơ trẽn, mà không có bất kỳ sự kiềm chế nào và không hề đỏ mặt vì xấu hổ. ” (Bultema)

c.câu 5: Dưới mọi cây xanh, cây rậm, cây cổ thụ: Hình ảnh “ngoại tình về mặt thuộc linh” đặc biệt phù hợp, vì nhiều vị thần ngoại giáo mà người Israel theo đuổi đã được “thờ phượng” bằng các nghi lễ tình dục đồi trụy. Một cây xanh có thể là nơi thờ ngẫu tượng như vậy, vì cây thường xanh tượng trưng cho khả năng sinh sản liên tục.

d.câu 5: giết con cái nơi trũng, dưới lỗ nẻ vầng đá!, BHĐ giết con cái làm sinh tế nơi thung lũng, trong những hốc đá!: Một trong những vị thần Ca-na-an mà người Israel tôn thờ có tên là Moloch, và hắn nhận trẻ em làm của lễ. Moloch được “thờ phượng” bằng cách nung nóng một bức tượng kim loại tượng trưng cho vị thần cho đến khi nó nóng đỏ, sau đó bằng cách đặt một đứa trẻ sơ sinh sống lên đôi tay dang rộng của bức tượng, trong khi đánh trống để át tiếng la hét của đứa trẻ cho đến khi nó bị thiêu chết. Moloch là một trong những “người tình” mà dân sự của Đức Chúa Trời đã bỏ Đức Giê-hô-va để theo trong sự ngoại tình thuộc linh của họ.

i.Những kẻ chẳng chịu hy sinh chút gì cho Đức Chúa Trời, lại sẵn sàng giết hại chính con cái mình vì một thần tượng ngoại giáo! “Và như tình yêu của gái điếm thường nồng cháy hơn tình yêu của chồng và vợ, thì mê tín dị đoan nhiều khi còn lấn át cả tôn giáo chân chính. ” (Trapp)

e.câu 6b: nên ngươi làm lễ quán và dâng của lễ chay cho những đá đó!: bản tiếng anh: Ngay cả đối với chúng, ngươi cũng đã rót rượu tế lễ, ngươi đã dâng lễ vật ngũ cốc: Đây là những lễ vật đáng lẽ phải dâng cho Đức Giê-hô-va. Nhưng dân sự bất trung của Ngài lại dâng chúng cho các thần tượng.

i.“Vì ma quỷ là con khỉ của Chúa, và những kẻ thờ ngẫu tượng đã sử dụng cùng những nghi lễ và lễ vật trong việc thờ ngẫu tượng mà Chúa đã quy định trong [sự thờ phượng] của chính Ngài. ” (Poole)

f.câu 8 ⁸Ngươi đặt các biểu tượng tà thần phía sau cánh cửa và các trụ cửa; bản tiếng anh làm rõ nghĩa hơn về các biểu tượng: Cũng đằng sau các cánh cửa và các trụ cửa, các ngươi đã dựng nên sự tưởng nhớ của mình: Trong Phục truyền luật lệ ký 6:4-9, Đức Chúa Trời bảo dân Y-sơ-ra-ên khắc danh Ngài và lời Ngài trên mọi trụ cửa. Ở đây, có một sự xuyên tạc, bóp méo điều đó – họ tưởng nhớ đến các vị thần ngoại giáo của họ phía sau cánh cửa và các trụ cửa.

Phục truyền 6: 4-9: 4 Hỡi Y-sơ-ra-ên! Hãy nghe: Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta là Giê-hô-va có một không hai. 5 Ngươi phải hết lòng, hết ý, hết sức kính mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. 6 Các lời mà ta truyền cho ngươi ngày nay sẽ ở tại trong lòng ngươi; 7 khá ân cần dạy dỗ điều đó cho con cái ngươi, và phải nói đến, hoặc khi ngươi ngồi trong nhà, hoặc khi đi ngoài đường, hoặc lúc ngươi nằm, hay là khi chỗi dậy. 8 Khá buộc nó trên tay mình như một dấu, và nó sẽ ở giữa hai con mắt ngươi như ấn chỉ; 9 cũng phải viết các lời đó trên cột nhà, và trên cửa ngươi.

i.“Tất nhiên, độc giả người Israel nhạy cảm hẳn sẽ nhớ rằng đó là lời của Đức Chúa Trời – và đúng hơn là lời khẳng định rằng chỉ có một Đức Chúa Trời duy nhất – mới là điều cần được khắc lên các cánh cửa.” (Grogan)

g.câu 9-10: 9 Ngươi đã đem dầu và gia thêm hương liệu dâng cho vua kia; đã sai sứ giả mình đi phương xa; đã hạ mình xuống đến Âm phủ! 10 Ngươi đã mệt nhọc vì đường dài; mà chưa từng nói rằng: Ấy là vô ích! Ngươi đã thấy sức lực mình được phấn chấn, cho nên ngươi chẳng mòn mỏi: Theo thời gian, sự ngoại tình thuộc linh của dân sự Đức Chúa Trời không mang lại kết quả tốt đẹp. Sau khi cảm giác hưng phấn ban đầu của sự ngoại tình thuộc linh đó tan biến, họ cảm thấy mệt mỏi. Nhưng ngay cả lúc đó, họ vẫn không chịu ăn năn (Ngươi đã mệt nhọc vì đường dài, mà chưa bao giờ nói: “Ấy là vô ích!” (BHĐ)).

B.Đức Chúa Trời mô tả cách Ngài đối xử với dân sự không vâng lời Ngài.

1.(11-13) Sự kiên nhẫn của Đức Chúa Trời đối với dân Ngài đã đến hồi kết.

a.11Vậy thì ngươi kiêng ai? ngươi sợ ai, nên mới nói dối, nên mới không nhớ đến ta, và không lo đến sự đó? Ở đây, Chúa đối mặt với sự thật rằng dân sự của Ngài không kính sợ Ngài, mà lại kính sợ một ai đó hoặc một điều gì khác. Chúa nói họ cũng Không để Ta trong lòng ngươi?(BD2002): Mối quan hệ hời hợt của họ xuất phát từ việc coi thường Đức Chúa Trời và thiếu sự kính trọng đối với Ngài.

b.11bCó phải tại lâu nay ta làm thinh mãi, nên ngươi không kính sợ ta chăng?  Tại sao dân sự của Đức Chúa Trời lại thiếu lòng kính trọng đối với Ngài? Một phần là vì Ngài đã tỏ lòng thương xót và không trừng phạt tội lỗi của họ ngay lập tức. Họ đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, vốn là điều thường thấy ở loài người sa ngã: họ nhầm lẫn lòng thương xót và sự nhẫn nại của Đức Chúa Trời với sự yếu đuối hay thiếu quyết tâm.

c.12 Nầy, chính ta sẽ rao sự công bình ngươi, mọi việc ngươi làm đều là không ích cho ngươi.: Dân sự của Đức Chúa Trời đã không tin cậy nơi Ngài; còn những điều họ đặt niềm tin vào — đó là chính bản thân họ và các thần tượng của họ không thể giúp họ. “13 Khi ngươi sẽ kêu, hết thảy các thần mà ngươi đã nhóm họp (BHĐ: tập hợp) hãy giải cứu ngươi! Gió sẽ đùa các thần ấy đi, một cái thở là làm mất hết thảy“. Các thần tượng của họ quá yếu đuối và bất lực đến nỗi “Một hơi thở sẽ lùa chúng đi tất cả” (BHĐ).

d.13bNhưng kẻ nào ẩn náu nơi ta, sẽ hưởng đất nầy, và được hòn núi thánh của ta làm cơ nghiệp: Đây là sự tương phản với những kẻ đã lìa xa Đức Chúa Trời. Tin cậy Đức Giê-hô-va làm cho một người được an toàn, trong khi tin cậy vào bản thân hoặc vào các thần tượng sẽ dẫn đến sự hủy diệt.

2.(14) Một chướng ngại vật đã được loại bỏ.

a.14Người sẽ nói rằng: Hãy đắp đường, hãy đắp đường! Câu này không mô tả việc đặt chướng ngại vật cản đường những ai đến với Đức Chúa Trời. Thay vào đó, sử dụng cùng hình ảnh như Ê-sai 35:8, mô tả một đại lộ, một đường cái dành cho dân sự Đức Chúa Trời, tức là một con đường được nâng cao vượt qua mọi chướng ngại vật. Cụm từ hãy “đắp đường” cao lên ám chỉ việc xây dựng con đường này, để dân sự Đức Chúa Trời có thể trở về với Ngài mà không gặp trở ngại.

Ê-sai 35: 8 Tại đó sẽ có một đường cái, và một lối gọi là đường thánh. Kẻ nào ô uế sẽ không được đi qua; song nó sẽ dành cho những người được chuộc. Ai đi trong đường đó, dầu khờ dại cũng không lầm lạc.

b.14bHãy ban cho bằng! Hãy cất lấy sự ngăn trở khỏi đường dân ta! Bất cứ điều gì cản trở chúng ta đến với Chúa đều phải được cất đi. Trong những câu sau, Đức Giê-hô-va giải quyết những chướng ngại vật đó.

3.(15-21) Đức Chúa Trời chỉ ra con đường dẫn đến  bình anh và sự phục hồi.

a.15Đấng cao cả, ở nơi đời đời vô cùng, danh Ngài là Thánh, có phán như vầy: Ta ngự trong nơi cao và thánh, với người có lòng ăn năn đau đớn và khiêm nhường, đặng làm tươi tỉnh thần linh của những kẻ khiêm nhường, và làm tươi tỉnh lòng người ăn năn đau đớn: Để được hòa thuận với Đức Chúa Trời, điều đầu tiên cần làm là hiểu sự oai nghiêm vĩ đại của Ngài. Đức Giê-hô-va giới thiệu chính Ngài với dân Ngài bằng những danh hiệu phản ánh sự oai nghiêm vĩ đại của Ngài và mong đợi dân Ngài đáp lại Ngài như một Đức Chúa Trời vinh quang như vậy.

b.Để làm sống lại tinh thần của người khiêm nhường: Mặc dù Đức Chúa Trời là Đấng Cao Cả và Chí Cao, và ngự ở nơi cao và thánh, nhưng đồng thời Ngài sẽ sống với loài người – với những người có tinh thần ăn năn, thống hối và khiêm nhường. Đây là điều thứ hai để trở nên công bình trước mặt Đức Chúa Trời: ăn năn, thống hối và khiêm nhường trước Đức Chúa Trời của sự uy nghi lớn lao.

c.câu 16-17: 16 Ta chẳng muốn cãi lẽ đời đời, cũng chẳng tức giận mãi mãi; vì thần linh sẽ mòn mỏi trước mặt ta, và các linh hồn mà ta đã dựng nên cũng vậy. 17 Ấy là vì tội tham lam của nó mà ta giận, và đánh nó. Trong cơn giận, ta đã ẩn mặt ta với nó; nhưng nó cứ trở lui đi, theo con đường của lòng mình: Điều thứ ba cần hiểu để làm đúng với Đức Chúa Trời là tình yêu thương vĩ đại của Ngài. Tại đây, Đức Giê-hô-va bày tỏ lòng thương xót đối với dân Ngài, đồng thời hứa sẽ tha thứ và không giận dữ mãi mãi. Dù Đức Chúa Trời đã răn dạy dân Ngài, nhưng giờ đây Ngài phán: “18 Ta đã xem thấy đường lối nó, ta sẽ chữa lành cho; sẽ dắt đưa và thưởng cho nó sự yên ủi, cùng cho những kẻ lo buồn với nó.”

d.19Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta dựng nên trái của môi miếng: bình an, bình an cho kẻ ở xa cùng cho kẻ ở gần; ta sẽ chữa lành kẻ ấy: Trong lòng thương xót của Ngài, Đức Chúa Trời mời gọi mọi người đến với bình an – cả kẻ ở xa kẻ ở gần. Mỗi người đều có thể nhận được shalom của Thiên Chúa, điều này không chỉ đơn thuần là sự vắng bóng của sự thù địch; đó là món quà của sự an lành quý giá.

i.Trong Ê-phê-sô 2:17, Phao-lô nói về việc Chúa Giê-su đã thực hiện lời hứa này một cách trọn vẹn: “Ngài lại đã đến rao truyền sự hòa bình cho anh em là kẻ ở xa, và sự hòa bình cho kẻ ở gần“. Như được tiết lộ qua Phao-lô, Đức Chúa Trời cho thấy rằng người ở xa ám chỉ đến dân Ngoại, trong khi người ở gần là người Giu-đa. Cả hai đều có thể đến với sự bình an, thông qua việc nhận được món quà của Đức Chúa Trời qua Chúa Giê-xu.

e.20Song những kẻ ác giống như biển đương động, không yên lặng được, thì nước nó chảy ra bùn lầy. 21 Đức Chúa Trời ta đã phán: Những kẻ gian ác chẳng hưởng sự bình an: Ngược lại với những người trở về với Đức Chúa Trời, kẻ ác vẫn không có sự bình an. Lòng thương xót lớn lao của Chúa dành cho con người – nhưng nó phải được đón nhận.

i.“Tâm trí kẻ ác không yên nghỉ, liên tục bị thúc giục và dày vò bởi những ham muốn và đam mê của riêng mình, và với nỗi kinh hoàng về tội lỗi của họ, cùng với sự sợ hãi trước sự trừng phạt của Thượng Đế – điều mà họ đáng phải chịu và sắp ập xuống đầu họ. ” (Poole)

ii.Ê-sai 57:20-21 là một ví dụ điển hình về cách mà biển được coi là một nơi nguy hiểm, tối tăm, đầy biến động, không yên trong tâm trí của người Giu-đa cổ đại. Chẳng có gì ngạc nhiên khi trong trời mới và đất mới, không còn biển nữa. Khải Huyền 21:1 Đoạn, tôi thấy trời mới và đất mới; vì trời thứ nhất và đất thứ nhất đã biến đi mất, và biển cũng không còn nữa.

Nguồn: https://enduringword. com/bible-commentary/isaiah-57/

xem thêm:

Biển Không Còn Nữa (Khải huyền 21:1)

https://susangthat.com/2026/05/16/e-sai-57bien-khong-con-nua/

Vật Liệu Vỡ Vụn.

https://susangthat.com/2026/05/16/e-sai-5715-vat-lieu-vo-vun/

Ê-sai 57 Sự Chiến Thắng Của Ân Điển Trước Sự Bất Trung Và Sự Thờ Thần Tượng.

https://susangthat.com/2026/05/16/e-sai-57-su-chien-thang-cua-an-dien-truoc-su-bat-trung-va-su-tho-than-tuong/

Chìm Sâu Trong Bùn

https://susangthat.com/2026/05/16/e-sai-57-chim-sau-trong-bun/