Làm Điều Đó Anh Em Sẽ Không Hề Vấp Ngã

Làm Điều Đó Anh Em Sẽ Không Hề Vấp Ngã (2Phi-e-rơ 1:10)

Wenn Ihr Diese Dinge Tut, Werdet Ihr Niemals Zu Fall Kommen

Chúng ta vừa được học bài học của Giô-na, trên góc nhìn đức tin chất lượng. Trong hướng này, mở ra cho chúng ta các bài học trong thư tín Tân ước về đứng vững vàng trong đức tin.

Có lần tôi nghe rằng chỉ có một số nước mới có kỹ nghệ luyện thép dùng cho động cơ cánh quạt máy bay, chịu nhiệt độ cao, bền, nhẹ. Đó là điều chúng ta có thể liên hệ với đời sống đức tin, vì sao sự dạy dỗ lành mạnh quan trọng, và là điều kiện không thể thiếu để học biết Toàn bộ ý muốn của Đức Chúa Trời. Sự dạy dỗ lành mạnh là hàng hiếm (Ma-thi-ơ 24:4).

1) TOÀN BỘ Ý MUỐN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI.

Công vụ 20: “20 Anh em biết tôi chẳng trễ nải rao truyền mọi điều ích lợi cho anh em, chẳng giấu điều chi hết, lại biết tôi đã dạy anh em hoặc giữa công chúng, hoặc từ nhà nầy sang nhà kia, 21 giảng cho người Giu-đa như cho người Gờ-réc về sự ăn năn đối với Đức Chúa Trời, và đức tin trong Đức Chúa Jêsus là Chúa chúng ta… 27 Vì tôi không trễ nải một chút nào để tỏ ra cho biết hết thảy ý muốn của Đức Chúa Trời.” (các bản tiếng việt còn dịch là: mạng lệnh, ý định, ý chỉ, chỉ định, điều hoạch định>chương trình). Sự dạy dỗ của Chúa không rời rạc, mà Thi thiên 119:160 dạy rằng: “Sự tổng cộng lời của Chúa là chân thật, Các mạng lịnh công bình của Chúa còn đời đời.”

Đó cũng là lý do chúng ta có mặt ở đây hôm nay. Đó là lý do để Chúa Giê-xu ngự ở giữa chúng ta, khi hai ba người nhóm nhau lại. Đó là lý do Ngôi Lời Kinh Thánh quan trọng và còn lại đời đời, dù cho mọi thứ đã và sẽ qua đi.

Thật ra, xin Chúa cho hôm nay chúng ta học tiếp phần 2 bài tuần trước. Giô-na là tiên tri của Đức Chúa Trời, ông chỉ có rắc rối duy nhất là không thể yêu được kẻ thù của ông. Cho nên dẫn đến hệ quả là Giô-na rất tức giận khi thấy kẻ thù được phước. Đôi khi chúng ta thấy mình rất tức giận ai đó vì họ sai, có lẽ lý do là vì không yêu người đó, mình nên ăn năn vì kiêu ngạo, thiếu tình yêu thương với người đó, thay vì đi phán xét, sửa sai họ.

Giô-na không có vấn đề về đức tin, nhưng ông thiếu một số PHẨM CHẤT CỦA CHÚA đó là sự tha thứ, mà nguồn gốc đó là từ tình yêu thương đối với những người mình không thích, và để chấp nhận thương xót, nhân từ đối với họ.

Nhưng chính những phẩm chất ông đang thiếu đó khiến cho ông phải ngã nhào vào bụng cá kình. Những bài học sống văn hóa về đối nhân xử thế, hạ mình, chín bỏ làm mười, chỉ là những bài học khôn ngoan dưới đất. Khi Giô-na nhận mạng lệnh của Chúa, điểm yếu chí mạng đó lộ tẩy, sự khôn ngoan đời này không giúp ông vâng lời Chúa. Nếu chúng ta bước đi trong ý muốn Đức Chúa Trời, thì thử thách sẽ xảy ra. Nhưng đó là tin tốt. Nếu bạn muốn có vàng thật, thì phải luyện lọc nó. Người luyện kim sẽ cho vàng trong lửa để gạn lọc, rất nhiều lần, cuối cùng khi thấy hình ảnh mình rõ mồn một trên vàng nóng chảy óng ánh đó, thì đó là lúc vàng 24k đã luyện xong. Không ai muốn sống một cuộc đời vô nghĩa. Hà nam (làng Vũ đại) có món cá kho nồi đất nổi tiếng. Người thợ nặn chiếc nồi đất để dùng cho mục đích đó. Mục đích của cái nồi do người thợ sắp đặt, không cái nồi nào lại nói: ông nặn tôi vừa vừa thôi, đừng nung nóng quá, tôi không chịu nổi đâu.

Chúng ta chỉ có một cuộc đời, và chỉ khi chúng ta sống đúng theo ý muốn Chúa mới thực sự ý nghĩa. Vì quan trọng nên Chúa Giê-xu nhắc nhở chúng ta trong lời cầu nguyện hàng ngày, xin ý Cha được nên (Ma-thi-ơ 6:10).

Chúng ta có muốn tìm biết và được ở trong ý muốn Chúa không, có muốn như là cái bình đầu phục trong tay người thợ gốm không ? Nếu có như vậy chúng ta hãy bắt đầu.

2) ĐỨC TIN-HY VỌNG-TÌNH YÊU THƯƠNG.

Đức tin bắt đầu từ khi một con cái Chúa được tái sinh (Giu-đe 1: 3). Người đó bắt đầu có đức tin như con trẻ vào Đức Chúa Trời, với tình yêu ban đầu. Không ngoại lệ, đức tin thật luôn trải qua thử thách, như chính cuộc sống vậy.

Tuần trước chúng ta đã cùng đọc trong 2Phi-e-rơ 1: 5-7; hôm nay chúng ta xem tiếp trong câu 8-11: “8 Vì nếu các điều đó có đủ trong anh em và đầy dẫy nữa, thì ắt chẳng để cho anh em ở dưng hoặc không kết quả trong sự nhận biết Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta đâu. 9 Nhưng ai thiếu những điều đó, thì thành ra người cận thị, người mù; quên hẳn sự làm sạch tội mình ngày trước. 10 Vậy, hỡi anh em, hãy chú ý cho chắc chắn về sự Chúa kêu gọi và chọn lựa mình. Làm điều đó anh em sẽ không hề vấp ngã; 11 dường ấy, anh em sẽ được cho vào cách rộng rãi trong nước đời đời của Đức Chúa Jêsus Christ là Chúa và Cứu Chúa của chúng ta.”

Sắt, khi thêm 10,5% Chrome vào, sẽ thành thép không rỉ, …thêm Nicken sẽ chịu bền trong nước biển… Một số thép đặc biệt cho động cơ máy bay, mà chỉ một số nước có kỹ nghệ đặc biệt mới luyện được. Thì đức tin chúng ta cũng như vậy, Chúa ban cho chúng ta đức tin được cứu rỗi, và chúng ta cần gìn giữ, nuôi dưỡng và bảo vệ nó bằng dinh dưỡng tốt.

Bài học Giô-na nhắc nhở chúng ta không bỏ cuộc trong thử thách, mà sau khi đã biết ý Chúa, thì hãy bám chặt vào đó. Chúng ta phải làm quyết định, làm sự lựa chọn này mỗi ngày: Hoặc lên chuyến tàu đi Ta-rê-si, như Giô-na, hoặc là vác thập tự giá, vâng lời Chúa. Câu chuyện của chuyến tàu Ta-rê-si, là những ai chạy trốn ý muốn Chúa, bạn nghĩ tàu đó ít người hay đông người? Đó là chuyến tàu của những ai biết ý muốn Chúa nhưng chạy trốn, vì yêu xác thịt, yêu thế gian hơn là yêu Đức Chúa Trời. Giô-na không muốn phản loạn, nhưng điều ông đang thiếu điều gì đó, chỉ có Chúa mới đáp ứng cho. Điều đó minh chứng cho sự thật rằng, dưới trời này không có sự cứu rỗi trong Đấng nào khác. Ngoài Chúa Giê-xu chúng ta không làm chi được (Giăng 15:5). Ngoài ý muốn Chúa, cuộc đời chúng ta vô nghĩa hoàn toàn. Ma-thi-ơ 10: 28-31 “28 Đừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Đấng làm cho mất được linh hồn và thân thể trong địa ngục. 29 Hai con chim sẻ há chẳng từng bị bán một đồng tiền sao? Và ví không theo ý muốn Cha các ngươi, thì chẳng hề một con nào rơi xuống đất. 30 Tóc trên đầu các ngươi cũng đã đếm hết rồi. 31 Vậy, đừng sợ chi hết, vì các ngươi quí trọng hơn nhiều con chim sẻ.” Cũng như Ngài biết chúng ta có bao nhiêu điểm yếu chí mạng (nếu không có nguy cơ phạm tội, nếu xác thịt bị triệt tiêu vĩnh viễn, chúng ta đã không cần vác thập tự giá làm gì).

Vì số phận chúng ta trong Lời Kinh Thánh, nên con cái Chúa không cần phải xem tử vi, bói toán để biết tương lai. Mọi sự đều nằm trong Ý Đức Chúa Trời.

Trong lần về Việt Nam, có người bà con kể cho tôi bao nhiêu chuyện đúng về tâm linh, và hỏi tôi tin không ? câu trả lời nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: tôi không tin! Khi hỏi tại sao, tôi trả lời: Có nhiều sự thật, nhưng chỉ có một chân lý. Tin thế nào, sẽ thành thế đó, “có thờ có thiêng, có kiêng có lành”, Vấn đề là chúng ta tin số phận chúng ta trong tay ai? Hoặc trong Chúa Giê-xu Christ, Đấng Cứu Chuộc chúng ta khỏi tội lỗi, hay trong tay thầy bói, cô đồng nào.

Kinh Thánh nói về câu chuyện Ba-la-am, ông biết ý Đức Chúa Trời, nhưng ông đã ngã vì không có đạo đức bởi tham tiền và danh vọng. Chỉ Kinh Thánh và Lời Chúa mới an toàn cho chúng ta, chỉ có Chúa mới tốt thật với chúng ta.

Kinh Thánh có nói về mỗi người tin. Hê-bê-rơ 10: “7 Tôi bèn nói: Hỡi Đức Chúa Trời, nầy tôi đến – Trong sách có chép về tôi – Tôi đến để làm theo ý muốn Chúa.”

Khi chúng ta chú ý “chắc chắn về sự Chúa kêu gọi và chọn lựa mình. Làm điều đó anh em sẽ không hề vấp ngã” (2Phi-e-rơ 1:10). Có nghĩa là chúng ta ở trong Đấng Christ. Làm thế nào để chúng ta ở trong Đấng Christ. Tất cả mọi người đều phạm tội, đều đã ngã trong A-đam thứ nhất. Ở trong Đấng Christ là làm theo điều Chúa Giê-xu dạy, giữ điều răn của Chúa Giê-xu: trong đó có yêu thương nhau.

Có một sự thịnh nộ, Chúa sắp sửa giáng xuống Ni-ni-ve. Chỉ còn vấn đề thời gian mà thôi. Chúa sai sứ giả Ngài đi báo cho họ biết điều đó. Không phải chúng ta chỉ học bài học Giô-na để khi vào hoàn cảnh đó, chúng ta không hành động giống như ông, mà còn đúng hơn là chúng ta biết tại sao ông lại hành động như vậy, có lẽ điểm son ở Giô-na là đã không giấu dốt. Giô-na không sợ mất sĩ diện. Ông dám nói thật, để chúng ta thấy: 1)đức tin ông thiếu một số phẩm chất; 2)Ông nằm trong số những người mong chờ sự hiện đến của Đấng Christ. Đức Chúa Trời ban sự cứu rỗi cho người chân thật.(Thi thiên 15:2).

Ma-thi-ơ 13:17 “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, có nhiều đấng tiên tri, nhiều người công chính đã ước ao thấy điều các ngươi thấy, mà chẳng được thấy; ước ao nghe điều các ngươi nghe, mà chẳng được nghe.” Chỉ sau công việc đã xong của Đấng Christ, những thư tín Tân ước mới được mở ra cho chúng ta: sự dạy dỗ mở rộng, chuyên sâu về những điều Chúa Giê-xu đã làm và dạy trong Tân ước: dạy về đức hạnh của Đức Chúa Trời, bông trái Đức Thánh Linh, giữ vững đức tin, bước đi trong Ân điển, tình yêu thương, sự hoạt động trong Hội Thánh, tức là thân thể Đấng Christ,…

Phao-lô biết chắc chắn sự Chúa kêu gọi và chọn lựa ông, điểm khác biệt là ông không chọn chuyến tàu đi Ta-rê-si như Giô-na: trong Công vụ 21 viết về người tiên tri tên là A-ga-bút ở xứ Giu-đê đến nói tiên tri cho Phao-lô. “11 Người đến thăm chúng ta, rồi lấy dây lưng của Phao-lô trói chân tay mình, mà nói rằng: Nầy là lời Đức Thánh Linh phán: Tại thành Giê-ru-sa-lem, dân Giu-đa sẽ trói người có dây lưng nầy như vậy, mà nộp trong tay người ngoại đạo…13Nhưng người trả lời rằng: Anh em làm chi mà khóc lóc cho nao lòng tôi? Vì phần tôi sẵn lòng chẳng những để bị trói thôi, lại cũng sẵn lòng vì danh Đức Chúa Jêsus chịu chết tại thành Giê-ru-sa-lem nữa.” Trong lúc này Phao-lô hoàn toàn có lý do để không lên Giê-ru-sa-lem. Nhưng bộ ý chỉ Đức Chúa Trời là chân lý, không phải một vài khía cạnh riêng biệt. Phao-lô biết chắc Chúa Giê-xu kêu gọi ông ra sao. Nhiệm vụ ông là gì, Chúa không hứa là khi làm xong ý muốn Chúa thì ngươi sẽ thọ 100 tuổi. Ý muốn Chúa cho mỗi người là tuyệt đối và tối hậu, đó phải là cuộc chạy của Phao-lô, là sự đánh trận đức tin của ông, và cũng hãy là của chúng ta.

Sự kiện 21 người tử đạo, trong đó có 1 người Ghana, bị chém đầu vào 15 tháng 2, 2015 tại Lybia. Họ đều còn trẻ. Một người vợ trẻ với con nhỏ trả lời phỏng vấn rằng đừng buồn, mà vui mừng vì chồng tôi và cha chúng nó đã làm rạng danh Chúa, mà không chối danh Ngài. Còn người da đen Ghana, khi được thả đã từ chối đi, mà ở lại cùng và chịu chết chung với 20 người kia. Chúng ta có hiểu được ý muốn Chúa cho mình không ?

Điều khó nhất, cần nhất, cấp bách nhất cho mỗi chúng ta là nhận biết ý muốn Chúa cho cuộc đời mình. Đó cũng là lý do chúng ta có mặt ở đây. Phao-lô đã nhận biết ý muốn đó và ông quyết tâm theo đuổi cuộc chạy đến cuối cùng.

Không có gì sai khi sống thọ, sống khỏe, sống vui… Nhưng “19 Nếu chúng ta chỉ có sự trông cậy trong Đấng Christ về đời nầy mà thôi, thì trong cả mọi người, chúng ta là kẻ khốn nạn hơn hết.” (1Cô-rinh-tô 15:19).

Phao-lô viết điều này khi nói về sự sống lại đời sau. Lý do ông từ bỏ mọi sự là vì sự trông đợi vào sự sống lại. Có một sự trông đợi hạnh phước, sự trông mong đó phải là nguồn cảm hứng, là khát vọng, là điều nung nấu và cháy trong chúng ta. Nếu không có điều này, là có điều gì đó rất không ổn. Trapp nói rằng Phao-lô có thể viết điều này “ “Bởi lẽ, không một ai trong nơi địa ngục từng phải chịu đựng nhiều hơn những gì các thánh đồ đã chịu đựng.”

Tít 2: “¹³đang khi trông đợi niềm HY VỌNG PHƯỚC HẠNH và sự xuất hiện vinh quang của Đức Chúa Trời vĩ đại, là Đấng Cứu Thế của chúng ta, Chúa Cứu Thế Giê-su.” Bản truyền thống dịch là “trông cậy hạnh phước”, khi Phao-lô nói về Chúa Giê-xu tái lâm.

Cơ đốc nhân có niềm HY VỌNG VỀ SỰ VINH HIỂN Cô-lô-se 1: 27 “Vì Đức Chúa Trời muốn khiến họ biết sự giàu vinh hiển của sự mầu nhiệm đó ở giữa dân ngoại là thể nào, nghĩa là Đấng Christ ở trong anh em, là sự trông cậy về vinh hiển”

Nghĩa là Chúa phục hồi chúng ta, như dân Israel chứng kiến sự vinh hiển trên lều tạm, sự Chúa ở cùng, thì chúng ta cũng được 1)phục hồi bởi quyền năng phục sinh của Chúa Giê-xu. Và 2)trông chờ sự vinh hiển ngày tương lai.

Tác giả bài hát lạ thay ân hồng Chúa, vốn có đời sống trụy lạc, của thủy thủ, khi bị chìm tàu, ông đã cầu nguyện và hứa nguyện rằng, nếu Ngài cứu ông, thì ông sẽ dâng cuộc đời cho Ngài, à chúng ta biết bài hát ngày nay: được hát cho cả đám cưới, lẫn đám tang. Có quyền năng Chúa phục sinh trong đó.

Có ai tin Chúa mà vẫn cứ còn mãi xấu tính không ? có ai tin Chúa mà vẫn luôn tuồng (nghiện cái gì đó), không tự chủ được mình, bí quyết của sự tự chủ, là để Chúa là Chúa trong cuộc đời tôi. Có ai tin Chúa mà vẫn sĩ diện, giấu dốt không, có ai tin Chúa mà hay tưng tửng, đồng bóng, sáng nắng chiều mưa, …. Chuyến tàu Ta-rê-si của Giô-na có lẽ còn trống chỗ. May phước cho Giô-na ông gặp bão biển. Gióp 36: “15 Đức Chúa Trời dùng sự hoạn nạn mà cứu kẻ bị hoạn nạn, và nhờ sự hà hiếp mà mở lỗ tai của người.”

Hê-bê-rơ 9:27-28  “Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét. cũng vậy, Đấng Christ đã dâng mình chỉ một lần đặng cất tội lỗi của nhiều người; Ngài lại sẽ hiện ra lần thứ hai, không phải để cất tội đi nữa, nhưng để ban sự cứu rỗi cho kẻ chờ đợi Ngài.” Chúa đến lần đầu để cứu tội nhân, Ngài tái lâm cho người mong đợi Ngài. Sách nhã ca nói về câu chuyện tình yêu mong chờ người yêu. Chinh phụ ngâm nói về người vợ chờ chồng từ chiến trường. Sự chờ đợi, là nét đẹp của nhân cách. Trẻ con thường không chờ được lâu.

3) Bầu Không Khí Ngày Nay, Chúng Ta Đang Ở Đâu.

Người tin Chúa có sự mong đợi khác hẳn. Người không tin, hưởng lạc đời này, sống hạnh phúc, niềm vui dù là bất tận, cũng là tất cả những gì họ biết chỉ trong cõi đời này mà thôi. Nhưng người tin Chúa có sự trông đợi hạnh phước (Tít 2:13), nghĩa là ngày gặp Đấng Cứu Chuộc của linh hồn tôi.

Con heo ăn quả rơi từ trên xuống, xong nói ủi tìm dưới đất, tưởng quả từ đó mà có. Sự mong đợi của chúng ta từ trên cao, chúng ta đừng yêu thích những điều thế gian yêu. IGiăng 2:16-17 ” 16 Vì mọi sự trong thế gian, như sự mê tham của xác thịt, mê tham của mắt, và sự kiêu ngạo của đời, đều chẳng từ Cha mà đến, nhưng từ thế gian mà ra.17 Vả thế gian với sự tham dục nó đều qua đi, song ai làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời thì còn lại đời đời.” Bầu không khí ở một số nơi rất bị ô nhiễm, bụi mù, thấy có hóa chất trong nước mưa, không khí. Bầu không khí thuộc linh ngày nay như thế nào ? giả sử Sứ đồ Phao-lô hay Sứ đồ Giăng có mặt ngày nay, ông sẽ nhận xét như thế nào ? Chắc chắn họ càng khẳng định điều Chúa Giê-xu dạy và báo trước về ngày cuối cùng: tình yêu thương sẽ nguội lạnh, 2Ti-mô-thê 3: 1-5 1 Hãy biết rằng trong ngày sau rốt, sẽ có những thời kỳ khó khăn. 2 Vì người ta đều tư kỷ, tham tiền, khoe khoang, xấc xược (kiêu ngạo), hay nói xấu (phạm thượng, lộng ngôn), nghịch cha mẹ (không vâng lời cha mẹ), bội bạc (vô ơn bạc nghĩa; ly dị, không giao ước), không tin kính (bất khiết, không tôn trọng thần thánh, vô đạo), 3 vô tình (không tình nghĩa, vô cảm), khó hòa thuận (không thể hòa thuận), hay phao vu (hay nói xấu, vu khống), không tiết độ (trụy lạc, ngông cuồng, buông tuồng, without self-control, unbeherrscht), dữ tợn (tàn bạo, hung dữ, xu hướng bạo lực), thù người lành (không yêu mến, ghét điều lành), 4 lường thầy phản bạn(bội bạc, phản bội, phản phúc), hay nóng giận (liều lĩnh, ngang bướng, bốc đồng, nông nổi, ngông cuồng), lên mình kiêu ngạo (tự phụ, tự cao tự đại | tư tưởng cao quá lẽ), ưa thích sự vui chơi hơn là yêu mến Đức Chúa Trời, 5 bề ngoài giữ điều nhân đức (tinh kính tỏ vẻ có đạo, mà không sống đạo), nhưng chối bỏ quyền phép của nhân đức đó (tinh kính). Những kẻ thể ấy, con hãy lánh xa đi.

Kinh Thánh dạy rằng chúng ta có sự chờ đợi hạnh phước:

Những niềm tin sai lạc, mê tín là gì? Đó là đức tin thiếu sự hiểu biết trong lời Kinh Thánh, thiển cận, tin vào siêu năng lực từ một vật, sự kiện nào đó: như quạng mạng nhện, đi thấy chim sa, cá nhảy, phong thủy. Nói tóm lại là thờ thần tượng.

Kinh Thánh dạy không có kiếp sau, không có luân hồi. Tên cướp bên thập tự giá Chúa Giê-xu, không có công đức, không tu luyện đủ để vào Thiên đàng, mà hắn chỉ tin Đấng Christ, Ngài vô tội, công bình, và Ngài là Đấng Trung Bảo, đưa hắn vào Thiên đàng. Hắn đúng là to gan, trong nghĩa tích cực. Trong nghĩa này thì Đa-vít cũng vậy. Người chân thật, không giả hình, không hâm hẩm có phẩm chất đó. Kẻ thù của nó là sợ mất sĩ diện, tỏ ra bên ngoài thuộc linh hơn là mình vốn có, đến khi cái kim lâu ngày không giấu được nữa…

Cơ đốc nhân có thể thiếu hiểu biết trong đức tin: không chấp nhận người khác đức tin với mình: chúng ta khác nhau về xuất xứ văn hóa, về cách thức cầu nguyện, thói quen vô thức chúng ta nghĩ là thánh cho Chúa. Một số loại bài hát cho là được xức dầu, một số phong cách thể hiện mới là mạnh mẽ… và còn hiểu sai, vì được dạy sai, nói không xứng đáng về Đức Chúa Trời, về Đức Thánh Linh, về sự xức dầu, tất cả đó là do thiếu hiểu biết. (Ô-sê 4:6) Phao-lô luôn nhắc nhở người Cô-rinh-tô, Cô-lô-se, Ga-la-ti, Rô-ma,… cần phải vượt qua rào cản đó Rô-ma 14: 1 Hãy bằng lòng tiếp lấy kẻ kém đức tin, chớ cãi lẫy về sự nghi ngờ. | BD2002: Hãy tiếp nhận người yếu đức tin, đừng lên án những vấn đề không biết chắc.

Những sự mong ngóng, trông chờ Chúa, và hiệp thông với anh chị em trong thân thể Đấng Christ, là dấu hiệu của tình yêu thương của Đức Chúa Trời cảm động lòng chúng ta.

Chúng ta đang nói về chất lượng đức tin, rất liên hệ với sự hy vọng và tình yêu thương. 1Cô-rinh-tô 13: 13 “Nên bây giờ còn có ba điều nầy: Đức tin, sự trông cậy, tình yêu thương; nhưng điều trọng hơn trong ba điều đó là tình yêu thương”

Trong cấu trúc ngữ pháp bản hy lạp gốc, thì động từ “còn” ở số ít, với một chủ ngữ ghép, ĐỨC TIN-HY VỌNG-TÌNH YÊU THƯƠNG ba là một. Phao-lô muốn chúng ta hiểu rằng ĐỨC TIN-HY VỌNG-TÌNH YÊU THƯƠNG CÓ CÙNG BẢN CHẤT, gắn liền với nhau, không thể tồn tại thiếu nhau, và chúng vẫn còn lại ngay cả ở Thiên đàng, không mất đi. Phao-lô tiết lộ: điều cao trọng nhất đó là tình yêu thương.

Vậy không thể nói về đức tin mà không nói về sự trông đợi, về hy vọng. (Hê-bê-rơ 11:1) có ai yêu mà không mong ngóng hay không? Chúng ta mong đợi gì? Thi thiên 39:7 Hỡi Chúa, bây giờ tôi trông đợi gì? Sự trông cậy tôi ở nơi Chúa.” Tất cả mọi sự mong đợi khác đều không an toàn.

Phao-lô nói điều cao đẹp nhất trong ba điều đó là tình yêu thương. Bản tính Đức Chúa Trời là tình yêu thương. Những cái mà ngày nay gọi là tình yêu, có thể làm dạt dào cảm xúc tích cực, nhưng đó không phải là tình yêu thương của Kinh Thánh.

Cựu ước có cho chúng ta thấy dấu vết sự yêu thương của Chúa không ? tuần trước chúng ta đã tìm thấy trong Xuất Ê-díp-tô ký 34: 6-7, trước khi ngón tay Đức Chúa Trời viết lên bảng đá luật pháp, từ hai bảng trắng mà Môi-se đưa trình lên Chúa, Ngài giới thiệu Ngài là Đức Chúa Trời “nhân từ, thương xót, chậm giận, đầy dẫy ân huệ và thành thực, 7 ban ơn đến ngàn đời, xá điều gian ác, tội trọng, và tội lỗi; nhưng chẳng kể kẻ có tội là vô tội, và nhân tội tổ phụ phạt đến con cháu trải ba bốn đời” (Xuất Ê-díp-tô ký 34:6-7)

Chữ sự hy vọng (34+56) dẫn chúng ta đến đức tin (247x Pistis 4102 + 68 x Pistos 4103 = 315x)

Chữ đức tin (315x trong Tân ước), dùng cho 3 ý nghĩa. Đức tin, trung thành, trung tín, chung thủy (Ga-la-ti 5:22 bông trái Đức Thánh Linh trung tín)

Chữ sự hy vọng 130 lần xuất hiện trong Kinh Thánh (riêng trong Tân ước là 90 lần | của hai từ (elpizō, G1679, 34x & elpis, G1680, 56x)

Chỉ riêng chữ tình yêu thương agape đã được nhắc đến hơn 311 lần trong Tân ước.

Sự liên hệ với nhau trong cuộc sống thể hiện cách chúng ta bước đi trong đức tin (2Cô-rinh-tô 5:7), bước đi trong tình yêu thương (Ê-phê-sô 5:2), bước đi trong Đức Thánh Linh (Ga-la-ti 5: 16, 26), bước đi trong sự sáng (Rô-ma 13:13; Ê-phê-sô 5:8), bước đi trong Đấng Christ (Cô-lô-se 2:6)

Nếu chúng ta tin Đức Chúa Trời là Đấng tể trị mọi hoàn cảnh, không gì xảy ra là ngẫu nhiên. Bạn không ngẫu nhiên có mặt ở đây. Thì nghịch cảnh cũng không ngoài ý muốn Chúa. Hãy đứng vững trong đức tin để đối diện. Thử thách là điều không thể tránh khỏi. Chỉ qua thử thách, chúng ta mới học được sự bền bỉ, sự hạ mình xuống, sự cố gắng làm đẹp lòng Chúa (tin kính), yêu thương anh chị em, những lúc không thể. Nếu không yêu thương anh chị em được, thì nếu nói yêu Đức Chúa Trời là nói dối (1 Giăng 3: 15 Ai ghét anh em mình, là kẻ giết người; anh em biết rằng chẳng một kẻ nào giết người có sự sống đời đời ở trong mình; 4:  20 Ví có ai nói rằng: Ta yêu Đức Chúa Trời, mà lại ghét anh em mình, thì là kẻ nói dối; vì kẻ nào chẳng yêu anh em mình thấy, thì không thể yêu Đức Chúa Trời mình chẳng thấy được*.)

Kết luận: Như vậy nếu chất lượng đức tin chúng ta không được bồi dưỡng thêm trong hoạn nạn, sẽ thiếu những tố chất cho Thiên đàng. Đó là lý do các Sứ đồ dạy chúng ta hãy vui mừng trong hoạn nạn và thử thách (1Phi-e-rơ 4:13; Gia-cơ 1:2; Philip 3:10). Vì công việc Chúa Giê-xu đã xong, Ngài là cái neo phía trong màn, Hy vọng vào Chúa là chắc chắn, tình yêu thương Ngài còn đến đời đời.

Mong rằng bài học này giúp chúng ta hạ mình hơn, để sống, bước đi trong đức tin, hy vọng và yêu thương, không lấy nghe làm đủ. Để bớt ảo tưởng hơn: ảo tưởng mình đứng (1Cô-rinh-tô 10:12), ảo tưởng mình biết điều gì (1Cô-rinh-tô 8:2), ảo tưởng là tin Chúa mà miệng lưỡi không cầm giữ… (Gia-cơ 1:26)

1Cô-rinh-tô 8:2 “Nếu có ai tưởng mình biết điều gì, thật người ấy chưa biết như mình nên biết.”; 1Cô-rinh-tô 10:12 “Vậy thì, ai tưởng mình đứng, hãy giữ kẻo ngã”;

Gia-cơ 1:26 “Nhược bằng có ai tưởng mình là tin đạo mà không cầm giữ lưỡi mình, nhưng lại lừa dối lòng mình, thì sự tin đạo của người hạng ấy là vô ích.”

Vui mừng trong hoạn nạn, như lửa thử vàng. Đấng tạo dựng nên chúng ta không rời mắt khỏi tạo vật Ngài, chúng ta quí trọng hơn chim sẻ nhiều. Điều chúng ta cần trau dối, là trong cuối thư Giăng 1, đó là lá thư ông viết nhiều về tình yêu thương của Đức Chúa Trời, sống và bước đi trong tình yêu thương Ngài. Lời ông nhắc nhở chúng ta vô cùng thời sự hôm nay: “Hỡi các con cái bé mọn, hãy giữ mình về hình tượng!” (1Giăng 5:21) Amen!