Tại sao Đức Chúa Trời gọi nhà của Ngài là nhà cầu nguyện?
Spotify: https://open.spotify.com/episode/0X1uXQetTHshkqz4xoDLEr?si=6c259a1432b74995
MP3: https://ht.susangthat.com/s/F8yTEg44aSf4TNS
Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=W2tDtISdJCs&list=PLwhU8pZXqoajnXW_eCWiXB0Beq_W73JJi&index=146
Những chương cuối của sách Ê-sai chứa đựng vô vàn lời hứa phong phú về tương lai. Trong chương 55, nhà tiên tri tập trung vào lời mời gọi của Đức Chúa Trời dành cho con người, để họ trải nghiệm sự cứu chuộc. Dường như Ê-sai đang nói rằng: “Hãy nghe đây! Sự giải cứu của Đức Chúa Trời sắp được bày tỏ rồi.” Và sau đó, trong chương 56, Ê-sai khẳng định rõ ràng rằng lời mời gọi này sẽ mở rộng ra xa hơn cả dân tộc được chọn của Israel. Khi Đấng Mê-si đến, mọi dân tộc trên đất sẽ được chào đón để nếm trải sự tốt lành của sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Ngay cả đối với những người hiện đang bị loại trừ, Đức Chúa Trời cũng phán rằng: “ Ta sẽ đem tất cả những kẻ ấy lên núi thánh của Ta, Làm cho chúng được vui mừng trong nhà cầu nguyện của Ta; Ta sẽ nhậm những của lễ thiêu và những con vật hiến tế chúng dâng trên bàn thờ, vì nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện cho mọi dân. ” (Ê-sai 56:7 BD2011).
Đền thờ được gọi là “nhà của Đức Chúa Trời” (Ê-xơ-ra 5:2 tiếng việt theo BD2011 dịch câu này chính xác hơn: Bấy giờ Xê-ru-ba-bên con của Sê-anh-ti-ên và Giê-sua con của Giô-xa-đắc đứng dậy tiếp tục xây dựng lại Nhà Ðức Chúa Trời ở Giê-ru-sa-lem. Họ có các vị tiên tri của Ðức Chúa Trời hỗ trợ.) bởi lẽ Ngài đã chọn nơi đó làm “nơi cư ngụ” của chính Ngài—nơi Ngài sẽ gặp gỡ và hiện diện cùng dân sự của mình (xem Thi Thiên 132:13–14 13 Vì Đức Giê-hô-va đã chọn Si-ôn; Ngài ước Si-ôn làm nơi ở của Ngài; 14 Đây là nơi an nghỉ ta đời đời; Ta sẽ ngụ ở đây, vì ta có ước ao như thế.). Cầu nguyện—một phần thiết yếu của sự thờ phượng—đã gắn bó mật thiết với đền thờ (xem 1 Các Vua 8:29, 38; Lu-ca 1:10; 2:37; 18:10; Công vụ 3:1). Trong sách Ê-sai chương 56, Đức Chúa Trời hướng về một ngày phước hạnh sắp đến: “sự cứu rỗi của ta gần đến, sự công bình của ta sắp được bày tỏ” (Ê-sai 56 câu 1). Đức Chúa Trời mong muốn những người từng bị gạt ra ngoài lề, không được bước vào nhà Ngài, họ sẽ biết rằng: vào ngày phước hạnh ấy, họ sẽ được chào đón nồng nhiệt để bước vào đền thờ của Ngài—nơi sẽ trở thành nhà cầu nguyện dành cho mọi người, thuộc mọi dân tộc và mọi hoàn cảnh khác nhau (câu 7).
Trong sách Mác 11:17, khi Chúa Giê-xu đuổi những người mua bán ra khỏi Đền Thờ, Ngài đã nhắc lại những lời này từ sách Ê-sai: “Há chẳng có lời chép: Nhà ta sẽ gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân hay sao? EsIs 56:7
Nhưng các ngươi đã làm thành cái hang trộm cướp.” (xem thêm Ma-thi-ơ 21:13; Lu-ca 19:46). Nhà của Đức Chúa Trời—nơi Ngài ngự trị—là một chốn thánh dành riêng cho sự cầu nguyện và thờ phượng; thế nhưng, những người đổi tiền đã biến nơi đó thành phương tiện phục vụ cho lợi ích ích kỷ của riêng họ, và hậu quả là họ đã phải gánh chịu cơn thịnh nộ của Đấng Christ.
Sau khi Đấng Christ phục sinh và thăng thiên, Hội Thánh—tức toàn thể những người tin nhận Chúa Giê-xu Christ—giờ đây được gọi là nhà của Đức Chúa Trời: “Nhưng Đấng Christ thì trung tín như một người Con cai quản nhà của Đức Chúa Trời. Và chúng ta chính là nhà của Ngài, nếu quả thật chúng ta giữ vững lòng tin cậy và niềm hy vọng mà chúng ta hãnh diện” (Hê-bơ-rơ 3:6Nhưng Đấng Christ thì trung tín như con trai quản trị nhà Chúa;mà nhà Chúa tức là chúng ta, miễn là chúng ta giữ vững vàng cho đến cuối cùng lòng tin chắc và trông cậy, là sự chúng ta lấy làm vinh hiển.; xem thêm 1 Cô-rinh-tô 3:9, 16–17; 1 Ti-mô-thê 3:15). Sách 1 Phi-e-rơ 2:5 chép rằng: Các Cơ Đốc nhân, “cũng như đá sống, được xây nên nhà thiêng liêng, làm chức tế lễ thánh, đặng dâng của tế lễ thiêng liêng, nhờ Đức Chúa Jêsus Christ mà đẹp ý Đức Chúa Trời.” Đức Chúa Trời không còn ngự trong các lều trại hay những tòa nhà do tay con người xây dựng nữa, mà Ngài ngự ngay trong đời sống của tất cả những ai đã tiếp nhận Chúa Giê-xu Christ làm Cứu Chúa của mình. Chúng ta chính là nhà cầu nguyện của Đức Chúa Trời.
Khi Chúa Giê-xu giáng sinh, chuyến viếng thăm của các nhà thông thái từ phương Đông chính là dấu hiệu báo trước về việc “mọi dân tộc” sẽ được mời gọi bước vào nhà cầu nguyện của Đức Chúa Trời (xem Ma-thi-ơ 2:1–11). Trong thời đại Hội Thánh, con người thuộc mọi dân, mọi chi tộc và ngôn ngữ đều được mời gọi bước vào nhà của Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 24:14; 28:19; Khải Huyền 7:9). Khi Hội Thánh bắt đầu hình thành vào ngày Lễ Ngũ Tuần, những người đến từ ít nhất mười lăm vùng đất khác nhau trên thế giới đã có mặt tại đó (Công vụ các Sứ đồ 2:9–10). Xuyên suốt sách Công vụ các Sứ đồ, Tin Lành đã được rao truyền đến những người Sa-ma-ri (Công vụ 8), người Ê-thi-ô-pi (Công vụ 8), người La Mã (Công vụ 10) và người Hy Lạp (Công vụ 11, 16).
Lời mời gọi cứu rỗi của Chúa mở ra con đường cho mọi dân tộc thiết lập mối quan hệ cá nhân với Đức Chúa Cha—Đấng Tạo Hóa của vũ trụ. Cầu nguyện là một phần thiết yếu trong mối quan hệ ấy. Cầu nguyện là sự giao tiếp với Đức Chúa Trời—một hoạt động biểu hiện sự tương giao của chúng ta với Ngài. Cầu nguyện chính là sự thờ phượng. Nhà của Đức Chúa Trời là một “nhà cầu nguyện”, bởi lẽ giờ đây chúng ta có thể bước vào sự hiện diện của Chúa thông qua mối tương quan trò chuyện trực tiếp với Ngài: “Vậy, chúng ta hãy vững lòng đến gần ngôi ơn phước, hầu cho được thương xót và tìm được ơn để giúp chúng ta trong thì giờ có cần dùng.” (Hê-bơ-rơ 4:16).
Trong sách Ma-thi-ơ 11:28, Chúa Giê-xu đưa ra lời mời gọi: “Hỡi tất cả những ai đang mệt mỏi và mang gánh nặng, hãy đến với Ta,” lời mời này vọng lại tiếng gọi của Đức Chúa Trời: “Hỡi những kẻ nào khát, hãy đến suối nước!” (Ê-sai 55:1). Chúng ta—những kẻ đang thiếu thốn—được mời gọi đến với Đấng có thể đáp ứng mọi nhu cầu của mình. Đền thờ cổ xưa tại Giê-ru-sa-lem nay không còn nữa; thay vào đó, chúng ta đến gần Đức Chúa Trời qua sự cầu nguyện, với tất cả lòng tôn kính và sự kính sợ mà sự thánh khiết của Ngài đòi hỏi. Chúng ta trở nên được Đức Chúa Trời chấp nhận nhờ vào sự hy sinh của Con Ngài: “Bởi đó Ngài có thể cứu toàn vẹn những kẻ nhờ Ngài mà đến gần Đức Chúa Trời, vì Ngài hằng sống để cầu thay cho những kẻ ấy.” (Hê-bơ-rơ 7:25).
Cầu nguyện gắn liền mật thiết với sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Bất cứ nơi đâu chúng ta thờ phượng Đức Chúa Trời và nhận biết sự hiện diện của Ngài—dù là tại nhà thờ, trong một nhóm nhỏ, hay khi ở một mình trong phòng riêng để cầu nguyện—chúng ta đều nên xem mình đang hiện diện và hoạt động ngay trong chính “nhà cầu nguyện” của Đức Chúa Trời. Tất cả những ai đã đón nhận lời mời gọi của Đấng Christ và bước vào mối tương giao với Ngài đều là những con người của sự cầu nguyện. Vì cầu nguyện và sự tương giao với Đức Chúa Trời chính là hành động thờ phượng, nên Nhà của Đức Chúa Trời cũng chính là nơi dành cho sự cầu nguyện và thờ phượng. Đức Chúa Trời luôn vui thỏa khi được tương giao cùng con cái của Ngài.
Khi Chúa Giê-xu giáng thế và hy sinh mạng sống mình trên thập tự giá, Ngài đã mở ra con đường cứu rỗi cho mọi dân tộc trên thế giới. Và giờ đây, tất cả những ai đón nhận lời mời gọi của Đấng Christ đều được chào đón nồng nhiệt trong chính nhà cầu nguyện của Đức Chúa Trời: “ 19 Dường ấy, anh em chẳng phải là người ngoại, cũng chẳng phải là kẻ ở trọ nữa, nhưng là người đồng quốc với các thánh đồ, và là người nhà của Đức Chúa Trời. 20 Anh em đã được dựng lên trên nền của các sứ đồ cùng các đấng tiên tri, chính Đức Chúa Jêsus Christ là đá góc nhà, 21 cả cái nhà đã dựng lên trên đá đó, sắp đặt cách hẳn hoi, để làm nên một đền thờ thánh trong Chúa. 22 Ấy, anh em cũng nhờ Ngài mà được dự phần vào nhà đó, đặng trở nên nhà ở của Đức Chúa Trời trong Thánh Linh.” (Ê-phê-sô 2:19–22). Nếu bạn là một phần trong gia đình của Đức Chúa Trời, thì không chỉ bạn là người nhà của Ngài, mà chính bạn cũng là “nhà cầu nguyện” của Ngài.
Nguồn: https://www.gotquestions.org/house-of-prayer.html