HÔN NHÂN CỦA Bô-ô VÀ Ru-tơ
Spotify: https://open.spotify.com/episode/6URtV9AHVP9Y4cou1wDloV?si=c6c3c71ae8544227
Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=EwhrTv5nVRE&list=PLwhU8pZXqoajtoNBplp5KU_7UhVM9WvC0&index=4
A.người bà con gần từ chối quyền chuộc lại.
1.(Ru-tơ 4: 1-2) Bô-ô gặp bà con gần hơn ở cổng thành.
1 Bô-ô đi đến cửa thành và ngồi đó. Bấy giờ, người có quyền chuộc sản nghiệp, mà Bô-ô đã nói đến, vừa đi qua; Bô-ô bèn nói rằng: Hỡi anh, hãy lại gần và ngồi đây. Người ấy bèn lại gần và ngồi. 2 Bô-ô bèn chọn mười người trong các trưởng lão của thành, mà rằng: Các ông hãy ngồi đây. Các trưởng lão bèn ngồi.
a.1Bô-ô đi đến cửa thành và ngồi đó: Chương trước đã để lại cho chúng ta một điểm ấn tượng. Ru-tơ và Bô-ô rõ ràng là yêu nhau và muốn kết hôn, Bô-ô thực hiện quyền của người chuộc lại – người cứu chuộc dòng họ anh em mình. Tuy nhiên, có một người bà con thân thiết hơn với Ru-tơ và ông ta được ưu tiên. Liệu ông ta có đòi quyền chuộc lại đối với Ru-tơ, và ngăn cô và Bô-ô đến với nhau không?
b.vì vậy Bô-ô đi đến cửa thành: Cổng thành luôn là nơi các bậc tôn trọng trong thành ngồi. Đối với một thành phố cổ đại ở Israel, nó là sự kết hợp của một phòng họp hội đồng thành phố và một phòng xử án.
i.Cổng thành là “Một loại tòa án ngoài trời, nơi mà các vấn đề tư pháp được giải quyết bởi những người trưởng lão và những người đã giành được sự tin tưởng và tôn trọng của người dân … một nơi để làm ăn kinh doanh và như một loại diễn đàn hoặc nơi gặp gỡ công đường.” (Huey)
c.người có quyền chuộc sản nghiệp, mà Bô-ô đã nói đến, vừa đi qua: Bô-ô làm Ru-tơ ngạc nhiên trong 3:12 khi nói với nàng rằng có một người bà con gần gũi hơn mình. Bây giờ người đàn ông này đến trước cổng thành khi Bô-ô ngồi đó.
i.Vì Ru-tơ đã lặng lẽ trở về nhà sau khi ở sàn đập lúa theo sự hướng dẫn của Bô-ô (Ru-tơ 3:14), nên việc Bô-ô tiếp cận người bà con gần gũi này hoàn toàn gây bất ngờ cho người đàn ông kia. Rõ ràng đây là một lợi thế chiến thuật cho Bô-ô.
c.Bô-ô bèn nói rằng: Hỡi anh, hãy lại gần và ngồi đây: Theo nghĩa đen, trong tiếng Do Thái cổ, khi Bô-ô chào người bà con gần hơn, gọi ông là “Ông a ơi” người viết câu chuyện Ru-tơ không bao giờ xác định tên của người bà con gần hơn, vì ông ta không xứng đáng được vinh danh. Ông ta từ chối thực hiện nghĩa vụ của mình với tư cách là người gần nhất với Ru-tơ.
i.”Bô-ô không nghi ngờ gì cả đều biết tên ông ta và gọi ông ta bằng tên nhưng người viết thì đã bỏ qua cái tên đó, một phần vì không cần thiết phải biết đến tên đó; và chủ yếu là theo cách coi thường, như thường lệ, và đó là một hình phạt công bằng đối với ông ta, rằng kẻ nào không giữ gìn tên tuổi của người anh em mình, có thể mất sự lưu danh của chính mình, và nằm chôn trong nấm mồ của sự lãng quên vĩnh viễn.” (Poole)
- (Ru-tơ 4: 3-4) Bô-ô yêu cầu bà con gần hơn chuộc lại đất của Na-ô-mi (và Ê–li-mê-léc).
3 Đoạn, Bô-ô nói cùng người có quyền chuộc sản nghiệp rằng: Na-ô-mi ở Mô-áp trở về, rao bán miếng đất của Ê-li-mê-léc, anh chúng ta. 4 Tôi muốn báo cáo cho anh hay và nói rằng: Tại trước mặt những người ngồi đây và trước mặt các trưởng lão của dân sự tôi, xin hãy mua sản nghiệp đó đi. Nếu anh muốn chuộc sản nghiệp đó lại, thì hãy làm đi; bằng không, thì hãy tỏ ra cho tôi biết. Vì trước anh chẳng ai có quyền chuộc lại, và sau anh quyền nầy trở về tôi. Người đáp: Tôi sẽ chuộc.
a.Na-ô-mi… rao bán miếng đất của Ê-li-mê-léc: Nghĩa vụ của người bà con gần nhất có quyền chuộc – không chỉ là nghĩa vụ gìn giữ họ của anh trai mình ở Y-sơ-ra-ên. Nó cũng là để giữ đất đai được giao cho các thành viên của họ tộc nội trong bộ tộc.
i.Khi Y-sơ-ra-ên vào Đất Hứa trong thời Giô-suê, đất đai được chia cho các bộ tộc và sau đó cho các gia tộc. Đức Chúa Trời dự định rằng đất đai sẽ nằm trong các bộ tộc và gia tộc đó, vì vậy đất đai vĩnh viễn không bao giờ có thể bị bán. Mỗi năm mươi năm, nó sẽ được trả lại cho gia đình ban đầu (Lê-vi Ký 25: 8-17)
ii. Nhưng năm mươi năm là một thời gian dài. Vì vậy, Đức Chúa Trời đã cung cấp cho đất đai đã được “bán” để nó có thể được chuộc lại cho gia đình bởi những người có quan hệ họ hàng với nhau.
iii. Một lần nữa, người chuộc gần có trách nhiệm bảo vệ con người, tài sản và hậu thế của gia đình lớn hơn – và tất cả những nhiệm vụ này đi đôi với nhau.
b.miếng đất: Khi Bô-ô kể vấn đề này với bà con họ hàng gần hơn, ông kể nó như một vấn đề liên quan đến tài sản – điều mà bất kỳ người đàn ông nào cũng quan tâm. Bất cứ ai cũng muốn mua lại một mảnh đất và giữ trong tên họ gia đình đó là giữ nó cho riêng của mình.
c.Nếu anh muốn chuộc sản nghiệp đó lại, thì hãy làm đi: Khi Bô-ô nói nó chỉ thuần túy là một giao dịch đất đai, thì về phía bà con gần gũi không có chút do dự nào. Tất nhiên anh ta nói, “Tôi sẽ chuộc nó.”
i.Chắc chắn Ru-tơ và Na-ô-mi đang quan sát và lắng nghe. Lòng họ hẳn đã chùng xuống khi nghe bà con gần có quyền chuộc kia nói: “Tôi sẽ chuộc nó.” Họ nghe chính miệng ông ta rằng sẽ thực hiện quyền của mình, và điều đó có nghĩa là ông ta sẽ không chỉ giành được tài sản được đề cập, mà còn kết hôn với Ru-tơ – thay vì Bô-ô. Nhưng Bô-ô biết chính xác mình đang làm gì, và ông đã kiểm soát được tình hình.
3.(Ru-tơ 4: 5) Bô-ô thông báo cho bà con thân tộc gần nhất về nhiệm vụ chuộc lại hậu thế của Elimelech nữa, nếu như ông ta sẽ chuộc lại tài sản của Elimelech.
5 Bô-ô lại nói: Khi mua ruộng bởi tay Na-ô-mi, anh cũng phải mua luôn bởi Ru-tơ, người Mô-áp, vợ của kẻ chết, để nối danh của kẻ chết cho sản nghiệp người.
a.Vào ngày bạn mua ruộng từ tay Na-ô-mi, thì bạn cũng phải mua ruộng từ Ru-tơ the Moabitess: Bô-ô gây bất ngờ cho bà con gần hơn. Bô-ô nói với ông ta rằng anh ta không chỉ giải quyết với Naomi và tài sản của Elimelech, mà ông còn phải giải quyết với vả Ru-tơ.
i.Bởi vì Naomi đã lớn tuổi và đã ngoài những năm sinh con, người bà con gần hơn không mong gì kết hôn với Naomi và nuôi nấng những đứa trẻ theo họ của người chồng Elimelech đã khuất của bà. Nhưng Ru-tơ lại là một vấn đề khác – cô ấy có thể kết hôn và sinh con.
b.Mua nó từ Ru-tơ the Moabitess, vợ của người chết, để duy trì tên của người chết thông qua tài sản thừa kế của mình: Bô-ô giải thích cái mà mọi người đều biết – rằng đây là một thỏa thuận trọn gói. Nếu ai đó định thực hiện quyền chuộc lại đối với Elimelech đã qua đời, người đó phải hoàn thành nghĩa vụ đối với cả tài sản và hậu thế.
i.Do cách sắp xếp tình huống khôn ngoan (có lẽ là khôn ngoan) của Bô-ô,
khiến người bà con gần nhất này phải cân nhắc trước tiên, và đó là một câu hỏi khá lớn cần phải giải quyết ngay lập tức. Khi nó chỉ là một vấn đề tài sản, nó rất dễ dàng để quyết định; nhưng nếu ông ta phải lấy Ru-tơ làm vợ, thì đó là một vấn đề khác.
4.(Ru-tơ 4: 6) Người bà con gần từ chối quyền chuộc lại tài sản và hậu thế của Elimelech.
6 Người có quyền chuộc lại đáp rằng: Nếu vậy, tôi không chuộc lại được, e phải hủy hoại sản nghiệp của mình; xin hãy lấy về cho anh quyền chuộc lại của tôi, vì tôi không thế chuộc được.
a.Tôi không thể chuộc nó cho chính mình: Mặc dù thật tuyệt nếu nhận được tài sản liên quan đến Ru-tơ, nhưng người bà con họ hàng gần hơn biết rằng việc đưa cô về nhà mình và nuôi nấng các con của cô sẽ hủy hoại cơ nghiệp của chính ông ta.
b.Vì sợ tôi làm hỏng cơ nghiệp của chính mình: Có lẽ, người đàn ông có những người con trai đã trưởng thành và đã nhận được quyền thừa kế đất đai của mình. Vấn đề phân chia tài sản thừa kế đó cho những đứa con trong tương lai mà ông có với Ru-tơ nhiều hơn điều ông muốn giải quyết.
i.Ngoài ra, không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn ông đã kết hôn – và biết rằng sẽ rất khó xử (cùng lắm là!) Để đưa Ru-tơ về nhà làm vợ hai.
c.Các ngươi hãy chuộc lại quyền cứu chuộc của ta cho chính mình, vì ta không thể chuộc lại được: Đây là những lời sáng sủa trong tai Ru-tơ và Na-ô-mi. trước đó 1 lúc, tất cả dường như hụt hẫng khi người bà con thân cận nói: “Tôi sẽ chuộc nó.” Nhưng kế hoạch của Bô-ô có một điều bất ngờ và khôn ngoan bất ngờ đối với nó. Và nó đã hoạt động!
i.Một số người có thể nghĩ rằng kế hoạch của Bô-ô là ngu ngốc: giành lấy Ru-tơ bằng cách dâng cô và đất của cô cho một người họ hàng gần hơn. Làm thế nào mà có thể hoạt động? Nhưng kế hoạch tưởng chừng như ngu ngốc đã thành công.
B.Lễ lập hồ sơ làm chứng.
1.(Ru-tơ 4: 7-8) Phong tục về cái dép trong giao dịch.
7 Vả, xưa trong Y-sơ-ra-ên khi chuộc lại hay là đổi nhau, muốn làm cho chắc lời giao kết, thì người nầy phải cổi giày mình mà trao cho người kia. Nơi Y-sơ-ra-ên, ấy là cách ưng chịu một tờ giao ước. 8 Vậy, người có quyền chuộc lại nói cùng Bô-ô rằng: Anh hãy chuộc sản nghiệp đó. Rồi người cởi giày mình ra.
A.Đó là phong tục trước đây ở Y-sơ-ra-ên: Phục truyền luật lệ ký 25: 5-10 mô tả buổi lễ được tiến hành khi một người bà con từ chối trách nhiệm của mình. Người từ chối đã tháo một đôi sandal và người phụ nữ mà anh ta từ chối tôn vinh nhổ nước bọt vào mặt anh ta. Nhưng trong trường hợp này, vì không có gì làm mất danh dự, họ chỉ làm một phần của nghi lễ liên quan đến đôi dép.
b.Hãy mua cho mình: người bà con gần kia nói: “Đất là của ngươi để chuộc lại, vì ngươi cũng sẵn lòng chuộc lại hậu thế của Elimelec bằng cách lấy Ru-tơ làm vợ, tôi không muốn làm điều này”.
2.(Ru-tơ 4: 9-10) Bô-ô thông báo cho các trưởng lão và dân sự.
9 Bấy giờ, Bô-ô nói cùng các trưởng lão và cả dân sự rằng: Ngày nay, các ông chứng kiến rằng tôi mua nơi tay Na-ô-mi mọi tài sản thuộc về Ê-li-mê-léc, về Ki-li-ôn, và về Mạc-lôn,
a.Bô-ô nói với các trưởng lão và mọi người: Bô-ô vui mừng tuyên bố – đã niêm phong hợp pháp cuộc giao dịch – rằng ông sẽ chuộc cả tài sản và hậu thế của Ê-li-mê-léc, và (tốt nhất là!) Lấy Ru-tơ, người phụ nữ ông yêu làm vợ.
b.10và cũng lấy Ru-tơ, người Mô-áp, vợ của Mạc-lôn, làm vợ tôi, đặng nối danh kẻ chết cho sản nghiệp người;: Trở lại chương một, Ru-tơ dường như đã từ bỏ cơ hội kết hôn tốt nhất của mình khi rời quê hương Mô-áp và dâng trái tim và cuộc sống của mình cho Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. Nhưng vì Ru-tơ đặt Đức Chúa Trời lên hàng đầu, Ngài đã đưa cô đến trong một mối quan hệ tuyệt vời hơn cô có thể tưởng tượng. Ngày nay, Đức Chúa Trời sẽ ban phước cho những người muốn kết hôn theo cách tương tự nếu họ đặt Ngài lên trên hết.
i.hầu cho danh kẻ chết không mất khỏi giữa anh em mình và khỏi dân sự của thành người;. đó là một mô tả tốt về ý tưởng bảo tồn hậu thế của người đã khuất.
c.ngày nay các ông làm chứng về điều đó: Điều này giải thích tại sao một lễ kết hôn là quan trọng và tại sao nó nên được các cơ quan dân sự công nhận. Bô-ô có một tình yêu công khai với Ru-tơ, một tình yêu muốn được công khai chứng kiến và ghi nhận.
i.Đôi khi, người ta thắc mắc tại sao lễ thành hôn hay giấy đăng ký kết hôn lại quan trọng. “Chúng ta không thể kết hôn trước mặt Chúa được sao?” Nhưng có một cái gì đó thiếu trầm trọng trong một tình yêu không muốn tự tuyên bố; tức là không muốn nhân chứng; và điều đó không muốn mối ràng buộc được các cơ quan dân sự công nhận. Tình yêu đó thiếu hụt chất lượng tình yêu vợ chồng thực sự.
ii.Vì vậy, những người nói “Chà, nếu chúng ta ở trên một hoang đảo và không có ai ở đó để kết hôn với chúng ta, chúng ta có thể kết hôn trước mặt Đức Chúa Trời không?” cần nghe câu trả lời: “Có – cả trên hoang đảo. Nhưng bạn không ở trên hoang đảo. Có những nhân chứng và chính quyền dân sự để bạn tuyên bố cam kết tình yêu hôn nhân của bạn với Chúa. Chúa muốn bạn làm điều đó!”
3.(Ru-tơ 4: 11-12) Lời chúc phúc của những người làm chứng cho đám cưới.
11 Cả dân sự hiện ở nơi cửa, và các trưởng lão, đều đáp rằng: Chúng tôi làm chứng điều đó. Nguyện Đức Giê-hô-va làm cho người nữ vào nhà ngươi giống như Ra-chên và Lê-a, là hai người đã dựng nên nhà Y-sơ-ra-ên! Hãy trở nên cường thạnh nơi Ép-ra-ta và làm cho nổi danh ngươi trong Bết-lê-hem! 12 Nguyện con cháu ngươi mà Đức Giê-hô-va sẽ ban cho ngươi bởi người gái trẻ nầy, làm cho nhà ngươi giống như nhà của Pha-rết, mà Tha-ma đã sanh cho Giu-đa!
a.Tất cả những người có mặt ở cổng, và những người lớn tuổi, nói: “Chúng tôi là nhân chứng”: Không còn nghi ngờ gì nữa, đám đông đã hoan hô! Những người đàn ông nghĩ rằng Ru-tơ xinh đẹp và những người phụ nữ thấy Bô-ô đẹp trai. Mọi người đều có thể thấy đây là một dịp lãng mạn, đầy yêu thương.
b.Giống như Rachel và Lê-a: Hai người này có mười ba người con giữa họ, và là “mẹ” của cả dân tộc Y-sơ-ra-ên. Đây là một may mắn lớn dành cho Bô-ô và Ru-tơ.
c.giống như nhà của Phê-rết: Phê-rết có gì đặc biệt? Câu chuyện về sự ra đời của ông là trong Sáng thế ký 38: 27-30. 27 Đến kỳ sanh nở, nầy trong bụng nàng có thai đôi. 28 Đương lúc sanh nở, một trong hai đứa đưa tay ra trước; bà mụ bắt lấy tay buộc một sợi chỉ điều, và nói rằng: Đứa nầy ra trước. 29 Nhưng nó rút tay vào, thì đây, anh nó lại ra. Bà mụ nói rằng: Mầy tông rách dường nầy! Họ đặt tên là Phê-rết
i.Trapp bình luận câu giống như nhà của Phê-rết: “kẻ phạm lỗi đó, như bà đỡ gọi đứa bé Phê-rết, bởi vì nó cần được sinh ra trước anh trai mình, và lấy đi quyền con trưởng: và sau đó trở nên hạnh phúc trong một hậu thế vô số và danh giá”
ii.”Thật vậy, có vẻ như Phê-rết là tổ tiên của những người Bết-lê-hem nói chung (1 Sử 2: 5 5 Con trai của Phê-rết là Hết-rôn và Ha-mun, 18, 18 Ca-lép, con của Hết-rôn, lấy vợ, là A-xu-ba, với Giê-ri-ốt, rồi sanh con là Giê-se, Sô-báp, và Ạt-đôn 50 50 Đây là những con cháu của Ca-lép: Sô-banh, con trai của Hu-rơ, là con trưởng nam của Ép-ra-ta, và tổ phụ của Ki-ri-át-Giê-a-rim). Hơn nữa, Pharez đã đặt tên của mình cho bộ tộc Giu-đa là hậu duệ của ông ta (Num . 26:20 Các con trai Giu-đa, tùy theo họ hàng mình: … do nơi Phê-rết sanh ra họ Phê-rết). ” (Kidner)
C.Hạnh phúc mãi mãi.
1.(Ru-tơ 4:13) Ru-tơ và Bô–ô có con đầu lòng.
13 Như vậy, Bô-ô lấy Ru-tơ làm vợ, người đi lại cùng nàng; Đức Giê-hô-va làm cho nàng được thọ thai và sanh một con trai.
a.CHÚA đã ban cho bà quan niệm: Quà tặng về con cái không bao giờ được coi là hiển nhiên trong dân Y-sơ-ra-ên. Sự kiện Bô-ô và Ru-tơ có thể nuôi dạy con trai cho người quá cố Elimelech là bằng chứng về sự ban phước của Đức Chúa Trời.
2.(Ru-tơ 4: 14-16) Cuộc đời phước hạnh của Na-ô-mi.
14 Các người đàn bà nói cùng Na-ô-mi rằng: Đáng ngợi khen Đức Giê-hô-va chẳng từ chối cho bà một người có quyền chuộc lại; nguyện danh của người trở nên sang trọng nơi Y-sơ-ra-ên! 15 Nó sẽ an ủi lòng bà, dưỡng già bà; vì ấy là dâu bà vẫn thương bà, đã sanh nó cho bà; nàng quí cho bà hơn bảy con trai. 16 Na-ô-mi bồng đứa trẻ, để vào lòng mình, và nuôi nó.
a.Đáng ngợi khen Đức Giê-hô-va: Hãy xem Na-ô-mi có phước! Bây giờ bà đã có một cháu trai; bây giờ bà đã nổi tiếng ở Israel; và bà phải làm vú nuôi cho cháu trai của chính mình.
b.chẳng từ chối cho bà một người có quyền chuộc lại: Thật phù hợp khi những ân phước này trong cuộc đời của Na-ô-mi được chú ý nhiều đến vậy ở cuối sách. Na-ô-mi là người lúc đầu quay trở về với CHÚA đã bắt đầu tất cả công việc vĩ đại này của Đức Chúa Trời. Nếu Na-ô-mi không quyết định trở lại Bết-lê-hem, xứ Y-sơ-ra-ên và Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, thì điều này đã không xảy ra.
i.Đây là một minh chứng tuyệt vời về những gì Đức Chúa Trời có thể làm qua một người phụ nữ nghèo khổ trở lại với Ngài.
ii.Nó cũng phù hợp vì Naomi là người đã nói trong chương một, Đấng Toàn năng đã đãi tôi cách cay đắng lắm … Đức Giê-hô-va dắt tôi về tay không … CHÚA đã làm chứng chống lại tôi (Ru-tơ 1: 20-21). Giá như Naomi có thể nhìn thấy thì cuối cùng CHÚA sẽ ban phước cho nhiều biết bao!
iii.Chúng ta không thể đổ lỗi cho Naomi – chúng ta chắc chắn cũng làm điều tương tự. Nhưng chúng ta cũng nên học hỏi từ những gì bà học được. Chúng ta nên biết rằng kế hoạch của Đức Chúa Trời là hoàn hảo và tràn ngập tình yêu thương, và ngay cả khi chúng ta không thể hiểu được những gì Ngài đang làm và tất cả dường như quá tuyệt vọng, thì Ngài vẫn biết những gì Ngài đang làm. Chúng ta nên biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho những ai yêu mến Đức Chúa Trời, cho những ai được gọi theo ý định của Ngài (Rô-ma 8:28).
3.(Ru-tơ 4: 17-22) Ru-tơ và Bô–ô: Ông bà cố của Đa-vít, vua Y-sơ-ra-ên.
17 Những người nữ lân cận đặt tên cho nó là Ô-bết, mà rằng: Một đứa trai đã sanh cho Na-ô-mi. Ô-bết là cha của Y-sai, ông của Đa-vít. 18 Nầy là dòng dõi của Pha-rết; Pha-rết sanh Hết-rôn, 19 Hết-rôn sanh Ram; Ram sanh A-mi-na-đáp; 20 A-mi-na-đáp sanh Na-ha-sôn; Na-ha-sôn sanh Sanh-môn; 21 Sanh-môn sanh Bô-ô; Bô-ô sanh Ô-bết; 22 Ô-bết sanh Y-sai, và Y-sai sanh Đa-vít.
a.Có một người con trai được sinh ra cho Na-ô-mi: Con trai của Ru-tơ và Bô-ô được đặt tên là Ô-bết. Ô-bết có một con trai tên là Y-sai. Ông có một con trai tên là David. Và Đa-vít có một hậu duệ tên là Giê-su!
i.”Bàn tay của Đức Chúa Trời ở trên khắp lịch sử. Đức Chúa Trời thực hiện mục đích của Ngài, thế hệ này sang thế hệ khác. Chúng ta có giới hạn trong một đời người, mỗi người chúng ta thấy rất ít những gì xảy ra. Gia phả là một cách nổi bật để cho chúng ta thấy tính liên tục của ý chỉ Đức Chúa Trời qua các thời đại. Tiến trình của lịch sử không hề lộn xộn. Tất cả đều có mục đích. Và mục đích đó là mục đích của Chúa.” (Kidner)
b.Ô-bết là cha của Y-sai, ông của Đa-vít: Việc Na-ô-mi trở lại Bết-lê-hem, và nguồn gốc Đa-vít ở Bết-lê-hem, trở lại Ru-tơ và Bô-ô, là lý do tại sao Giô-sép và Ma-ri phải đến Bết-lê-hem để ghi danh vào cuộc điều tra dân số của Augustus (Lu-ca 2: 1-5). Ru-tơ và Bô-ô là lý do tại sao Chúa Giê-su được sinh ra ở Bết-lê-hem!
i.Nhưng việc liên hệ với Chúa Giê-xu trong sách Ru-tơ này không bắt đầu bằng việc đề cập đến Vua Đa-vít; Chúa Giê-su đã xuyên suốt toàn bộ cuốn sách, được minh họa bởi Bô-ô và công việc của người cứu chuộc anh em mình.
– người anh em có quyền cứu chuộc phải là thành viên trong gia đình; Chúa Giê-xu đã thêm nhân tính Ngài vào trong Thần đời đời của Ngài để Ngài là CON NGƯỜI có thể là bà con/anh em của chúng ta và cứu chuộc được chúng ta.
– người anh em có quyền cứu chuộc có nhiệm vụ mua các thành viên trong gia đình thoát khỏi cảnh nô lệ; Chúa Giê-xu đã cứu chuộc chúng ta khỏi nô lệ cho tội lỗi và sự chết.
– người anh em có quyền cứu chuộc có nghĩa vụ mua lại ruộng đất đã bị tịch thu; Chúa Giê-xu sẽ cứu chuộc cả đất mà nhân loại đã “bán” cho Sa-tan.
– Bô-ô, với tư cách là người bà con có quyền cứu chuộc Ru-tơ, không bị thúc đẩy bởi tư lợi, mà được thúc đẩy bởi tình yêu dành cho Ru-tơ. Động lực của Chúa Giê-xu để cứu chuộc chúng ta là tình yêu thương lớn lao của Ngài dành cho chúng ta.
– Bô-ô, với tư cách là người bà con có quyền cứu chuộc Ru-tơ, phải có một kế hoạch để chuộc Ru-tơ cho chính mình – và một số người có thể cho rằng kế hoạch đó là ngu ngốc. Chúa Giê-su có một kế hoạch để cứu chuộc chúng ta, và một số người có thể nghĩ kế hoạch đó tại thập tự giá là ngu ngốc (thậm chí trả giá đắt, dại đến mức để bị hố bị thua lỗ chăng?), Nhưng kế hoạch đó là hiệu quả và vinh quang.
– Bô-ô, với tư cách là người bà con có quyền cứu chuộc Ru-tơ, đã lấy nàng; những người mà Chúa Giê-su đã cứu chuộc được gọi chung là cô dâu của Ngài (Ê-phê-sô 5: 31-32 31 Vậy nên người đàn ông phải lìa cha mẹ mà dính díu với vợ mình, hai người cùng nên một thịt. SaSt 2:24
32 Sự mầu nhiệm ấy là lớn, tôi nói về Đấng Christ và Hội thánh vậy; Khải Huyền 21: 9 Một vị trong bảy thiên sứ đã cầm bảy bát đựng đầy bảy tai nạn cuối cùng, đến gần tôi, bảo rằng: Hãy đến, ta sẽ chỉ cho ngươi thấy người vợ mới cưới là vợ Chiên Con).
– Bô-ô, với tư cách là người bà con có quyền cứu chuộc Ru-tơ, đã mang lại số phận vinh quang cho Ru-tơ. Chúa Giê-xu, với tư cách là Đấng cứu chuộc chúng ta, cung cấp một số phận vinh quang cho chúng ta.
ii. Nhưng tất cả đều quay trở lại ý tưởng về Chúa Giê-xu là người anh em có quyền cứu chuộc của chúng ta; đây là lý do tại sao Ngài trở thành một người đàn ông. Chúa có thể đã gửi một thiên sứ đến để cứu chúng ta, nhưng thiên sứ là chủng khác, không phải là bà con của gia đình nhân loại chúng ta. Chúa Giê-xu, trong sự vinh hiển đời đời của Ngài, nếu không có thêm nhân tính vào bản chất thần linh của Ngài, có thể đã cứu chúng ta, nhưng Ngài đã không phải là anh em của chúng ta. Một nhà tiên tri hay thầy tế lễ vĩ đại sẽ là anh em của chúng ta, nhưng tội lỗi của chính ông ta sẽ khiến ông không đủ tư cách là người cứu chuộc chúng ta. Chỉ có Chúa Giê-xu, Đức Chúa Trời đời đời, Đấng đã thêm tính nhân loại vào thần tính đời đời của Ngài, mới có thể vừa là anh em bà con vừa là Đấng cứu chuộc nhân loại! He 2:14 14 Vậy thì, vì con cái có phần về huyết và thịt, nên chính Đức Chúa Jêsus cũng có phần vào đó, hầu cho Ngài bởi sự chết mình mà phá diệt kẻ cầm quyền sự chết, là ma quỉ, 15 lại cho giải thoát mọi người vì sợ sự chết, bị cầm trong vòng tôi mọi trọn đời. 16 Vì quả thật không phải Ngài đến vùa giúp các thiên sứ, bèn là vùa giúp dòng dõi của Ab-ra-ham, 17 Nhân đó, Ngài phải chịu làm giống như anh em mình trong mọi sự, hầu cho đối với Đức Chúa Trời, trở nên thầy tế lễ thượng phẩm, hay thương xót và trung tín, đặng đền tội cho chúng dân. 18 Vả, vì chính mình Ngài chịu khổ trong khi bị cám dỗ, nên có thể cứu những kẻ bị cám dỗ vậy.
iii.Ê-sai 54: 4-8 mô tả chức vụ tuyệt vời của CHÚA như người anh em có quyền chuộc chúng ta : 4 Đừng sợ chi; vì ngươi sẽ chẳng bị hổ thẹn. Chớ mắc cỡ; vì ngươi chẳng còn xấu hổ nữa. Ngươi sẽ quên điều sỉ nhục lúc còn thơ ấu, và đừng nhớ lại sự nhơ nhuốc trong khi mình đương góa bụa. 5 Vì chồng ngươi tức là Đấng đã tạo thành ngươi; danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn quân. Đấng chuộc ngươi tức là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, sẽ được xưng là Đức Chúa Trời của cả đất. 6 Đức Giê-hô-va đã gọi ngươi, như gọi vợ đã bị bỏ và phiền rầu trong lòng, như vợ cưới lúc còn trẻ và đã bị để, Đức Chúa Trời ngươi phán vậy. 7 Ta đã bỏ ngươi trong một lát; nhưng ta sẽ lấy lòng thương xót cả thể mà thâu ngươi lại. 8 Trong cơn nóng giận, ta ẩn mặt với ngươi một lúc, nhưng vì lòng nhân từ vô cùng, ta sẽ thương đến ngươi, Đấng cứu chuộc ngươi là Đức Giê-hô-va phán vậy.
iv.Từ đời đời, Đức Chúa Trời đã lên kế hoạch để đưa Ru-tơ và Bô-ô lại với nhau, và do đó biến Bết-lê-hem trở thành điểm đến của Chúa Giê-xu với tư cách là người anh em có quyền Cứu Chuộc thực sự của chúng ta là Đức Chúa Trời hoàn toàn và là CON NGƯỜI hoàn toàn. Về phương diện tâm linh, chúng ta cần đến Bết-lê-hem và để Chúa Giê-su cứu chuộc chúng ta. Như nó đã được viết trong bài thánh ca Giáng sinh,
Ô, Bết-lê-hem Ấp Nhỏ! Ban Biên Soạn Thánh Ca (1949)
Hỡi làng nhỏ Bethlehem, ngươi yên lặng làm sao
Trên giấc ngủ sâu và không mộng mị, những ngôi sao lặng lẽ bay qua;
Tuy nhiên, trong những con đường tối tăm của ngươi, chiếu sáng Ánh sáng vĩnh cửu:
Những hy vọng và sợ hãi của tất cả các năm tháng hội ngộ đêm nay ở trong ngươi
Món quà kỳ diệu được trao tặng một cách âm thầm làm sao!
Vì vậy, Đức Chúa Trời ban cho lòng người những phước lành từ thiên đàng của Ngài.
Không tai nào có thể nghe thấy sự đến của Ngài, nhưng hễ những tâm hồn nhu mì trong thế giới tội lỗi, những ai vẫn còn tiếp nhận Ngài, thì Đấng Christ thân yêu sẽ bước vào.
Hỡi Hài Nhi thánh thiện của Bethlehem! Hạ sinh xuống cùng chúng tôi, chúng tôi cầu nguyện;
Chúng tôi sẽ quăng bỏ tội lỗi và bước vào, hãy để Ngài hạ sinh trong chúng ta ngày hôm nay.
Chúng tôi nghe các thiên sứ báo về sự Giáng sinh, truyền rao tin mừng lớn;
Hỡi, Chúa Emmanuel của chúng con, hãy đến với chúng con, hãy ở cùng chúng con!
- Ô Bết-lê-hem, ấp nhỏ này.
Chốn người thật an bình bấy!
Khi ngươi đương giấc mê man không ngờ,
ánh sao nhẹ lướt êm tờ,
Ấy chốn phát chân quang đời đời,
trong đường ngươi đang tăm tối,
Bao xưa hi vọng, kinh hãi đôi đường,
bữa nay gặp giữa đêm trường.
- Xưa khi Ma-ri sanh Jêsus,
chúng dân thay thảy đều ngủ,
Thiên binh âu yếm chăm nom Con Trời
tối nay vừa mới ra đời,
Các thánh xứ cao rao nhiệt thành:
Tin mừng đêm sanh Con Thánh,
Tôn vinh Thiên Phụ, danh sáng trên trời,
đất an bình, phước cho người.
- Ơn ban yên lặng, ơn rất kỳ,
giữa đêm thanh vắng hùng vĩ,
Hôm nay ơn ấy ban cho tâm này,
cũng yên lặng giống như vậy.
Dẫu Christ đến êm ru lặng bặt,
tuy đời tội ô sâu sắc,
Nhưng ta, ai người tâm tánh nhu mì,
Christ vui ngự đến trị vì.
- Anh em tôi thành tâm kính mời,
Thánh AnhBết-lê-hemhỡi,
Vô tâm trung đuổi ra muôn tội,
Giáng sinh trong cả chúng tôi.
Thánh sứ Nô-ên rao tận tường:
Tin trọng đại, tin vui sướng;
Xin Em-ma-nu-ên ở trong lòng!
Chúng tôi thành kính phục tòng.