RU-TƠ 1 – HÀNH TRÌNH CỦA RU-TƠ
Spotify: https://open.spotify.com/episode/646xZYuiA16Ox3EkTlw6XV?si=554d15a1e0e04509
Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=uxIBCtMSw68&list=PLwhU8pZXqoajtoNBplp5KU_7UhVM9WvC0
A.Bối cảnh: Ê-li-mê-léc và các con trai của ông.
1.(1) Lưu trú tại Mô-áp.
1 Trong đời các quan xét, một cơn đói kém xảy đến trong xứ, có một người từ Bết-lê-hem xứ Giu-đa, đi với vợ và hai con trai mình đến kiều ngụ trong xứ Mô-áp.
a.Trong đời các quan xét: Câu chuyện này bắt đầu vào những ngày cuối cùng của các Quan xét, một giai đoạn 400 năm của tình trạng vô chính phủ và áp bức chung khi dân Y-sơ-ra-ên không bị cai trị bởi các vị vua, mà bởi những người giải cứu theo định kỳ mà Đức Chúa Trời đã dấy lên khi dân tộc lại tìm kiếm Ngài.
i.Đáng chú ý trong số các Thẩm phán là Gideon, Samson và Deborah. Mỗi người trong số họ đã được Đức Chúa Trời dấy lên, không phải để cai trị như những vị vua, nhưng để dẫn dắt Y-sơ-ra-ên trong một thử thách cụ thể, và sau đó quay trở vào với bóng tối.
ii.Những ngày mà các Thẩm phán cai trị thực sự là những ngày đen tối đối với Y-sơ-ra-ên; thời kỳ này được đặc trưng bởi cụm từ mọi người cứ làm theo ý mình tưởng là phải (Các Quan Xét 17: 6, 18: 1, 19: 1 và 21:25).
b.có một người từ Bết-lê-hem: Trong những ngày này, một người từ Bết-lê-hem rời xứ Y-sơ-ra-ên đến lưu trú tại xứ Mô-áp, vì nạn đói. Bethlehem là một vùng nông nghiệp trù phú (tên thị trấn có nghĩa là “Nhà bánh mì”), nhưng thời thế khó khăn, vì vậy ông đã đến vùng đất ngoại giáo của Mô-áp.
i.Để làm được như vậy, một người từ Bết-lê-hem đó phải đi bộ qua đèo Giê-ri-cô hoang vắng, qua vùng đồng vắng Giu-đa gần Biển Chết, băng qua sông Giô-đanh, đến xứ Mô-áp. Đây là một cuộc khởi hành rõ ràng thoát khỏi Đất Hứa của Y-sơ-ra-ên, và trở lại đồng vắng nơi Đức Chúa Trời đã giải cứu Y-sơ-ra-ên hàng trăm năm trước. Đây rõ ràng là những bước đi sai hướng.
c.một cơn đói kém xảy đến trong xứ: Đức Chúa Trời hứa đặc biệt đất sẽ luôn phì nhiêu trù phú, nếu Y-sơ-ra-ên vâng lời. Vì vậy, nạn đói trên đất có nghĩa là Y-sơ-ra-ên, với tư cách là một quốc gia, không vâng lời CHÚA (Như Ngài cảnh báo trong Phục truyền luật lệ ký 11: 13-17).
d.đến kiều ngụ trong xứ Mô-áp: Nghĩa là sống tạm trú, với ý định quay trở lại. Câu tiếp theo cho chúng ta biết tên của người đàn ông là Ê-li-mê-léc và ý định về một chuyến dời đi ngắn ngủi của ông đã biến thành mười năm đầy bi kịch – và Elimelech không bao giờ trở lại Israel. Cái tên Elimelech có nghĩa là “Chúa là vua” – nhưng anh ta không thực sự sống như thể Chúa là vua của anh ta.
2.(2-5) Bi kịch ở Mô-áp.
2 Người tên là Ê-li-mê-léc, vợ tên là Na-ô-mi, hai con trai tên là Mạc-lôn và Ki-li-ôn, đều là dân Ê-phơ-rát về Bết-lê-hem trong xứ Giu-đa. Đến xứ Mô-áp, chúng bèn ở tại đó. 3 Ê-li-mê-léc, chồng của Na-ô-mi, qua đời, để nàng lại với hai con trai mình. 4 Chúng nó cưới vợ trong người nữ Mô-áp, người nầy tên là Ọt-ba, người kia tên là Ru-tơ; họ ở tại đó độ mười năm. 5 Kế sau, Mạc-lôn và Ki-li-ôn cũng thác, để Na-ô-mi ở lại, không chồng không con.
a.Sau đó 3 Ê-li-mê-léc, chồng của Na-ô-mi, qua đời: Khi Elimelech và gia đình đến Mô-áp, họ không thấy cuộc sống dễ dàng hơn. Elimelech sớm qua đời, và vợ của ông là Naomi được để lại cho hai con trai của họ, Mahlon và Chilion chăm sóc.
i.Thật khó để nói rằng đây là bàn tay trực tiếp của sự phán xét của Đức Chúa Trời chống lại họ. Đôi khi rất khó để phân biệt tại sao những điều bi thảm lại xảy ra. Điều chắc chắn là sự thay đổi của môi trường sống không làm cho mọi thứ tốt hơn.
ii.Đôi khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta có thể giải quyết vấn đề của mình, nhưng lại thấy rằng chúng ta chỉ mang chúng theo nhiều hơn. Cho dù bạn đi đâu, bạn cũng mang theo mình – vì vậy những vấn đề tương tự có thể tiếp tục ở một nơi khác.
b.Bây giờ 4 Chúng nó cưới vợ trong người nữ Mô-áp: Mạc-lôn và Ki-li-ôn lớn lên, và lấy vợ giữa những phụ nữ Mô-áp, tên là Ọt-ba và Ru-tơ. Một lần nữa, điều này không tuân theo Đức Chúa Trời; Đức Chúa Trời truyền cho dân Y-sơ-ra-ên không được kết hôn giữa các dân tộc ngoại giáo xung quanh họ.
c.5 Kế sau, Mạc-lôn và Ki-li-ôn cũng thác: Theo thời gian (khoảng mười năm) các con trai của Naomi đều chết. Vì vậy, bây giờ có ba góa phụ không con cái- Naomi và hai con dâu của bà, Ọt-ba và Ru-tơ.
- Trở thành một góa phụ không con là một trong những tầng lớp thấp nhất, thiệt thòi nhất trong thế giới cổ đại. Không có ai hỗ trợ bạn, và bạn phải sống nhờ vào lòng hảo tâm của những người xa lạ. Naomi không có gia đình ở Mô-áp, và không có ai khác để giúp đỡ bà. Đó là một tình huống tuyệt vọng.
B.Sự trở về Giu-đa.
1.(6-7) Ba bà góa trở về Giu-đa.
6 Bấy giờ, Na-ô-mi có nghe nói rằng Đức Giê-hô-va đã đoái xem dân sự Ngài, và ban lương thực cho, bèn đứng dậy cùng hai dâu mình, đặng từ xứ Mô–áp trở về. 7 Vậy, người lìa bỏ chỗ mình đã ở, cùng hai dâu mình lên đường đặng trở về xứ Giu-đa.
a.6Bấy giờ, Na-ô-mi có nghe nói rằng Đức Giê-hô-va đã đoái xem dân sự Ngài: Bà muốn trở thành một phần của những điều tốt đẹp mà Chúa đang làm.
i.Cuộc sống của chúng ta với Chúa sẽ khiến người khác muốn quay trở lại với CHÚA chỉ bằng cách nhìn vào cuộc sống của chúng ta. Linh trình của chúng ta với CHÚA phải là điều gì đó khiến người khác phải thốt lên, “Tôi cũng muốn một số điều đó!”
b.7 Vậy, người lìa bỏ chỗ mình đã ở: Điều này khiến Naomi khác biệt với nhiều người khác. Nhiều người nghe nói về những điều tốt đẹp mà Đức Chúa Trời đang làm trong cuộc sống của người khác và chỉ ước họ có thể có được một số điều đó – thay vì thực sự đặt ra để đón nhận điều đó. Na-ô-mi có thể ở lại Mô-áp cả đời với ước muốn mọi thứ khác đi, nhưng bà đã làm điều gì đó để nhận được những gì Chúa ban cho bà.
2.(8-9) Na-ô-mi thỉnh cầu con dâu quay trở lại Mô-áp.
8 Nhưng Na-ô-mi nói cùng hai dâu mình rằng: Mỗi con hãy trở về nhà mẹ mình đi. Cầu Đức Giê-hô-va lấy ơn đãi hai con như hai con đã đãi các người thác của chúng ta, và đã đãi chính mình ta! 9 Nguyện Đức Giê-hô-va ban cho hai con được bình yên ở nơi nhà chồng mới! Rồi người ôm hôn hai nàng, còn hai nàng cất tiếng lên khóc,
a.Mỗi con hãy trở về nhà mẹ mình đi: Theo lẽ thường, đây là điều khôn ngoan nên làm. Ọt-ba và Ru-tơ có mối quan hệ gia đình bền chặt hơn ở Moab so với Naomi, vì vậy họ ở lại Moab thay vì đến một vùng đất mới – Israel – với Naomi là điều hợp lý.
b.Cầu Đức Giê-hô-va lấy ơn đãi hai con … Cầu Đức Giê-hô-va lấy ơn đãi hai con được bình yên: Với những lời này, Naomi đã tự do ban phước cho họ. Bà cầu nguyện rằng họ sẽ tái hôn (mỗi người ở nơi nhà chồng mới).
i.lấy ơn đãi/ tỏ lòng thương(BHĐ) là chữ Hesed được sử dụng trong tiếng Do Thái cổ. “Hesed bao gồm những hành động nhân từ được thực hiện bởi một bên mạnh hơn vì lợi ích của bên yếu hơn.” (Huey)
ii.Trong Ru-tơ 1: 9, Na-ô-mi mô tả hôn nhân như một nơi nghỉ ngơi/ chốn bình yên: 9 Nguyện Đức Giê-hô-va ban cho hai con được bình yên ở nơi nhà chồng mới! Đức Chúa Trời dự định rằng mỗi cuộc hôn nhân là một nơi chốn và nguồn, của sự nghỉ ngơi, bình an và sảng khoái trong cuộc sống.
c.Rồi người ôm hôn hai nàng, còn hai nàng cất tiếng lên khóc: Cảm xúc này được thể hiện là bằng chứng về mối quan hệ thực sự của tình yêu giữa Naomi và những con dâu của bà.
3.(10-13) Na-ô-mi yêu cầu con dâu ở lại Mô-áp.
10 và nói rằng: Chúng tôi sẽ đi với mẹ đến quê hương của mẹ. 11 Na-ô-mi đáp: Hỡi hai con gái ta, hãy trở về, đi với mẹ làm chi? Mẹ há còn những con trai trong lòng có thế làm chồng chúng con sao? 12 Hỡi hai con gái ta, hãy trở về đi đi; mẹ già quá mà lấy chồng nữa. Lại dầu bây giờ mẹ nói: Ta có lòng trông mong, từ chiều nay ta sẽ có chồng, dẫu ta sanh đẻ con trai đi nữa, 13 chúng con há lại muốn đợi cho đến chúng nó khôn lớn, và không lấy chồng khác hay sao? Không, hỡi chúng con, nỗi sầu thảm của mẹ cay đắng muôn phần hơn của chúng con, vì tay của Đức Giê-hô-va đã giơ ra hại mẹ.
a.11Mẹ há còn những con trai trong lòng: Theo luật của Y-sơ-ra-ên xưa, nếu một phụ nữ trẻ góa bụa mà không có con trai, thì một trong những người anh em của người chồng đã khuất của bà ấy phải chịu trách nhiệm làm “cha đẻ” và chu cấp cho bà một đứa con trai. Naomi ở đây nói rằng bà không có con trai nào khác để sinh cho Ọt-ba hoặc Ru-tơ.
i.Trapp nói về việc Lại dầu bây giờ … từ chiều nay ta sẽ có chồng, dẫu ta sanh đẻ con trai đi nữa: “Không có chồng, bà không một lần nghĩ đến việc có con, như nhiều cô gái lăng loàn và hở hang; tự biến mình thành gái điếm, và đẻ con cái, và tất cả chỉ vì thỏa mãn cơn dục vọng hiện tại, mặc dù sau khi họ ăn năn với sự đau buồn và xấu hổ ”.
b.Tay của Đức Giê-hô-va đã giơ ra hại mẹ: Điều này rõ ràng đã đè nặng lên trái tim và tâm trí của Na-ô-mi. Bà cảm thấy rằng tai họa ập đến với gia đình bà vì họ không vâng lời, có thể là rời khỏi Đất Hứa của Y-sơ-ra-ên và gả con trai của họ cho người nữ Mô-áp.
i.Có lẽ Naomi đặc biệt thấy mặc cảm tội lỗi; có lẽ bà là người đã thúc đẩy việc rời khỏi Y-sơ-ra-ên, và là người đã thúc đẩy việc kết hôn cho các con trai.
c.tay của Đức Giê-hô-va đã giơ ra hại mẹ: Mặc dù có cảm giác này, Na-ô-mi sẽ trở lại đất Y-sơ-ra-ên – và trở về với Đức Chúa Trời của mình. Mặc dù bà ấy cảm thấy rằng bàn tay của CHÚA đã ra tay chống lại mình, bà ấy đã không cay đắng chống lại Đức Chúa Trời. Bà trở lại với Ngài trong sự ăn năn, biết rằng câu trả lời đang kéo đến gần Ngài hơn, không đi xa hơn khỏi Ngài.
i.Naomi không buộc tội Chúa làm điều gì đó sai trái với bà ấy. bà thừa nhận sự tể trị hoàn toàn của Ngài đối với mọi hoàn cảnh. Đó thực sự là một biểu hiện của sự tin cậy nơi Ngài.
ii.Nếu Naomi cay đắng hoặc giận dữ chống lại Đức Chúa Trời, có lẽ bà ấy đã đi theo một con đường khác – xa Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên hơn là quay lại với Ngài. Thay vào đó, bà ấy cho thấy rằng bà ấy tin cậy quyền tể trị của Đức Chúa Trời, và biết rằng bất chấp những tai ương cá nhân của bà ấy, Ngài là một Đức Chúa Trời nhân lành ban phước.
iii.Điều mà Naomi không thể thấy là bàn tay của CHÚA sẽ sắp ra tay vì bà! Không bao giờ có lý do gì để chúng ta phải tuyệt vọng nếu chúng ta tin rằng bàn tay của CHÚA đã ra tay chống lại mình. Nếu chúng ta quay trở lại với Ngài, thì bàn tay Ngài sẽ lại ra cho chúng ta! Naomi không biết – chuyện không hề nhỏ – về việc trong một thời gian ngắn Chúa sẽ ban phước cho cô.
4.(14) Ọt-ba ở lại Mô-áp; Ru-tơ tiếp tục với Naomi.
a.14Hai nàng lại cất tiếng lên khóc: Cả Ọt-ba và Ru-tơ đều cảm thấy vô cùng đau khổ; cả hai đều yêu Naomi; cả hai đều lo lắng về tương lai. Nhưng phải lựa chọn, Ọt-ba chọn ở lại Moab, trong khi Ru-tơ bám lấy Naomi.
b.14bĐoạn, Ọt-ba hôn và từ biệt bà gia mình; còn Ru-tơ không chịu phân rẽ người.: Có một nơi trong việc chúng ta đeo theo Chúa, khi bắt đầu bằng hành động. Ru-tơ và Ọt-ba đều có cùng cảm xúc, nhưng Ru-tơ lại làm khác Ọt-ba.
i.Một số bằng lòng với việc cảm nhận tình cảm của Cơ đốc nhân – với tình yêu dành cho Đức Chúa Trời, với tình yêu dành cho Lời của Ngài, cảm thấy yêu dân của Ngài. Nhưng bạn sẽ làm gì? Chúng ta vui mừng vì Đức Chúa Trời không chỉ cảm thấy tình yêu của Ngài dành cho chúng ta; thay vào đó, Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.. (Giăng 3:16)
c.Ọt-ba hôn và từ biệt bà gia mình: Ọt-ba bị sao vậy? Tất nhiên, chúng tôi không biết. Nhưng con người luôn tạo ra những truyền thống để bù đắp cho những gì họ không biết. Truyền thống Do Thái nói rằng yêu cầu này của Na-ô-mi khi cách Mô-áp bốn dặm; và Ọt-ba chỉ rơi nước mắt bốn lần khi nghĩ đến việc chia tay mẹ chồng Naomi. Nhưng các Ra-bi Do Thái tiếp tục nói rằng trong bốn dặm mà bà đã đi cùng Naomi, Ọt-ba đã sinh ra bốn người con trai – Goliath và ba anh trai của hắn ta.
5.(15-18) Lời tuyên bố hùng hồn của Ru-tơ về đức tin.
15 Na-ô-mi nói cùng Ru-tơ rằng: Nầy, chị con đã trở về quê hương và thần của nó; con hãy trở về theo nó đi. 16 Ru-tơ thưa rằng: Xin chớ nài tôi phân rẽ mẹ; vì mẹ đi đâu, tôi sẽ đi đó; mẹ ở nơi nào, tôi sẽ ở nơi đó. Dân sự của mẹ, tức là dân sự của tôi; Đức Chúa Trời của mẹ, tức là Đức Chúa Trời của tôi; 17 mẹ thác nơi nào, tôi muốn thác và được chôn nơi đó. Ví bằng có sự chi khác hơn sự chết phân cách tôi khỏi mẹ, nguyện Đức Giê-hô-va giáng họa cho tôi! 18 Na-ô-mi thấy nàng quyết định theo mình, nên không nói nữa.
a.Nầy, chị con đã trở về quê hương: Na-ô-mi đã làm những gì có thể để ngăn Ru-tơ quay lưng lại với Y-sơ-ra-ên. Không phải Naomi không muốn Ru-tơ đến mà bà cũng không muốn có một người bạn theo thời tiết, khi vui nó đậu, khi buồn nó bay.
b.vì mẹ đi đâu, tôi sẽ đi đó; mẹ ở nơi nào, tôi sẽ ở nơi đó. Dân sự của mẹ, tức là dân sự của tôi: Đây là một cam kết bầu bạn cao quý – thậm chí nổi bật -. Nhưng sự cam kết của Ru-tơ đối với Na-ô-mi thậm chí còn đi xa hơn: Đức Chúa Trời của mẹ, tức là Đức Chúa Trời của tôi.
i.Đây không chỉ là thay đổi địa chỉ. Ru-tơ sẵn sàng từ bỏ các vị thần Mô-áp mà bà đã cùng lớn lên với, và đón nhận Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. Bà ấy đã quyết định đi theo CHÚA. Người phụ nữ dân ngoại này, từng xa cách Đức Chúa Trời, giờ đã đến gần Ngài.
ii.Đức Chúa Trời của mẹ, tức là Đức Chúa Trời của tôi. có nghĩa là mối quan hệ của Naomi với Đức Chúa Trời đã tác động đến Ru-tơ. Điều này thật đáng chú ý, bởi vì Naomi không có một cuộc sống dễ dàng. Bà đã góa bụa, mất cả hai con trai và tin rằng bà đã gây ra mọi tai họa bởi sự bất tuân của mình. Vậy mà bà vẫn tôn vinh và yêu mến CHÚA.
iii.Mọi người sẽ có thể nhìn vào cuộc sống của bạn, giống như Ru-tơ nhìn Naomi và nói “Tôi muốn Đức Chúa Trời của mẹ, sẽ là Đức Chúa Trời của tôi.” Sự tin cậy của bạn nơi Đức Chúa Trời, và hướng về Ngài trong những lúc khó khăn, thường sẽ là điều thu hút người khác đến với CHÚA.
c.Đức Chúa Trời của mẹ, sẽ là Đức Chúa Trời của tôi: Mười năm thỏa hiệp của Na-ô-mi ở Mô-áp chưa bao giờ khiến Ru-tơ thú nhận lòng trung thành với Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. Tuy nhiên, ngay khi Na-ô-mi đứng lên và nói, “Tôi sẽ trở lại với Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, tôi sẽ đặt số phận của mình trong tay Ngài” thì Ru-tơ cùng đứng với bà. Nếu bạn nghĩ rằng bạn sẽ thuyết phục bạn bè hoặc người thân của mình đến với Chúa Giê-su bằng sự thỏa hiệp của mình thì bạn đã nhầm. bạn có lẽ đã thật lòng, nhưng bạn đã nhầm. Chỉ có một lập trường táo bạo cho Chúa Giê-xu mới thực sự làm được điều đó.
i.”Ah! Bạn sẽ không bao giờ giành được bất kỳ linh hồn nào được cứu bằng cách thỏa hiệp với cái sai. Quyền lực lớn nhất trong gia đình và quyền lực lớn nhất trên thế giới là quyết định cho Đấng Christ và lẽ thật của Ngài. ” (Spurgeon)
d.Ví bằng có sự chi khác hơn sự chết phân cách tôi khỏi mẹ, nguyện Đức Giê-hô-va giáng họa cho tôi: Ru-tơ không biết chút gì về Đức Chúa Trời thật, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên – nhưng bà biết Ngài là Đức Chúa Trời công bằng và công bình, vì vậy Ngài có thể kêu gọi Ru-tơ phải chịu trách nhiệm về lời hứa này.
6.(19-21) Na-ô-mi và Ru-tơ trở về Bết-lê-hem.
19Vậy, hai người đi đến Bết-lê-hem. Khi hai người đến, cả thành đều cảm động. Các người nữ hỏi rằng: Ấy có phải Na-ô-mi chăng? 20 Người đáp: Chớ gọi tôi là Na-ô-mi, hãy gọi là Ma-raNa-ô-mi nghĩa là ngọt ngào; Ma-ra nghĩa là cay đắng
, vì Đấng Toàn năng đã đãi tôi cách cay đắng lắm. 21 Tôi đi ra được đầy dẫy, nhưng Đức Giê-hô-va dắt tôi về tay không. Đức Giê-hô-va đã giáng họa cho tôi, và Đấng Toàn năng khiến tôi bị khốn khổ, vậy còn gọi tôi là Na-ô-mi làm chi?
a.hai người đi đến Bết-lê-hem: Từ Mô-áp đến Bết-lê-hem một quãng đường dài đi bộ, và chuyến đi chủ yếu là lên dốc. Chúng ta có thể tưởng tượng trên đường đi, Ru-tơ hỏi mẹ chồng là Na-ô-mi về Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên và đất đai của Y-sơ-ra-ên.
b.Khi hai người đến, cả thành đều cảm động: Bethlehem chỉ là một ngôi làng lớn; Mọi người trong làng sẽ biết đến những người khác và nhớ đến những người đã ra đi nhiều năm trước.
c.Chớ gọi tôi là Na-ô-mi; gọi tôi là Mara: Tên Naomi có nghĩa là “dễ chịu”; cái tên Mara có nghĩa là “cay đắng”. Na-ô-mi dùng điều này để nói với người dân ở Bết-lê-hem rằng thời gian bà rời xa Y-sơ-ra-ên, thời gian bà rời xa Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, không hề dễ chịu – thật là cay đắng.
i.Naomi không hề sĩ diện. bà ấy sẽ không về nhà, giả vờ như mọi thứ đều ổn và tỏ ra “dễ chịu”. Bà sẽ thành thật và nói “Tôi đây và cuộc đời tôi thật cay đắng.”
d.vì Đấng Toàn năng đã đãi tôi cách cay đắng lắm. 21 Tôi đi ra được đầy dẫy, nhưng Đức Giê-hô-va dắt tôi về tay không. Đức Giê-hô-va đã giáng họa cho tôi: Naomi không sợ hãi khi nhìn thấy bàn tay của Đức Chúa Trời trong mọi tai họa của bà.
i.Naomi biết rằng bi kịch đến với cuộc đời bà không phải do số phận, cơ duyên hay sự may mắn mù quáng. bà cảm thấy những thảm kịch là một ví dụ về sự đau khổ của Đức Chúa Trời vì bà không thể nhìn thấy kết thúc kế hoạch của Ngài. Nhưng bà biết có một Đức Chúa Trời tối cao trên trời và không nghĩ rằng bà vừa gặp phải một chuỗi “xui xẻo”.
ii.Tuy nhiên, giữa những hoàn cảnh cay đắng này, Na-ô-mi không cay đắng chống lại CHÚA. Chúng ta có thể tưởng tượng một người dân làng hỏi: “Naomi, nếu Chúa đã đối xử rất cay đắng với bà, nếu CHÚA đã mang bà về nhà trống không, nếu CHÚA đã làm chứng chống lại bà, vậy tại sao bà còn trở lại?” Và bà ấy sẽ nói, “Bởi vì tôi muốn làm quen với Ngài một lần nữa. Mọi thứ thật tồi tệ, và câu trả lời không phải là đi xa hơn khỏi Đức Chúa Trời, mà là việc đến gần Ngài hơn. ”
iii.Không phải ai cũng phản ứng với những thử nghiệm như Naomi đã làm. “Nhiều người khiêm nhường, nhưng không hạ mình; thấp, nhưng không chịu thua kém ai. Những điều này đã làm mất bông trái của những phiền não của họ… và do đó là đau khổ nhất. ” (Trapp)
7.(22) Vậy là Naomi đã trở lại.
22 Na-ô-mi và Ru-tơ, người Mô–áp, dâu của Na-ô-mi, từ ở xứ Mô–áp trở về là như vậy. Hai người đến Bết-lê-hem nhằm đầu mùa gặt lúa mạch.
a.Vì vậy, Na-ô-mi trở về: Naomi đã trở lại ăn năn và thành thật. Bà ấy đã cảm thấy rằng Đấng Toàn Năng đã làm khổ mình. Nhưng trong những chương tới, nó sẽ được hiển thị rằng Đấng toàn năng sẽ ban phước cho bà. Giá mà bà ấy có thể nhìn thấy nó!
b.Hai người đến Bết-lê-hem: Naomi sẽ dễ dàng tập trung vào những gì bà ấy đã mất. Bà đã mất một người chồng, hai con trai và một con dâu. Bà đã mất tất cả các loại của cải vật chất. Tất cả những gì bà còn lại là một bà con dâu, Ru-tơ. Nhưng thông qua một điều còn lại cho bà này, Chúa sẽ ban phước lành không thể tin được vào trong cuộc sống của bà.
i.Tất cả những điều tốt đẹp xảy ra trong các chương tương lai bắt đầu từ đây: Với sự ăn năn tin kính và sự trung thực của Naomi. Nó sẽ tạo ra sự khác biệt không chỉ trong cuộc sống của bà, mà còn trong cuộc sống của con dâu bà là Ru-tơ – và vận mệnh của quốc gia Y-sơ-ra-ên – và trong sự cứu rỗi đời đời của bạn.
ii.nếu chúng ta ngày nay hướng về Ngài, không chỉ trong cảm xúc, mà còn trong hành động của chúng ta, thì Đức Chúa Trời có thể hoàn thành những điều đáng kinh ngạc cho cả hiện tại và đời đời,
nguồn: https://www.blueletterbible.org/Comm/guzik_david/StudyGuide2017-Rth/Rth-1.cfm