Ngày 29 tháng 4
CÁI DUYÊN CỦA SỰ KHÔNG CHẮC CHẮN
(Oswald Chambers)
Spotify: https://open.spotify.com/episode/34aotGbhDXvFbONjWWXf9P?si=c99d8e75a99a4d0e
MP3: https://ht.susangthat.com/s/bEiS8JPjF68iqei
“Chúng ta sẽ trở thành người như thế nào vẫn chưa được tỏ ra.”
1 Giăng 3:2 Hỡi kẻ rất yêu dấu, chính lúc bây giờ chúng ta là con cái Đức Chúa Trời, còn về sự chúng ta sẽ ra thể nào, thì điều đó chưa được bày tỏ. Chúng ta biết rằng khi Ngài hiện đến, chúng ta sẽ giống như Ngài, vì sẽ thấy Ngài như vốn có thật vậy
Về bản chất, chúng ta thường có xu hướng cân nhắc và suy tính ngược xuôi, đến nỗi coi sự không chắc chắn là điều xấu. Chúng ta tưởng tượng rằng mình phải đạt đến một mục đích nào đó, nhưng đó không phải là bản chất của đời sống thuộc linh. Bản chất của đời sống thuộc linh là chúng ta chắc chắn trong sự không chắc chắn của mình, do đó chúng ta không xây tổ ở bất cứ đâu. Lẽ thường tình nói rằng – ” Nếu như tôi mà ở trong hoàn cảnh đó, thì …” Chúng ta không thể nào quả quyết giả định mình ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào mà mình chưa từng trải qua.
Sự chắc chắn là dấu hiệu của đời sống thực tế: sự không chắc chắn đầy ơn hậu là dấu hiệu của đời sống thuộc linh. Lòng nương cậy chắc chắn vào Đức Chúa Trời đồng nghĩa với việc là chúng ta không chắc chắn trong mọi đường lối riêng của mình, chúng ta không biết ngày mai sẽ mang đến điều gì. Điều này thường được thốt ra với một tiếng thở dài buồn bã, nhưng đúng hơn nó nên là một biểu hiện của sự mong đợi đầy háo hức. Chúng ta không chắc chắn về bước tiếp theo, nhưng chúng ta nương dựa vững chắc vào Đức Chúa Trời. Ngay khi chúng ta phó thác cho Chúa và làm xong bổn phận trước mắt, Ngài sẽ luôn mang đến cho cuộc đời chúng ta những điều bất ngờ. Nhưng nếu khi chúng ta trở thành người ủng hộ một tín điều nào đó, có một điều gì đó sẽ chết đi; chúng ta không còn đơn thuần tin vào Đức Chúa Trời nữa, mà chỉ tin vào những gì chúng ta tưởng về Ngài mà thôi.
Chúa Giê-su phán trong Ma-thi-ơ 18:3 Quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu các ngươi không đổi lại và nên như đứa trẻ, thì chẳng được vào nước thiên đàng đâu. Đời sống thuộc linh là đời sống như của một đứa trẻ. Chúng ta thì không nghi ngờ gì về Đức Chúa Trời, mà chỉ nghi ngờ về những gì Ngài sẽ làm tiếp theo. Nếu chúng ta chủ quan trong niềm tin của mình, chúng ta sẽ trở nên nghiêm khắc và cứng nhắc, và rơi vào “lời nguyền của sự quyết đoán”*, nghĩa là quan điểm của chúng ta bị đóng khung vì sự bảo thủ; nhưng khi chúng ta có mối quan hệ đúng đắn với Đức Chúa Trời, cuộc sống sẽ tràn đầy sự tự phát, niềm vui trong sự không chắc chắn và sự mong đợi.
Giăng 14:1 Lòng các ngươi chớ hề bối rối; hãy tin Đức Chúa Trời, cũng hãy tin ta nữa.
Chúa Giê-su phán: “cũng hãy tin ta nữa“, chứ không phải “Hãy tin một vài điều nào đó về Ta”. Hãy phó thác mọi việc cho Ngài, dù việc Ngài đến vẫn còn là một điều mầu nhiệm và không thể đoán trước được, nhưng Ngài chắc chắn sẽ đến. Hãy trung thành với Ngài.
*Giải thích thêm về “lời nguyền của sự quyết đoán”, đó là sự hạn chế hay lời nguyền, là một khi đã quyết định chắc chắn; không bao giờ muốn xem xét thêm thông tin mới.
https://utmost.org/classic/the-graciousness-of-uncertainty-classic/