Bài giảng: Nỗi buồn theo ý Đức Chúa Trời_26.04.2026

die Gott gewollte Betrübnis_vn

die Gott gewollte Betrübnis_d

die Gott gewollte Betrübnis

Bài giảng: Nỗi buồn theo ý Đức Chúa Trời

(Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Truyền Thống Hiệu Đính 2010)

Anh chị em yêu mến trong Chúa,

Hôm nay chúng ta cùng học về nỗi buồn theo ý Đức Chúa Trời.

Là môn đồ của Chúa Jêsus, chúng ta đều nên biết Ma-thi-ơ 24, nơi Chúa Jêsus nói về thời kỳ cuối cùng. Lu-ca cũng ghi lại lời Ngài:

Lu-ca 21:25–36 25 Sẽ có các điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các ngôi sao; còn dưới đất, các dân sầu não rối loạn trước biển cả ba đào gầm thét. 26 Người ta ngất đi vì kinh hãi trong khi chờ đợi những gì sắp xảy ra cho thế giới vì các quyền lực trên trời sẽ bị rúng động. 27 Bấy giờ thiên hạ sẽ thấy Con Người lấy đại quyền đại vinh mà ngự đến giữa đám mây. 28 Khi nào các việc đó bắt đầu xảy đến, hãy đứng thẳng, ngước đầu lên, vì sự cứu rỗi của các con đang đến gần. 29 Ngài kể cho họ một ẩn dụ: “Hãy xem cây vả và tất cả các cây khác. 30 Khi nó mới nứt lộc, các con thấy thì biết rằng mùa hạ gần đến.

31 Cũng vậy, khi các con thấy những điều ấy xảy ra thì biết vương quốc Đức Chúa Trời đã cận kề. 32 Thật, Ta bảo các con, thế hệ nầy sẽ chẳng qua đi cho đến khi mọi sự kia xảy đến. 33 Trời đất sẽ qua đi, nhưng lời Ta nói sẽ không bao giờ qua đâu. 34 Vậy, hãy thận trọng! E rằng vì sự ăn uống quá độ, say sưa và sự lo lắng đời nầy làm cho lòng các con mê mẩn chăng; và Ngày ấy đến thình lình như bẫy sập trên các con, 35 cũng như trên tất cả mọi người ở khắp mặt đất. 36 Vậy, phải luôn luôn tỉnh thức và cầu nguyện để các con đủ sức tránh khỏi mọi điều sẽ xảy ra, và đứng trước mặt Con Người.”

Chưa đầy bốn năm trước, trước khi Nga tấn công Ukraine vào tháng Hai, thì thế giới — ít nhất là tại Đức — vẫn còn “ổn”: kinh tế tăng trưởng, đại dịch Corona dường như đã qua, người ta du lịch, mọi sự thịnh vượng.

Còn bây giờ thì sao?

còn dưới đất, các dân sầu não rối loạn trước biển cả ba đào gầm thét. 26 Người ta ngất đi vì kinh hãi trong khi chờ đợi những gì sắp xảy ra cho thế giới

Như thể chúng ta đang sống trong một thời đại khác hẳn so với đầu năm 2022: áp lực, sợ hãi, bất an.

Nhưng Chúa nói gì? Chúng ta có nên cùng với thế gian cảm thấy áp lực, sợ hãi, bối rối không?

28 Khi nào các việc đó bắt đầu xảy đến, hãy đứng thẳng, ngước đầu lên, vì sự cứu rỗi của các con đang đến gần.

Chúng ta biết trong khủng hoảng, nhiều điều xấu trong xã hội và tội ác sẽ gia tăng. Một mặt, người ta trốn vào đủ loại giải trí, xao lãng: ma túy, hưởng lạc, trò chơi, giải trí; mặt khác, tội ác gia tăng: bạo lực, hiếp dâm, vô nhân đạo.

Chưa bao giờ có nhiều phương tiện xao lãng như hôm nay để làm mờ đi các giác quan: cần sa được hợp pháp hóa, thuốc lá, rượu, việc sử dụng heroin, cocaine, “crystal meth” cao chưa từng có. Thêm vào đó là TikTok, Netflix, YouTube, Facebook. Và đáng buồn là không ít tín đồ không chỉ là người tiêu thụ tích cực, mà còn là người sản xuất nội dung, góp phần vào sự cám dỗ. Nhiều người lại sa vào cơn sốt tự tối ưu hóa bản thân: thể thao, thực phẩm chức năng, sùng bái sức khỏe.

Cùng lúc, chiến tranh, tội ác bạo lực, tấn công bằng dao và hiếp dâm chưa bao giờ nhiều như vậy.

Và gần như chẳng ai còn nói về những người tị nạn chết đuối trên biển Địa Trung Hải trên đường sang châu Âu.

Ma-thi-ơ 24:12 12 Và vì tội ác gia tăng, nên lòng yêu mến của nhiều người sẽ nguội dần.

Và không, chưa từng có một thời đại nào như hôm nay: loài người chưa từng có một mạng lưới truyền thông toàn cầu để mọi người trên thế giới nhận chung một dòng thông tin như bây giờ.

Cho nên, càng hơn bao giờ hết, chúng ta cần Lời Ngài ở trong chúng ta.

Châm-ngôn 4:23 23 Hãy cẩn thận giữ tấm lòng của con hơn hết, Vì các nguồn sự sống do nơi nó mà ra.

Câu này làm tôi suy nghĩ nhiều: 28 Khi nào các việc đó bắt đầu xảy đến, hãy đứng thẳng, ngước đầu lên, vì sự cứu rỗi của các con đang đến gần.

Khi nào một người phải đứng thẳng lại?
Khi trước đó người ấy đang cúi gập xuống, phải không?
Khi nào một người phải ngước đầu lên?
Khi trước đó đầu cúi gằm xuống, phải không?
Đó chẳng phải là thái độ của những người đang đau buồn sao?

Chúng ta đều quen thuộc với thư Phao-lô gửi tín đồ Phi-líp:

Phi-líp 4:4–7 4 Hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn, tôi lại còn nói nữa: Hãy vui mừng đi! 5 Hãy cho mọi người biết tính nhu mì của anh em. Chúa đã gần rồi!

6 Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin cùng sự tạ ơn mà trình dâng những nhu cầu của mình cho Đức Chúa Trời. 7 Sự bình an của Đức Chúa Trời, vượt trên mọi sự hiểu biết, sẽ gìn giữ lòng và trí anh em trong Đấng Christ Jêsus.

Nhưng trước khi sự bình an của Đức Chúa Trời gìn giữ lòng và trí chúng ta, điều gì xảy ra?

II Cô-rinh-tô 7:8–11 8 Nếu bức thư của tôi có làm cho anh em đau buồn thì tôi cũng không hối tiếc. Mà nếu trước đó tôi có hối tiếc — vì tôi thấy bức thư ấy đã làm cho anh em đau buồn, dù chỉ trong ít lâu — 9 thì bây giờ tôi lại vui mừng. Tôi vui không phải vì anh em đã đau buồn, mà vì sự đau buồn của anh em đã đem lại sự ăn năn. Thật, anh em đã đau buồn theo ý Đức Chúa Trời; như thế, chúng tôi không gây thiệt hại gì cho anh em cả. 10 Vì sự đau buồn theo ý Đức Chúa Trời sinh ra sự ăn năn để được cứu rỗi; điều nầy không có gì phải hối tiếc; nhưng sự đau buồn theo thế gian thì dẫn đến sự chết. 11 Vậy, anh em hãy xem, sự đau buồn theo ý Đức Chúa Trời đã sinh ra trong anh em lòng nhiệt thành như thế nào! Không những thế mà cả sự cố gắng thanh minh, phẫn nộ, sợ sệt, mong đợi, sốt sắng, sửa phạt nữa! Anh em đã chứng tỏ cho

mọi người rằng mình không có lỗi trong việc đó.

Ở đây chúng ta đọc về sự đau buồn theo ý Đức Chúa Trời dẫn đến sự ăn năn.

Điều đầu tiên mà Giăng Báp-tít rao giảng là sự ăn năn:

Ma-thi-ơ 3:2 2 “Hãy ăn năn, vì vương quốc thiên đàng đã đến gần!”

Chúng ta thấy: không có nỗi buồn theo ý Đức Chúa Trời thì không có sự ăn năn.

Nhưng khi buồn, chúng ta thường làm gì?

Xao lãng hoặc tội ác.

Như vậy, chúng ta có đang bước đi theo Thánh Linh không? Hay chúng ta chống lại sự sửa dạy của Đức Chúa Trời, Đấng muốn dẫn chúng ta vào trong nỗi buồn để chữa lành?

Ê-phê-sô 5:15–21 15 Vậy, hãy xem xét cẩn thận về cách sống của anh em, đừng sống như người dại dột, nhưng sống như người khôn ngoan. 16 Hãy tận dụng thì giờ, vì những ngày là xấu. 17 Vì vậy, đừng trở nên như người dại dột, nhưng phải hiểu rõ thế nào là ý muốn của Chúa. 18 Đừng say rượu, vì rượu dẫn đến buông tuồng, nhưng phải đầy dẫy Thánh Linh. 19 Hãy dùng thi thiên, thánh ca, và những linh khúc mà đối đáp với nhau; hãy hết lòng ca hát, chúc tụng Chúa. 20 Trong mọi việc, hãy luôn nhân danh Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ mà dâng lời cảm tạ Đức Chúa Trời, là Cha. 21 Vì kính sợ Đấng Christ, hãy thuận phục nhau.

 

Bây giờ, chúng ta nhìn hai ví dụ Kinh Thánh về người theo Chúa đối diện với nỗi buồn.

  1. Đa-vít

I Sa-mu-ên 30:1–6; 18–19

1 Ba ngày sau, khi Đa-vít và các thuộc hạ đến Xiếc-lác, người A-ma-léc đã đánh phá miền Nê-ghép và thành Xiếc-lác, xông vào phóng hỏa Xiếc-lác. 2 Chúng bắt các phụ nữ và mọi người trong thành, từ nhỏ đến lớn. Chúng không giết một ai, nhưng bắt làm tù binh và dẫn đi. 3 Khi Đa-vít và các thuộc hạ đến thành thì thấy thành đã bị đốt cháy, vợ và các con trai, con gái của họ đều đã bị bắt làm tù binh. 4 Bấy giờ, Đa-vít và các thuộc hạ ông đều òa lên khóc; họ

khóc đến nỗi không còn sức để khóc nữa. 5 Hai người vợ Đa-vít cũng bị bắt làm tù binh, tức A-hi-nô-am ở Gít-rê-ên, và A-bi-ga-in, trước làm vợ của Na-banh tại Cạt-mên. 6 Đa-vít lâm vào tình cảnh rất nguy khốn vì người ta định ném đá ông, bởi tâm hồn mọi người đều cay đắng khi nghĩ đến các con trai và con gái mình. Nhưng Đa-vít lấy lại được nghị lực nhờ Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình.

Và sau khi Đa-vít đuổi bắt và đánh bại kẻ thù:

18 Đa-vít thu hồi tất cả những gì người A-ma-léc đã cướp được, và cũng giải cứu hai vợ mình nữa. 19 Ông đem về tất cả, không thiếu một ai, hoặc nhỏ hay lớn, hoặc gái hay trai, hoặc một chiến lợi phẩm nào mà dân A-ma-léc đã cướp đi.

Đa-vít từng nhiều lần gặp hoạn nạn và bị phản bội. Nhưng chưa lần nào các chiến hữu thân tín muốn ném đá giết ông như trong đoạn này.

Chính ở đây Kinh Thánh ghi:

Nhưng Đa-vít lấy lại được nghị lực nhờ Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình.

  1. Phi-e-rơ

Chúng ta biết Phi-e-rơ đã chối Chúa ba lần. Sau đó, ông khóc lóc đắng cay.

Và rồi sao nữa?

Giăng 21:3–19 3 Si-môn Phi-e-rơ nói với họ: “Tôi đi đánh cá.” Những người kia đáp: “Chúng tôi đi với anh!” Họ đi ra, xuống thuyền, nhưng trong đêm ấy không bắt được gì cả.

Sự xao lãng. Khi họ không biết phải làm gì, họ tìm cách xao lãng chính mình.

4 Trời vừa sáng, Đức Chúa Jêsus đứng trên bờ, nhưng các môn đồ không biết đó là Đức Chúa Jêsus. 5 Đức Chúa Jêsus hỏi: “Các con ơi, không có con cá nào sao?” Họ đáp: “Thưa không.” 6 Ngài bảo: “Hãy thả lưới bên phải thuyền thì các con sẽ được.” Vậy, họ thả lưới xuống, được nhiều cá đến nỗi kéo lên không xuể. 7 Môn đồ được Đức Chúa Jêsus yêu thương nói với Phi-e-rơ: “Ấy là Chúa!” Khi Si-môn Phi-e-rơ nghe rằng ấy là Chúa thì mặc áo vào (vì đang ở trần), rồi nhảy xuống biển. 8 Các môn đồ khác đi vào bằng thuyền, kéo theo một tay lưới đầy cá, vì chỉ cách bờ khoảng chín chục mét.

9 Vừa bước lên bờ, họ thấy tại đó có lửa than với cá đang nướng ở trên, và có bánh nữa. 10 Đức Chúa Jêsus bảo họ: “Hãy đem một ít cá mà các con vừa đánh được lại đây.” 11 Si-môn Phi-e-rơ xuống thuyền, kéo tay lưới đầy một trăm năm mươi ba con cá lớn vào bờ. Dù nhiều cá như vậy, lưới vẫn không rách. 12 Đức Chúa Jêsus bảo: “Các con hãy lại dùng điểm tâm.” Không một ai trong các môn đồ dám hỏi Ngài: “Ông là ai?” Vì họ biết ấy là Chúa. 13 Đức Chúa Jêsus đến, lấy bánh trao cho họ, và cũng trao cá nữa. 14 Đây là lần thứ ba Đức Chúa Jêsus hiện ra với các môn đồ Ngài sau khi Ngài từ cõi chết sống lại. 15 Khi ăn xong, Đức Chúa Jêsus nói với Si-môn Phi-e-rơ rằng: “Si-môn, con của Giăng, con yêu Ta hơn những người nầy chăng?” Phi-e-rơ thưa: “Vâng, thưa Chúa, Chúa biết rằng con yêu Chúa.” Đức Chúa Jêsus bảo: “Hãy chăm sóc những chiên con của Ta.” 16 Ngài lại hỏi ông lần thứ hai: “Si-môn, con của Giăng ơi, con yêu Ta chăng?” Phi-e-rơ thưa: “Vâng, thưa Chúa, Chúa biết rằng con yêu Chúa.” Đức Chúa Jêsus bảo: “Hãy chăn chiên Ta.” 17 Ngài lại hỏi ông lần thứ ba: “Si-môn, con của Giăng ơi, con yêu Ta chăng?” Phi-e-rơ buồn vì Ngài hỏi mình đến ba lần: “Con yêu Ta chăng?” Ông thưa rằng: “Thưa Chúa, Chúa biết tất cả mọi sự; Chúa biết rằng con yêu Chúa.” Đức Chúa Jêsus bảo: “Hãy chăm sóc chiên Ta. 18 Thật, Ta bảo thật con, khi còn trẻ, con tự mình thắt lưng lấy, muốn đi đâu thì đi; nhưng lúc già, con sẽ đưa tay ra, để người khác thắt lưng cho và dẫn con đi đến nơi mình không muốn.” 19 Ngài nói điều nầy để chỉ về Phi-e-rơ sẽ chết cách nào để tôn vinh Đức Chúa Trời. Sau đó, Ngài bảo ông rằng: “Hãy theo Ta.”

Chính trong câu chuyện này, chúng ta thấy: con người luôn muốn trốn tránh nỗi buồn của mình bằng xao lãng.

Chúa đã sống lại, nhưng Ngài không còn ở đó với họ. Việc cuối cùng Phi-e-rơ làm là chối Chúa. Chúa vẫn chưa nói với ông một lời kể từ sự kiện đó. Giờ đây các môn đồ bị để một mình, và họ đi tìm sự xao lãng.

Nhưng Chúa vẫn ở đây. Ngài luôn luôn ở đây, không chỉ khi chúng ta cần Ngài. Khi Phi-e-rơ nhận ra Chúa, tấm lòng ông vui mừng biết bao:

Khi Si-môn Phi-e-rơ nghe rằng ấy là Chúa thì mặc áo vào (vì đang ở trần), rồi nhảy xuống biển.

Chúng ta có cũng nhảy vào biển Lời Chúa để đến gần Ngài không?

Bây giờ trở lại với đề tài: nỗi buồn theo ý Đức Chúa Trời.

17 Ngài lại hỏi ông lần thứ ba: “Si-môn, con của Giăng ơi, con yêu Ta chăng?” Phi-e-rơ buồn vì Ngài hỏi mình đến ba lần: “Con yêu Ta chăng?” Ông thưa rằng: “Thưa Chúa, Chúa biết tất cả mọi sự; Chúa biết rằng con yêu Chúa.” Đức Chúa Jêsus bảo: “Hãy chăm sóc chiên Ta.

Chỉ khi Phi-e-rơ phải thừa nhận rằng Chúa Jêsus là Đấng biết hết mọi sự, rằng đó không phải là sức riêng của ông, mà là sức của Chúa, chỉ khi ông không còn có thể nương cậy chính mình, mà chỉ nương dựa duy nhất vào Chúa, thì lúc đó chúng ta mới bỏ được con người mình và thật sự theo Ngài.

Giê-rê-mi 17:5 5 Đức Giê-hô-va phán: “Đáng nguyền rủa cho kẻ nhờ cậy loài người, Lấy loài xác thịt làm cánh tay, Lòng dạ lìa khỏi Đức Giê-hô-va.”

Chúa có phải dẫn chúng ta vào nỗi buồn để chúng ta thấy rõ hình ảnh thật về chính mình không?

Không phải là “vua”, không phải “trưởng nhóm các sứ đồ”, không phải “người chồng tốt, người cha tốt, doanh nhân thành đạt”.

Không, chúng ta chẳng là gì cả.

Ê-sai 41:24 24 Nầy, các ngươi chẳng ra gì, Việc các ngươi làm cũng là vô ích; Kẻ chọn các ngươi thật đáng ghê tởm!

Nỗi buồn theo ý Đức Chúa Trời có dẫn chúng ta đến chỗ nhận biết chính mình, nhận biết sự bất lực của mình không?

Sự bất lực ấy có dẫn chúng ta đặt hết mọi sự và tin tưởng lên Chúa, tin cậy Ngài hoàn toàn không?

Há đó không phải là “ngẩng đầu lên” mà những người thuộc về Ngài làm sao?

Ngẩng đầu lên nghĩa là chúng ta nhìn lên Ngài, không còn nhìn vào địa vị, kiến thức, các mối quan hệ, hay của cải của mình nữa:

I Cô-rinh-tô 7:29–31 29 Thưa anh em, tôi muốn nói rằng: Thời gian còn quá ngắn; nên từ bây giờ, những người có vợ, hãy sống như không có; 30 những người than khóc, hãy sống như không than khóc; những người vui mừng, hãy sống như không vui mừng; những người mua sắm, hãy sống như không có vật gì; 31 những người đang gắn bó với thế gian, hãy sống như không gắn bó, vì hình trạng của thế gian nầy sẽ qua đi.

Vậy chúng ta phải làm gì?

Ê-phê-sô 5:15–21 15 Vậy, hãy xem xét cẩn thận về cách sống của anh em, đừng sống như người dại dột, nhưng sống như người khôn ngoan. 16 Hãy tận dụng thì giờ, vì những ngày là xấu. 17 Vì vậy, đừng trở nên như người dại dột, nhưng phải hiểu rõ thế nào là ý muốn của Chúa. 18 Đừng say rượu, vì rượu dẫn đến buông tuồng, nhưng phải đầy dẫy Thánh Linh. 19 Hãy dùng thi thiên, thánh ca, và những linh khúc mà đối đáp với nhau; hãy hết lòng ca hát, chúc tụng Chúa. 20 Trong mọi việc, hãy luôn nhân danh Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ mà dâng lời cảm tạ Đức Chúa Trời, là Cha. 21 Vì kính sợ Đấng Christ, hãy thuận phục nhau.

Xác thịt chúng ta, thế gian này và mọi thứ trong đó không thể giúp chúng ta.

Giê-rê-mi 30:12 12 Đức Giê-hô-va phán: ‘Thương tích con không được chữa lành, Vết thương con trầm trọng.

Anh chị em yêu mến, sự cứu rỗi và chữa bệnh duy nhất của chúng ta là Chúa Jêsus.

Xuất Ê-díp-tô Ký 15:26 26 Ngài phán: “Nếu các con chăm chú nghe lời Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các con, làm điều ngay thẳng trước mặt Ta, lắng tai nghe các điều răn và gìn giữ mọi luật lệ Ta thì Ta sẽ không giáng trên các con một bệnh nào trong các bệnh mà Ta đã giáng trên dân Ai Cập. Ta là Đức Giê-hô-va, Đấng chữa bệnh cho các con.”

Chúng ta hãy cầu xin Chúa giải cứu và chữa lành chúng ta khỏi các “bệnh tật của Ê-díp-tô”, tức là những ràng buộc của thế gian này. Hãy nhanh nhanh đến với Ngài như Phi-e-rơ, và thêm sức trong Ngài như Đa-vít, mỗi khi nỗi buồn lại đè nặng trên chúng ta.

Chúng ta hãy nhớ rằng Chúa muốn nỗi buồn dẫn đến sự ăn năn.

Giê-rê-mi 17:14 14 Lạy Đức Giê-hô-va! Xin Ngài chữa cho con để con được lành; Xin Ngài cứu con để con được cứu; Vì Ngài là Đấng con tôn ngợi.

Amen.