Đấng Mê-Si Chịu Khổ Đó Là Ai?
Spotify: https://open.spotify.com/episode/2nlESbdtKdQX9NWhpyGwr8?si=c14f719f2de7479a
MP3: https://ht.susangthat.com/s/xrmHRj5k75Sts7j
Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=QO9L_5Ai8F8&list=PLwhU8pZXqoajnXW_eCWiXB0Beq_W73JJi&index=139
Bài đọc: https://susangthat.com/2026/04/17/dang-me-si-chiu-kho-do-la-ai/
Cựu Ước nói về Đấng Mê-si trong nhiều đoạn văn. Kinh Thánh mô tả cả sự đau khổ và vinh quang của Đấng Christ (1 Phi-e-rơ 1:11 nghĩa là tìm cho biết thời kỳ nào và thời kỳ cách nào mà Thánh Linh Đấng Christ ở trong lòng mình đã chỉ cho, là khi làm chứng trước về sự đau đớn của Đấng Christ và về sự vinh hiển sẽ theo sau; Lu-ca 24:26 Há chẳng phải Đấng Christ chịu thương khó thể ấy, mới được vào sự vinh hiển mình sao?). Đấng Mê-si đã đến một lần để chịu khổ, và một lần nữa Ngài sẽ hiện ra để trị vì.
Tuy nhiên, nhiều Ra-bi Do Thái tin rằng có hai Đấng Mê-si: một là con trai của Giô-sép sẽ chịu khổ (như Giô-sép cũng đã chịu khổ), và một là con trai của Đa-vít sẽ đến sau và trị vì. Khái niệm về một Đấng Mê-si chịu khổ, được các Ra-bi Do Thái thời xưa giảng dạy, phần lớn đã bị lãng quên.
Ví dụ, hãy xem Ê-sai 53. Trong các văn bản Do Thái cổ (như Talmud Babylon, v.v., cũng như Yalkut Shimoni), chương này được giải thích theo nghĩa Đấng Mê-si. Trong các bản Targumin sớm nhất (bản dịch tiếng Aram), chữ “Mê-si” thậm chí còn được thêm vào đoạn văn này. Tuy nhiên, vị Ra-bi nổi tiếng, Rashi (khoảng năm 1050 sau công nguyên) đã phổ biến một quan điểm khác. Ông hiểu người tôi tớ chịu khổ của Đức Chúa Trời chính là Israel. Đây là quan điểm phổ biến trong Do Thái giáo ngày nay. Nhưng cách giải thích này không thể thực hiện được, nếu không làm sai lệch văn bản.
- Ở đây, Ê-sai rõ ràng đang nói về một con người chứ không phải về một dân tộc. Ông nói rằng mộ của tôi tớ Đức Chúa Trời đã được định sẵn ở nơi những kẻ vô đạo, nhưng khi chết, Ngài lại nằm bên cạnh một người giàu có (Ê-sai 53, câu 9). Điều này không thể áp dụng cho dân Y-sơ-ra-ên. Tương tự, cụm từ “ Người đã đổ mạng sống mình ra cho đến chết” (câu 12) cũng không thể áp dụng cho dân Y-sơ-ra-ên.
Ê-sai 53:9 Người ta đã đặt mồ người với những kẻ ác, nhưng khi chết, người được chôn với kẻ giàu; dầu người chẳng hề làm điều hung dữ và chẳng có sự dối trá trong miệng.
Ê-sai 53:12 Vì thế Ta sẽ chia phần cho Người với những đại vĩ nhân; Người sẽ chia chiến lợi phẩm với những người dũng mãnh, bởi vì Người đã đổ mạng sống mình ra cho đến chết, và đã bị liệt vào hàng tội phạm; Mà kỳ thật Người đã mang lấy tội lỗi của nhiều người, và cầu thay cho những kẻ phạm tội.
- Ê-sai nói: “chúng ta cũng chẳng coi người ra gì.” (câu 3) Nếu điều này ám chỉ sự khinh miệt của các dân tộc đối với người Do Thái, thì “chúng ta” ở đây ám chỉ ai? Phải chăng Ê-sai đang đứng về phía các dân tộc trong sự khinh miệt dân của Đức Chúa Trời?
- Nếu dân tộc Do Thái (mà nhà tiên tri đang đề cập đến khi ông dùng các đại từ “chúng ta” và “chúng tôi”), và dân Do Thái nhận được sự cứu rỗi thông qua “Người”, thì làm sao “Người” lại có thể hiểu là ám chỉ về dân tộc Do Thái được?
- Đã bao giờ dân Y-sơ-ra-ên phải gánh chịu hình phạt thay cho các dân tộc? chứ không phải cho họ. Và làm thế nào các dân tộc lại có thể được chữa lành bởi những vết thương của người Do Thái?
- Trong câu 8, Kinh Thánh nói rằng tôi tớ của Chúa đáng chịu đánh phạt “là vì cớ tội lỗi dân ta?” Dân của Ê-sai đây chính là dân Y-sơ-ra-ên. Vậy thì, ai là tôi tớ của Đức Giê-hô-va?
- Tôi tớ của Đức Chúa Trời đã im lặng trước những hành vi ngược đãi, còn người Do Thái thì không làm như vậy.
- Trong toàn bộ đoạn văn này, không có gì cho thấy người đầy tớ là một ẩn dụ về dân Israel. Mô tả này hoàn toàn áp dụng cho một cá nhân. Điều này đặc biệt đúng đối với sự sống lại từ cõi chết.
Rõ ràng là: Chương này mô tả Đấng Mê-si chịu khổ. Lập luận cho rằng “người tôi tớ” ở đây ám chỉ dân Y-sơ-ra-ên là không thể chấp nhận được. Người Do Thái Chính thống cũng có cùng quan điểm này. Đó là lý do tại sao chương này thậm chí không được đọc to trong các bài đọc phụng vụ tại các nhà hội.
Việc nhìn thấy Ê-sai hoặc một vị tiên tri khác trong người đầy tớ, như hoạn quan Ê-thi-ô-pi đã nghĩ, dĩ nhiên cũng là không đúng. (Công vụ 8:34 Hoạn quan cất tiếng nói cùng Phi-líp rằng: Tôi xin hỏi ông, đấng tiên tri đã nói điều đó về ai? Có phải nói về chính mình người chăng, hay là về người nào khác?) Chúng ta là những người cơ đốc nhân biết rằng chương này đã được ứng nghiệm trong Chúa Giê-xu Christ, và chúng ta, giống như Phi-líp, cũng có thể rao giảng Tin Mừng của Chúa Giê-xu Christ dựa trên Ê-sai 53.