Người Cuối Cùng Tin Chúa Giê-Xu
Letzter Mensch, der an Jesus glaubte
Nếu hỏi có bao nhiêu người tin Chúa Giê-xu, khi Ngài còn ở dưới đất, con số ít nhất có thể là 500 người (1Cô-rinh-tô 15:6) đến hàng vạn người được ảnh hưởng (Công vụ 21:20). Đoàn dân bị đói trong đồng vắng Chúa đã hóa bánh, ước tính 20 nghìn người ở các độ tuổi, tầng lớp khác nhau, sau đó họ tìm Chúa Giê-xu, và hỏi Ngài chúng tôi phải làm gì để được làm công việc Đức Chúa Trời? Giăng 6:29 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Các ngươi tin Đấng mà Đức Chúa Trời đã sai đến, ấy đó là công việc Ngài.
Chúng ta từng thấy sự sốt sắng làm chứng nhân cho Chúa, những lời chứng trực tiếp hoặc gián tiếp. Có rất nhiều người đã được nghe biết về Ngài, nhưng sau đó rất có nhiều người cũng đã bỏ Ngài. Đức tin thật sự bắt đầu từ đâu? Điều quan trọng nhất của việc tin Chúa Giê-xu là gì? 1Cô-rinh-tô 15: 19 Nếu chúng ta chỉ có sự trông cậy trong Đấng Christ về đời nầy mà thôi, thì trong cả mọi người, chúng ta là kẻ khốn nạn hơn hết.
Hôm nay chúng ta cùng quan sát 6 giờ cuối cùng của Chúa Giê-xu trước cái chết. Đó là 6 giờ Ngài bị treo trên thập tự giá.
Trước đó đoàn dân chứng kiến phép lạ, được đồ ăn, được chữa lành bệnh… họ được Chúa Giê-xu thu hút. Nhưng bây giờ Đức Chúa Trời dùng sự thế gian coi là điên dại để kéo mọi người tin thật đến với Ngài. (1Cô-rinh-tô 1:18) Giăng 12: 32 Còn ta, khi ta đã được treo lên khỏi đất, ta sẽ kéo mọi người đến cùng ta. Bài học này chúng ta sẽ càng rõ ràng hơn rằng Chúa biết kẻ thuộc về Ngài. (2Ti-mô-thê 2:19). Nó sẽ giúp chúng ta tự kiểm tra đức tin mình tốt hơn, thay vì đi đoán xét đức tin người khác, để rồi bị đoán xét.
Chúng ta sẽ quan sát những đoạn Kinh Thánh từ 4 sách phúc âm, và theo trình tự thời gian học về 7 lời cuối cùng của Chúa Giê-xu đã nói trên thập tự giá. Thậm chí chúng ta sẽ thấy thú vị rằng tại thập tự giá có thêm một linh hồn được cứu. Đó là Người Cuối Cùng Tin Chúa Giê-Xu khi Ngài còn trên đất, và người đầu tiên chúng ta biết được Chúa hứa vào thẳng ngay Thiên đàng.
Chúa Giê-xu bị đóng đinh cùng hai tên cướp, ban đầu cả hai đều không tin Chúa Giê-xu.
Ma-thi-ơ 27:44 Hai tên trộm cướp bị đóng đinh trên cây thập tự với Ngài cũng nhiếc móc Ngài như vậy. Mác 15:32 Hỡi Đấng Christ, Vua dân Y-sơ-ra-ên, bây giờ hãy xuống khỏi cây thập tự, để cho chúng ta thấy và tin! Hai đứa bị đóng đinh cùng Ngài cũng nhiếc móc Ngài nữa.
Theo đối chiếu trong 4 sách phúc âm, chúng ta biết rằng sự kiện này xảy ra rất nhanh trước 12 giờ trưa, nghĩa là vào buổi sáng. Lúc đó tử tội còn tương đối tỉnh táo. Như Ma-thi-ơ và Mác ghi lại, trong khoảng thời gian đó, hai tên tội phạm đều hùa theo đám đông xỉ vả Chúa Giê-xu.
Nhưng trong Luca thì khác: Lu-ca 23: 39-43: 39 Vả, một tên trộm cướp bị đóng đinh cũng mắng nhiếc Ngài rằng: Ngươi không phải là Đấng Christ sao? Hãy tự cứu lấy mình ngươi cùng chúng ta nữa! 40 Nhưng tên kia trách nó rằng: Ngươi cũng chịu một hình phạt ấy, còn chẳng sợ Đức Chúa Trời sao? 41 Về phần chúng ta, chỉ là sự công bình, vì hình ta chịu xứng với việc ta làm; nhưng người nầy không hề làm một điều gì ác. 42 Đoạn lại nói rằng: Hỡi Jêsus, khi Ngài đến trong nước [vương quốc| βασιλεία (basileia) kingdom (G0932)] mình rồi, xin nhớ lấy tôi! 43 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, ta nói cùng ngươi, hôm nay ngươi sẽ được ở với ta trong nơi Ba-ra-đi
Điều này không phải là tường thuật mâu thuẫn. Mà điều này có thể hiểu rằng đã có sự thay đổi trong tấm lòng của một tên tử tội.
Mặc dù chúng ta biết một linh hồn quí hơn cả thế gian, Chúa Giê-xu đến để tìm và cứu con chiên lạc mất, nhưng lúc này Chúa Giê-xu Ngài làm gì? Mọi hành động lời nói của Ngài đều toát lên mùi hương thơm và tiếng gọi của Thiên đàng, dù bề ngoài không có vẻ như vậy. Chúa Giê-xu rất đau đớn, không hề thấy chịu ít hơn những kẻ khác. (chúng ta nghe phải đút lót cho đao phủ để giảm đau, hoặc chết nhanh) Đó đã là phép lạ rồi. Đấng có mọi quyền năng, không cần đến mọi sự hỗ trợ nào để đi vào sự chết, ngài giấu đó trong thân thể xác thịt của Ngài, chúng ta nhổ răng cũng cần gây mê, đi mổ cũng cần gây mê, rồi trong cuộc sống chúng ta cũng cần những thuốc mê tinh thần, giữa bể khổ cuộc đời, bởi vì lẽ thường không ai thích đau khổ, không ai muốn chịu đựng. Giăng 8 12: Đức Chúa Jêsus lại cất tiếng phán cùng chúng rằng: Ta là sự sáng của thế gian; người nào theo ta, chẳng đi trong nơi tối tăm, nhưng có ánh sáng của sự sống. Mọi cách giải thoát khác mà không cần Chúa Giêsu, đều là thuốc giảm đau, là thuốc mê cuộc đời. Mọi người đều phải chết 1 lần sau đó chịu đoán xét tất cả mọi người đều đã phạm tội thiếu mất sự vinh hiển của đức chúa trời (Hê-bê-rơ 9:27; Rô-ma 3:23). Những gì giúp con người buông bỏ nhẹ gánh bớt đau đớn trong cuộc đời này mà không giải quyết được vấn đề gốc rễ là sự chết và tội lỗi, thì tất cả đều là thuốc mê, giảm đau mà thôi. Vì nó không vượt qua được cửa tử thần. Hãy rõ ràng điều này. Việt vương câu tiễn muốn tự nhắc nhở mình đừng ngủ quên trong đời thường về mục đích quan trọng nhất của đời mình, thì ông đã tự lấy gai làm giường nằm, để một túi mật treo trên đầu và mỗi sáng đều nếm, để nhắc nhở mình sống vì mục đích gì.
Cái nào là bình thường: người theo chúa Giêsu đi theo dấu chân ngài theo con đường hẹp, vác thập tự giá, vì yêu chúa chấp nhận tất cả.
Hoặc cái bình thường của những bến mê, những phù du và hư không.
Tin chúa Giêsu giúp chúng ta đối diện với thực tế thật bình thường, bớt lơ lửng, đồng bóng và ngông cuồng.
Mục đích lớn nhất của Chúa Giê-xu là làm đẹp ý Đức Chúa Cha. Ngài không tìm niềm vui, sự an nhàn cho mình. Chúng ta cũng đừng làm đẹp lòng mình, mà hãy tìm kiếm điều Chúa đẹp lòng, yêu người lân cận như mình và trước hết tìm kiếm nước Thiên đàng và sự công bình của Ngài. (Rô-ma 15: 1,3; Ma-thi-ơ 6:33)
Lu-ca cho chúng ta biết Lời đầu tiên của Chúa Giê-xu tại trên Thập tự giá vào buổi sáng hôm đó là: Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì (Lu-ca 22:34)
Các sách tin lành thuật lại sự Chúa Giê-xu bị xỉ vả, làm nhục vô cùng thậm tệ. Chính trong lúc này Ngài không nói thầm trong lòng, mà Ngài nói to ra ngoài, những kẻ ở xung quanh đều nghe những lời ngài nói.
Lời đầu tiên Chúa Giê-xu rao truyền Mác 1:14-15 14 Sau khi Giăng bị tù, Đức Chúa Jêsus đến xứ Ga-li-lê, giảng Tin lành của Đức Chúa Trời, 15 mà rằng: Kỳ đã trọn, nước Đức Chúa Trời đã đến gần; các ngươi hãy ăn năn và tin đạo Tin lành.
Có những lúc hoạn nạn, sự thù nghịch kêu to không dứt, chúng ta cần nói to lên những lời trung tín, chân thật để linh hồn, xác thịt và xung quanh nghe thấy, như tác giả Thi thiên nói với linh hồn, Hỡi linh hồn ta, và
Thi 42:5 Hỡi linh hồn ta, vì sao ngươi sờn ngã và bồn chồn trong mình ta? Hãy trông cậy nơi Đức Chúa Trời; ta sẽ còn ngợi khen Ngài nữa; Vì nhờ mặt Ngài, bèn được cứu rỗi.
Chúng ta có ai sống đúng mà bị đối xử lại không đúng hay không ? Thái độ chúng ta như thế nào? Tức giận, cay đắng, trầm cảm, hay kêu Chúa cứu con! thường thì chúng ta đi nói xấu kẻ mình hận, mức nặng hơn là buông xuôi, trầm cảm vì tuyệt vọng.
Đến phút chót Chúa Giê-xu vẫn trung tín với sứ điệp, Ngài không thay đổi sứ điệp, để mở cánh cửa cho người ăn năn quay trở về. Chúa Giê-xu nói lời cầu xin Cha tha thứ cho họ, không phải vì Ngài, mà vì chúng ta. Đây là lúc rất dễ cám dỗ để tuyên bố: những kẻ không tin kia hãy xuống địa ngục đi! Chúa Giê-xu hoàn toàn có quyền đó. Chúng ta cũng đừng rút ván khi qua cầu, lúc tức giận, hãy cẩn thận đừng có thái độ trái với đạo đức.
Đức Thánh Linh vẫn đang dò xét lòng người, và bây giờ sau khi nghe Chúa Giê-xu nói ra lời tha thứ, có một người ở đó nhận ra sự khác biệt, và lóe lên tia hy vọng. Đó là một trong hai tên tội phạm kia vừa mới hùa theo đám đông nhục mạ Chúa Giê-xu. Bây giờ đã thay đổi thái độ, nói với tên kia rằng người này không có tội gì, còn chúng ta thì đáng tội hình phạt. Người không tin Chúa kia và đám đông kia là một. Bước chuyển biến đầu tiên của một người tin Chúa là nhận biết rằng tôi là một tội nhân, đáng bị hư mất, bị đi hỏa ngục. Bản chất con người là kiêu ngạo cho đến chết. Dù bị hạ xuống cực điểm, nhưng vẫn cứng lòng. Không bởi ân điển Đức Chúa Trời không ai được cứu!
Khi rao giảng về thập tự giá của Chúa Giê-xu, sẽ có sự phân rẽ quyết định, người cứng lòng càng cứng lòng hơn. Kẻ kia nhận biết tôi là người có tội đáng chết, phải bị hư mất. Chúng ta có thể dự đoán rằng người này đã có nghe về Chúa Giê-xu trước đó, nhưng không có quyết định đức tin. Tất cả đang sỉ nhục Chúa Giê-xu đáng tội, tên tội phạm này nhận biết Ngài vô tội, mà mình thì đáng tội.
Hắn nghĩ khi Ngài lên Vương quốc của Ngài, tức là trong thời gian xa xôi nào đó, tháng sau, năm sau… 49 ngày sau… nhưng vượt ngoài sự hắn mong đợi, Chúa Giê-xu nói: ngay hôm nay ngươi sẽ được ở cùng ta trong Paradies. (trong tiếng cổ ba-tư nghĩa là vườn vui vẻ, vườn Ê-đen, một trạng thái hạnh phúc, viên mãn).
Đây là những lời Chúa Giê-xu nói ra trong đau đớn, vì bị đóng đinh.
Tên trộm tìm kiếm Vương quốc, nhưng Chúa Giê-xu hứa cho hắn ta được vào nước Thiên đàng.
Chính Chúa Giê-xu trước đó ít lâu đã kể câu chuyện về người giàu và La-xa-rơ (Lu-ca 16:19-31). Ngài không nói hắn sẽ được ở trong lòng Ab-ra-ham, như La-xa-rơ. Chúa Giê-xu có trước Ab-ra-ham, Ngôi Lời đã trở nên xác thịt. Chúa Giê-xu là A-đam cuối cùng, có quyền ban sự sống và nước Thiên đàng cho những kẻ ở trong Ngài. (Giăng 8:58; 1Cô-rinh-tô 15:45)
Lời thứ ba Ngài nói ra vào buổi sáng hôm đó là gửi gắm mẹ mình cho người môn đệ thân cận nhất. Bởi vì thời đó nếu phụ nữ không nơi nương tựa, sẽ rất khốn đốn. (rất có thể Giô-sép không còn nữa). Chúa Giê-xu quan tâm đến hoàn cảnh rất thực tế của con cái Ngài.
Bốn Lời nói còn lại của Chúa Giê-xu là vào buổi chiều. Lời thứ tư, Chúa kêu to: trong sự đau đớn: Đức Chúa Trời ơi, sao Ngài bỏ con. Tiếng kêu này vào giờ thứ 9, tức khoảng 3 giờ chiều, là giây phút tội lỗi con người chất trên Chúa Giê-xu. Lúc này Ngài phải uống chén đắng, Ngài chịu hình phạt thay cho tội nhân.
Lời thứ tư của Chúa Giê-xu này đều được sách Ma-thi-ơ và Mác ghi lại. Hai sách phúc âm này chỉ ghi lại một lời duy nhất này của Chúa Giê-xu suốt thời gian sáu tiếng trên thập tự giá. Sáu lời nói còn lại của Chúa Giê-xu đều bởi Lu-ca (3x) và Giăng (3x) ghi lại.
Con người chúng ta hay kêu than bị người khác ruồng bỏ, còn Chúa Giê-xu kêu lên là lúc Ngài trở nên tội lỗi vì chúng ta. Đó là lúc “Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời” (2Cô-rinh-tô 5:21)
Không phải là nỗi đau Phi-e-rơ từ bỏ, Giu-đa phản bội, cái đó tuy đau, nhưng sự đau đớn nhất là đây. Khi bị Chúa bỏ, và đó là số phận tuyệt vọng của tội nhân. Nếu không đón nhận Chúa Giê-xu, thì cuối cùng là xa cách Đức Chúa Trời mãi mãi.
Con người chúng ta hay bị đau khổ khi bị con người ruồng bỏ, xa cách, chứ ít khi đau buồn khi có đời sống xa cách Chúa.
Lúc này bị mất máu nhiều, nắng nóng, nên sự khát là hiển nhiên, nhưng cũng có ý nghĩa thuộc linh về những linh hồn sẽ được cứu. Trước đó vào buổi sáng, khi chưa bị đóng đinh, Ngài từ chối uống dấm rượu, đó là loại nước uống giải khát thời đó. (Ma-thi-ơ 27:34; Mác 15:23)
Lúc này sức Ngài rất yếu, nhưng vào giờ thứ chín cuối cùng, trọng đại nhất Ngài phải kêu to Tetelestai, đã xong. Chữ này cũng mang ý nghĩa là đã thanh toán, trả xong. Điều kỳ lạ là sau lời Chúa Giê-xu kêu la: Đức Chúa Trời ơi, sao Ngài bỏ con, lời cuối cùng Ngài nói trên thập tự giá là Thưa Cha, con giao linh hồn con trong tay Cha. Có những lúc hoàn cảnh và mọi thứ đều như nổ tung rằng Chúa đã bỏ tôi rồi. Chúa Giê-xu là một tấm gương giữ đức tin đến cuối cùng. Ngài không hề trách móc Chúa Cha, không bỏ cuộc, vẫn giữ lòng tin cậy Đức Chúa Trời đến cuối cùng. Hê-bê-rơ 10:39 Về phần chúng ta, nào phải là kẻ lui đi cho hư mất đâu, bèn là kẻ giữ đức tin cho linh hồn được cứu rỗi.
Lời kết:
Tại thập tự giá chúng ta thấy nhân đức của Chúa Giê-xu thật vượt trội, Ngài không rao giảng, nhưng có người quay về ăn năn. Chúa muốn chúng ta sống theo nhân đức Chúa, và học theo Ngài về thập tự giá. Chúng ta có thể nói thế này: Chúa Giê-xu đã khoe Đức Chúa Trời trong sáu giờ cuối cùng của đời Ngài. Muốn đức tin vững chắc, chúng ta cần học theo, cần trau dồi nhân đức của Đức Chúa Trời, đó là bông trái Đức Thánh Linh. Nếu có đức tin mà không có đạo đức, sẽ gây hại nhiều hơn là lợi cho nước trời. nếu có đức tin mà không học theo Chúa thì sẽ ngông cuồng.
Chúng ta có nghe có loại thép đặc biệt trong công nghệ động cơ quạt máy bay, mà chỉ một số nước luyện được thép này. Đức tin chúng ta cũng cần được thử luyện. Phi-e-rơ cho biết chất lượng đức tin chịu thử thách cần chuẩn bị:
2Phi-e-rơ 1:5-7 5 Vậy nên, về phần anh em, phải gắng hết sức thêm cho đức tin mình sự nhân đức, thêm cho nhân đức sự học thức, 6 thêm cho học thức sự tiết độ, thêm cho tiết độ sự nhịn nhục, thêm cho nhịn nhục sự tin kính, 7 thêm cho tin kính tình yêu thương anh em, thêm cho tình yêu thương anh em lòng yêu mến.
Bài học về tên trộm tin Chúa cho biết rằng, chúng ta không thể thêm Chúa như thêm một ông thần khác để cầu, mà nhận biết rằng tôi là một tội nhân đáng bị hình phạt, tôi cần Đức Chúa Trời. Hắn không nói lời tuyên xưng ra miệng, không kịp làm báp têm, và kịp có đời sống nên thánh. Chỉ Đức Chúa Trời mới biết trong lòng hắn nghĩ gì. Chúng ta không biết tên của hắn, nhưng tên đó được ghi trong sách sự sống ở Thiên đàng, vì hắn tin vào công việc Chúa Giê-xu tại thập tự giá! Chúng ta được cứu không phải vì đức độ, công đức, mà nhờ Ân điển, bởi đức tin nơi Chúa Giê-xu. (Ê-phê-sô 2:8). Xin Chúa cho chúng con hàng ngày học vác thập tự giá, theo Chúa Giê-xu. Hạ mình hơn, giảm bớt đi, để Chúa Giê-xu được gia tăng hơn trong đời sống chúng con.
Tại sao đây lại là câu chuyện người cuối cùng tin Chúa ? bởi vì con người chúng ta phần lớn là tin bằng đầu môi chót lưỡi, miệng thì nói tin mọi điều Kinh Thánh chép, nhưng trong lòng không như vậy, ít nhất là qua những gì chúng ta đang sống. Còn có nhiều sự cứng lòng trước Lời Chúa mà chúng ta không biết, hay không muốn biết, và lại không chịu học với Chúa Giê-xu (Ma-thi-ơ 11:28-30), như con trẻ dễ tin theo sự dạy dỗ không lành mạnh, theo những dòng chảy, chiều gió đạo lạc. Câu chuyện người này là lúc bị tước lột hết, không còn gì để mất. Đây là câu chuyện về sự chủ tể và thành tín của Chúa, con người không cần tôn giáo hình thức, con người cần Chúa Giê-xu để được cứu rỗi. Amen!