NHỮNG DẤU VẾT CHÚA GIÊ-XU BỊ ĐÂM

NHỮNG DẤU VẾT CHÚA GIÊ-XU BỊ ĐÂM.                        München 29.03.26

Die Zeichen der Wundmale Jesu

1)NHỮNG VẾT ĐÂM CỦA CHÚA GIÊ-XU LÀ:

  • Dấu Hiệu Các Môn Đồ Nhận Ra Ngài.
  • DẤU HIỆU NHẬN DẠNG
  • BẰNG CHỨNG VỀ SỰ LIÊN TỤC
  • BIỂU TƯỢNG CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG.
  • KỶ NIỆM ĐỜI ĐỜI.

2)ĐỨC TIN CỦA CON ĐỨC CHÚA TRỜI

3)ĐƯỢC CHÚA DẠY DỖ.

4)ĐƯỢC CHẠM KHẮC TRONG LÒNG BÀN TAY CHÚA.

Dù cho cột mốc ngày Chúa Giê-xu chịu chết và phục sinh không được xác định rõ, như trôi nổi trong thời gian, thì sự Chúa Giê-xu chịu chết, chịu chôn, phục sinh và thăng thiên theo lời Kinh Thánh vẫn là cái neo cắm chặt của chúng ta. Sự tái lâm của Ngài cũng chắc chắn như vậy. Đó cũng là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời để chúng ta không tôn thờ thời gian, ngày tốt ngày xấu, mà mọi ngày đều thuộc về Đấng A và O. Bất cứ lúc nào chúng ta đều có thể suy ngẫm về sự thương khó của ngài, và hôm nay luôn là 1 dịp tốt để làm việc đó.

1)NHỮNG VẾT ĐÂM CỦA CHÚA GIÊ-XU LÀ:

Chúa Giêsu chịu 5 vết đâm nơi hai bàn tay, hai bàn chân, và vết đâm nơi hông sườn (đâm thấu tim). Chúng ta biết những gai nhọn từ mão gai đâm trên đầu Chúa Giê-xu. Có những nỗi đau thương để lại vết sẹo vĩnh viễn không mất đi, có những tổn thương được chữa lành, không để lại sẹo. Có những đau đớn vật lý nhìn thấy, cũng có những đau thương, trong trái tim không nhìn thấy. Cả hai sự đau đớn đó Chúa Giê-xu đều gánh chịu.

  • Dấu Hiệu Các Môn Đồ Nhận Ra Ngài.

Sau khi Ngài phục sinh, vào chiều ngày đầu tiên, nghĩa là sau 3 ngày, Chúa Giê-xu bảo môn đồ: Giăng 20: 20 Nói đoạn, Ngài giơ tay và sườn mình cho môn đồ xem. Các môn đồ vừa thấy Chúa thì đầy sự mừng rỡ. Chúa Giê-xu chủ động trước, chỉ cho môn đồ thấy những dấu vết của mình. Sau đó 8 ngày Thô-ma nghe kể lại thấy rất tò mò, trong Giăng 20:25-30 ông yêu cầu phải xem và rờ vào các vết sẹo. Ý tưởng này không phải xuất phát của Thô-ma, mà đó là của Chúa Giê-xu Đấng Phục Sinh.

Giăng 20:25-30  25 Các môn đồ khác nói với người rằng: Chúng ta đã thấy Chúa. Nhưng người trả lời rằng: Nếu ta không thấy dấu đinh trong bàn tay Ngài, nếu ta không đặt ngón tay vào chỗ dấu đinh, và nếu ta không đặt bàn tay nơi sườn Ngài, thì ta không tin. 26 Cách tám ngày, các môn đồ lại nhóm nhau trong nhà, có Thô-ma ở với. Khi cửa đương đóng, Đức Chúa Jêsus đến, đứng chính giữa môn đồ mà phán rằng: Bình an cho các ngươi! 27 Đoạn, Ngài phán cùng Thô-ma rằng: Hãy đặt ngón tay ngươi vào đây, và xem bàn tay ta; cũng hãy giơ bàn tay ngươi ra và đặt vào sườn ta, chớ cứng lòng, song hãy tin! 28 Thô-ma thưa rằng: Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi! 29 Đức Chúa Jêsus phán: Vì ngươi đã thấy ta, nên ngươi tin. Phước cho những kẻ chẳng từng thấy mà đã tin vậy!

Tại sao Chúa Giê-xu lại chỉ những dấu vết trên người Ngài ? Bởi những vết đâm này Chúa Giê-xu đã chịu chết, Chúa Giê-xu đã phục sinh, những vết thương đã khô, đã lành, để lại những vết sẹo.

Những vết sẹo cũng là DẤU HIỆU NHẬN DẠNG của Đấng Phục Sinh. Các môn đồ biết đó là Thầy mình đã sống lại. Đó là BẰNG CHỨNG VỀ SỰ LIÊN TỤC, cho môn đồ thấy rằng chính thầy mình bị giết trước đó, bây giờ Ngài đã phục sinh trong thân thể mà họ mới cùng Ngài ăn bữa ăn cuối cùng ba ngày trước đó, họ đã không vĩnh biệt Ngài. Những vết sẹo chính là dấu hiệu nhận dạng của Chúa Giê-xu, là Đấng Phục Sinh! Sứ đồ Giăng “thấy Chiên Con như đã bị giết đang đứng giữa ngai” (Khải huyền 5:6). Các môn đệ nhìn những dấu vết bị đâm đó, biết rằng Ngài không phải là hồn ma, mà là con người thật sự, đang ở trong thân thể phục sinh, Chúa Giê-xu đã vượt qua sự chêt.

Những vết đâm là BIỂU TƯỢNG CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG, mà Chúa Giê-xu đã chịu hy sinh làm của lễ, theo ý định công bình của Đức Chúa Trời Cha.

Ê-sai 53: ⁵Chính người bị đâm vì sự vi phạm của chúng ta, bị chà đạp vì sự gian ác của chúng ta. Hình phạt người chịu để chúng ta được bình an, vết thương người mang để chúng ta được chữa lành.(BDM2002)

Những vết đâm nhắc nhở chúng ta về sự đau khổ vô cùng tận mà Chúa Giê-xu phải gánh chịu, và cái giá mà Ngài đã phải trả để cứu chuộc linh hồn tội nhân. Ngài đã chịu chết, thậm chí chết trên cây thập tự. Những vết sẹo đó là sự ghi nhớ của Chúa về chúng ta, rằng chúng ta được khắc ghi trong những dấu vết đó trên tay Ngài.

Nếu trong Giô-suê 22 thuật lại việc các chi phái bờ đông sông Giô-đanh, lập một bàn thờ, ngoài qui định của luật pháp, không phải ở trong đền tạm, chút nữa là bị các chi phái bờ tây sống Giô-đanh hiểu lầm. Lời giải thích của họ đó là bàn thờ để ghi nhớ, như một đài tưởng niệm, để kết nối, chứ không phải là nơi hiến tế. Họ muốn con cháu đời sau ghi nhớ rằng cả hai bờ sông Giô-đanh đều thờ phượng cùng một Đức Chúa Trời.

Thì cũng vậy những vết đâm thủng đó trở thành những vết sẹo, còn mãi trên Thiên đàng trở thành Một KỶ NIỆM ĐỜI ĐỜI, một dấu ấn vĩnh viễn về công việc đã làm xong của Chúa Giê-xu. Tại thập tự giá Ngài đã kêu lên Tetelestai | τετέλεσται, xong! Nhắc nhở đời sau về công việc cứu chuộc một lần đủ cả đã hoàn tất, cho đến ngày Chúa tái lâm.

Nhã ca 8: ⁶Hãy để tôi như một cái ấn nơi lòng chàng, như một cái ấn trên cánh tay chàng; Vì ái tình mạnh như sự chết, lòng ghen hung dữ như Âm phủ; Sự nóng nó là sự nóng của lửa, thật một ngọn lửa của Đức Giê-hô-va.

Giống như hai người yêu nhau, khi chia tay bẻ đôi vật bảo chứng (cái lược), hẹn ngày tái ngộ. Tạ ơn Chúa, Ngài ban Đức Thánh Linh cho chúng ta làm ấn chứng và làm bảo chứng cho chúng ta.

Ê-phê-sô 1:13-14 13 Ấy lại cũng trong Ngài mà anh em sau khi đã nghe đạo chân thật, là đạo Tin lành về sự cứu rỗi anh em, ấy là trong Ngài mà anh em đã tin và được ấn chứng bằng Đức Thánh Linh là Đấng Chúa đã hứa, 14 Đấng ấy làm của cầm về cơ nghiệp chúng ta, cho đến kỳ chuộc lấy những kẻ mà Ngài đã được để khen ngợi sự vinh hiển Ngài.

Vết đâm của Chúa Giê-xu sẽ không có ý nghĩa gì, nếu chúng ta không hiểu sự hủy diệt của tội lỗi như thế nào, và cuộc đời chúng ta nếu không có Ngài thì sẽ tuyệt vọng như thế nào. Nếu chúng ta suy nghĩ thiếu cẩn trọng rằng, không có Ngài tôi vẫn sống được, có Ngài tôi sống tốt hơn, thì không cần nói tiên tri, hãy biết chắc rằng sự bại hoại thình lình đang chờ đợi phía trước. Đó là tin lành pha loãng, tin lành bong bóng, mà Giu-đe giả thích rằng: 12Họ giống như những vết nhơ trong bữa tiệc thương yêu, cùng dự tiệc mà không biết sợ, chỉ biết lo cho chính mình; họ giống như những áng mây không nước bị gió cuốn trôi đi; họ giống như những cây không trái cuối thu, bị nhổ tận rễ, chết đến hai lần.¹³ Họ giống như những lượn sóng cuồng dưới biển, sủi bọt bỉ ổi của mình; giống như những vì sao lạc, sự tối tăm u ám đời đời đã được dành sẵn cho họ. (BD2002)

2)ĐỨC TIN CỦA CON ĐỨC CHÚA TRỜI

Chúa Giê-xu không chết thay để chúng ta sống tốt hơn, mà để cứu chúng ta. Không có Ngài, con hoàn toàn mất chỗ dựa, con tuyệt vọng. Đó là bí mật của sự yên nghỉ nơi Chúa Giê-xu. Buông bỏ hết mọi sự chủ động, trở nên BỊ ĐỘNG HOÀN TOÀN, bàn tay này, đôi chân này, trái tim này phải bị đâm thủng! Để được Ân điển Ngài trong Ga-la-ti 2:20-21 20 Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi; nay tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi, và đã phó chính mình Ngài vì tôi. 21 Tôi không muốn làm cho ân điển Đức Chúa Trời ra vô ích; vì nếu bởi luật pháp mà được sự công bình, thì Đấng Christ chịu chết là vô ích.

Những vết đâm thủng được dự báo trong Cựu ước, và những dấu đinh Chúa Giê-xu chịu làm ứng nghiệm lời tiên tri Cựu ước.

Thi thiên 22: 16Vì những chó bao quanh tôi, một lũ hung ác vây phủ tôi: Chúng nó đâm lủng tay và chân tôi.

Chúng ta biết rằng cả 4 sách phúc âm đều đề cập đến Thi thiên 22:16, việc Chúa Giê-xu bị đóng đinh.

Ê-sai 53:5 như đã đọc ở trên. ⁵Chính người bị đâm vì sự vi phạm của chúng ta

Xa-cha-ri 12: 10 Ta sẽ đổ thần của ơn phước và của sự nài xin ra trên nhà Đa-vít, và trên dân cư Giê-ru-sa-lem; chúng nó sẽ nhìn xem ta là Đấng chúng nó đã đâm; và chúng nó sẽ thương khóc, như là thương khóc con trai một, sẽ ở trong sự cay đắng, như khi người ta ở trong sự cay đắng vì cớ con đầu lòng.

Giăng 19:37 trích dẫn Xa-cha-ri 12:10 để chỉ về sự Chúa Giê-xu bị đâm từ hông sườn, nước và huyết chảy ra (nghĩa là thấu tim)

Ý nghĩa sự đâm xuyên còn được nhắc đến trong:

Gióp 26:13 BD2011 Bởi Thần [thần khí, hơi thở, gió] Ngài, thiên đàng thành nơi toàn bích; Chính tay Ngài đâm thủng con rắn đang lướt lẹ trốn đi.;

Ê-sai 51:9 Hỡi cánh tay Đức Giê-hô-va, hãy thức dậy, thức dậy! Hãy mặc lấy sức mạnh đi! Hãy thức dậy như ngày xưa, như các đời thượng cổ! Há chẳng phải Ngài là Đấng đã phân thây Ra-háp và đâm con quái vật lớn sao?

Các Quan Xét 3:31 Sam-ga  dùng một cây đót bò mà đánh giết sáu trăm người Phi-li-tin, cây đót bò loại gậy có đầu nhọn, để thúc con bò.

Dân số 25:8 nói về Phi-nê-a, con trai Ê-lê-a-sa, cháu A-rôn, thầy tế lễ đã đâm thủng kẻ thù dân Israel. Nếu ai đó bị đâm thủng là kẻ thù của Đức Chúa Trời (hoặc của dân Israel)

Nếu Chúa Giê-xu chỉ bị treo trên cây gỗ, không bị đóng đinh, thì những lời tiên tri trong Kinh Thánh về Chúa Giê-xu sẽ không được ứng nghiệm!

3)ĐƯỢC CHÚA DẠY DỖ.

Một ý nghĩa nữa của đinh đóng chặt là trong truyền đạo 12: 11 Lời của người khôn ngoan giống như đót; sắp chọn các câu châm ngôn khác nào đinh đóng chặt: Nó do một đấng chăn chiên mà truyền ra.

Đót là loại mũi nhọn để thúc trâu bò làm việc.

Bạn có bao giờ nghĩ rằng, được Chúa dạy dỗ rất hiệu quả. Có những bài học chúng ta không nhớ, nghe nhiều mà không sửa, chúng ta xin Chúa dạy dỗ, mà không học được. Dân Israel được Chúa dạy dỗ như thế nào: Vào đất hứa nhưng họ không yêu Chúa nữa, họ yêu thần tượng, Ngài sai các tiên tri đến dạy dỗ, cảnh báo họ nhiều lần. Trong lúc sửa trị họ, Ngài vẫn yêu họ.

Ngoài ra trong lều tạm có những mộng gỗ, những đinh cắm lều, những đinh cho móc treo đồ trong lều tạm (Ê-sai 22:23-24)

Chúa yêu cầu chúng ta giữ vững đức tin đã truyền cho các thánh đồ một lần đủ cả (Giu-đe 3 BHĐ), giữ vững đức tin cho đến cuối cùng là gì? đó là đức tin của con Đức Chúa Trời (Ga-la-ti 2:20).

Con người không ai lại chọn khó khăn. Sự dạy dỗ của Chúa sẽ làm xác thịt chúng ta không thích. Vì xác thịt nghịch lại với Chúa. xác thịt cần phải bị đâm chết, mà chúng ta không tự mình làm được. Chỉ khi nhận biết được điều này, chúng ta mới đầu hàng Ngài.

Sự nhận biết ý muốn Chúa là mạng lệnh Kinh Thánh cho chúng ta, đó là điều khó khăn nhất, thách thức nhất. Không phải là quyền năng, không phải là phép lạ chữa lành, không phải là tin Chúa đi để Ngài ban phước cho…

Nếu không giết chết xác thịt, bằng Lời Chúa, nhờ Đức Thánh Linh (Cô-lô-se 3:5; Rô-ma 8:13), thì chúng ta sẽ bị bắt làm tôi mọi cho xác thịt, mà xác thịt thì yêu thế gian, và những thần tượng của thế gian.

Vì sao những gai của mão gai đâm trên đầu Chúa Giê-xu? Chúng ta có bao nhiêu tư tưởng xác thịt?

Nếu chúng ta không tha thứ được, không thể ghét được những điều xác thịt ưa thích, là chúng ta không hiểu được mão gai mà Chúa Giê-xu phải đội, nhức nhối như thế nào.

Cô-lô-se 2: 13 Khi anh em đã chết bởi tội lỗi mình và sự xác thịt mình không chịu cắt bì, thì Đức Chúa Trời đã khiến anh em sống lại với Đấng Christ, vì đã tha thứ hết mọi tội chúng ta: 14 Ngài đã xóa tờ khế lập nghịch cùng chúng ta, các điều khoản trái với chúng ta nữa, cùng phá hủy tờ khế đó mà đóng đinh trên cây thập tự; 15 Ngài đã truất bỏ các quyền cai trị cùng các thế lực, dùng thập tự giá chiến thắng chúng nó, và nộp ra tỏ tường giữa thiên hạ.

Chúa Giê-xu sống lại có những dấu vết bị đâm, để các môn đệ biết đó là thầy mình, bạn và tôi thì sao? Chúng ta có dấu ấn của sự sống phục sinh của Chúa Giê-xu không? Đừng rằng mình có Đức Thánh Linh, quyền năng Đức Thánh Linh, đầy dẫy Đức Thánh Linh, mà không mong muốn biết Ngài và không mong muốn giống Ngài trong sự chết Ngài.

Những đau thương của bạn đã giao lên Chúa chưa, nó đã được lành chưa? Người khác có chạm vào nó như vết sẹo được không? Hay nhắc đến là bạn đau đớn như núi lửa phun trào? Nếu vậy thì tốt nhất là nên tin Chúa lại, hãy coi như mình chưa tin Chúa, quay đầu ăn năn trước khi quá muộn. Chúng ta không có lời hứa cho ngày mai sẽ ăn năn, mà ăn năn là việc của hôm nay, ngay bây giờ!

4)ĐƯỢC CHẠM KHẮC TRONG LÒNG BÀN TAY CHÚA.

Lúc dân Israel đang mệt mỏi, thành Giê-ru-sa-lem lúc đó bị tan hoang, tiêu điều, như trong Ê-sai 49: 14 Si-ôn từng nói rằng: Đức Giê-hô-va đã lìa bỏ ta; Chúa đã quên ta. Chúa trả lời bằng 3 hình ảnh: người mẹ cho con bú, 2)vết chạm khắc trong lòng bàn tay Chúa, và 3) tường thành vững chãi, con cái trở về, kẻ thù rời đi

Ê-sai 49: 14-17 ¹⁴ Si-ôn từng nói rằng: Đức Giê-hô-va đã lìa bỏ ta; Chúa đã quên ta.¹⁵ Đàn bà há dễ quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao? Dầu đàn bà quên con mình, ta cũng chẳng quên ngươi.¹⁶ Nầy ta đã chạm ngươi trong lòng bàn tay ta; các tường thành ngươi thường ở trước mặt ta luôn.¹⁷ Con cái ngươi chóng về; kẻ phá hại hủy diệt ngươi sẽ khỏi giữa ngươi.

Thời xưa, nô lệ sẽ mang dấu hiệu của chủ nhân, nhưng ở đây chúng ta thấy một hành động hạ mình thiêng liêng không thể diễn tả được, trong đó Chủ nhân khắc tên người hầu lên lòng bàn tay của mình. (Spurgeon)

Không phải chúng ta biết nhiều về Ngài, mà Ngài biết tôi ở những đâu mới quan trọng. Dấu hiệu để Ngài nhận ra tôi được Ghi Khắc trong những dấu vết Ngài mang. Nói cách khác, tôi là ai trong Ngài. Khi các môn đồ xem và rờ thấy các vết Ngài chịu, không những họ nhận ra Chúa, mà cũng là để nhận ra tôi là ai trong Đấng Christ. Trong những dấu vết đó là tất cả sự tồn tại của tôi, gánh nặng của tôi, sự lo sợ của tôi, sự đau yếu của tôi, sự ham sống sợ chết, nhược tiểu, mặc cảm, kiêu ngạo, lừa dối… đều ở trong lòng bàn tay có đinh đóng của Chúa Giê-xu.

Kết luận:

Những vết bị đâm nơi Chúa Giê-xu còn lại trên thân thể vinh hiển Ngài. Có những vết sẹo còn lại trên Thiên đàng. Cuộc đời không thể tránh khỏi đau khổ, đã là tội nhân thì không ai số sướng cả, số phận chúng ta trong tay Ngài. Thà chúng ta chịu khổ trong ý muốn Chúa, tốt hơn là chịu khổ ngoài ý muốn Chúa. Những ai trong chúng ta có thể cùng đồng lòng với các môn đệ Chúa trong Công vụ 5: 41 Vậy, các sứ đồ từ tòa công luận ra, đều hớn hở về mình đã được kể là xứng đáng chịu nhục vì danh Đức Chúa Jêsus.

Tạ ơn Chúa vì Ngài rất kiên nhẫn với chúng ta. Bài học này đưa ra những manh mối tại sao những dấu vết Chúa Giê-xu sau khi Ngài phục sinh vẫn còn lại, thậm chí là trên Thiên đàng.

Việc Ngài lau nước mắt những người trên Thiên đàng như trong Khải huyền 21: 4 Ngài sẽ lau ráo hết nước mắt khỏi mắt chúng, sẽ không có sự chết, cũng không có than khóc, kêu ca, hay là đau đớn nữa; vì những sự thứ nhất đã qua rồi.

là có điều kiện: nếu chúng ta được Chúa nhận dạng ra, được Chúa biết đến (1Cô-rinh-tô 13:12 Ngày nay chúng ta xem như trong một cái gương, cách mập mờ: Đến bấy giờ chúng ta sẽ thấy hai mặt đối nhau; ngày nay tôi biết chưa hết: Đến bấy giờ tôi sẽ biết như Chúa đã biết tôi vậy) Nghĩa là Chúa biết mỗi chúng ta trong những dấu vết mà chính Ngài khắc ghi.

Tin Chúa là ở đây: nhận biết toàn bộ ý muốn Đức Chúa Trời, vâng lời và làm theo (Công vụ 13:22; 20:21,27). Ý muốn Đức Chúa Trời có là đồ ăn (Giăng 4:34), có là mong ước, sự khao khát của chúng ta hay không (Phi-líp 2:13; Thi thiên 40:8), giống như Chúa Giê-xu lúc còn ở thế gian, như các Sứ đồ của Ngài, chúng ta cũng hãy ra theo dấu của bầy! (Nhã ca 1:8) Hay chúng ta mong những lời phán tiên tri, ân tứ, quyền năng phép lạ nhân Danh Ngài mà Chúa không biết đến (Ma-thi-ơ 7:20-23). Có gì còn chưa đủ cho chúng ta hay sao?

Khi cầm miếng bánh bị bẻ ra, và chén nước nho, Chúng ta có vui lòng chấp nhận kỷ luật của Chúa hay không? Hay là kẻ chạy trốn lưu lạc như Ca-in. Xin Chúa cứu chúng con khỏi điều ác! Amen!