Ê-sai 53 Sự chịu khổ chuộc tội và đắc thắng của Đấng Mê-si
MP3: https://ht.susangthat.com/s/NMoiyZZWgcz6W9D
“Chương này báo trước những chịu khổ của Đấng Mê-si, mục đích mà Ngài phải chết, và những lợi ích mà nhân loại nhận được từ sự kiện trọng đại đó…. Chương này chứa đựng một bản tóm tắt tuyệt vời về những giáo lý đặc biệt và nổi bật nhất của Cơ Đốc giáo.” (Adam Clarke)
A. Sự chịu khổ chuộc tội của Tôi Tớ của CHÚA.
1.(1-3) Con người đã nhìn thấy Đấng Mê-si chịu khổ như thế nào.
a.1Ai tin điều đã rao truyền cho chúng ta:Về mặt tiên tri, Ê-sai báo trước ít nhất hai điều ở đây. Thứ nhất, ông báo trước sự kỳ lạ và mâu thuẫn khi Đấng Mê-si chịu khổ này, với diện mạo bị hủy hoại hơn bất kỳ người nào khác, lại đồng thời là sự cứu rỗi và thanh tẩy cho các dân tộc. Thứ hai, ông báo trước sự chối bỏ Đấng Mê-si, rằng nhiều người sẽ không tin lời chúng ta rao giảng.
b.1bvà cánh tay Đức Giê-hô-va đã được tỏ ra cho ai? Trong bối cảnh chịu khổ và thống khổ của Đấng Mê-si, dòng này có vẻ không phù hợp. Cánh tay của Chúa là hình ảnh của sức mạnh, quyền năng và uy lực của Ngài. Tuy nhiên, chúng ta sẽ thấy một Đấng Mê-si yếu đuối và chịu khổ. Nhưng sức mạnh, quyền năng và uy lực của Đức Chúa Trời sẽ được bày tỏ giữa sự chịu khổ và dường như yếu đuối của Đấng Mê-si này.
c.2Người đã lớn lên trước mặt Ngài như một cái chồi: Chúa Giê-xu đã lớn lên, Ngài càng thêm khôn ngoan, cao lớn và được đẹp lòng Đức Chúa Trời và người ta (Lu-ca 2:52). Nhưng trong suốt thời gian đó, Ngài vẫn như một cây non – có vẻ yếu đuối và tầm thường, không giống như một cây lớn mạnh.
i.Một cây non yếu ớt và mong manh – trừ khi nó ở trước mặt Ngài, tức là trước mặt Chúa là Đức Chúa Trời. Trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời, điều gì có vẻ yếu đuối thì lại mạnh mẽ. Nếu cây ở trước mặt Ngài, thì dù đất có khô cằn cũng chẳng sao. Đức Chúa Trời sẽ nâng đỡ nó bằng sự hiện diện của Ngài.
d.2bnhư cái rễ ra từ đất khô: Chúa Giê-su lớn lên ở vùng Galilê, nơi người La Mã chiếm đóng và sau này gọi là Palestine. Xét về mặt tâm linh, chính trị và mức sống, nơi đây quả thực là một vùng đất khô cằn. Đức Chúa Trời có thể tạo ra những điều kỳ diệu nhất từ đất khô cằn.
i.“Đừng nói, ‘Giảng đạo ở đó là vô ích, hay gửi giáo sĩ đến vùng đất hoang vu đó là vô ích.’ Làm sao mà bạn lại biết được? Có phải đó là vùng đất khô cằn không? À, đó là mảnh đất hy vọng; Đấng Christ là ‘rễ mọc ra từ đất khô cằn’, và càng có nhiều điều khiến bạn nản lòng thì bạn càng nên được khích lệ. Hãy hiểu theo cách khác. Có phải nơi đó tối tăm không? Khi đó, mọi thứ đều tốt đẹp cho một màn trình diễn ánh sáng huy hoàng; ánh sáng sẽ không bao giờ có vẻ rực rỡ bằng khi màn đêm thật sự rất tối.” (Spurgeon)
e.2cNgười chẳng có hình dung, chẳng có sự đẹp đẽ; khi chúng ta thấy người, không có sự tốt đẹp cho chúng ta ưa thích được | Bản hiệu đính: Người chẳng có vẻ đẹp cũng chẳng có sự uy nghi để chúng ta nhìn ngắm; Không có gì trong diện mạo Người khiến chúng ta ưa thích được: Về mặt tiên tri, Ê-sai đã đưa ra một mô tả về Chúa Giê-su hấp dẫn hơn bất kỳ sách Phúc Âm nào khác. Chúa Giê-su không phải là một người có vẻ đẹp hay sức hấp dẫn ngoại hình đáng chú ý (diện mạo). Điều này không có nghĩa là Chúa Giê-su xấu xí, nhưng có nghĩa là Ngài không có “lợi thế” về ngoại hình.
i.Điều này có nghĩa là khi chúng ta cố gắng thu hút mọi người đến với Chúa Giê-su bằng hình thức, diện mạo hay vẻ đẹp, chúng ta đang sử dụng những phương pháp trái ngược với bản chất của Chúa Giê-su. “Ngày nay, dường như chúng ta phải tô điểm cho Phúc Âm để làm cho nó trở nên hấp dẫn. Chúng ta phải áp dụng những phương pháp truyền giáo thông minh, được trình bày một cách tinh tế, và mạch lạc. Cách thức trình bày phúc âm cần phải có điều gì đó thu hút mọi người … và người ta gọi cái đó là ‘tư duy hiện đại’. Tôi tự hỏi liệu chúng ta có dừng lại để suy nghĩ rằng, trong nỗ lực làm cho thông điệp Phúc Âm trở nên ‘hấp dẫn’, chúng ta có đang kéo một tấm màn che đi khuôn mặt của Chúa Giê-su trong lúc Ngài chịu nhục nhã hay không? Chỉ có Đức Thánh Linh mới có thể làm cho Ngài trở nên hấp dẫn.” (Redpath)
f.3Người đã bị người ta khinh dể và chán bỏ, từng trải sự buồn bực, biết sự đau ốm | theo BHĐ chữ buồn bực được dịch là đau khổ: Người đã bị người ta khinh rẻ và chối bỏ, từng trải sự đau khổ, biết sự đau ốm: Chúa Giê-su không phải là một người của “đời sống tiệc tùng”. Cũng sẽ là sai lầm nếu nghĩ Ngài luôn buồn bã và u sầu; thực ra, Ngài chắc chắn đã thể hiện niềm vui lớn lao (như trong Lu-ca 10:21 Cũng giờ đó, Đức Chúa Jêsus nức lòng bởi Đức Thánh Linh, bèn nói rằng: Lạy Cha, là Chúa trời đất, tôi ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu những sự nầy với kẻ khôn ngoan, người sáng dạ, mà tỏ ra cho trẻ nhỏ hay! Thưa Cha, phải, thật như vậy, vì Cha đã thấy điều đó là tốt lành). Tuy nhiên, Ngài hiểu rõ nỗi buồn và sự chịu khổ đến mức Ngài có thể được gọi là Con Người từng trải sự đau khổ. Điều này, cùng với nhiều lý do khác, đã khiến Ngài bị người ta khinh rẻ và chối bỏ.
i.Phần lớn sự đau khổ của chúng ta thực ra chỉ là sự tự thương hại bản thân. Đó là cảm giác thương hại chính mình. Chúa Giê-su chưa bao giờ thương hại chính mình. Nỗi buồn của Ngài là vì người khác, và vì tình trạng sa ngã, tuyệt vọng của nhân loại.
ii.“Ngài cũng là ‘một người từng trải sự đau khổ | buồn bực,’ bởi muôn vàn nỗi đau khổ; Ngài không chỉ là một người của một nỗi buồn, mà còn là ‘những nỗi buồn.’ Ngài thấu hiểu mọi đau khổ của thể xác và tâm hồn; những nỗi buồn của những người đang tích cực đấu tranh để vâng phục; những nỗi buồn của những người giữ vững và thụ động chịu đựng, (nghĩa là học nương tựa vào Ngài). Ngài thấu hiểu những nỗi buồn của người cao quý, vì Ngài là Vua Israel; Ngài thấu hiểu những nỗi buồn của người nghèo, vì Ngài ‘không có chỗ gối đầu’. Những nỗi buồn tương đối, những nỗi buồn cá nhân; những nỗi buồn tinh thần, và những nỗi buồn thuộc linh; đủ loại và đủ mức độ ập đến tấn công Ngài. Sự đau khổ trút hết ống tên của nó lên Ngài, biến trái tim Ngài thành mục tiêu cho mọi nỗi buồn có thể tưởng tượng được.” (Spurgeon)
iii.Trong 1 Ti-mô-thê 3, một trong những yêu cầu đối với các nhà lãnh đạo trong hội thánh là họ phải tỉnh táo. Từ này mô tả người có khả năng suy nghĩ rõ ràng và sáng suốt. Họ không hay đùa cợt, nhưng biết cách xử lý những vấn đề nghiêm túc một cách nghiêm túc. Nó không có nghĩa là nghiêm nghị và gay gắt, nhưng có nghĩa là một sự nghiêm túc phù hợp.
g.3bbị khinh như kẻ mà người ta che mặt chẳng thèm xem; chúng ta cũng chẳng coi người ra gì: Vì Đấng Mê-si-a bề ngoài chẳng có gì đẹp đẽ hay lôi cuốn, nên phản ứng của con người là xa lánh Ngài, khinh miệt Ngài, và coi thường Ngài. Điều này cho thấy con người coi trọng vẻ đẹp hình thể và sức hấp dẫn, hơn là coi trọng Đức Chúa Trời rất nhiều, và khi chúng ta không nhìn thấy điều đó, chúng ta có thể từ chối những người Đức Chúa Trời chấp nhận.
2.(4-6) Tôi tớ của Đức Giê-hô-va mang lấy tội lỗi chúng ta.
a.4Thật người đã mang sự đau ốm của chúng ta, đã gánh sự buồn bực của chúng ta: Tại thời điểm này, nhà tiên tri chưa nghĩ đến việc Đấng Mê-si gánh lấy tội lỗi của chúng ta và cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời. Ở đây, Ê-sai muốn nói đến cách Đấng Mê-si gánh lấy nỗi đau khổ của chúng ta. Ngài đã biến những đau khổ của chúng ta trở thành những đau khổ của Ngài, và những nỗi buồn của chúng ta như thể chúng là của Ngài. Hình ảnh này cho thấy Ngài đã chất chúng lên và mang chúng trên lưng Ngài, để chúng ta không phải chịu như vậy.
i.Có bao nhiêu người mang trong mình đau đớn – những nỗi buồn và chịu đau khổ – đúng ra Chúa Giê-su thực sự đã mang thay cho họ? Ngài đã cất chúng khỏi chúng ta, nhưng để điều đó có ích cho chúng ta, chúng ta phải giải thoát chúng.
b.4bmà chúng ta lại tưởng rằng người đã bị Đức Chúa Trời đánh và đập, và làm cho khốn khổ: Kỳ lạ thay, sự ước lượng này lại chính xác. Chắc chắn, Đấng Mê-si đã bị đánh đập. Ngài bị Đức Chúa Trời đánh đập. Ngài đã bị khốn khổ. Vấn đề không nằm ở việc nhìn thấy những điều này, mà chỉ là nhìn thấy những điều này. Con người đã chứng kiến Chúa Giê-su chịu khổ nhưng không hiểu lý do tại sao.
c.5Nhưng người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương, Bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an: Phải, Đấng Mê-si đã bị Đức Chúa Trời đánh đập, hành hạ và chịu đau đớn. Nhưng giờ đây, nhà tiên tri giải thích lý do tại sao. Chính vì chúng ta – vì tội lỗi chúng ta… vì sự gian ác chúng ta. Chính vì chúng ta mà Đấng Mê-si đã chịu khổ.
i.Bị thương theo nghĩa đen là “bị đâm thủng”.
d.5bbởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh: Ở đây, nhà tiên tri nhìn thấu suốt nhiều thế kỷ để biết rằng Đấng Mê-si sẽ bị đánh nhiều đòn (Mác 15:15). Hơn nữa, nhà tiên tri loan báo rằng sự chữa lành được tìm thấy trong sự chịu khổ của Chúa Giê-su, vì vậy bởi những lằn roi của Ngài, chúng ta được chữa lành.
i.Đã có nhiều tranh luận về việc liệu Ê-sai có ý nói đến sự chữa lành thuộc linh hay sự chữa lành thể xác. Khi đoạn văn này được trích dẫn trong Tân Ước, chúng ta thấy thêm một số ý tưởng. Trong Ma-thi-ơ 8:16-17, quan điểm dường như nghiêng về sự chữa lành thể xác. Còn trong 1 Phi-e-rơ 2:24-25, quan điểm dường như nghiêng về sự chữa lành thuộc linh. Chúng ta có thể tự tin nói rằng Đức Chúa Trời quan tâm đến cả hai khía cạnh của sự chữa lành, và cả sự chữa lành thể xác lẫn tâm linh của chúng ta đều được ban cho bởi sự chịu khổ của Chúa Giê-su.
ii.Tuy nhiên, một số người lại hiểu điều này có nghĩa là mọi tín đồ đều có quyền – lời hứa – được khỏe mạnh hoàn hảo ngay lúc này, và nếu có bất kỳ sự thiếu hụt nào về sức khỏe, thì đơn giản là vì lời hứa này chưa được tuyên xưng trong đức tin. Trong lối suy nghĩ này, trọng tâm được đặt vào thì quá khứ của cụm từ này – bởi lằn roi Ngài, chúng ta được chữa lành. Ý tưởng là vì nó ở thì quá khứ, nên sức khỏe hoàn hảo chính là lời hứa và sự chu cấp của Chúa dành cho mỗi Cơ Đốc nhân ngay tại thời điểm này, cũng như tín đồ có lời hứa về sự tha thứ và cứu rỗi hoàn hảo ngay tại thời điểm này.
iii.Vấn đề của quan điểm này – chưa kể đến việc nó hoàn toàn trái ngược với kinh nghiệm cá nhân của các thánh đồ trong Kinh Thánh và xuyên suốt lịch sử – là nó hiểu sai “thì động từ” của cả sự cứu rỗi và sự chữa lành. Chúng ta có thể khẳng định không chút do dự rằng sự chữa lành hoàn hảo, toàn diện và trọn vẹn là lời hứa của Đức Chúa Trời dành cho mọi tín đồ của Chúa Giê-su Christ, được trả giá bằng những vết thương của Ngài và bằng toàn bộ công việc Ngài làm cho chúng ta. Nhưng chúng ta cũng phải nói rằng điều đó không được hứa cho mọi tín đồ ngay bây giờ, cũng như toàn bộ sự cứu rỗi của chúng ta không được hứa cho chúng ta ngay bây giờ. Kinh Thánh nói rằng chúng ta đã được cứu (Ê-phê-sô 2:8), rằng chúng ta đang được cứu (1 Cô-rinh-tô 1:18), và rằng chúng ta sẽ được cứu (1 Cô-rinh-tô 3:15). Tuy nhiên, theo một nghĩa nào đó, chúng ta đã được chữa lành, đang được chữa lành, và một ngày nào đó sẽ được chữa lành. Sự chữa lành tối thượng của Đức Chúa Trời được gọi là “sự phục sinh”, và đó là lời hứa vinh quang dành cho mọi tín đồ. Mỗi sự chữa lành “tạm thời” trong thời đại hiện nay chỉ đơn giản là sự báo trước sự chữa lành tối thượng sẽ đến.
iv.Điều người Cơ Đốc không nên làm là dại dột “tuyên bố” mình đã được chữa lành, bất chấp “những triệu chứng” cho thấy điều ngược lại, và tin rằng mình đang đứng vững trên lời hứa trong Ê-sai 53:5. Điều người Cơ Đốc phải làm là mạnh dạn cầu nguyện và tin cậy vào lòng nhân từ và thương xót của Chúa trong việc ban ơn chữa lành ngay bây giờ, thậm chí trước khi sự chữa lành cuối cùng của sự phục sinh đến.
v.“Nhờ những vết thương của Ngài mà chúng ta được chữa lành.” Bạn có hiểu điều này không? Sự chữa lành của một tội nhân không nằm trong chính bản thân người đó, không nằm trong con người, không nằm trong cảm xúc, không nằm trong hành động, không nằm trong lời thề nguyện, không nằm trong lời hứa của người đó. Nó hoàn toàn không nằm trong chính bản thân người đó, mà nằm ở đó, tại Ga-ba-tha, tại nơi nền đường nhuốm máu của Con Đức Chúa Trời (Giăng 19:13 Phi-lát nghe lời đó, bèn dẫn Đức Chúa Jêsus ra ngoài, rồi ngồi trên tòa án, tại nơi gọi là Ba-vê, mà tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Ga-ba-tha), và ở đó, tại Gôgôtha, nơi đồi sọ chứng kiến nỗi thống khổ của Đấng Christ. Chính trong những lằn roi Ngài chịu mà sự chữa lành nằm ở đó. Tôi nài xin bạn, đừng tự đánh đòn mình: ‘Nhờ lằn roi Ngài, chúng ta được chữa lành.’” (Spurgeon)
e.6Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy: Ở đây, nhà tiên tri mô tả nhu cầu của chúng ta đối với công cuộc cứu chuộc của Đấng Mê-si. Chiên là loài vật dại dột, ương ngạnh, và chúng ta, cũng giống như chúng, đã bị lạc đường. Chúng ta đã quay lưng – chống lại đường lối của Chúa, mỗi người đi theo con đường riêng của mình.
Mỗi người chúng ta đều có những lề thói phạm tội riêng. Sự cám dỗ thường trực là hay lên án lên án tội lỗi của người khác và biện minh cho tội lỗi của chính mình. Nhưng bất cứ con đường nào chúng ta chọn thay vì con đường của Chúa đều là con đường tội lỗi, hủy diệt và đáng bị nguyền rủa.
f.6bĐức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người: Ở đây chúng ta thấy sự hợp tác giữa Chúa Cha và Chúa Con trong công trình trên thập tự giá. Nếu Đấng Mê-si-a đã bị thương vì tội lỗi của chúng ta, thì chính Đức Chúa Cha cũng đã chất trên Ngài tội lỗi của tất cả chúng ta. Đức Chúa Cha đã phán xét tội lỗi của chúng ta khi nó được chất trên Đức Chúa Con.
3.(7-9) Sự chịu khổ và cái chết của Người Tôi Tớ Chúa.
a.7Người bị hiếp đáp, nhưng khi chịu sự khốn khổ chẳng hề mở miệng: Mặc dù Đấng Mê-si-a phải chịu đau đớn và thống khổ, Ngài không bao giờ mở miệng để tự bào chữa. Ngài im lặng trước những kẻ cáo buộc Ngài (Mác 15:2-5), không bao giờ lên tiếng để tự bào chữa, chỉ để tôn vinh Đức Chúa Trời.
b.7bNhư chiên con bị dắt đến hàng làm thịt, như chiên câm ở trước mặt kẻ hớt lông, người chẳng từng mở miệng: Vị tiên tri lặp lại luận điểm trước đó của mình, rằng Đấng Mê-si sẽ chịu khổ mà không nói một lời để tự bào chữa. Khi Ê-sai dùng cụm từ ” Ngài bị dẫn đi như chiên con đến lò sát sinh”, chúng ta không nên hiểu rằng Chúa Giê-su là một nạn nhân bất lực của hoàn cảnh và bất lực như một con chiên. Hoàn toàn ngược lại; ngay cả trong sự chịu khổ và cái chết, Chúa Giê-su vẫn nắm quyền kiểm soát (Giăng 10:18, 19:11 và 19:30). Luận điểm của Ê-sai là Chúa Giê-su im lặng, chứ không phải bất lực.
Giăng 10: 18: Chẳng có ai cất sự sống ta đi, nhưng tự ta phó cho; ta có quyền phó sự sống, và có quyền lấy lại; ta đã lãnh mạng lịnh nầy nơi Cha ta.
Giăng 19: 11 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Nếu chẳng phải từ trên cao đã ban cho ngươi, thì ngươi không có quyền gì trên ta; vậy nên, kẻ nộp ta cho ngươi là có tội trọng hơn nữa, và câu 30: Khi Đức Chúa Jêsus chịu lấy giấm ấy rồi, bèn phán rằng: Mọi việc đã được trọn; rồi Ngài gục đầu mà trút linh hồn.
i.“Nếu tôi phải chết vì bất kỳ ai trong anh em, thì điều đó có nghĩa gì nếu không phải là tôi đã trả món nợ của tự nhiên sớm hơn một chút so với thời điểm cuối cùng tôi phải trả? Bởi vì tất cả chúng ta đều phải chết, sớm hay muộn. Nhưng Đấng Christ hoàn toàn không cần phải chết, xét về mặt cá nhân Ngài. Ngài không có lý do gì để phải đến thập tự giá hy sinh mạng sống mình. Ngài đã phó chính mình làm của lễ tự nguyện vì tội lỗi chúng ta.” (Spurgeon)
c.Câu 8: Bởi sự ức hiếp và xử đoán, nên người đã bị cất lấy; trong những kẻ đồng thời với người có ai suy xét rằng người đã bị dứt khỏi đất người sống, là vì cớ tội lỗi dân ta đáng chịu đánh phạt?
BD2011: Sau khi bị xét xử cách bức hiếp và bất công, Người đã bị đem đi hành quyết. Nhưng trong thế hệ của Người nào có ai lên tiếng cho Người rằng, Người đã bị dứt bỏ khỏi đất người sống, và bị đánh đập vì sự vi phạm của dân tôi chăng?
Câu 8a: Bởi sự ức hiếp và xử đoán, nên người đã bị cất lấy; trong những kẻ đồng thời với người, cum từ trong những kẻ đồng thời với người, trong bản dịch 2011 đọc là: Nhưng trong thế hệ của Người nào có ai lên tiếng cho Người, còn bản dịch mới 2002 thì đọc là: Những người đồng thời với người có ai suy xét rằng: Điều này không chỉ ám chỉ đến việc Đấng Mê-si bị giam cầm trước khi Ngài bị đóng đinh, mà còn nói đến việc Đấng Mê-si chết mà không để lại hậu tự. Không ai có thể công bố dòng dõi của Ngài.(như bản King James dịch)
d.8bcó ai suy xét rằng người đã bị dứt khỏi đất người sống, là vì cớ tội lỗi dân ta đáng chịu đánh phạt? Đây là dấu hiệu đầu tiên trong đoạn văn này cho thấy Tôi Tớ chịu khổ của Chúa, chính là Đấng Mê-si, sẽ phải chết. Cho đến lúc này, chúng ta có thể nghĩ rằng Ngài chỉ bị đánh đập tàn nhẫn. Nhưng không thể nhầm lẫn điểm này: Ngài đã bị dứt khỏi đất người sống.
i.“Cụm từ ‘đã bị dứt khỏi‘ không chỉ gợi lên cái chết bạo lực, đột ngột mà còn là sự phán xét công bằng của Chúa, chứ không chỉ đơn thuần là sự phán xét hà khắc của con người.” (Grogan)
ii.Điều này, cùng với nhiều khía cạnh khác của lời tiên tri, một lần nữa chứng minh rằng Ê-sai không thể nói về Y-sơ-ra-ên như một Tôi Tớ chịu khổ. Dù Y-sơ-ra-ên đã chịu khổ nhiều thế kỷ, nhưng họ chưa bao giờ bị cắt đứt khỏi đất của người sống. Họ luôn chịu đựng đau khổ, đúng như lời Chúa đã hứa với Áp-ra-ham.
iii.Vị tiên tri liên tục nhấn mạnh điểm này. Tôi tớ của Chúa, Đấng Mê-si-a, chịu đau khổ, nhưng không phải vì chính Ngài, mà vì tội lỗi của dân Ta.
e.9Người ta đã đặt mồ người với những kẻ ác: Chúa Giê-xu đã chết cùng với những kẻ ác (Lu-ca 23:32-33 32 Chúng cũng đem hai người đi nữa, là kẻ trộm cướp, để giết cùng với Ngài. 33 Khi đến một chỗ gọi là chỗ Sọ, họ đóng đinh Ngài trên cây thập tự tại đó, cùng hai tên trộm cướp, một tên bên hữu Ngài, một tên bên tả), và ý định của những kẻ giám sát việc hành quyết Ngài là ném Ngài vào một ngôi mộ chung với những kẻ gian ác.
f.9bnhưng khi chết, người được chôn với kẻ giàu; dầu người chẳng hề làm điều hung dữ và chẳng có sự dối trá trong miệng: Mặc dù những người khác có ý định chôn Ngài chung với những kẻ ác, Đức Chúa Trời đã cho phép Đấng Mê-si được an táng giữa những người giàu có, và được đặt trong mộ của Giô-sép người A-ri-ma-thê giàu có (Lu-ca 23:50-56, Ma-thi-ơ 27:57-60).
i.Câu nói “Dù Người không hề làm điều hung dữ, và chẳng có sự dối trá trong miệng.”(BHĐ) rất quan trọng. Nó cho thấy rằng ngay cả khi Ngài chết, ngay cả khi Ngài gánh lấy tội lỗi của dân Chúa, Đấng Mê-si vẫn không hề phạm tội. Ngài vẫn là Đấng Thánh, bất chấp mọi đau đớn và thống khổ. Để chứng minh điều đó, Ngài được chôn cất cùng với những người giàu có khi Ngài chết, và Đức Chúa Cha đảm bảo sự phục sinh.
B.Sự chiến thắng của Tôi tớ Chúa.
1.(10-11) Sự thỏa mãn của Đấng Mê-si.
a.10Đức Giê-hô-va lấy làm vừa ý mà làm tổn thương người, và khiến gặp sự đau ốm: Vị tiên tri tuyên bố một cách hùng hồn và mạnh mẽ rằng sự chịu khổ của Tôi tớ Chúa là do chính Đức Giê-hô-va định sẵn, thậm chí là vì sự vui lòng của Ngài!
i.Đây là công việc của Đức Chúa Trời! Đức Giê-hô-va đã khiến Ngài chịu đựng đau khổ! Chúa Giê-su không phải là nạn nhân của hoàn cảnh hay chịu sự chi phối của quyền lực chính trị hay quân sự. Đó là công việc đã được Chúa Trời lên kế hoạch và định trước, như Ê-sai đã dự báo tiên tri hàng trăm năm trước. Đây là chiến thắng của Đức Chúa Trời, chứ không phải của Sa-tan hay của con người.
ii.Như Phao-lô nói trong 2 Cô-rinh-tô 5:19: “Vì chưng Đức Chúa Trời vốn ở trong Đấng Christ, làm cho thế gian lại hòa với Ngài, chẳng kể tội lỗi cho loài người, và đã phó đạo giảng hòa cho chúng tôi.” Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con đã cùng nhau hành động trên thập tự giá. Mặc dù Chúa Giê-su bị đối xử như thể Ngài là kẻ thù của Đức Chúa Trời, nhưng Ngài thật sự không phải vậy. Ngay cả khi Chúa Giê-su bị trừng phạt như thể Ngài là một tội nhân, Ngài vẫn đang thực hiện sự phục vụ thánh khiết nhất từng được dâng lên Đức Chúa Trời Cha. Đây là lý do tại sao Ê-sai có thể nói, Đức Giê-hô-va vui lòng làm Ngài bị thương (Ê-sai 53:10). Bản thân sự chịu khổ của Đức Chúa Con, tự nó, không làm đẹp lòng Đức Chúa Cha. Nhưng khi nó hoàn thành công việc hòa giải thế gian với chính Đức Chúa Trời, thì nó hoàn toàn đẹp lòng Đức Chúa Cha.
b.10bSau khi đã dâng mạng sống người làm tế chuộc tội: Người Hê-bê-rơ nói về một của lễ chuộc tội cụ thể như được mô tả trong Lê-vi Ký 5. Ý tưởng về sự chuộc tội thay thế cho tội lỗi không thể được diễn đạt chính xác hơn.
i.Và chính điều này, – việc trở thành của lễ chuộc tội, – chứ không phải sự đau đớn về thể xác mới là điều mà Chúa Giê-su lo sợ. “Chúa tôi đã chịu đau khổ như anh em, chỉ có điều còn đau đớn hơn nhiều; vì Ngài chưa bao giờ làm tổn thương thân xác hay linh hồn mình bằng bất kỳ hành động thái quá nào, đến mức làm mất đi sự nhạy cảm của Ngài. Ngài đã tuôn đổ toàn bộ linh hồn mình trong mọi giai đoạn chịu khổ mà những linh hồn hoàn hảo có thể trải qua. Ngài cảm nhận được nỗi kinh hoàng của tội lỗi một cách sâu sắc, hơn những ai đã phạm tội như chúng ta, và cảnh tượng của cái ác đã hành hạ Ngài nhiều hơn những gì mà những người thanh khiết nhất trong chúng ta phải chịu đựng (Spurgeon)
c.10cngười sẽ thấy dòng dõi mình; những ngày người sẽ thêm dài ra, và ý chỉ Đức Giê-hô-va nhờ tay người được thạnh vượng: Sự chết, sự chôn cất, sự tận hiến của Đấng Mê-si không kết thúc câu chuyện. Ngài vẫn sống! Ngài sống để thấy dòng dõi mình, hậu duệ thuộc linh của Ngài. những ngày người sẽ thêm dài ra, và không bị nguyền rủa bởi sự chết nữa. Và cuộc sống Ngài sống sau khi chết và sự chôn cất thật vinh quang; cuộc sống của Ngài sẽ thịnh vượng trong sự vui mừng của Chúa.
d.11Người sẽ thấy kết quả của sự khốn khổ linh hồn mình, và lấy làm thỏa mãn: Đấng Mê-si sẽ nhìn vào công việc của Ngài – với cái nhìn toàn diện về sự khốn khổ linh hồn Ngài – và cuối cùng, Ngài sẽ được thỏa mãn. Đấng Mê-si sẽ không hối tiếc. Mỗi một chút chịu đựng và thống khổ đều xứng đáng và mang lại một kết quả mỹ mãn.
i.Như những dòng cuối cùng trong bài thánh ca của Maltbie Babcock đã nói:
Đây là thế giới của Cha của tôi:
Cuộc chiến chưa kết thúc;
Chúa Giê-su, Đấng đã chịu chết, sẽ được thỏa lòng,
Và đất trời sẽ trở thành một.
e.11bTôi tớ công bình của ta sẽ lấy sự thông biết về mình làm cho nhiều người được xưng công bình; và người sẽ gánh lấy tội lỗi họ: Chính việc nhận biết Đấng Mê-si, cả về việc Ngài là ai và Ngài đã làm gì, mới giúp chúng ta được xưng công chính trước mặt Đức Chúa Trời.
2.(12) Công việc và phần thưởng của Đấng Mê-si.
a.12Vậy nên ta sẽ chia phần cho người đồng với người lớn. Người sẽ chia của bắt với những kẻ mạnh | BD2011 Vì thế Ta sẽ chia phần cho Người với những đại vĩ nhân; Người sẽ chia chiến lợi phẩm với những người dũng mãnh: Công trình vinh quang của Đấng Mê-si-a sẽ được đền đáp. Với hình ảnh chia chiến lợi phẩm sau một trận chiến thắng lợi, chúng ta thấy rằng Đấng Mê-si-a cuối cùng sẽ chiến thắng.
i.Phao-lô mô tả chiến thắng tối hậu này trong Phi-líp 2:10-11: 10 hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, 11 và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha. Đó là một phần thưởng vinh quang.
ii.Đây là một sự thật kỳ lạ mà tôi sắp trình bày, nhưng nó không kém phần đúng đắn so với sự kỳ lạ của nó: theo đoạn văn của chúng ta, vinh quang phi thường của Đấng Christ, với tư cách là Đấng Cứu Thế, đều được Ngài đạt được nhờ mối liên hệ với tội lỗi của loài người. Ngài đã có được vinh quang rực rỡ nhất, những viên ngọc quý nhất, những vương miện thiêng liêng nhất, nhờ việc tiếp xúc với loài người sa ngã đáng thương này.” (Spurgeon)
iii.Cuối cùng, những đau khổ và sự sỉ nhục của Chúa Giê-su chỉ mang lại cho Ngài thêm vinh quang và oai nghi! “Tôi thấy rằng từ đống phân tội lỗi này, Đấng Christ đã mang đến viên kim cương vinh quang của Ngài qua sự cứu rỗi chúng ta. Nếu không có tội nhân, thì đã không thể có Đấng Cứu Thế. Nếu không có tội lỗi, thì đã không có sự trút đổ linh hồn cho đến chết; và nếu không có sự trút đổ linh hồn cho đến chết, thì đã không có sự chia phần với những người vĩ đại. Nếu không có tội lỗi, thì đã không có hành động chuộc tội. Trong hành động chuộc tội kỳ diệu của Đấng Thay Thế vĩ đại của chúng ta, Thần tính được bày tỏ một cách vinh quang hơn trong tất cả các sáng tạo và sự quan phòng của quyền năng và sự khôn ngoan thiêng liêng.” (Spurgeon)
iv.Đấng Mê-si chia của bắt | chia chiến lợi phẩm với ai? với những người dũng mãnh; những người trượng phu trong Ngài. Chúng ta có thể chia sẻ chiến lợi phẩm từ chiến thắng của Chúa Giê-su! “Lại nếu chúng ta là con cái, thì cũng là kẻ kế tự: Kẻ kế tự Đức Chúa Trời và là kẻ đồng kế tự với Đấng Christ, miễn chúng ta đều chịu đau đớn với Ngài, hầu cho cũng được vinh hiển với Ngài.“ (Rô-ma 8:17)
b.12bvì người đã đổ mạng sống mình cho đến chết, đã bị kể vào hàng kẻ dữ, đã mang lấy tội lỗi nhiều người, và cầu thay cho những kẻ phạm tội: Điều này nói đến sự hy sinh trọn vẹn của Chúa Giê-su trên thập tự giá. Trút đổ hết nghĩa là tất cả đã qua đi. Không còn lại gì hết, không còn gì Ngài có thể ban cho thêm nữa.
i.“‘Ngài đã trút đổ linh hồn mình cho đến chết.’ Tôi sẽ không nói thêm gì nữa về điều này, ngoại trừ việc các bạn hãy nhìn xem sự tận hiến ấy trọn vẹn đến mức nào. Chúa Giê-su đã ban cho những kẻ tội lỗi khốn khổ tất cả mọi thứ. Ngài đã dành toàn bộ khả năng của mình cho họ. Ngài bị lột trần trên thập tự giá cho đến mảnh vải cuối cùng. Không một phần nào của thân thể hay linh hồn Ngài được giữ lại để không trở thành của lễ hy sinh. Giọt cuối cùng, như tôi đã nói trước đây, đã được đổ ra cho đến khi cái chén được dốc cạn. Ngài không giữ lại gì cả: Ngài không giữ lại ngay cả bản phần sâu thẳm nhất của chính mình: ‘Ngài đã dốc đổ hết linh hồn mình ra cho đến chết.’” (Spurgeon)
c.vì Ngài “đã bị kể vào hàng kẻ dữ“: Chúa Giê-su không bao giờ có thể trở thành kẻ có tội; chính Ngài cũng không bao giờ có thể là kẻ phạm tội. Tuy nhiên, với tình yêu thương và sẵn lòng, Ngài đã tự nguyện được kể vào số những kẻ phạm tội. Liệu có danh sách nào dành cho những kẻ phạm tội chăng? Chúa Giê-su phán: “Hãy ghi tên Ta vào cùng với họ.” Chúng ta sẽ rất sốc nếu một người phụ nữ đạo đức nhìn vào danh sách những người mại dâm và nói: “Hãy ghi tên tôi vào danh sách đó.” Hoặc nếu một người đàn ông tin kính nhìn vào danh sách những kẻ giết người và nói: “Hãy ghi tên tôi vào danh sách đó.” Nhưng đó chính là điều Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta, chỉ là ở mức độ còn lớn hơn như thế nữa.
d.Ngài đã gánh tội lỗi của nhiều người: Lần này qua lần khác, vị tiên tri nhấn mạnh điều này. Người Tôi Tớ của Đức Giê-hô-va, Đấng Mê-si, chịu đau khổ thay mặt và thay thế chỗ cho những kẻ phạm tội.
e.Và Ngài cầu thay cho những kẻ phạm tội: Chúng ta biết rằng hiện nay Chúa Giê-su đang thi hành chức vụ cầu thay (Hê-bơ-rơ 7:25 Bởi đó Ngài có thể cứu toàn vẹn những kẻ nhờ Ngài mà đến gần Đức Chúa Trời, vì Ngài hằng sống để cầu thay cho những kẻ ấy). Nhưng Hê-bơ-rơ 7:25 nói về việc cầu thay cho các thánh đồ. Còn đoạn văn này có lẽ ám chỉ đến lời cầu nguyện của Chúa Giê-su ngay tại trên thập tự giá.
i.Điều này có nghĩa là công việc của Đấng Mê-si được ban cho những kẻ phạm tội. Chỉ khi chúng ta nhìn nhận mình là những kẻ phạm tội, chúng ta có thể vươn tay ra đón nhận sự cứu rỗi của Ngài.
nguồn: https://enduringword.com/bible-commentary/isaiah-53/