Người đầy tớ Hê-bơ-rơ

Der hebräische Knecht

Các anh chị em được Chúa yêu thương! Hôm nay tôi muốn tiếp tục chia sẻ với anh chị em những điều tôi đã được học từ Lời Chúa. Đó là câu chuyện về người đầy tớ Hê-bơ-rơ. Chúng ta đọc về chuyện này trong Xuất Ê-díp-tô Ký 21:2-6.

2Khi con mua một người nô lệ Hê-bơ-rơ, người đó sẽ phục vụ sáu năm; đến năm thứ bảy người đó sẽ được tự do ra đi mà không phải trả tiền. 3Nếu người đó vào ở một mình thì sẽ ra đi một mình; nếu có vợ thì sẽ ra đi với vợ. 4Nếu người chủ cưới vợ cho, và nếu vợ sinh được con trai hay gái thì người đó sẽ ra đi một mình; vợ và các con thuộc về chủ. 5Nếu người nô lệ nói: “Tôi thương chủ, vợ và con cái tôi; tôi không muốn ra đi tự do,” 6thì người chủ sẽ dẫn người đó đến trước mặt Đức Chúa Trời, đem lại gần cửa hay trụ cửa, rồi lấy mũi dùi xỏ tai; người đó sẽ phục vụ người chủ ấy trọn đời.

 

Khi đọc đoạn này, tôi đã tự hỏi:

Người Hê-bơ-rơ là ai?

Áp-ra-ham được gọi là người Hê-bơ-rơ đầu tiên trong Sáng-thế Ký 14:13. Về nghĩa thể xác, một người Hê-bơ-rơ là hậu duệ của Áp-ra-ham, như Chúa Giê-su (Ma-thi-ơ 1:1) hoặc dân Y-sơ-ra-ên (Rô-ma 9:3-4). Về nghĩa tâm linh, một người Hê-bơ-rơ là người thuộc về Đấng Christ. Vì trong Ga-la-ti 3:29 có viết: “ Nếu anh em thuộc về Đấng Christ thì anh em là dòng dõi Áp-ra-ham, tức là những người thừa kế theo lời hứa.“

Tại sao một người Hê-bơ-rơ lại giữ một người Hê-bơ-rơ khác làm nô lệ?

Câu trả lời chúng ta có thể tìm thấy trong Lê-vi Ký 25 và Phục Truyền 15:

  • Lê-vi Ký 25, 39 Nếu người anh em ở gần các con lâm vào cảnh nghèo khó và phải bán mình cho các con…
  • Phục Truyền 15, 12 Khi một anh em hay chị em là người Hê-bơ-rơ bán mình cho anh em…

Một nô lệ Hê-bơ-rơ là một anh em hoặc chị em đang gặp khó khăn, không thể tự lo cho bản thân và cần được giúp đỡ. Người đó bán mình vì nghèo khó để trở thành nô lệ. Người chủ sẽ trả nợ cho người ấy, cung cấp lương thực và bảo vệ. Đổi lại, nô lệ làm việc phục vụ để được nuôi sống bản thân mình.

Một người Hê-bơ-rơ không giúp anh em hay chị em mình sao, trước khi họ phải bán mình làm nô lệ?

Có chứ vì:

Lê-vi Ký 25, 35‘Nếu người anh em của các con lâm vào cảnh nghèo khó, không thể tự nuôi sống mình, thì các con phải giúp đỡ người ấy, dù là ngoại kiều hay người tạm trú, để người ấy vẫn có thể sống chung với các con. 36Không được lấy lãi hay trục lợi người ấy, nhưng phải kính sợ Đức Chúa Trời để anh em của các con có thể sống bên các con. 37Không được cho người ấy vay tiền để lấy lãi, cũng đừng bán lương thực cho người ấy để kiếm lời. 38Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời các con, Đấng đã đem các con ra khỏi Ai Cập, để ban cho các con đất Ca-na-an và làm Đức Chúa Trời của các con.’39‘Nếu người anh em ở gần các con lâm vào cảnh nghèo khó và phải bán mình cho các con thì đừng bắt người ấy làm việc như một nô lệ. 40Người ấy sẽ ở với các con như người làm thuê, một khách trọ, và sẽ giúp việc trong nhà con cho đến năm hân hỉ. 41Khi đó, người ấy được tự do, cùng con cái trở về với gia đình và nhận lại sản nghiệp của tổ phụ mình. 42Vì họ là những đầy tớ của Ta đã được Ta đem ra khỏi Ai Cập nên không được bán họ như bán nô lệ. 43Các con không được cai trị họ cách hà khắc nhưng phải kính sợ Đức Chúa Trời.

 

Tại sao nô lệ không được đem vợ theo khi được giải phóng?

Người chủ ban cho nô lệ người vợ (câu 4), vì vậy về mặt pháp lý, người vợ vẫn là tài sản của ông chủ. Tuy nhiên, về mặt tâm linh, Đức Chúa Trời không bắt buộc mà để cho người vợ quyết định có đi theo chồng hay không, như trong câu chuyện về Rê-bê-ca (Sáng-thế Ký 24:58) hay Rút (Rút 1:16).

Người nô lệ đã nghèo khó. Việc được giải phóng giúp cho họ gì?

Người nô lệ được tự do, nhưng không phải ra đi với hai bàn tay trắng.

Phục Truyền 15, 12“Khi một anh em hay chị em là người Hê-bơ-rơ bán mình cho anh em, thì họ sẽ phục vụ anh em trong sáu năm, nhưng đến năm thứ bảy thì anh em phải trả tự do cho họ. 13Khi trả tự do cho họ anh em đừng để họ đi ra tay không. 14Phải cung cấp cho họ đầy đủ chiên bò từ bầy gia súc, các sản phẩm từ sân đập lúa, từ hầm ép rượu, tức là từ những gì mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã ban phước cho anh em. 15Hãy nhớ rằng anh em đã từng làm nô lệ trong đất Ai Cập và Giê-hô-va Đức Chúa Trời anh em đã cứu chuộc anh em. Vì thế mà hôm nay tôi truyền đạt cho anh em điều nầy. 16Nhưng nếu người nô lệ nói: ‘Tôi không muốn ra khỏi nhà ông’, vì người ấy quý mến anh em và gia quyến anh em cũng như cảm thấy thỏa lòng khi ở với anh em, 17thì bấy giờ anh em phải lấy một cái dùi kê tai người ấy vào cửa mà xỏ tai, và người ấy sẽ làm nô lệ suốt đời cho anh em. Anh em cũng làm tương tự với các nữ nô lệ. 18Anh em đừng cho là nặng nề khi phải trả tự do cho họ vì họ đã phục dịch anh em sáu năm, bằng hai lần công việc của một người làm thuê. Giê-hô-va Đức Chúa Trời sẽ ban phước cho anh em trong mọi công việc anh em làm.”

 

Chế độ nô lệ trong thế gian

Đức Chúa Trời ban các quy định pháp lý cho nô lệ, nhưng điều này không có nghĩa là Chúa chấp nhận nô lệ. Vì việc buôn người trong Cựu Ước bị phạt bằng cái chết (Xuất Ê-díp-tô Ký 21:16) và trong Tân Ước là một tội nặng (1 Ti-mô-thê 1:10). Các quy định pháp lý của Đức Chúa Trời bảo vệ nô lệ và quyền lợi của họ.

Chế độ nô lệ vẫn tồn tại ngày nay dưới nhiều hình thức:

  • Là lao động – tự nguyện hoặc bị ép buộc (ví dụ: lao động trẻ em, mại dâm)
  • Hôn nhân ép buộc
  • Nô lệ (vì nợ hay không) do ép buộc hoặc lừa dối, khiến con người phụ thuộc về thể chất, tâm lý (ví dụ: qua tín dụng tiêu dùng, nghiện rượu, ma túy, cờ bạc, mạng xã hội v.v.)

Khi chúng ta đọc Phục Truyền 15: Ở quốc gia hay xã hội nào trên thế giới mà nô lệ được bảo vệ và đối xử tốt như theo các quy định pháp lý của Đức Chúa Trời? Con người gần như không có quyền gì và rất khó thoát khỏi cảnh nô lệ.

Nếu mỗi người trong chúng ta tự nhìn lại chính mình: Chẳng phải chúng ta cũng đã và đang là nô lệ của điều gì đó sao?

  • Ích kỷ (Ga-la-ti 5:19), kiêu căng (1 Phi-e-rơ 5:5), tự cho mình công chính (Rô-ma 2:1)
  • Sự dơ bẩn, dục vọng xấu, tà dâm, ngoại tình (Cô-lô-se 3:5; 1 Cô-rinh-tô 6:18; Ê-phê-sô 5:3)
  • Dục vọng và các thú vui trần tục (Ti-tô 3:3)
  • Quyền lực và danh vọng (Giăng 12:43)
  • Tham lam (Ê-phê-sô 5:5), ham tiền (1 Ti-mô-thê 6:10), giàu có và của cải (Ma-thi-ơ 6:24)
  • Rượu chè (Ê-phê-sô 5:18), nghiện ăn uống (Phi-líp 3:19), say sưa, phóng túng (Ê-phê-sô 4:19; 2 Phi-e-rơ 2:13)
  • Thờ tượng (1 Tê-sa-lô-ni-ca 1:9), tức là tất cả những gì chi phối con người và làm mất khả năng tự kiểm soát

Chúng ta không biết rằng nếu chúng ta đem thân làm nô lệ để vâng phục người nào thì chúng ta là nô lệ cho người mình vâng phục sao? Hoặc nô lệ của tội lỗi dẫn đến sự chết, hoặc nô lệ của sự vâng phục dẫn đến sự công chính (Rô-ma 6,16).

Sự thật là tất cả chúng ta đều là nô lệ của tội lỗi (Rô-ma 6:20), vì ai phạm tội thì là đầy tớ của tội lỗi (Giăng 8:36). Đấng Christ đã chết vì tội lỗi của chúng ta, được chôn, ngày thứ ba Ngài sống lại và lên trời (1 Cô-rinh-tô 15:3-4; Công-vụ 1:11). Đức Chúa Trời đã cứu chúng ta khỏi quyền cai trị của bóng tối và đưa chúng ta vào vương quốc của Con yêu dấu Ngài, trong Con ấy, chúng ta được sự cứu chuộc là sự tha tội (Cô-lô-se 1:13-14).

Người đầy tớ Hê-bơ-rơ

Chúng ta đọc một lần nữa câu 5 và 6 trong Xuất Ê-díp-tô Ký 21:

5Nếu người nô lệ nói: “Tôi thương chủ, vợ và con cái tôi; tôi không muốn ra đi tự do,” 6thì người chủ sẽ dẫn người đó đến trước mặt Đức Chúa Trời, đem lại gần cửa hay trụ cửa, rồi lấy mũi dùi xỏ tai; người đó sẽ phục vụ người chủ ấy trọn đời.

 

Chẳng phải đây chính là câu chuyện của Chúa Giê-su Christ chúng ta sao? Người chăn tốt lành, người sẵn sàng hy sinh mạng sống cho chiên của mình. Con Đức Chúa Trời, Ngài hạ mình và dâng chính mình vì chúng ta. Ngài yêu chúng ta đến nỗi gánh tất cả tội lỗi trên thế gian, kể cả tội lỗi của chúng ta, trên thập tự giá. Thân thể Ngài bị đâm thủng vì chúng ta, để những kẻ thuộc về Ngài được ở bên Ngài và sống với Ngài.

Người nô lệ có thể được tự do ra đi, nhưng tự chọn ở lại. Chúa Giê-su đã ở cùng Đức Chúa Cha đời đời (Giăng 1:1-2), nhưng Ngài tự hạ mình, lấy hình dạng đầy tớ và trở nên như con người (Phi-líp 2:7).

Người nô lệ ở lại vì yêu chủ, vợ và con cái mình. Chúa Giê-su ở lại làm đầy tớ của Đức Chúa Trời vì Ngài yêu Đức Chúa Cha và những kẻ thuộc về Ngài. Đức Chúa Cha phán: “ Đây là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta hoàn toàn” (Ma-thi-ơ 3:17). Chúa Giê-su đã yêu thương những người thuộc về mình trong thế gian thì cứ yêu thương cho đến cuối cùng (Giăng 13:1).

Lỗ tai bị đâm của người nô lệ là dấu hiệu vĩnh viễn của sự cam kết tự nguyện. Với Chúa chúng ta, những bàn tay và bàn chân bị đâm (Lu-ca 24:39) đó là biểu thị dấu hiệu vĩnh cửu của sự hiến thân tự nguyện. Nhờ sự dâng thân thể của Đức Chúa Jêsus Christ, chúng ta được thánh hóa một lần đủ cả (Hê-bơ-rơ 10:10). Vì nhờ một sinh tế duy nhất, Ngài làm cho những người được thánh hóa trở nên toàn hảo mãi mãi (Hê-bơ-rơ 10:14).

Chúa Giê-su có thể chọn không làm đầy tớ của Đức Chúa Trời và không chết trên thập tự giá được không?

Kinh Thánh cho thấy nhiều sự thật liên kết với nhau và bổ sung lẫn nhau:

a) Quyền tối cao của Đức Chúa Trời trong kế hoạch đời đời của Ngài

Đức Chúa Trời muốn mọi người được cứu rỗi và nhận biết chân lý (1 Ti-mô-thê 2:3-4). Ngài  yêu thế gian, tức là mọi người trong đó, và ban Con Một của Ngài là Chúa Giê-su Christ (Giăng 3:16). Cựu Ước đã nói tiên tri trước về Đấng Mê-si-a phải chịu đau khổ: Chính người bị đâm vì sự vi phạm của chúng ta, bị đập nát vì sự gian ác của chúng ta. Hình phạt người chịu để chúng ta được bình an, vết thương người mang để chúng ta được chữa lành (Ê-sai 53:5). Đấng Christ, Chiên Con không tì vết và không hoen ố, đã được định sẵn trước khi tạo dựng vũ trụ (1 Phi-e-rơ 1:19-20). Kế hoạch cứu chuộc của Đức Chúa Trời đã vững chắc trước khi thế gian được tạo dựng.

b) Quyết định tự nguyện của Chúa Giê-su

Chúa Giê-su tự nói: “ Sở dĩ Cha yêu thương Ta, là vì Ta hi sinh mạng sống mình để được nhận lại. Không ai cất mạng sống Ta đi được, nhưng Ta tự nguyện hi sinh. Ta có quyền hi sinh mạng sống và có quyền lấy lại. Ta đã nhận mệnh lệnh nầy từ nơi Cha Ta” (Giăng 10:17-18). Trong vườn Ghết-xê-ma-nê, Chúa Giê-su cầu nguyện: “… không theo ý con, mà theo ý Cha!” (Ma-thi-ơ 26:39). Cái chết của Chúa Giê-su là kế hoạch đời đời của Đức Chúa Trời, và Chúa Giê-su tự nguyện vâng theo kế hoạch này, vì vâng lời Cha tuyệt đối và vì tình yêu thật dành cho chúng ta.

Chúa Giê-su từ trời xuống, không phải để làm theo ý riêng Ngài, mà để làm theo ý Đức Chúa Cha, Đấng đã sai Ngài (Giăng 6:38). Ngài luôn luôn làm những điều đẹp lòng Đức Chúa Trời (Giăng 8:29) và hoàn tất công việc của Đức Chúa Cha (Giăng 4:34). Chúa Giê-su nói: “Để thế gian biết rằng Ta yêu mến Cha và làm theo điều Cha đã truyền bảo” (Giăng 14:31). Vì vậy, Ngài vâng phục cho đến chết trên thập tự giá (Phi-líp 2:8). Một sự bất tuân sẽ trái ngược với bản sắc của Chúa Giê-su – Hình ảnh hoàn hảo của Đức Chúa Trời. Vì Chúa Giê-su và Đức Chúa Cha là một (Giăng 10:30).

Nếu Chúa Giê-su không chết vì chúng ta, sẽ không ai có thể thay Ngài được (Giăng 14:6). Toàn thể nhân loại – từ A-đam đến người cuối cùng sẽ đến thế gian – sẽ mất đi. Ngài biết điều đó, và vì vậy Ngài đã tự nguyện lựa chọn sự chết vì tình yêu.“ Ta đã yêu thương con bằng tình yêu vĩnh cửu” (Giê-rê-mi 31:3).

Chúng ta có thể/ nên làm gì?

Vì tội lỗi của mình, chúng ta đã “bán mình cho Đức Chúa Trời”, nếu không, chúng ta sẽ phải chết. Chúng ta không thể tự trả nợ cho chính mình. Nhưng cảm tạ Chúa, nhờ sự hy sinh của Đấng Christ, chúng ta đã được mua chuộc. Chúng ta không còn thuộc về chính mình nữa, mà là đầy tớ của Chúa.

Nếu chúng ta thật sự tin rằng Chúa Giê-su đã cứu chúng ta và rằng chúng ta là kẻ thuộc về Ngài, thì hãy xác nhận đức tin đó bằng lời nói và việc làm – như Chúa Giê-su, đầy tớ của Đức Chúa Trời, đã làm gương cho chúng ta bằng lời nói và việc làm.

Nếu chúng ta thật sự tin, thì mọi suy nghĩ, lời nói và hành động của chúng ta phải biểu lộ sự phục tùng, vâng lời và lòng trung tín của chúng ta đối với Đấng Christ. Nguyên tắc sống của chúng ta phải là: “Xin ý Chúa được nên, chứ không theo ý con!” (Lu-ca 22:42) và “Lạy Chúa, Ngài muốn con làm gì?” (Công-vụ 9:6). Hãy biến lời Chúa Giê-su trong Giăng 14:31 thành lời của chính mình: “Để thế gian biết rằng tôi yêu mến Chúa và làm theo điều Chúa đã truyền bảo”

Đừng yêu mến thế gian, cũng đừng yêu những gì trong thế gian! (1 Giăng 2:15). Chúng ta được mua chuộc bằng giá cao; vì vậy hãy tôn vinh Đức Chúa Trời trong thân thể và tâm linh, là của Đức Chúa Trời! (1 Cô-rinh-tô 6:20). Chúng ta được mua chuộc bằng giá cao; đừng trở thành đầy tớ của loài người! (1 Cô-rinh-tô 7:23). Nếu tôi vẫn cố làm đẹp lòng loài người thì tôi chẳng phải là đầy tớ của Đấng Christ (Ga-la-ti 1:10).

Hãy tránh xa các thần tượng (tức là mọi thần giả) (1 Giăng 5:21). “Tôi được phép làm mọi sự, nhưng không phải mọi sự đều có ích. Tôi được phép làm mọi sự, nhưng không làm nô lệ cho bất cứ điều gì” (1 Cô-rinh-tô 6:12). Đấng Christ đã giải phóng để chúng ta được tự do. Vậy hãy đứng vững, đừng đặt mình dưới ách nô lệ một lần nữa (Ga-la-ti 5:1). Hãy xét xem điều gì đẹp lòng Chúa (Ê-phê-sô 5:10).

A-men!