Đấng Mê-si Vừa là “CÁNH TAY” vừa là “NGƯỜI TÔI TỚ”

Đấng Mê-si Vừa là “CÁNH TAY” vừa là “NGƯỜI TÔI TỚ”

nghe spotify: https://open.spotify.com/episode/5WAOnuoTn0bddL2Usge6ou?si=66dad120f97b4db1
MP3: https://ht.susangthat.com/s/zLBjefGR3HK5DdZ
video: https://www.youtube.com/watch?v=FgJg4pu-ssc&list=PLwhU8pZXqoajnXW_eCWiXB0Beq_W73JJi&index=135

Trong Ê-sai chương 40 đến chương 66, chúng ta tìm thấy một loạt lời tiên tri về Chúa Giê-su Chris  t. Theo chúng tôi, đây là một trong những lời tiên tri đáng chú ý nhất trong toàn bộ Cựu Ước. Trong những lời tiên tri này, Đấng Mê-si được trình bày theo hai cách: thứ nhất, Ngài là “CÁNH TAY của Đức Chúa Trời” và thứ hai, Ngài là “Người Tôi Tớ của Ta”, tức là “Người Tôi Tớ của Đức Chúa Trời”.

Là “CÁNH TAY của Đức Chúa Trời”, Ngài là Đấng thực thi đầy quyền năng ý muốn tốt lành của Chúa trong ân điển và sự phán xét. Là “Người Tôi Tớ”, thì Ngài hạ mình chịu khổ và nhờ đó đặt nền tảng công chính, trên đó xây dựng nên ý muốn tốt lành của Đức Chúa Trời. Khi Ngài đến lần đầu, Ngài được xem là “Người Tôi Tớ”, và khi Ngài đến lần thứ hai, Ngài sẽ được bày tỏ là “CÁNH TAY”.

Là “CÁNH TAY” của Chúa, Ngài được nhắc đến cụ thể trong 6 đoạn Ê-sai sau đây:

Ê-sai 33:2 Hỡi Đức Giê-hô-va, hãy thương xót chúng tôi! Chúng tôi trông đợi nơi Chúa: xin Chúa làm CÁNH TAY cho chúng tôi mỗi buổi sớm mai, giải cứu chúng tôi trong cơn hoạn nạn;

Ê-sai 40:9–11 ⁹ Ai rao tin lành cho Si-ôn, hãy lên trên núi cao! Ai rao tin lành cho Giê-ru-sa-lem, hãy ra sức cất tiếng lên! Hãy cất tiếng lên, đừng sợ! Hãy bảo các thành của Giu-đa rằng: Đức Chúa Trời của các ngươi đây! ¹⁰ Nầy, Chúa Giê-hô-va sẽ lấy quyền năng mà đến; Ngài dùng CÁNH TAY mình mà cai trị. Nầy, sự ban thưởng Ngài ở nơi Ngài, sự báo trả Ngài ở trước mặt Ngài. ¹¹ Ngài sẽ chăn bầy mình như người chăn chiên; thâu các con chiên con vào cánh tay mình và ẵm vào lòng; từ từ dắt các chiên cái đương cho bú.;

Ê-sai 51:4–16 ⁴ Hỡi dân ta, hãy chăm chỉ mà nghe ta; hỡi nước ta, hãy lắng tai cho ta! Vì sẽ có luật pháp ra từ ta, và ta sẽ lập sự công bình làm sự sáng cho các dân. ⁵ Sự công bình của ta đã gần; sự cứu rỗi của ta đã ra, cánh tay ta sẽ xét đoán các dân. Các cù lao sẽ trông đợi ta, và chúng nó sẽ nhờ cậy cánh tay ta. ⁶ Hãy ngước mắt lên các từng trời, và cúi xem dưới đất; vì các từng trời sẽ tan ra như khói, đất sẽ cũ như áo, dân cư trên đất sẽ chết như ruồi: nhưng sự cứu rỗi của ta còn đời đời, sự công bình của ta chẳng hề bị bỏ đi. ⁷ Hỡi dân biết điều công nghĩa, ghi luật pháp ta trong lòng, hãy nghe ta! Chớ e người ta chê bai, đừng sợ họ nhiếc móc. ⁸ Vì sâu sẽ cắn nuốt họ như cắn áo, mọt sẽ ăn họ như ăn lông chiên; nhưng sự công bình của ta sẽ còn mãi, sự cứu rỗi của ta còn đến muôn đời. ⁹ Hỡi cánh tay Đức    thức dậy như ngày xưa, như các đời thượng cổ! Há chẳng phải Ngài là Đấng đã phân thây Ra-háp và đâm con quái vật lớn sao? ¹⁰ Há chẳng phải Ngài là Đấng đã làm cạn biển, tắt nước vực lớn, làm cho biển sâu ra một con đường, hầu cho dân đã được chuộc đi qua sao? ¹¹ Dân mà Đức Giê-hô-va đã chuộc sẽ trở về, sẽ hát mà đến Si-ôn. Sự hỉ lạc vô cùng sẽ đội trên đầu họ, họ sẽ được vui vẻ mừng rỡ; sự buồn bực than vãn sẽ tránh đi. ¹² Ta, chính ta, là Đấng yên ủi các ngươi. Ngươi là ai, mà sợ loài người hay chết, sợ con trai loài người là kẻ sẽ trở nên như cỏ? ¹³ mà lại quên Đức Giê-hô-va, Đấng tạo ngươi, đã giương các từng trời và lập nền đất, và trọn ngày cứ run sợ về cơn giận của kẻ ức hiếp khi nó toan hủy diệt ngươi? Vậy thì bây giờ chớ nào cơn giận của kẻ ức hiếp ấy ở đâu? ¹⁴ Kẻ bị bắt đem đi sẽ chóng được tha ra; sẽ chẳng chết trong hầm, và cũng không thiếu lương thực. ¹⁵ Vì ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, tức là Đấng làm cho biển động, sóng bổ ầm ầm. Đức Giê-hô-va vạn quân là danh Ngài. ¹⁶ Ta đã để lời nói ta trong miệng ngươi, và cho ngươi núp dưới bóng bàn tay ta, đặng dựng các từng trời và lập nền đất, cùng nói với Si-ôn rằng: Ngươi là dân ta!;

Ê-sai 52:13–53:1 ¹³ Nầy, tôi tớ ta sẽ làm cách khôn ngoan; sẽ được tôn lên, dấy lên, và rất cao trọng. ¹⁴ Như nhiều kẻ thấy ngươi mà lấy làm lạ (mặt mày người xài xể lắm hơn kẻ nào khác, hình dung xài xể hơn con trai loài người), ¹⁵ thì cũng vậy người sẽ vảy rửa nhiều dân, và các vua ngậm miệng lại vì người; vì họ sẽ thấy điều chưa ai nói cho mình, và sẽ hiểu biết điều mình chưa hề nghe. ¹ Ai tin điều đã rao truyền cho chúng ta, và cánh tay Đức Giê-hô-va đã được tỏ ra cho ai?;

Ê-sai 59:16 thấy không có người, chẳng ai cầu thay, thì lấy làm lạ lùng. Ngài bèn dùng chính cánh tay mình đem sự cứu rỗi đến; lấy sự công bình mình mà nâng đỡ;

Ê-sai 63:5 Ta đã xem, chẳng có ai đến giúp ta; ta lấy làm lạ vì chẳng có ai nâng đỡ ta! Cánh tay ta bèn cứu ta, sự thạnh nộ ta bèn nâng đỡ ta. và câu 12 là Đấng lấy cánh tay vinh hiển đi bên tay hữu Môi-se; là Đấng đã rẽ nước ra trước mặt họ, đặng rạng danh vô cùng.

Nếu chúng ta xem qua những đoạn Kinh Thánh này, chúng ta sẽ thấy rằng Chúa Trời hiện ra qua “CÁNH TAY” của Ngài, không phải trong sự yếu đuối, mà là trong quyền năng; không phải để chịu đau khổ, mà là để cai trị và ban thưởng. Kẻ ác sẽ nhận phần thưởng của mình trong sự phán xét, nhưng chính “CÁNH TAY” này cũng sẽ nhân từ và hành động với sự dịu dàng của người chăn đối với những con chiên nhỏ bé và yếu đuối nhất của Đức Chúa Trời.

Một lần nữa, chúng ta có thể khẳng định rằng người kính sợ Đức Chúa Trời có thể vững tin vào “CÁNH TAY” này, vì nó sẽ thức tỉnh và mặc lấy sức mạnh như ngày xưa khi nó đánh Ai Cập (hình bóng là Ra-háp) và khi phân rẽ Biển Đỏ. Nhưng giờ đây, những điều còn lớn lao hơn đang được đặt trước mắt chúng ta, như chúng ta thấy ở phần sau của Ê-sai 51 câu 16: Ta đã để lời nói ta trong miệng ngươi, và cho ngươi núp dưới bóng bàn tay ta, đặng dựng các từng trời và lập nền đất, cùng nói với Si-ôn rằng: Ngươi là dân ta!). Các tầng trời sẽ được trồng (trong bản tiếng việt thì đọc là được DỰNG) và nền móng của trái đất sẽ được đặt; Y-sơ-ra-ên tại Si-ôn sẽ được công nhận là dân sự của Đức Chúa Trời.

Hiện tại, Đức Chúa Trời đang chuẩn bị trồng các tầng trời bằng cách kêu gọi các tín đồ, bằng cách thành lập hội thánh sẽ có chỗ ngồi trên thiên đàng khi Thời đại Vinh quang bắt đầu. Sau đó, Đức Chúa Trời sẽ dùng CÁNH TAY Ngài để đặt nền móng cho trái đất, cả về mặt đạo đức lẫn chính quyền—như tác giả Thi Thiên đã chỉ ra khi người tuyên bố trong Thi Thiên 82:5 đọc từ bản tiếng anh: “Mọi nền móng của trái đất đều bị rúng động!” còn bản tiếng việt là: “Các nền trái đất đều rúng động“.

Vì đó chính là điều họ đang làm! Đây chính là điều sai trái trên trái đất ngày nay, vì vậy nền móng phải được đặt lại. Nhận ra điều này, nhiều chính trị gia muốn lật đổ mọi thứ và bắt đầu một khởi đầu hoàn toàn mới. TUY NHIÊN, NẾU HỌ THÀNH CÔNG, KẾT QUẢ SẼ CÒN TỒI TỆ HƠN, vì họ không sử dụng “CÁNH TAY CỦA CHÚA”, là điều duy nhất có thể đảm bảo sự công chính có thể ngự trị thay vì sự vô luật pháp và tội ác. Rồi cuối cùng, Si-ôn sẽ được công nhận, và Y-sơ-ra-ên sẽ tìm thấy vị trí xứng đáng của mình để sự công chính thực sự ngự trị. Nhưng để thực hiện tất cả những điều này, “CÁNH TAY” thánh khiết của Đức Chúa Trời sẽ thi hành những sự phán xét khủng khiếp, như chúng ta thấy trong Ê-sai 59 và 63.

Nhưng khi chúng ta xem xét những đoạn Kinh Thánh nói về “Người Tôi Tớ” của ĐỨC CHÚA TRỜI, thì chúng ta cũng được giới thiệu một dòng khác — đặc biệt là Ê-sai 42, Ê-sai 49 và Ê-sai 53. Đấng ấy đến trong ân điển, khiêm nhường và đau khổ, bề ngoài thất bại trong sứ mệnh của Ngài, nhưng vẫn dẫn dắt sứ mệnh đến một kết thúc vinh quang.

Ngài được giới thiệu với chúng ta trong Ê-sai 42, và chúng ta ngay lập tức nhận ra rằng mặc dù Ngài sẽ không đến giữa dân sự như một kẻ đảo chính chính trị, Ngài sẽ không bẻ gãy cây sậy bị dập hay dập tắt tim đèn gần tàn, và do đó sẽ không đáp trả bằng sự phán xét đối với sự dối trá và sự trơ tráo của những người như người Pha-ri-si (Ma-thi-ơ 12:14-21). Tuy nhiên, cuối cùng Ngài sẽ tuyên bố công lý theo lẽ thật, và đó sẽ là chiến thắng. Ngài có thể dường như thất bại lần đầu tiên Ngài đến trong ân điển, nhưng Ngài sẽ không mệt mỏi hay vấp ngã. Môi-se đã mệt mỏi, và Ê-li đã nản lòng vì dường như ông đã thất bại, nhưng NGƯỜI TÔI TỚ này sẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách hoàn hảo.

Trong Ê-sai 49, hình ảnh tương tự xuất hiện, và chúng ta nghe chính NGƯỜI TÔI TỚ thốt lên những lời tiên tri. “Ta có nói rằng: Ta đã làm việc luống công, đã hao sức vô ích và không kết quả“. Chúng ta lật lại các sách Phúc Âm và thấy NGƯỜI đầy tớ Thánh, đứng ngay trước giờ chịu khổ hình và chịu chết; và kết quả rõ ràng của những công khó Người đã làm là gì? Một nhóm nhỏ những người bình thường: vài ngư dân từ Ga-li-lê, vài phụ nữ đi theo NGƯỜI, và vài người đã mời Ngài đến nhà họ. Trong giới thượng lưu và trí thức, họ âm mưu bắt Ngài. Họ có thể hỏi, với sự ngạo mạn của mình, “Có một người nào trong các quan hay là trong những người Pha-ri-si tin đến người đó chăng?” (Giăng 7:48). Không còn nghi ngờ gì nữa: bề ngoài, sứ mệnh của NGÀI đã thất bại.

Nhưng trước tất cả những điều này, câu trả lời của NGƯỜI TÔI TỚ hoàn hảo này trong Ê-sai 49:4 là: ” Ta có nói rằng: Ta đã làm việc luống công, đã hao sức vô ích và không kết quả. Song lẽ ngay thẳng của ta ở nơi Đức Giê-hô-va, sự ban thưởng cho ta ở nơi Đức Chúa Trời ta.” Trong Ê-sai 53, 8 chúng ta đọc: “Bởi sự ức hiếp và xử đoán, nên người đã bị cất lấy; theo bản hiệu đính ghi là bị giết đi“, mà trong Công vụ 8,33 theo bản hiệu đính là: “Trong khi Người bị sỉ nhục, công lý đã bị tước đoạt” Khi họ kết án Ngài, mọi nguyên tắc của một sự phán xét công bằng đã bị vi phạm, nhưng Ngài bằng lòng im lặng trước các thẩm phán và phục tùng tòa án tối cao trong vũ trụ. Ngài biết rằng sự minh oan của Ngài đã được đảm bảo trước sự hiện diện của Đức Giê-hô-va.

Đó là lý do tại sao Ngài có thể nói: “Dù Y-sơ-ra-ên chưa được quy tụ, nhưng ta vẫn được tôn trọng trước mặt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta sẽ là sức mạnh của ta.” Chúng ta hãy suy ngẫm điều này! Tư tưởng và phán đoán của con người hoàn toàn bị Đức Chúa Trời chi phối. Con người bị sỉ nhục—vị tiên tri từ Na-xa-rét bị phỉ báng — bước đi giữa đám đông ồn ào trên đường đến Đồi Sọ, bị các môn đồ bỏ rơi và bị loài người khinh miệt, nhưng Ngài lại được vinh hiển trong mắt Đức Giê-hô-va. Ngài đang đặt nền móng cho vinh quang tương lai.

Và trong chương này, chúng ta được phép thoáng thấy ý chỉ của Đức Chúa Trời. Việc dấy lên các chi phái Gia-cốp và khôi phục phần còn sót lại của Y-sơ-ra-ên tin kính là một việc tương đối nhỏ. Những điều lớn lao và trọng đại hơn đã hiện ra trước mắt. Đó là gì? Trở thành ánh sáng cho các dân tộc và được chỉ định làm ơn cứu rỗi cho đến tận cùng trái đất. Chúng ta biết rằng Y-sơ-ra-ên cuối cùng sẽ được quy tụ, nhưng ở đây đã báo trước những gì Đức Chúa Trời đang làm ngày hôm nay, và chúng ta đã được đưa vào ánh sáng và phước lành này nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, vì bây giờ là thời điểm thuận lợi, là ngày cứu rỗi.

Nhưng chúng ta không được quên rằng ngày cứu rỗi sẽ được tiếp nối bởi ngày phán xét, khi Người Tôi Tớ khiêm nhường, từng bị loài người khinh miệt, sẽ được tôn vinh và tôn cao. Những người vĩ đại trên đất sẽ trỗi dậy và tôn thờ Ngài.

Chủ đề này lại được nhắc lại trong những câu cuối của Ê-sai 52, thực ra là phần mở đầu cho chương 53 tuyệt vời. Tôi Tớ Chúa sẽ được tôn cao, ngợi khen và được tôn vinh tột bậc, nh   ưng chương này tiếp tục rằng Ngài cũng sẽ bị khinh dể, chối bỏ và bị hạ xuống tột bậc. Làm sao chúng ta có thể dung hòa những điều này? Nếu chúng ta thấy Ngài bị hạ xuống và khinh dể, làm sao chúng ta có thể tin vào sứ điệp bất ngờ về sự tôn cao và vinh quang của Ngài trong tương lai? Ai nhận ra rằng “người tôi tớ” khiêm nhường và “CÁNH TAY” vinh quang là một và cùng một NGƯỜI?

Dân Y-sơ-ra-ên chưa bao giờ nhận ra điều này. Tuy nhiên, có một sự kiện trong lịch sử của họ đã gợi ý điều này. Trong Sáng thế ký 35, chúng ta đọc thấy sự ra đời của Bên-gia-min gắn liền với cái chết. Do đó, ông được đặt hai tên. Bê-nô-ni nghĩa là “Con trai của sự khốn khổ của Ta” và Bên-gia-min “Con trai của tay hữu Ta” – đây là một và cùng một người. Vậy ai nhìn thấy CÁNH TAY vinh quang của Chúa trong con người đau khổ, người đã quen thuộc với sự đau khổ? Bạn có thấy Ngài không? Tôi có thấy Ngài không? Chúng ta trả lời: Có, tạ ơn Chúa, chúng tôi được thấy Ngài.

Phần còn lại của chương tuyệt vời này báo trước mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào. Israel thực sự là một vùng đất khô cằn—không màu mỡ, không tươi mát, không sự sống — nhưng từ đó đã nảy sinh ra cội nguồn của mọi phước lành, chính là cây non ấy. Trong mắt con người, nó không có hình dạng, không lộng lẫy, không uy nghi, và cũng không có vẻ đẹp làm say đắm những người chưa tin Chúa. Nhiều năm trước,vị hoàng đế Đức đã cưỡi ngựa trắng vào Jerusalem với vẻ uy nghi. Đó là cách để gây ấn tượng với mọi người, chứ không phải trên một con lừa non tầm thường như Chúa chúng ta đã làm.

Đó là lý do tại sao người dân thời đó che mặt khỏi Ngài. Họ khinh miệt Ngài và nghĩ rằng những đau khổ của Ngài là sự trừng phạt của Chúa vì Ngài là kẻ mạo danh. Nhưng ngày ấy sẽ đến để ứng nghiệm Ngày Chuộc Tội (như được chép trong Lê-vi Ký 23:27, bản hiệu đính, Đó là các lễ trọng thể của Đức Giê-hô-va mà các con phải công bố như là những kỳ hội họp thánh để dâng lên Đức Giê-hô-va những lễ vật dâng bằng lửa, tế lễ thiêu, tế lễ chay, tế lễ bình an, và lễ quán, lễ nào theo ngày nấy), và sau đó sẽ có một sự ăn năn của toàn dân Y-sơ-ra-ên và rất nhiều nỗi buồn trong tâm hồn, khi chân lý được tỏ bày và họ kêu lên trong Ê-sai 53:5: “Nhưng Người đã vì tội lỗi của chúng ta mà bị vết, Vì gian ác của chúng ta mà bị thương. Bởi sự trừng phạt Người chịu, chúng ta được bình an, Bởi lằn roi Người mang, chúng ta được lành bệnh.”

Chúng ta dự đoán thời điểm đó và áp dụng những lời này cho chính mình, nhưng đó là vì Người đã được đặt làm ánh sáng cho các dân tộc và làm sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời cho đến tận cùng trái đất. Chúng ta thay thế cụm từ “của chúng ta” bằng “của tôi “, và chữ “chúng ta” bằng “tôi”, và chúng ta không thể làm điều này một cách quá đơn giản. “Nhưng Người đã vì tội lỗi “của tôi” mà bị vết, Vì gian ác “của tôi” mà bị thương. Bởi sự trừng phạt Người chịu, “tôi” được bình an, Bởi lằn roi Người mang, “tôi” được lành bệnh.” (Ê-sai 53:5)

Khi tiếp tục đọc chương này, chúng ta khám phá ra cách nhà tiên tri đã thấy trước cái chết và sự chôn cất của Ngài. Đáng chú ý, từ “khi chết” được dùng ở dạng số nhiều trong Ê-sai 53 câu 9. Khi chúng ta nghĩ đến “Đấng Christ, đã sống lại từ cõi chết, Ngài sẽ không chết nữa”, điều này có vẻ bất thường. Nhưng chúng ta đã học được rằng trong tiếng Hê-bơ-rơ, dạng số nhiều được dùng để diễn tả sự vĩ đại và uy nghi. Nhà tiên tri đã thấy trước một cái chết vĩ đại đến thế—hàng vạn lần hàng vạn cái chết gộp lại thành một, — đến nỗi, dưới sự soi dẫn của Thánh Linh Đức Chúa Trời, ông đã dùng dạng số nhiều của sự uy nghi. Quả thật, điều đó đã xảy ra, và Giô-sép người Arimathea được sinh ra để ứng nghiệm lời tiên tri “khi chết, người được chôn với kẻ giàu” (Ê-sai 53:9)

Trên cái chết vĩ đại này, vinh quang của Đức Chúa Trời và phước lành dành cho hàng triệu triệu người được cứu chuộc sẽ tồn tại mãi mãi.

Những gì loài người đã làm với Ngài liên quan đến cái chết của Ngài không phải là điều quá quan trọng, mà chính là những gì Chúa đã làm, như Ê-sai 53 câu 10 đã cho thấy rất rõ ràng. Loài người đã chà đạp Ngài, nhưng điều kỳ diệu là Chúa đã làm điều này bằng cách dâng hiến linh hồn Ngài làm của lễ chuộc tội. Đó thực sự là sự hy sinh thân thể của Chúa Giê-su Christ một lần đủ cả, như chúng ta đọc trong sách Hê-bơ-rơ, nhưng ở đây chúng ta đang đề cập đến một điều gì đó sâu sắc hơn, một chiều sâu mà chúng ta không bao giờ có thể thấu hiểu, nhưng từ đó những kết quả vinh quang tuôn tràn.

Ngài sẽ kéo dài những ngày tháng của Ngài trong sự phục sinh. Và rồi Ngài sẽ “thấy dòng dõi mình”—hậu duệ thuộc linh của Ngài, mà theo Giăng 12, được mô tả là “nhiều bông trái” đến từ sự chết đi của một hạt lúa mì. Hơn nữa, Sự vui lòng của Chúa cũng sẽ thịnh vượng trong tay Ngài. Trong vinh quang của người đầy tớ Thánh, Ngài sẽ mang đến tất cả những gì đẹp lòng Đức Chúa Trời.

Trong tất cả những điều này, Ngài sẽ có niềm vui đặc biệt của riêng mình. Bằng cách thực hiện niềm vui của Chúa, Ngài sẽ thấy được kết quả từ “nỗi đau khổ của linh hồn mình”, và điều đó sẽ làm tràn đầy chén mãn nguyện của Ngài. Chỉ cần rất ít là đủ để làm chúng ta no nê, vì chúng ta là những tạo vật có dung lượng nhỏ bé, nhưng để làm Ngài no nê thì cần một niềm vui vô tận. Mọi thứ sẽ thuộc về Ngài vào ngày mà chúng ta hằng mong đợi.

Chúng ta có thể gọi đây là “phần riêng tư” của Ngài. Tuy nhiên, Ê-sai 53 câu 12 nói về cơ nghiệp công khai của Ngài. Đây là những người được coi là “vĩ đại”. Tôi tớ của Chúa từng bị khinh miệt sẽ ở giữa họ—với tư cách là người đầu tiên và quan trọng nhất—vì “chiến lợi phẩm” là của Ngài, và Ngài chia sẻ nó với những ai vẫn mạnh mẽ khi phục vụ Ngài trong những ngày Ngài bị khước từ.

Tuy nhiên, chúng ta không được bỏ qua từ đầu tiên (của câu 12): “Vậy nên” Cho nên, nếu Ngài hiện ra trong sự vinh hiển, đó là vì trước tiên Ngài đã chịu khổ trong sự khiêm nhường. Con người có thể diễn giải những đau khổ của Ngài theo nhiều cách khác nhau, như thể chúng loại trừ mọi hy vọng về vinh quang; nhưng chúng tỏ ra là nền tảng bất diệt mà vinh quang của Ngài ngự trị vững chắc đời đời.

Không có gì ngạc nhiên khi từ đầu tiên của Ê-sai 54 là “hãy hát xướng reo mừng“. Dân Y-sơ-ra-ên cằn cỗi sẽ vỡ òa trong niềm vui. Trong Ê-sai 55, phúc âm được rao truyền đến tất cả những ai đang khát, bao gồm tất cả các dân tộc.

Trong khi chờ đợi ngày chung cuộc vinh quang, chúng ta, những người theo Chúa Giê-xu Christ, muốn duy trì sự vui mừng và rao truyền lời mời gọi của phúc âm cho đến khi Ngài đến.

Nguồn:

https://www.bibelstudium.de/articles/5148/sowohl-arm-als-auch-knecht.html