KHÁI NIỆM KINH THÁNH VỀ THIÊN ĐÀNG | HỎA NGỤC
nghe:
Phần 1)
Phần 2) https://open.spotify.com/episode/7eWms2chk1k7t9rvqyfNGf?si=57e9cf7617df4902
video: https://www.youtube.com/watch?v=O7Y9jIf6I-k&list=PLwhU8pZXqoaicNToIDV5LNWLU0gcROhJG&index=7
1)Chúa Giê-Xu Có Ý Gì Khi Ngài Nói “Hôm Nay Ngươi Sẽ Được Ở Với Ta Trong Nơi Ba-ra-đi“
Người ta thường biết rằng dấu câu, bao gồm cả dấu phẩy, đã được đưa vào các bản thảo Kinh thánh nhiều thế kỷ sau khi sách được hoàn thành. Do đó, dấu phẩy không có thẩm quyền.
Tuy nhiên, vị trí của dấu phẩy có thể ảnh hưởng đến sự hiểu biết của chúng ta về một văn bản. Ví dụ, trong Lu-ca 23, một trong những tên trộm bị đóng đinh bên cạnh Chúa Giê-su nói: “42 Đoạn lại nói rằng: Hỡi Jêsus, khi Ngài đến trong nước mình rồi, xin nhớ lấy tôi! 43 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật (amēn), ta nói cùng ngươi, hôm nay ngươi sẽ được ở với ta trong nơi Ba-ra-đi”(Câu 42-43). Dấu phẩy giúp chúng ta giữ nguyên cụm từ gốc. Có phải Chúa Giê-xu nói, “Quả thật, ta nói cùng ngươi, hôm nay ngươi sẽ được ở với ta… ” (nghĩa là “hôm nay” tên cướp được ở trên Ba-ra-đi)? Hoặc là Ngài nói, “Quả thật, ta nói cùng ngươi hôm nay, ngươi sẽ được ở với ta…” (nghĩa là dầu phẩy nằm sau chữ “hôm nay”)?
Trước tiên, chúng tôi lưu ý rằng mọi bản dịch Kinh Thánh chính đều chèn dấu phẩy trước từ “hôm nay”. Do đó, KJV, NKJV, NASB, NIV, ESV và RSV đều đồng ý rằng Chúa Giê-su đang nói về thời gian mà kẻ trộm sẽ vào địa đàng. Kẻ trộm sẽ ở trong địa đàng với Chúa Giê-xu vào chính ngày hôm đó.
Ngoài ra, Chúa Giê-su mở đầu cho câu trả lời của Ngài bằng cụm từ, “Quả thật(amēn), ta nói cùng ngươi” (“Quả thật, tôi nói cùng bạn” trong KJV). Nhiều học giả đã nhận thấy rằng Chúa Giê-su sử dụng điều này như một cụm từ tiền định, khi Ngài chuẩn bị nói điều gì đó cần được chú ý lắng nghe. Bảy mươi sáu lần trong Tân Ước, Chúa Giê-su sử dụng cụm từ này. Điều thú vị là không ai ngoài Chúa Giê-su từng nói điều đó. Khi Chúa nói “Ta nói thật với các ngươi,” Ngài khẳng định rằng điều Ngài sắp nói đáng được đặc biệt chú ý. Đó là cách Chúa Giê-su nói, “Hãy lắng nghe! Điều tôi sắp nói rất quan trọng và cần được lắng nghe cẩn thận.” Chúng ta đã quá quen với việc nghe cụm từ này để đánh giá cao thẩm quyền đáng kinh ngạc mà nó thể hiện và bản chất thường trang trọng của thông báo sau đó. Trong mỗi 76 lần Đấng Christ sử dụng cụm từ giới thiệu này, Ngài đơn giản nói điều đó và sau đó đưa ra một tuyên bố gây sửng sốt.
Quả thực sẽ rất lạ nếu, trong một trường hợp này, Chúa Giê-xu rời xa cách bình thường của Ngài để đưa ra lời tuyên bố đặc trưng của Ngài bằng cách thêm từ ngày nay vào nó. Trong mọi trường hợp sử dụng loại cụm từ giới thiệu này, các học giả Hy Lạp thêm dấu chấm câu sau cụm từ được đề cập và trước phần còn lại của câu. Vì vậy, các dịch giả có quyền. Dấu phẩy trong Lu-ca 23:43 thuộc về nơi họ đặt nó.
Điều này đưa chúng ta đến một câu hỏi khác. Nếu Chúa Giê-su được chôn và sống lại sau ba ngày và nhiều ngày sau đó lên trời, thì làm sao Ngài có thể ở trong địa đàng Ba-ra-đi với kẻ trộm?
Sau khi Đấng Christ chết, Thân Thể Ngài đã được chôn trong mồ. Tuy nhiên, hồn / linh của Chúa Giê-su không ở trong ngôi mộ. Linh của Chúa Giê-su ở trong sự hiện diện của Cha (Lu-ca 23:46 46 Đức Chúa Jêsus bèn kêu lớn rằng: Hỡi Cha, tôi giao linh hồn (pneuma) lại trong tay Cha! Ngài vừa nói xong thì tắt hơi.; Ê-phê-sô 4: 8 Vậy nên có chép rằng: Ngài đã lên nơi cao, dẫn muôn vàn kẻ phu tù, Và ban các ơn cho loài người.).
Khi Chúa Giê-xu bị treo trên thập tự giá, trả giá hình phạt cho tội lỗi của chúng ta, Ngài đã hứa với một tên trộm đang hấp hối, ăn năn. Nhờ ân điển của Đức Chúa Trời và quyền năng của Đấng Christ, lời hứa đó đã được giữ. Tội lỗi của tên trộm đã được rửa sạch, và cái chết của hắn ta vào ngày hôm đó là lối vào địa đàng.
https://www.gotquestions.org/today-paradise.html
2)Chữ Ba-ra-đi có nghĩa là Khu Vườn
Chữ Ba-ra-đi mượn từ tiếng Ba Tư có nghĩa là “khu vực có tường bao quanh” hoặc “khu vườn”. Có 3 cách sử dụng của của chữ Ba-ra-đi trong Kinh thánh tiếng Hê-bơ-rơ giữ nguyên ý nghĩa này, phát âm là Pa-des: פַּרְדֵּס (par.des) ‘park’ (H6508) ( Nê-hê-mi 2:8 rừng vua; Truyền đạo 2:5 vườn hoa ; Nhã ca 4:13 vườn địa đàng ). Còn Bản Bảy Mươi (Septuagin) sử dụng từ Hy Lạp [paradeisos”] cho vườn Ê-đen trong Sáng thế ký 2:8 (được gọi là “vườn của Chúa” trong Ê-sai 51:3 3 Vì Đức Giê-hô-va đã yên ủi Si-ôn; Ngài đã yên ủi mọi nơi đổ nát của nó. Ngài đã khiến đồng vắng nên như vườn Ê-đen, nơi sa mạc nên như vườn Đức Giê-hô-va; giữa vườn ấy sẽ có sự vui vẻ, mừng rỡ, tạ ơn, và tiếng ca hát.; và Ê-xê-chi-ên 28:13 13 Ngươi (đang nói về vua Ty-rơ, chỉ về Sa-tan) Ngươi vốn ở trong Ê-đen, là vườn của Đức Chúa Trời. Ngươi đã có đầy mình mọi thứ ngọc báu, là ngọc mã não, ngọc vàng lợt, ngọc kim cương, ngọc thủy thương, ngọc sắc biếc, ngọc bích, ngọc sắc chàm, ngọc sắc xanh, ngọc thông hành, cùng vàng nữa. Nghề làm ra trống cơm ống sáo thuộc về ngươi; từ ngày ngươi mới được dựng nên đã sắm sẵn rồi).
Văn học thời kỳ giữa hai giao ước đã chuyển từ này sang thuật ngữ tôn giáo hoàn toàn. Lịch sử loài người sẽ đạt đến đỉnh cao trong một Ba-ra-đi thần thánh. Vì Y-sơ-ra-ên không có quyền tiếp cận ngay khu vườn Ê-đen vào thời điểm bắt đầu hoặc kết thúc lịch sử, nên Ba-ra-đi, đôi khi được gọi là Lòng của Áp-ra-ham, được liên kết với vương quốc của những người chết công bình đang chờ thân thể sống lại.
Tân Ước hiểu Ba-ra-đi theo di sản Do Thái của nó. Trong Lu-ca 23:43, Chúa Giê-su hứa với tên trộm ăn năn: “Hôm nay ngươi sẽ ở với ta trong Ba-ra-đi.” Trạng thái trung gian đã được biến đổi bởi việc Chúa Giê-su nhấn mạnh đến việc ở với Ngài ngay “hôm nay”. Ba-ra-đi không còn là một điều kiện báo trước để chờ đợi sự hiện diện của đấng cứu thế vào cuối thời đại. Những ai chết trong đức tin sẽ “ở với Đấng Christ” (Philip 1:23). Người chết trong Đấng Christ sẽ không trải nghiệm sự sống bị giảm sút mà là sự sống được nâng cao, như lời Chúa Giê-su nói với Ma-thê trong Giăng 11:23-26 ngụ ý điều đó 23 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Anh ngươi sẽ sống lại. 24 Ma-thê thưa rằng: Tôi vẫn biết rằng đến sự sống lại ngày cuối cùng, anh tôi sẽ sống lại. 25 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. 26 Còn ai sống và tin ta thì không hề chết. Ngươi tin điều đó chăng?
Theo Khải Huyền 2:7, hội thánh đắc thắng sẽ ăn trái cây sự sống trong vườn Ba-ra-đi. Qua sự cứu chuộc của Chúa Giê-xu mà tội lỗi và sự chết giờ đây đã bị loại bỏ khỏi người có đức tin thắng vượt. Con đường được mở ra trong Chúa Giê-xu cho các tín hữu trở về vườn Thiên Chúa. Ba-ra-đi là ngôi nhà cuối cùng của Cơ đốc nhân.
Cái nhìn thoáng qua của Phao-lô về thiên đàng trong 2 Cô-rinh-tô 12:4 được đem lên đến chốn Ba-ra-đi, Xem chú thích LuLc 23:43
ở đó, nghe những lời không thể nói, mà không có phép cho người nào nói ra.) có thể đề cập đến trạng thái trung gian. Nếu vậy, đó là một nguồn gốc để Phao-lô tin chắc rằng Đấng Christ hiện diện giữa những người công bình đã chết, mặc dù ông không hưởng ứng với tình trạng chết bất thường, trần truồng, không được mặc gì khi rời khỏi nhà tạm dưới đất (2 Cô-rinh-tô 5:1-10). Tuy nhiên, rất có thể những người chết trong Chúa Giê-su Christ nhìn thấy Ba-ra-đi vào lúc cuối cùng của lịch sử rõ ràng hơn là những tín đồ sống trên đất. Do đó, Phao-lô nói với người Tê-sa-lô-ni-ca rằng ngày Chúa đến, việc một người chết trong Chúa hay vẫn còn sống chỉ là chuyện nhỏ (1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:13-18). Sự hiện diện của Đấng Christ bao trùm cả trạng thái trung gian và vương quốc cuối cùng.
https://www.biblestudytools.com/dictionary/paradise/
3)Ba-ra-đi là gì ? (Địa Đàng, Paradies)
Địa đàng là một nơi ban phước, nơi người công bình đi đến sau khi chết. Từ địa đàng thường được sử dụng như một từ đồng nghĩa với “thiên đàng” (Khải Huyền 2: 7).
Khi Chúa Giê-xu chết trên thập tự giá và một trong những tên trộm bị đóng đinh với Chúa Giê-xu đã cầu xin Ngài thương xót, “43 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, ta nói cùng ngươi, hôm nay ngươi sẽ được ở với ta trong nơi Ba-ra-đi.” (Lu-ca 23:43). Chúa Giê-xu biết rằng sự chết của Ngài sắp xảy ra và Ngài sẽ sớm ở trên Trời với Cha Ngài. Do đó, Chúa Giê-su đã sử dụng “địa đàng” như một từ đồng nghĩa với “thiên đàng”. Sứ đồ Phao-lô đã viết về một người nào đó (có thể là chính ông) được lên “Ba-ra-đi” (2 Cô-rinh-tô 12: 3). Trong bối cảnh này, Ba-ra-đi rõ ràng là đề cập đến thiên đàng
Luôn luôn có sự tách biệt giữa những người tin và những người không tin sau khi chết (Lu-ca 16: 19-31). Người công chính luôn luôn đi đến Ba-ra-đi; kẻ ác luôn luôn đi đến địa ngục. Vì hiện tại, cả Ba-ra-đi và địa ngục đều là “những nơi tạm giữ” cho đến ngày Chúa Giê Su Christ trở lại để phán xét thế giới dựa trên việc các cá nhân có tin Ngài hay không. Sự sống lại thứ nhất là của những tín đồ, những người sẽ đứng trước Ngai Phán xét của Đấng Christ để nhận phần thưởng dựa trên công việc phục vụ Ngài. Sự sống lại thứ hai sẽ là sự sống lại của những người không tin, những người sẽ đứng trước Sự phán xét ở Ngôi Trắng Lớn của Đức Chúa Trời. Tại thời điểm đó, tất cả sẽ được đưa đến điểm đến vĩnh cửu của họ — kẻ ác chuyển đến hồ lửa (Khải Huyền 20: 11-15), và người công bình chuyển đến trời mới và đất mới (Khải Huyền 21—22).
Có những trường hợp mà thiên đàng/Ba-ra-đi có thể ám chỉ đến Vườn Địa Đàng/Ê-đen, BHĐ trong Sáng thế ký 3: 8, nói về A-đam và vợ ẩn mình giữa các lùm cây trong vườn”. Ngữ cảnh của từ này sẽ xác định xem nó ám chỉ đến Ba-ra-đi / thiên đàng hay vườn Ê-đen, rõ ràng là vườn Ê-đen.
https://www.gotquestions.org/paradise.html
4)Lòng của Áp-ra-ham là gì?
Chữ lòng Ab-ra-ham được duy nhất tìm thấy trong một câu chuyện Chúa Giêsu mô tả nơi mà Lazarus đã đến sau khi chết (Lu-ca 16:19-31). Đó là một cụm từ mang nghĩa bóng dường như được rút ra từ niềm tin phổ biến rằng người công chính sẽ yên nghỉ bên cạnh Áp-ra-ham trong thế giới sắp tới, một quan điểm được mô tả trong văn học Do Thái vào thời Chúa Giê-su. Chữ lòng được sử dụng ở kolpos [kovlpo”] có nghĩa đen là owr bên cạnh hoặc trên đùi của một người. Theo nghĩa bóng, như trong trường hợp này, từ này chỉ một nơi danh dự dành cho một vị khách đặc biệt, tương tự như cách dùng của từ này trong Giăng 13:23 có một môn đồ dựa vào ngực Đức Chúa Jêsus. trường hợp của La-xa-rơ, nơi dành riêng là đặc biệt vì nó ở bên cạnh Áp-ra-ham, tổ phụ của mọi người công chính, giống như thể Áp-ra-ham, là người bảo vệ hoặc người bảo trợ. Ngược lại, người giàu trong câu chuyện của Chúa Giê-xu thấy mình đau đớn mà không có ai giúp đỡ, hỗ trợ hay an ủi ông ta, có thể nói nơi ông đang ở là địa ngục.
Cụm từ lòng Ab-ra-ham này có thể đồng nghĩa với Ba-ra-đi được hứa cho tên trộm trên thập tự giá (Lu-ca 23:43). rằng một tín đồ tận hưởng niềm hạnh phúc ngay vào lúc chết về thể xác.
Nguồn: https://www.biblestudytools.com/dictionaries/bakers-evangelical-dictionary/abrahams-bosom.html
5)Như Vậy Trong Câu Chuyện Người Giàu Và La-Xa-Rơ Chúa Giê-Xu Đang Dạy Về Thực Tại Của Thiên Đàng Và Địa Ngục.
Trái ngược với một số suy nghĩ đương thời, Kinh Thánh dạy rằng cả thiên đàng và địa ngục đều là những nơi có thật. Mỗi người sống sẽ vĩnh viễn ở một trong hai nơi này. Hai số phận này được miêu tả trong câu chuyện của Chúa Giêsu. Trong khi người giàu sống thực dụng, hôm nay không cần biết ngày mai và chỉ tập trung vào cuộc sống ở đây trên trái đất, La-xa-rơ đã chịu đựng nhiều đau khổ, khi tin tưởng vào Chúa. Vì vậy, câu 22 và 23 rất có ý nghĩa: “Vả, người nghèo chết, thiên sứ đem để vào lòng Áp-ra-ham; người giàu cũng chết, người ta đem chôn. 23 Người giàu ở nơi Âm phủ Nguyên-văn là Hadès, theo ý người Gờ-réc là nơi người chết ở
đang bị đau đớn, ngước mắt lên, xa thấy Áp-ra-ham, và La-xa-rơ trong lòng người;”
Cái chết có thể được coi là sự chia ly. Cái chết thể xác là sự tách rời linh hồn/tinh thần của chúng ta khỏi thể xác của chúng ta, trong khi cái chết thuộc linh là sự tách rời linh hồn của chúng ta khỏi Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su dạy rằng chúng ta không nên sợ cái chết thể xác, nhưng chúng ta nên quan tâm nhất đến cái chết tâm linh. Như chúng ta đọc trong Lu-ca 12:4-5, Chúa Giê-xu cũng phán: “Ta nói cùng các ngươi, là bạn hữu ta: Đừng sợ kẻ giết xác rồi sau không làm gì được nữa. 5 Song ta chỉ cho các ngươi biết phải sợ ai: Phải sợ Đấng khi đã giết rồi, có quyền bỏ xuống địa ngục; phải, ta nói cùng các ngươi, ấy là Đấng các ngươi phải sợ” Chúa Giê-xu sử dụng lòng của Ab-ra-ham là một phần trong sự giảng dạy của Ngài nhằm tập trung tâm trí của những người nghe Ngài vào thực tế là sự lựa chọn của chúng ta lúc đang sống ở đây trên thế gian hoặc tìm kiếm Chúa hoặc coi thường Ngài sẽ ảnh hưởng đến nơi ở đời đời của chúng ta theo nghĩa đen.
Xuống Âm Phủ (Hades)
Niềm tin rằng giữa lúc bị đóng đinh và phục sinh, Chúa Giê-xu Christ đã xuống nơi ở của người chết, như được ghi nhận trong Tín điều Sứ đồ. Vì Tân Ước tuyên bố rằng Đấng Christ thực sự đã chết, nên người ta cho rằng Ngài đã đến Sheol (Gk. “Hades”), nơi ở của người chết. Điều này được khẳng định bởi hơn tám mươi lần tuyên bố trong Tân Ước rằng Đấng Christ đã sống lại từ (giữa) kẻ chết, và bởi các sứ đồ ám chỉ đến sự kiện này. Nhưng không phải tất cả các học giả đều chấp nhận phần này của Bài Tín điều của các Sứ đồ, và một số sách giáo lý bỏ qua phần này hoặc cho phép bỏ phần này khi đọc.
Xuống Âm phủ là một mô-típ phổ biến trong các tôn giáo cổ đại. Các anh hùng hoặc các vị thần xuống âm phủ để giải cứu, để chiến thắng cái chết, hoặc là phần của các chu kỳ trong năm nông nghiệp. Nhưng trong Cựu Ước không có trường hợp nào về việc con người đi xuống và trở về từ âm phủ. Chỉ có một trường hợp hỏi ý kiến người chết, khi Sau-lơ triệu tiên tri Sa-mu-ên qua mụ phù thủy Ên-đô-rơ (1 Sa-mu-ên 28:3-25). Thực hành này đã bị lên án bởi Luật pháp và các nhà tiên tri.
Tuy nhiên, việc xuống âm phủ và trở về vùng đất của người sống là cách mà Cựu Ước mô tả trải nghiệm cận kề cái chết (Thi thiên 107:18 Lòng chúng nó gớm ghê các thứ đồ ăn; Họ đến gần cửa sự chết.; Ê-sai 38:10 Tôi từng nói: Vậy thì, đương khi giữa trưa của đời tôi, tôi hầu vào cửa Âm phủ, còn mấy năm thừa bị cất mất!). Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể giải cứu họ khỏi sự chết (Thi thiên 9:13 Đức Giê-hô-va ôi! Xin thương xót tôi; Hỡi Đấng đem tôi lên khỏi cửa sự chết, Hãy xem sự gian nan tôi mắc phải tại vì kẻ ghét tôi; 30:3 Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã đem linh hồn tôi khỏi Âm phủ, Gìn giữ mạng sống tôi, hầu tôi không xuống cái huyệt.; 86:13 Vì sự nhân từ Chúa đối cùng tôi rất lớn, Và Chúa đã giải cứu linh hồn tôi khỏi Âm phủ sâu hơn hết.; Ê-sai 38:17 Nầy, sự rất cay đắng của tôi đã trở nên sự bình an! Chúa đã yêu thương linh hồn tôi, đem nó ra khỏi hầm hư nát; vì Chúa đã ném mọi tội lỗi tôi ra sau lưng Ngài.), vì Ngài là Đấng “khiến cho chết và cho sống lại” (Phục truyền luật lệ ký 32:39; 1 Sa-mu-ên 2:6 Đức Giê-hô-va khiến cho chết, cho sống; Ngài đem người xuống mồ mả, Rồi khiến lại lên khỏi đó. ; 2 Các Vua 5:7 Khi vua Y-sơ-ra-ên đọc thơ rồi, liền xé quần áo mình, và nói rằng: Ông ấy sai người đến cùng ta để ta chữa khỏi bệnh phung cho họ, ta há phải là Đức Chúa Trời, có quyền làm sống làm chết sao? Khá nên biết và xem thấy rằng người tìm dịp để nghịch cùng ta. ; xem Rô-ma 4:17 y như lời chép rằng: Ta đã lập ngươi làm cha nhiều dân tộc, SaSt 17:5
thật người là cha chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời, tức là Đấng người đã tin, là Đấng ban sự sống cho kẻ chết, gọi những sự không có như có rồi ; 2Cô-rinh-tô 1:9Chúng tôi lại hình như đã nhận án xử tử, hầu cho chúng tôi không cậy mình, nhưng cậy Đức Chúa Trời là Đấng khiến kẻ chết sống lại).
Trong Tân Ước, chỉ có Chúa Giê-su Christ được cho là đã xuống âm phủ như vậy và trở về vùng đất của người sống, Ngài ở với các môn đệ 40 ngày(Công vụ các sứ đồ 1:3), sau đó Ngài thăng thiên và sống đời đời. Điều này tương ứng với tính độc đáo của cái chết đại diện của Ngài và sự phục sinh của Ngài như một chiến thắng chung cuộc.
Chính Chúa Giê-su đã dùng Giô-na 2:6 để mô tả cái chết của ngài là ba ngày ba đêm trong lòng/trái tim đất (en te kardia).
Nước bao phủ lấy tôi, cho đến linh hồn tôi; Vực sâu vây lấy tôi tư bề; Rong rêu vấn vít đầu tôi.
Điều này tương ứng với cách diễn đạt của người Do Thái đương thời về Sheol giống như bụng cá, khi nói về cái chết và thế giới của người chết.
Vì vậy, các Sứ đồ cũng hiểu cái chết và sự sống lại của Chúa Giêsu “theo lời Kinh thánh,” ngay cả khi Ngài đã chỉ thị cho họ (Lc 24:46; Công vụ các sứ đồ 17:2-3; 1Cô-rinh-tô 15:4). Phi-e-rơ trích dẫn Thi-thiên 16:8-11 khi ông tuyên bố rằng Đức Chúa Trời đã giải cứu Chúa Giê-su khỏi sự đau đớn của sự chết bằng cách làm ngài sống lại. Chúa sẽ chẳng bỏ linh hồn tôi trong Âm phủ; nghĩa là, Đức Chúa Trời đã khiến Chúa Giê-xu sống lại từ nơi ở của kẻ chết (Công vụ 2:24-27). Phao-lô đã sử dụng Phục Truyền Luật Lệ Ký 30:12-13 và Thi Thiên 71:20 trong Rô-ma 10:6-7 để giải thích sự chết của Đấng Christ như là sự đi xuống vực thẳm (tis katabesetai eis abusson) và sự phục sinh như là sự đi lên từ (trong số) các kẻ chết (ek nekron anagagein). Và tác giả sách Hê-bơ-rơ (2:14-16) đã tuyên bố rằng giống như Chúa Giê-xu đã chia sẻ trọn vẹn nhân tính của dòng dõi Áp-ra-ham, thì Ngài cũng chia sẻ toàn bộ kinh nghiệm về sự chết, qua đó Ngài tiêu diệt quyền lực của Sa-tan. 14 Vậy thì, vì con cái có phần về huyết và thịt, nên chính Đức Chúa Jêsus cũng có phần vào đó, hầu cho Ngài bởi sự chết mình mà phá diệt kẻ cầm quyền sự chết, là ma quỉ, 15 lại cho giải thoát mọi người vì sợ sự chết, bị cầm trong vòng tôi mọi trọn đời. 16 Vì quả thật không phải Ngài đến vùa giúp các thiên sứ, bèn là vùa giúp dòng dõi của Aùp-ra-ham, Tuy nhiên, Tân Ước không nói chi tiết về việc đi xuống Âm phủ này, không giống như các tác phẩm ngụy tạo giàu trí tưởng tượng. Nó giả định thực tế về một nơi ở trung gian của người chết mà Chúa Giê-su Christ đã đến sau khi linh hồn lìa khỏi thể xác. Do đó, Hades/âm phủ ám chỉ đến nơi ở chung của người chết. Hoặc nó có thể phản ánh sự hiểu biết đang phát triển trong Do Thái giáo đương thời rằng có sự khác biệt giữa nơi ở của người chết bất chính (Hades) và nơi ở của người chết công chính (xem lòng của Áp-ra-ham, Lu-ca 16:22-23). nơi ở của người chết công chính cũng được gọi là Ba-ra-đi/thiên đường ( Lu-ca 23:43 ), và được một số người hiểu là nằm trên các tầng trời.
Ý nghĩa của điều này là Tân Ước không xác định Hades là nơi mà Đấng Christ bị trừng phạt vì tội lỗi của chúng ta. Thay vào đó, đó là sự đóng đinh – mà các môn đồ đã thực sự nhìn thấy và trải nghiệm trong tất cả sự kinh hoàng của nó, được phát triển bằng ngôn ngữ hiến tế như là sự kiện cứu rỗi và trừng phạt của thần thánh. Do đó, việc sử dụng từ “địa ngục” để chỉ nơi trừng phạt (Gehenna) là không phù hợp. Việc xuống âm phủ đúng hơn là một phần trong sự đồng hóa hoàn toàn của Đấng Christ với chúng ta, cũng như phương tiện mà Ngài đã chiến thắng sự chết (Ma-thi-ơ 16:18; Khải huyền 1:18), và trở thành trưởng tử giữa vòng kẻ chết (Cô-lô-se 1:18) ; Khải huyền 1:5 ).
Nguồn: https://www.biblestudytools.com/dictionaries/bakers-evangelical-dictionary/descent-into-hell-hades.html
6)Chúa Giê-Xu Có Đi Xuống Địa Ngục (hell) Giữa Sự Chết Và Sự Phục Sinh Của Ngài Không?
Có rất nhiều sự nhầm lẫn liên quan đến câu hỏi này. Khái niệm cho rằng Chúa Giê-xu xuống địa ngục (hell) sau khi Ngài chết trên thập tự giá chủ yếu xuất phát từ tín điều các Sứ đồ, trong đó nói rằng, “Ngài đã xuống âm phủ”(trong bản tiếng anh là địa ngục /hell) Ngoài ra còn có một số Kinh thánh, tùy thuộc vào cách dịch, mô tả Chúa Giê-su sẽ xuống “địa ngục”. Khi nghiên cứu vấn đề này, điều quan trọng trước tiên là phải hiểu Kinh thánh dạy gì về cõi chết. Trong Kinh thánh tiếng Do Thái, từ dùng để mô tả cõi chết là sheol. Nó chỉ đơn giản có nghĩa là “nơi của người chết” hoặc “nơi của các hồn / linh đã khuất.” Chữ sheol trong tiếng Hy Lạp trong Tân Ước là hades, cũng đề cập đến “nơi của người chết”. Các đoạn Kinh thánh khác trong Tân Ước chỉ ra rằng sheol / hades là một nơi tạm thời, nơi các linh hồn được lưu giữ khi họ chờ đợi sự phục sinh và sự phán xét cuối cùng. Khải Huyền 20: 11–15 11 Bấy giờ tôi thấy một tòa lớn và trắng cùng Đấng đương ngồi ở trên; trước mặt Ngài trời đất đều trốn hết, chẳng còn thấy chỗ nào cho nó nữa. 12 Tôi thấy những kẻ chết, cả lớn và nhỏ, đứng trước tòa, và các sách thì mở ra. Cũng có mở một quyển sách khác nữa, là sách sự sống; những kẻ chết bị xử đoán tùy công việc mình làm, cứ như lời đã biên trong những sách ấy. 13 Biển đem trả những người chết mình chứa; Sự chết và Âm phủ cũng đem trả những người chết mình có. Mỗi người trong bọn đó bị xử đoán tùy công việc mình làm. 14 Đoạn, Sự chết và Âm phủ bị quăng xuống hồ lửa. Hồ lửa là sự chết thứ hai. 15 Kẻ nào không được biên vào sách sự sống đều bị ném xuống hồ lửa.
Đoạn Kinh Thánh này đưa ra sự phân biệt rõ ràng giữa Hades-âm phủ và hồ lửa. Hồ lửa là nơi phán xét vĩnh viễn và cuối cùng cho những người hư mất. Âm phủ (Hades), đó là một nơi tạm thời. Nhiều người gọi cả âm phủ và hồ lửa là “địa ngục”, và điều này gây ra sự nhầm lẫn. Chúa Giê-xu đã không đi đến một nơi khổ hình sau cái chết của Ngài, nhưng Ngài đã đi đến âm phủ (Sheol / hades), đó là một cảnh giới gồm có hai phần — nơi của sự ban phước và nơi phán xét (Ma-thi-ơ 11:2323 Còn mầy, Ca-bê-na-um, là thành đã được cao tới trời, sẽ hạ xuống tới âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm giữa mầy, đem làm trong thành Sô-đôm, thì thành ấy còn lại đến ngày nay; 16:1818 Còn ta, ta bảo ngươi rằng: Ngươi là Phi-e-rơ, ta sẽ lập Hội thánh ta trên đá nầy, các cửa âm phủ chẳng thắng được hội đó; Lu-ca 10:15 Còn mầy, thành Ca-bê-na-um, mầy sẽ được nhắc lên tận trời sao? Không, sẽ bị hạ xuống tới dưới Âm phủ!; 16:23 Người giàu ở nơi Âm phủ Nguyên-văn là Hadès, theo ý người Gờ-réc là nơi người chết ở
đang bị đau đớn, ngước mắt lên, xa thấy Áp-ra-ham, và La-xa-rơ trong lòng người;; Công vụ 2: 27–3127 Vì Chúa sẽ chẳng để linh hồn tôi nơi Âm phủ, Và chẳng cho Đấng Thánh của Ngài hư nát đâu. 28 Chúa đã cho tôi biết đường sự sống; Cũng sẽ cho tôi đầy lòng vui mừng trước mặt Ngài. Thi Tv 16:8-11
29 Hỡi anh em, ta thật có thể nói cách vững vàng với anh em về tổ Đa-vít rằng người đã chết và chôn rồi, ngày nay mồ mả người còn ở giữa chúng ta. 30 Nhưng, vì người là đấng tiên tri, và biết Đức Chúa Trời đã thề hứa với người sẽ cho một hậu tự người ngồi trên ngai mình, 31 thì người đã thấy trước và nói trước về sự sống lại của Đấng Christ rằng: Ngài chẳng bị để nơi Âm phủ, và xác thịt Ngài chẳng thấy sự hư nát.).
Trong Kinh thánh, nơi ở của những người được cứu và những người hư mất đều được gọi chung là “âm phủ”. Nơi ở của những người được cứu còn được gọi là “lòng của Áp-ra-ham” (KJV) trong Lu-ca 16:22 và trong Lu-ca 23:43 được gọi là “Ba-ra-đi/địa đàng”.
Nơi ở của những người được cứu và những người bị hư mất được ngăn cách bởi một “vực sâu” (Lu-ca 16:26). Khi Chúa Giê-xu chết, Ngài đã đi đến bên phía phước hạnh của âm phủ, hay “Ba-ra-đi / địa đàng”.
Trong Ê-phê-sô 4: 8–10 8 Vậy nên có chép rằng: Ngài đã lên nơi cao, dẫn muôn vàn kẻ phu tù, Và ban các ơn cho loài người. 9 Vả, những chữ “Ngài đã lên” có nghĩa gì, há chẳng phải là Ngài cũng đã xuống trong các miền thấp ở dưới đất sao? 10 Đấng đã xuống tức là Đấng đã lên trên hết các từng trời, để làm cho đầy dẫy mọi sự. Dựa trên cách giải thích cụ thể, một số người tin rằng Chúa Giê-su đã đưa những người tin Chúa theo Ngài từ nơi ấy đến một nơi hạnh phước khác mà ngày nay chúng ta gọi là thiên đàng. Nhiều khả năng, Ê-phê-sô 4 ám chỉ sự thăng thiên của Đấng Christ. những người chết không tin sẽ đi đến phía bị nguyền rủa của âm phủ chờ đợi sự phán xét cuối cùng. Tất cả những người đã chết trong đức tin đều đi về phía phước lành của âm phủ và chờ đợi sự sống lại.
Chúa Giê-xu có đi đến âm phủ (sheol / hades) không ? Đúng vậy, theo lời của chính Chúa Giê-xu, Ngài đã đi đến vùng được ban phước của âm phủ sheol. Một số sự nhầm lẫn đã nảy sinh từ những đoạn như Thi thiên 16: 10–11 được dịch trong Bản King James: “10 Vì Chúa sẽ chẳng bỏ linh hồn tôi trong Âm phủ, Cũng không để cho người thánh Chúa thấy sự hư nát. 11 Chúa sẽ chỉ cho tôi biết con đường sự sống; Trước mặt Chúa có trọn sự khoái lạc, Tại bên hữu Chúa có điều vui sướng vô cùng.” Trong bản tiếng anh dịch là “Địa ngục”(hell) không phải là một bản dịch chính xác trong câu này. Cách đọc đúng sẽ là “mộ” hoặc “sheol.”-âm phủ. Chúa Giê-su nói với tên trộm bên cạnh Ngài rằng: “43 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, ta nói cùng ngươi, hôm nay ngươi sẽ được ở với ta trong nơi Ba-ra-đi.” (Lu-ca 23:43); Ngài đã không nói, “Ta sẽ gặp ngươi trong địa ngục.” Xác của Chúa Giê-xu ở trong mộ; hồn / linh của Ngài đã đi cùng những người được ban phước, lòng Ab-ra-ham, mà Ngài gọi là Ba-ra-đi.
Một số người có quan điểm cho rằng Chúa Giê-su đã đi đến “địa ngục” hoặc phía khổ hình của âm phủ (sheol / hades) để bị trừng phạt thêm vì tội lỗi của chúng ta. Ý tưởng này hoàn toàn không có trong Kinh thánh. Chính cái chết của Chúa Giê-xu trên thập tự giá đã cung cấp đủ cho sự cứu chuộc của chúng ta. Chính máu đổ ra của Ngài đã giúp chúng ta tẩy sạch tội lỗi (1 Giăng 1: 7–9). Khi Ngài bị treo ở đó trên thập tự giá, Ngài đã gánh lấy gánh nặng tội lỗi của toàn thể loài người trên chính Ngài. Ngài đã trở thành tội lỗi cho chúng ta: “21 Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời.” (2 Cô-rinh-tô 5:21). Sự liên quan đến tội lỗi này giúp chúng ta hiểu được cuộc vật lộn của Đấng Christ trong vườn Ghết-sê-ma-nê với chén tội lỗi sẽ đổ xuống Ngài trên thập tự giá.
Khi Chúa Giê-su gần chết, Ngài nói trong Giăng 19:30, “Mọi việc đã được trọn”. Sự chịu hình phạt của Ngài chịu thay cho chúng ta đã hoàn tất. Hồn / Linh của Ngài đã đến âm phủ / hades (nơi của người chết). Chúa Giê-xu đã không đi đến “địa ngục” hoặc phía khổ hình của âm phủ; Ngài đã đi đến “lòng của Áp-ra-ham” hay phía được phước của âm phủ, trong (Lu-ca 23:43 gọi là Ba-ra-đi/địa đàng. Sự chịu khổ của Chúa Giê-xu chấm dứt ngay lúc Ngài chết. Tội lỗi đã được trả. Sau đó, Ngài chờ đợi sự phục sinh của thân thể Ngài và sự Ngài về với Cha trong sự thăng thiên vinh hiển. Như vậy trả lời cho câu hỏi:
Chúa Giê-xu có xuống địa ngục không? Không!
Chúa Giê-xu có xuống âm phủ (sheol / hades) không? Có!
Nguồn: https://www.gotquestions.org/did-Jesus-go-to-hell.html
7)Chúa Giê-Xu Đã Ở Đâu Trong Ba Ngày Giữa Cái Chết Và Sự Phục Sinh Của Ngài?
Sau khi Chúa Giê-su nói: “Mọi việc đã được trọn”, trên thập tự giá, “rồi Ngài gục đầu mà trút linh hồn” (Giăng 19:30). Thân xác của Ngài vẫn còn trên thập tự giá cho đến khi được gỡ xuống và đặt trong một ngôi mộ gần đó (Giăng 19: 40–42). Tuy nhiên, Thần linh của Ngài, ở nơi khác. Ba ngày sau, thể xác và Thần linh của Ngài được qui tụ, và Ngài đã sống lại từ cõi chết (Giăng 20). Có một số suy đoán về nơi chốn của Chúa Giê-xu — tức là nơi thần linh của Ngài — trong ba ngày từ khi Ngài chết đến khi phục sinh.
Dấu hiệu rõ ràng nhất mà chúng ta có trong Kinh thánh về việc Chúa Giê-su đã ở đâu giữa cái chết và sự phục sinh của Ngài xuất hiện trong cuộc trò chuyện của Ngài trên thập tự giá với một trong những tên cướp bị đóng đinh bên cạnh Ngài. Tên cướp tin Chúa, cầu xin Chúa Giê-xu hãy nhớ tới mình khi Ngài đến trong vương quốc của Ngài (Lu-ca 23:42), và Chúa Giê-su trả lời: “Quả thật, ta nói cùng ngươi, hôm nay ngươi sẽ được ở với ta trong nơi Ba-ra-đi” (câu 43). Vì vậy, sau khi Chúa Giê-xu chịu chết, Ngài đã đi đến nơi được ban phước nơi Đức Chúa Trời ở Ba-ra-đi – Thiên đàng. Và đó cũng là nơi mà tên trộm đã tin Chúa cũng được đi đến.
Trong cuộc thảo luận về việc Chúa Giê-xu đã ở đâu trong ba ngày từ khi Ngài chết đến khi phục sinh, một phân đoạn khác thường được đề cập đến. 1Phi-e-rơ 3: 18–20 nói, “18 Vả, Đấng Christ cũng vì tội lỗi chịu chết một lần, là Đấng công bình thay cho kẻ không công bình, để dẫn chúng ta đến cùng Đức Chúa Trời; về phần xác thịt thì Ngài đã chịu chết, nhưng về phần linh hồn thì được sống. 19 Ấy bởi đồng một linh hồn đó, Ngài đi giảng cho các linh hồn bị tù, 20 tức là kẻ bội nghịch thuở trước, về thời kỳ Nô-ê, khi Đức Chúa Trời nhịn nhục chờ đợi, chiếc tàu đóng nên, trong đó có ít người được cứu bởi nước, là chỉ có tám người”(ESV). Một số người cho rằng vào khoảng thời gian giữa cái chết và sự phục sinh của Ngài, Chúa Giê-su, đã xuống âm phủ / Hades và đưa ra một thông báo nào đó cho những “Linh /Pneuma) đang bị giam cầm ở đó. Theo cách giải thích này, các linh mà Chúa Giê-su đề cập có thể là ma quỷ hoặc con người.
Nếu những linh được đề cập trong 1 Phi-e-rơ 3:19 là những Thiên sứ sa ngã, thì những linh đó có lẽ đã bị cầm tù, vì họ đã phạm những tội lỗi nặng trước trận lụt vào thời Nô-ê — Phi-e-rơ đề cập đến trận lụt của Nô-ê trong câu 20. Phi-e-rơ không nói cho chúng ta biết Chúa Giê-su công bố điều gì cho các linh hồn bị giam cầm, nhưng đó không thể nào là một thông điệp về sự cứu chuộc, vì các Thiên sứ không thể được cứu (Hê-bơ-rơ 2:16 Vì quả thật không phải Ngài đến vùa giúp các thiên sứ, bèn là vùa giúp dòng dõi của Ab-ra-ham). Nếu đây là những Thiên sứ sa ngã, điều mà Chúa Giê-su công bố có lẽ là lời tuyên bố về sự chiến thắng của Ngài đối với Sa-tan và các bộ sậu của hắn (1 Phi-e-rơ 3:22 là Đấng đã được lên trời, nay ngự bên hữu Đức Chúa Trời, các thiên sứ, các vương hầu, các quyền thế thảy đều phục Ngài.; Cô-lô-se 2:15 Ngài đã truất bỏ các quyền cai trị cùng các thế lực, dùng thập tự giá chiến thắng chúng nó, và nộp ra tỏ tường giữa thiên hạ.).
Nhưng có một cách giải thích khác về phân đoạn 1 Phi-e-rơ 3 này. Theo cách hiểu này, “các linh hồn” là những người hiện đang ở trong địa ngục, nhưng Phi-e-rơ không nói rằng Chúa Giê-su đã thực hiện một chuyến đi đặc biệt đến địa ngục/Hades để rao giảng hay công bố bất cứ điều gì.
Ê-phê-sô 4: 8–10 là một phân đoạn khác được sử dụng trong cuộc thảo luận liên quan đến các hoạt động của Chúa Giê-su trong ba ngày giữa cái chết và sự phục sinh của Ngài. Trích dẫn Thi-thiên 68:18, Phao-lô nói về Chúa Giê-su Christ, “Vậy nên có chép rằng: Ngài đã lên nơi cao, dẫn muôn vàn kẻ phu tù, Và ban các ơn cho loài người.” (Ê-phê-sô 4: 8). Bản dịch ESV nói Đấng Christ “đã dẫn đầu một loạt những người bị bắt.” Một số người nói điều này đề cập đến một sự kiện không được mô tả ở nơi khác trong Kinh thánh, đó là Chúa Giê-su đã tập hợp tất cả những người được cứu chuộc ở trong Ba-ra-đi và đưa họ về nơi ở vĩnh viễn trên thiên đàng. Nghĩa là, sau khi bảo đảm sự cứu rỗi của họ trên thập tự giá, Chúa Giê-su đã đưa Áp-ra-ham, Đa-vít, Giô-suê, Đa-ni-ên…, người nghèo ăn xin La-xa-rơ, kẻ trộm cướp ăn năn trên thập tự giá, và tất cả những người khác trước đây đã được xưng công bình bởi đức tin, và dẫn họ khỏi Âm phủ/Hades (nơi ở của người chết nói chung) đến ngôi nhà tâm linh mới của họ.
Một quan điểm khác của Ê-phê-sô 4 cho rằng việc bay lên trên cao là một ám chỉ đơn giản đến sự thăng thiên của Chúa Giê-su. Đấng Christ đã trở về trời một cách đắc thắng, là Đức Chúa Trời. Trong chiến thắng của Ngài, Chúa Giê-xu đã đánh bại và bắt giữ kẻ thù thuộc linh của chúng ta: ma quỷ, sự chết và sự rủa sả của tội lỗi.
Tất cả những điều này nhằm nói rằng Kinh thánh cung cấp rất ít thông tin về những gì chính xác mà Chúa Giê-su Christ đã làm trong ba ngày giữa sự chết và sự phục sinh của Ngài. Điều duy nhất chúng ta biết chắc chắn là, theo lời của chính Chúa Giê-su trên thập tự giá, Ngài đã đến Ba-ra-đi/địa đàng. Chúng ta cũng có thể tin chắc nói rằng, công việc cứu chuộc của Ngài đã hoàn thành, Chúa Giê-su không phải chịu đựng đau đớn trong địa ngục nữa, khi Ngài xuống âm phủ.
Nguồn: https://www.gotquestions.org/where-was-Jesus.html
8)Chúa Giê-Xu Biết Rằng Ngài Sẽ Chết Và Đi Đến Âm Phủ (Sheol/Hades, Thi thiên 16:10). Ngài cũng biết rằng Ngài sẽ ở đó trong một thời gian ngắn. Đôi khi sẽ mất chưa đầy bốn ngày—La-xa-rơ bắt đầu thấy sự hư nát sau bốn ngày (Giăng 11:39), và thánh vịnh hứa rằng Ngài sẽ không thấy sự hư nát. Phi-e-rơ trong Công vụ 2:31, rao giảng vào ngày Lễ Ngũ Tuần, đã trích dẫn Thi thiên 16 như một bằng chứng về sự sống lại. “ người đã thấy trước và nói trước về sự sống lại của Đấng Christ rằng: Ngài chẳng bị để nơi Âm phủ, và xác thịt Ngài chẳng thấy sự hư nát. [Âm phủ là Hades, dịch từ Sheol Cựu ước]. Đây không chỉ là lời tiên đoán về sự sống lại, mà còn về sự sống lại sau một thời gian trong mồ tương đối ngắn 3 ngày 3 đêm. Chúa Giê-xu Christ sẽ ở trong Sheol/Hades, nhưng không lâu lắm (3 ngày 3 đêm thôi).
Sự phán xét cuối cùng, hồ lửa đời đời, là cái mà Chúa Giê-xu gọi là Gehenna. Nhưng điều này khác với Âm phủ/Hades, nên được hiểu là nơi trung gian của những linh hồn đã khuất. Tên Cựu Ước cho nơi này là Sheol. Chúng ta phải phân biệt Âm phủ Sheol/Hades với hồ lửa/ Hell vì Giăng trong Khải huyền 20:14 nói với chúng ta rằng sự chết và âm phủ/Hades bị ném vào hồ lửa
Trong tiếng anh chữ Hell(tiếng đức là Hölle) dịch theo google nghĩa là địa ngục. và bản tín điều các Sứ Đồ bản tiếng anh nói: “Ngài xuống địa ngục (hell).” Vấn đề là Chúa đã không xuống hồ lửa, vào một nơi cực hình, vào thứ mà chúng ta hiểu là Địa ngục. Nguyên văn bài tín điều Các Sứ Đồ ban đầu được viết bằng tiếng Hy Lạp, và chữ ở chỗ này là Hades, không phải Gehenna.
Bản tín điều các Sứ đồ tiếng việt nói Ngài xuống âm phủ (Sheol/Hades) là chính xác.
Chữ Gehenna có gốc gác từ Thung lũng Ben Hinnom bên ngoài Jerusalem. “Thung lũng của Con trai Hinnom” (Gei ben Hinnom, Giô-suê 15:8) tự nhiên biến thái theo thời gian thành Gehenna. Đó là nơi trẻ em đã bị hiến tế cho thần Mô-lóc (Giê-rê-mi 7:31, 32; 19:2, 6; 32:35). Vua Giô-si-a đã chấm dứt tập tục gớm ghiếc này, và một khi nó bị phá tan, nó trở thành một bãi rác, nơi lửa đốt cháy liên tục (Ê-sai 66:24 Khi dân sự ra ngoài, sẽ thấy thây của những người đã bội nghịch cùng ta; vì sâu chúng nó chẳng hề chết, lửa chúng nó chẳng hề tắt; chúng nó sẽ làm sự gớm ghiếc cho mọi xác thịt.), Địa ngục tối thượng rõ ràng không nằm ở phía nam của Giê-ru-sa-lem—đây là ngôn ngữ tượng trưng
Vào thời trước khi Đấng cứu thế đến, sự hiểu biết là những người tin kính khi chết và đi đến Sheol (tiếng việt tuy không đồng nghĩa về thần học, nhưng có tên gọi nôm na là suối vàng/chín suối). Giô-na (rất có thể) đã thực sự chết và kêu cầu Đức Chúa Trời từ nơi sâu thẳm của Âm phủ /sheol (Giô-na 2). Tác giả Thi thiên nói rằng Âm phủ sẽ nuốt chửng mình (Thi thiên 18:5 Những dây Âm phủ đã vấn lấy tôi, Lưới sự chết hãm bắt tôi.; 86:13 Vì sự nhân từ Chúa đối cùng tôi rất lớn, Và Chúa đã giải cứu linh hồn tôi khỏi Âm phủ sâu hơn hết.; 116:3 Dây sự chết vương vấn tôi, Sự đau đớn Âm phủ áp hãm tôi, Tôi gặp sự gian truân và sự sầu khổ.).
Trong câu chuyện về La-xa-rơ và người giàu, cả hai đều chết và xuống âm phủ. Nhưng Âm phủ/ Hades ở đây bị chia đôi bởi một vực thẳm rộng lớn. Phía nơi La-xa-rơ ở có tên gọi là lòng của Áp-ra-ham (Lu-ca 16:23), trong khi người giàu phải chịu cực hình trong âm phủ. Tuy nhiên, cuộc nói chuyện, trao đổi giữa hai bên xảy ra qua vực thẳm!
Trong phân đoạn Kinh thánh của chúng ta, Chúa Giê-xu nói rằng Ngài sẽ ở trong lòng (tim) đất ba ngày đêm. Nhưng Ngài cũng nói với tên trộm trên thập tự giá rằng hắn vì sự ăn năn sẽ được ở với Ngài trong Ba-ra-đi/Địa đàng cùng ngày hôm đó (Lu-ca 23:43). Vì vậy, Trước khi Chúa Giê-xu phục sinh, lòng của Áp-ra-ham còn được gọi là Địa đàng. Đối với người Hy Lạp, nơi này có tên là Elysium. Đây là nơi Chúa Giêsu đã đến, và rao giảng qua vực thẳm.
Từ Hy Lạp cho hố sâu nhất của Hades, phần tồi tệ nhất, là Tartarus. Từ này được sử dụng một lần trong Tân Ước. Phi-e-rơ nói với chúng ta điều này: “Vả, nếu Đức Chúa Trời chẳng tiếc các thiên sứ đã phạm tội, nhưng quăng vào trong vực sâu/ Tartarus, tại đó họ bị trói buộc bằng xiềng nơi tối tăm để chờ sự phán xét;” (2 Phi-e-rơ 2:4).
Trong khi ở Hades, Chúa đã rao giảng. Nhưng việc rao giảng không phải là rao giảng “cơ hội thứ hai”. Thay vào đó, từ được sử dụng là từ được sử dụng để báo trước hoặc thông báo, không phải là chữ nói về rao giảng phúc âm. “19 Ấy bởi đồng một linh hồn đó, Ngài đi giảng cho các linh hồn bị tù, 20 tức là kẻ bội nghịch thuở trước, về thời kỳ Nô-ê, khi Đức Chúa Trời nhịn nhục chờ đợi, chiếc tàu đóng nên, trong đó có ít người được cứu bởi nước, là chỉ có tám người.” (1 Phi. 3:19–20). Chúa đang thông báo thất bại cuối cùng của họ đối với “các con trai của Đức Chúa Trời” và cả Nephilim (người lai khổng lồ sa ngã). Và điều này, tình cờ, cho chúng ta biết cuộc nổi loạn vào thời điểm Nước Lụt thực sự quan trọng như thế nào. Hàng ngàn năm sau thất bại dứt điểm của họ, Chúa Giê-su đến gặp họ để thông báo về thất bại chung kết của họ.
Chúa Giê-xu nắm giữ tất cả các chìa khóa:
Kinh Thánh dạy chúng ta rằng Chúa Giê-xu là vua của muôn vật. Ma quỷ không phải là kẻ thống trị Gehenna/hồ lửa. Hồ lửa đã được chuẩn bị cho ma quỷ và các quỉ sứ của nó (Mat. 25:41). Đó là nơi ma quỷ bị đau đớn cả ngày lẫn đêm cho đến đời đời (Khải huyền 20:10). Hơn nữa, Chúa Giê-su cũng nắm giữ chìa khóa của âm phủ. “là Đấng Sống, ta đã chết, kìa nay ta sống đời đời, cầm chìa khóa của sự chết và Âm phủ” (Khải Huyền 1:18).
Khi Chúa sống lại từ cõi chết, Ngài đã lên nơi cao, dẫn muôn vàn kẻ phu tù, (Ê-phê-sô 4:8)—tất cả các thánh đồ trong Cựu Ước đã chết và đi vào lòng Áp-ra-ham đều được dời đi khi Ba-ra-đi được dời lên (Mat. 27:51-53). Và đến thời Phao-lô, Địa Đàng/Ba-ra-đi đã lên (2 Cô-rinh-tô 12:3-4 Tôi biết người đó (hoặc trong thân thể người, hoặc ngoài thân thể người, tôi cũng chẳng biết, có Đức Chúa Trời biết) 4 được đem lên đến chốn Ba-ra-đi, Xem chú thích LuLc 23:43
ở đó, nghe những lời không thể nói, mà không có phép cho người nào nói ra). Vì vậy, nếu bạn sống trong Cựu Ước, bạn sẽ chết và xuống Sheol/Hades. Nhưng phần âm phủ, gọi là lòng Ab-ra-ham chứa các thánh đồ của Đức Chúa Trời đó đã được dọn sạch, và bây giờ khi những người của Đức Chúa Trời chết đi, điều gì sẽ xảy ra? Xa lìa thân xác là được đi ở với Chúa (2 Cor. 5:6 Vậy, chúng ta hằng đầy lòng tin cậy, và biết rằng khi chúng ta đang ở trong thân thể nầy thì cách xa Chúa, 8 Vậy tôi nói, chúng ta đầy lòng tin cậy, muốn lìa bỏ thân thể nầy đặng ở cùng Chúa thì hơn). Chuyển từ nhà tạm lên nhà ở đời đời trên trời trong Chúa Giê-xu. Chúng ta vẫn đến Ba-ra-đi, nhưng chính Ba-ra-đi đã được chuyển lên thiên đàng.
Đó Là Bởi Danh Chúa Giêsu:
Phi-líp 2:10hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống.
Địa đàng không phải là Giê-ru-sa-lem Mới, vì Giê-ru-sa-lem Mới là hình ảnh vinh quang của Hội Thánh Cơ đốc. “Tôi cũng thấy thành thánh, là Giê-ru-sa-lem mới, từ trên trời, ở nơi Đức Chúa Trời mà xuống, sửa soạn sẵn như một người vợ mới cưới trang sức cho chồng mình” (Khải huyền 21:2). Như các thánh đồ của Đức Chúa Trời ở trong Ba-ra-đi, Giê-ru-sa-lem Mới cũng ở trong Ba-ra-đi
Và Chúa Giêsu là Chúa trên tất cả.
nguồn: https://dougwils.com/the-church/s8-expository/apostles-creed-11-descended-hades.html