Ê-sai 51 – Hãy lắng nghe và thức tỉnh

Ê-sai 51 – Hãy lắng nghe và thức tỉnh

A.“Hãy lắng nghe Ta.”

1.(1-3) Hãy nghe Ta: Lòng thành tín của Chúa trong quá khứ là lời hứa ban phước lành trong tương lai.

a.1Các ngươi là kẻ theo sự công bình, là kẻ tìm Đức Giê-hô-va, hãy nghe ta!: Ở đây, Chúa phán với dân Ngài, nhưng họ đã gặp khó khăn khi lắng nghe Ngài. Vì vậy, trong chương này, ba lần lời khuyên được đưa ra: Hãy nghe Ta.

b.1bKhá nhìn xem vầng đá mà các ngươi đã được đục ra, và cái lỗ của hang mà các ngươi đã được đào lên! 2 Hãy nghĩ đến tổ ngươi là Áp-ra-ham, cùng Sa-ra, là người đã sanh sản các ngươi: Đức Chúa Trời khuyên dân Ngài hãy nhìn vào công việc Ngài đã làm nơi dân Ngài trong quá khứ. Đây là một trong những vinh quang lớn lao của lời Chúa dành cho chúng ta; lời ấy cho chúng ta biết cách Đức Chúa Trời đã đối xử với dân Ngài và ban cho chúng ta đức tin và sự hướng dẫn cho công việc Ngài trong cuộc đời chúng ta – nếu chúng ta lắng nghe Ngài.

i.Khi Ê-sai nói với họ ở đây, dân Chúa đang ở trong một tình thế nản lòng. Họ cảm thấy thất bại, và vị tiên tri bảo họ hãy nhìn vào công việc của Chúa trong và qua dân Ngài trong những ngày đã qua.

ii.“Một khi Cơ Đốc nhân bị sự chán nản và vô tín nhấn chìm, cần phải rất nhiều nỗ lực mới có thể vực dậy họ. Hai cảm xúc này chính là những tuyệt chiêu của Satan. Chừng nào con cái Chúa còn giữ thái độ ngợi khen và tin cậy Chúa, thì người ấy sẽ bất khả chiến bại. Một khi ma quỷ khiến người ấy chán nản, người ấy sẽ thực sự bị đánh bại!” (Redpath)

c.2bta đã gọi Áp-ra-ham khi người chỉ có một mình; ta đã ban phước cho người nên nhiều. Áp-ra-ham chỉ là một người, xuất thân từ một gia đình đơn sơ. Nhưng Đức Chúa Trời đã gọi riêng ông khiến ông gia tăng. Điều này nhắc nhở dân sự Ngài ngày nay rằng Đức Chúa Trời không cần nhiều người để làm một công việc lớn lao. Ngài có thể ban phước và khiến một người gia tăng mà thôi. Ê-sai muốn dân sự của Đức Chúa Trời – được nhắc đến ở đây là những người lưu đày trở về từ Ba-by-lôn, và những người trong cuộc quy tụ cuối cùng của Y-sơ-ra-ên – đừng nản lòng vì số lượng ít ỏi của họ, nhưng hãy nhận ra rằng, cũng như Ngài đã làm những điều vĩ đại với Áp-ra-ham và Sa-ra, Ngài cũng có thể làm những điều vĩ đại thông qua họ.

d.3Vì Đức Giê-hô-va đã yên ủi Si-ôn; Ngài đã yên ủi mọi nơi đổ nát của nó. Ngài đã khiến đồng vắng nên như vườn Ê-đen, nơi sa mạc nên như vườn Đức Giê-hô-va; giữa vườn ấy sẽ có sự vui vẻ, mừng rỡ, tạ ơn, và tiếng ca hát: Việc tưởng nhớ Áp-ra-ham và Sa-ra sẽ cho họ hy vọng về lời hứa này. Lời hứa này dường như quá tốt đẹp để có thể là sự thật, nhưng bằng cách trung tín nhớ đến công việc của Đức Chúa Trời nơi những người như Áp-ra-ham và Sa-ra, họ sẽ có đức tin để tin vào lời hứa của Đức Chúa Trời dành cho họ ngày nay.

i.Điều này cho thấy chúng ta có thể được hưởng lợi ích như thế nào qua công việc của Chúa trong cuộc sống của người khác. Khi chúng ta nghe về những gì Chúa đã và đang làm trong cuộc sống của người khác, điều đó có thể xây dựng đức tin của chúng ta vào công việc của Chúa trong cuộc sống của chính mình.

e.3bNgài đã khiến đồng vắng nên như vườn Ê-đen, nơi sa mạc nên như vườn Đức Giê-hô-va: Điều này nhắc nhở chúng ta rằng mặc dù những lời hứa này đã gần được ứng nghiệm khi trở về từ nơi giam cầm ở Babylon, nhưng sự ứng nghiệm cuối cùng của chúng là khi dân Israel được tập hợp lại, được ban phước và được cứu rỗi trong thiên niên kỷ.

2.(4-6) Hãy nghe: Sự cứu rỗi và sự công chính của Đức Giê-hô-va còn đến đời đời.

a.4-5 4 Hỡi dân ta, hãy chăm chỉ mà nghe ta; hỡi nước ta, hãy lắng tai cho ta! Vì sẽ có luật pháp ra từ ta, và ta sẽ lập sự công bình làm sự sáng cho các dân. 5 Sự công bình của ta đã gần; sự cứu rỗi của ta đã ra, cánh tay ta sẽ xét đoán các dân. Các cù lao sẽ trông đợi ta, và chúng nó sẽ nhờ cậy cánh tay ta: Khi Chúa cuối cùng tập hợp, ban phước và cứu rỗi Israel, Ngài cũng sẽ chiếu sáng công lý của Ngài cho toàn thế giới – cho Israel (dân tộc của Ta) và cho mọi quốc gia (các dân tộc).

b.6Hãy ngước mắt lên các từng trời, và cúi xem dưới đất; vì các từng trời sẽ tan ra như khói, đất sẽ cũ như áo, dân cư trên đất sẽ chết như ruồi: Đây là những ám chỉ đến các hiện tượng xung quanh Sự tái lâm của Chúa Giê-su (Ma-thi-ơ 24:35, 2 Phi-e-rơ 3:7-10, Khải Huyền 6:12-17). Đây là lúc cuối cùng công lý của CHÚA sẽ được bày tỏ cho Y-sơ-ra-ên và mọi quốc gia.

i.Sự phán xét của Chúa không chỉ thể hiện rõ trong tạo vật mà còn trên nhân loại: Những ai sống trong đó cũng sẽ chết theo cách tương tự.

c.6bnhưng sự cứu rỗi của ta còn đời đời, sự công bình của ta chẳng hề bị bỏ đi: Những ai bị ràng buộc với đất (không phải với trời) sẽ bị ném đi, và ngay cả đất cũng sẽ biến mất. Nhưng sự công chính hay sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời thì không bao giờ. Chúng vẫn tồn tại và trường tồn hơn cả trời và đất. Chúng ta không cần phải sợ rằng Đức Chúa Trời sẽ thay đổi bản tính của Ngài (sự công chính của Ta) hay ý định của Ngài về chúng ta (sự cứu rỗi của Ta). Đây là điều cần lắng nghe.

3.(7-8) Hãy nghe: Hãy sợ Đức Chúa Trời, đừng sợ loài người.

a.7Hỡi dân biết điều công nghĩa, ghi luật pháp ta trong lòng, hãy nghe ta! Chớ e người ta chê bai, đừng sợ họ nhiếc móc: Biết rằng sự công chính và sự cứu rỗi của Đức Giê-hô-va là trường tồn, và bản chất phù du của kẻ ác (Vì mối sẽ ăn chúng như ăn áo), chúng ta phải lắng nghe Đức Chúa Trời, và đừng sợ loài người.

i.Tôi không thể tưởng tượng nổi một người đàn ông chân chính lại nói: ‘Tôi yêu Đấng Christ, nhưng tôi không muốn người khác biết rằng tôi yêu Ngài, kẻo họ cười nhạo tôi.’ Đó là lý do để bị cười nhạo, hay đúng hơn, để bị khóc than. Sợ bị cười nhạo ư? Ôi, thưa ngài, đây quả là một nỗi sợ hèn nhát!” (Charles Spurgeon, Bí Mật Tình Yêu Thiên Chúa)

ii.“Vậy mà anh lại hèn nhát. Phải, hãy viết lại bằng tiếng Anh: anh là một kẻ hèn nhát. Nếu ai đó gọi anh như vậy, anh sẽ đỏ mặt; và có lẽ anh không hèn nhát khi nói đến bất kỳ chủ đề nào khác. Thật đáng xấu hổ khi trong khi anh mạnh dạn về mọi thứ khác, anh lại hèn nhát trước Chúa Giê-su Christ. Dũng cảm vì thế gian và hèn nhát trước Chúa!” (Charles Spurgeon, Cheer for the Worker, và Hope for London)

b.8Vì sâu sẽ cắn nuốt họ như cắn áo, mọt sẽ ăn họ như ăn lông chiên; nhưng sự công bình của ta sẽ còn mãi, sự cứu rỗi của ta còn đến muôn đời. Biết rằng sự công chính sự cứu rỗi của Chúa là vĩnh cửu, còn sự chống đối và chế giễu của kẻ ác chỉ là tạm thời, chúng ta phải đứng vững trong đức tin. Đây là điều chúng ta nên lắng nghe.

B.“Tỉnh dậy đi, tỉnh dậy đi!”

1.(9-16) Hãy thức tỉnh trước quyền năng và sự vĩ đại của CHÚA.

a.9Hỡi cánh tay Đức Giê-hô-va, hãy thức dậy, thức dậy! Hãy mặc lấy sức mạnh đi! Hãy thức dậy như ngày xưa, như các đời thượng cổ! Ở đây, người tín hữu trung thành kêu cầu Chúa, trông đợi Ngài cứu rỗi. Họ biết về những công trình vĩ đại của Chúa trong quá khứ (Hãy thức dậy như thời xưa), nhưng hãy cầu xin Chúa hành động thay cho họ ngay bây giờ.

i.Kỳ lạ thay, mặc dù được diễn đạt theo cách này (và đúng như vậy), nhưng thực ra nó giống một lời kêu gọi đức tin cho người tin Chúa hơn là một nỗ lực đánh thức Chúa. Thi Thiên 121:4 nhắc nhở chúng ta: “Kìa, Đấng gìn giữ Y-sơ-ra-ên sẽ không hề ngủ gật hay buồn ngủ. ” Tuy nhiên, việc người tin Chúa kêu cầu Chúa theo cách này vẫn là điều tuyệt vời vì nó đánh thức đức tin của chúng ta.

b.9bHá chẳng phải Ngài là Đấng đã phân thây Ra-háp (chỉ về Ai-cập Ê-sai 30:7) và đâm con quái vật lớn sao? (bản dịch 2011 là Thủy xà, bản tiếng anh & Đức là con rồng) 10 Há chẳng phải Ngài là Đấng đã làm cạn biển, tắt nước vực lớn, làm cho biển sâu ra một con đường: Trong số những công trình vĩ đại của Đức Chúa Trời được ghi nhớ, có việc Ngài đánh bại Ra-háp. Nhưng khi nào Đức Chúa Trời chặt đứt Ra-háp và làm con rắn bị thương ? Tên Ra-háp có nghĩa là kiêu ngạo, và kể từ Vườn Địa Đàng, con rắn đã được liên kết với Sa-tan (Sáng Thế Ký 3:1-6). Điều này diễn tả bằng ngôn ngữ thơ mộng về chiến thắng của Đức Chúa Trời trước Sa-tan, cũng như trong Thi Thiên 89:10.

c.10bhầu cho dân đã được chuộc đi qua sao? 11 Dân mà Đức Giê-hô-va đã chuộc sẽ trở về, sẽ hát mà đến Si-ôn. Sự hỉ lạc vô cùng sẽ đội trên đầu họ, họ sẽ được vui vẻ mừng rỡ; sự buồn bực than vãn sẽ tránh đi: Khi mọi kẻ thù bị đánh bại, và mọi trở ngại được giải quyết, dân sự Đức Chúa Trời sẽ được phục hồi. Đây là một lời hứa khác, vừa gần kề vừa ứng nghiệm sau cùng.

d.12Ta, chính ta, là Đấng yên ủi các ngươi. Ngươi là ai, mà sợ loài người hay chết, sợ con trai loài người là kẻ sẽ trở nên như cỏ? Với những lời hứa vinh quang như thế, và một Đức Chúa Trời toàn năng như thế, chúng ta không có lý do gì phải sợ loài người. Loài người không bao giờ có thể phá hỏng kế hoạch của Đức Chúa Trời dành cho cuộc đời chúng ta. So với quyền năng vĩ đại của Đức Chúa Trời, chúng chỉ như cỏ dại.

e.13mà lại quên Đức Giê-hô-va, Đấng tạo ngươi, đã giương các từng trời và lập nền đất, và trọn ngày cứ run sợ về cơn giận của kẻ ức hiếp khi nó toan hủy diệt ngươi? Vậy thì bây giờ chớ nào cơn giận của kẻ ức hiếp ấy ở đâu? 14 Kẻ bị bắt đem đi sẽ chóng được tha ra; sẽ chẳng chết trong hầm, và cũng không thiếu lương thực. 15 Vì ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, tức là Đấng làm cho biển động, sóng bổ ầm ầm. Đức Giê-hô-va vạn quân là danh Ngài. 16 Ta đã để lời nói ta trong miệng ngươi, và cho ngươi núp dưới bóng bàn tay ta, đặng dựng các từng trời và lập nền đất, cùng nói với Si-ôn rằng: Ngươi là dân ta! Hai điều này đi đôi với nhau. Chúng ta sẽ chỉ sống trong sợ hãi hằng ngày nếu quên Đức Giê-hô- va. Khi chúng ta quên Đức Giê-hô-va, chúng ta quên tình yêu thương và sự chăm sóc dịu dàng của Ngài dành cho chúng ta: Ta đã che chở ngươi dưới bóng bàn tay Ta… và phán cùng Si-ôn rằng: “Các ngươi là dân Ta.” Đây là điều cần phải tỉnh thức.

i.Cụm từ Ta cho ngươi núp dưới bóng bàn tay Ta (c.16) nhắc chúng ta nhớ đến cách Đức Chúa Trời che phủ Môi-se bằng bàn tay Ngài, khi Môi-se ẩn mình trong đá và Đức Giê-hô-va đã làm cho vinh quang của Ngài đi qua trước mặt Môi-se (Xuất Ê-díp-tô Ký 33:17-23).

ii.Chúa cũng sẽ che chở và bảo vệ dân Ngài theo cách tương tự. Không điều gì đến với chúng ta mà không trải qua sự chỉ dẫn của Ngài. “Hãy tự hỏi lại: ‘Cơn thịnh nộ của kẻ áp bức ở đâu?’ Và câu trả lời sẽ đến, nó nằm dưới sự kiểm soát của Chúa. Ngay cả Sa-tan, kẻ thù hung dữ nhất của bạn, – Chúa đã tạo ra hắn, Chúa cai quản hắn, Chúa có thể làm bất cứ điều gì với hắn tùy ý Ngài. Vậy thì, về nỗi nghèo đói mà bạn đang lo sợ, nó sẽ không đến trừ khi Chúa cho phép; và nếu nó đến, Chúa có thể xoa dịu nó.” (Spurgeon)

2.(17-23) Hãy thức tỉnh trước cơn thịnh nộ của Chúa.

a.17Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy thức dậy, thức dậy, và đứng lên! Lời kêu gọi thức tỉnh này nhắm thẳng đến Giê-ru-sa-lem. Dân sự Đức Chúa Trời đôi khi “ngủ quên” về mặt thuộc linh và cần được đánh thức. Rô-ma 13:11-12 chép: “Hãy làm điều này, vì biết thời kỳ đang đến: đã đến lúc phải thức dậy từ trong giấc ngủ; vì sự cứu rỗi của chúng ta đã gần hơn lúc chúng ta mới tin. Đêm đã khuya, ngày gần đến. Vậy nên, chúng ta hãy lột bỏ những việc tối tăm và mặc lấy áo giáp sáng láng.”

b.17b-20 17bNgươi đã uống chén thạnh nộ từ tay Đức Giê-hô-va; đã uống cạn chén xoàng ba, uống cho tới cặn. 18 Trong vòng các con trai mà Giê-ru-sa-lem đã sanh ra, chẳng một đứa nào để dắt nó; trong vòng các con trai nó đã nuôi, chẳng một đứa nào đến cầm lấy tay. 19 Hai sự nầy, tức là diệt vong và hủy phá, đói kém và gươm dao, đã đến cho ngươi, mà ai là kẻ sầu não vì ngươi? Ta sẽ lấy gì yên ủi ngươi? 20 Các con trai ngươi đều hao mòn, nằm ngổn ngang nơi ngã ba đường phố, như con nai mắc trong lưới, đầy cơn giận của Đức Giê-hô-va và sự quở trách của Đức Chúa Trời ngươi! Một hình ảnh phổ biến về sự phán xét trong Cựu Ước là chén thạnh nộ hay cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Ý tưởng ở đây là Đức Chúa Trời ban cho những người đang chịu sự phán xét một chén “đầy” cơn thịnh nộ của Ngài, và họ phải uống chén đó. Ở đây, Đức Chúa Trời kêu gọi Giê-ru-sa-lem nhớ rằng họ đã uống chén thạnh nộ từ tay Đức Giê-hô-va, khi họ trải qua sự phán xét của Đức Chúa Trời qua người Ba-by-lôn.

i.Nếu có thể, hình ảnh này còn được nhấn mạnh hơn nữa: Các ngươi đã uống cạn chén xoàng ba, uống cho tới cặn. Giê-ru-sa-lem không chỉ uống chén ấy, mà họ còn uống cạn nó – uống đến tận đáy chén. Họ đã trải qua cảnh diệt vong và hủy phá, đói kém và gươm dao, và đây là chén của Đức Chúa Trời dành cho họ.

ii.Hình ảnh mạnh mẽ này hiện lên trong tâm trí Chúa Giê-su khi Ngài cầu nguyện trong Vườn Ghết-sê-ma-nê vào đêm trước khi chịu đóng đinh. Khi Ngài cầu nguyện: ” Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin cất chén này khỏi Con; tuy nhiên, xin đừng theo ý Con, mà theo ý Cha” (Lu-ca 22:42), Ngài đã nghĩ đến chén thịnh nộ của Đức Chúa Trời mà Ngài sắp uống – cho đến tận cùng – trên thập tự giá.

c.21-22 21 Vậy, bây giờ, hỡi ngươi là kẻ khốn nạn, là kẻ say nhưng không vì rượu, hãy nghe điều nầy. 22 Chúa Giê-hô-va ngươi, Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng binh vực dân mình, phán như vầy: Nầy, ta đã lấy lại chén xoàng ba từ tay ngươi, tức là cặn của chén thạnh nộ ta, từ nay về sau ngươi sẽ không uống nó nữa: Chúa biết khi nào nên trao chén, và khi nào nên lấy lại khỏi dân Ngài. Giờ là lúc cứu chuộc họ và làm nhục kẻ thù của họ, nên Chúa hứa: “23aTa sẽ để chén ấy trong tay các kẻ hà hiếp ngươi, tức là các kẻ bảo ngươi rằng: Hãy cúi xuống, đặng chúng ta bước ngang qua!” Chúng ta nên luôn tỉnh thức với thời điểm và những lời hứa yêu thương của Chúa.

i.“Khi đức tin yếu đuối, con người thường vội vã kinh khủng, nhưng đức tin mạnh mẽ không cho rằng Chúa chậm trễ trong lời hứa của Ngài. Vì Đức Chúa Trời hoàn thành mục đích của Ngài với sự thong thả vô hạn, nên Ngài yêu thích một đức tin kiên nhẫn và không trông đợi phần thưởng hôm nay hay ngày mai. ‘Người tin sẽ không vội vàng’: nghĩa là, người ấy sẽ không xấu hổ hay bối rối trước những thử thách hiện tại để rồi vội vã hành động thiếu đức tin. Đức tin để thời gian và mùa vụ cho Đức Chúa Trời, Đấng mà chúng thuộc về.” (Spurgeon)

ii.23bRồi người cong lưng sát đất, như con đường cho người ta qua lại: “Hành vi man rợ này… được ghi chép đầy đủ ở Cận Đông cổ đại, đặc biệt, nhưng không chỉ riêng, trong các văn bia Assyria” (Grogan). Nhưng Đức Chúa Trời sẽ giáng sự sỉ nhục này xuống những kẻ đã sỉ nhục dân Ngài.

nguồn: https://enduringword.com/bible-commentary/isaiah-51/