Ê-XƠ-TÊ 5 – Ê-XƠ-TÊ DẠN DĨ THỈNH CẦU

Ê-XƠ-TÊ 5 – Ê-XƠ-TÊ DẠN DĨ THỈNH CẦU

MP3: https://open.spotify.com/playlist/7eKK5EsY3vBMjnbrrePPB3
https://podcasts.apple.com/us/podcast/h%E1%BB%8Dc-kinh-th%C3%A1nh-t%E1%BB%ABng-ch%C6%B0%C6%A1ng/id1610815585

Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=orMhJxy1eIE&list=PLwhU8pZXqoaiUwLUA_KtCgzuiVXxfjEpj&index=6

A.Bữa tiệc đầu tiên.

1.(1-5) Ê-xơ-tê mời cả vua A-suê-ru và Ha-man đến dự tiệc.

a.1Vào ngày thứ ba, bà Ê-xơ-tê mặc triều phục và đứng chầu tại nội điện của hoàng cung. Vua đang ngồi trên ngai trong cung điện trước đại sảnh của vua. 2Vừa khi vua thấy hoàng hậu Ê-xơ-tê đứng chầu nơi nội điện thì bà được ơn trước mặt vua. Vua đưa vương trượng vàng trong tay về phía Ê-xơ-tê. Bà Ê-xơ-tê lại gần và chạm vào đầu vương trượng. 3Vua nói với bà: “Nầy hoàng hậu Ê-xơ-tê, có việc gì thế? Ái khanh cầu xin điều gì? Dù xin đến nửa vương quốc trẫm cũng cho.” : Ê-xơ-tê thể hiện lòng can đảm khi sẵn sàng xuất hiện trước mặt nhà vua mà không cần đợi nhà vua triệu tập. Điều này đòi hỏi sự can đảm đặc biệt vì Vua A-suê-ru không có tiếng là đối xử tốt với các hoàng hậu của mình.

b.4Ê-xơ-tê nói: “Nếu vừa ý bệ hạ, xin bệ hạ và Ha-man hôm nay đến dự yến tiệc mà thiếp dọn cho bệ hạ.” 5Vua bảo: “Hãy mau mời Ha-man đến theo lời hoàng hậu đã nói.” Vậy vua và Ha-man đi đến dự yến tiệc mà Ê-xơ-tê đã dọn sẵn: Ê-xơ-tê cũng tỏ ra khéo léo khi không thốt ra ngay yêu cầu cuối cùng của mình. Trước tiên cô muốn chiếm được lòng tin của nhà vua đối với mình – và cuối cùng cô muốn vạch trần sự gian ác của Ha-man tại bữa tiệc.

2.(6-8) Lời yêu cầu của Ê-xơ-tê trong bữa tiệc đầu tiên.

 a.6Trong lúc dự tiệc rượu, vua nói với bà Ê-xơ-tê: “Ái khanh xin điều gì, trẫm sẽ cho! Ái khanh thỉnh cầu việc gì, dù đến nửa vương quốc trẫm cũng sẽ cho!”: Vua A-suê-ru lặp lại lời đề nghị này với Hoàng hậu Ê-xơ-tê. Đó là một cách diễn đạt phong cách khôn ngoan hơn là một lời đề nghị theo nghĩa đen cho bất cứ thứ gì lên đến một nửa vương quốc.

b.7Bà Ê-xơ-tê thưa: “Đây là điều thiếp xin và thỉnh cầu: 8Nếu thiếp được ơn trước mặt bệ hạ, và nếu bệ hạ vui lòng ban cho theo lời thiếp xin và thỉnh cầu thì xin mời bệ hạ và Ha-man đến dự yến tiệc mà thiếp sẽ dọn vào ngày mai, rồi thiếp sẽ làm theo lời bệ hạ truyền bảo.”: Ê-xơ-tê hoãn lời thỉnh cầu thêm một ngày nữa, hứa sẽ tiết lộ lời thỉnh cầu của mình tại bữa tiệc thứ hai vào ngày hôm sau. .

i.Có thể Ê-xơ-tê không đủ can đảm để trình bày yêu cầu của mình và dùng những bữa tiệc liên tiếp như một thủ đoạn trì hoãn. “Một số người trong chúng ta rất khó hiểu, nhưng sự im lặng khó hiểu của người phụ nữ đó có vẻ đáng chú ý hơn nhiều so với cái nhìn đầu tiên. Chắc chắn cô mong muốn nói ra bí mật của mình, nhưng lời nói lại không thốt ra được. Chúa ở trong đó; đây không phải là thời điểm thích hợp để nói, và do đó cô ấy đã phải trì hoãn việc tiết lộ. Tôi dám nói rằng cô ấy đã hối hận và tự hỏi khi nào cô ấy mới có thể nói ra vấn đề, nhưng Chúa biết rõ nhất.” (Spurgeon) Ch 16:1   1 Việc toan liệu của lòng thuộc về loài người; Còn sự đáp lời của lưỡi do Đức Giê-hô-va mà đến.

B.Âm mưu của Ha-man chống lại Mạc-đô-chê.

1.(9-13) Sự thất vọng của Ha-man đối với Mạc-đô-chê.

a.9Hôm ấy, Ha-man đi ra, trong lòng vui mừng phấn khởi. Nhưng khi thấy Mạc-đô-chê nơi cổng hoàng cung không đứng dậy cũng không tỏ ra sợ hãi gì thì Ha-man tức giận Mạc-đô-chê. : Ha-man khốn khổ! Được cả vua và hoàng hậu Ba Tư tôn vinh, tuy nhiên sự phản đối của một người đàn ông khiến ông ta cảm thấy mình vô dụng. Đây là một mô tả chính xác về mức độ trống rỗng của phần thưởng trong thế gian này.

i.Sự bất an sâu sắc của Ha-man và nhu cầu được mọi người tôn trọng có nghĩa là ông ấy không bao giờ có thể hạnh phúc; Đức Chúa Trời muốn sự khao khát được chấp nhận nơi mỗi người chúng ta phải được thỏa mãn cuối cùng trong Chúa Giê-xu Christ – bởi vì chúng ta được chấp nhận trong Con yêu dấu (Ê-phê-sô 1:6 6 để khen ngợi sự vinh hiển của ân điển Ngài đã ban cho chúng ta cách nhưng không trong Con yêu dấu của Ngài!), được chấp nhận trước mặt Đức Chúa Trời vì chúng ta là ai trong Chúa Giê-su.

b.10Tuy nhiên, Ha-man nén cơn giận trở về nhà mình. Ông sai người mời các bạn và Xê-rết là vợ mình đến. 11Ha-man khoe với họ sự giàu có sang trọng và đông con của mình. Ông cũng khoe mọi điều vua làm cho ông, tôn trọng ông, và thăng quan tiến chức cho ông cao hơn các quan chức và triều thần của vua. 12Ha-man nói tiếp: “Hoàng hậu Ê-xơ-tê chỉ mời một mình ta cùng với vua đến dự yến tiệc của bà đã dọn. Ngày mai ta lại được bà mời dự tiệc với vua nữa. : Đây là bằng chứng đáng chú ý về bàn tay của Thiên Chúa. Đức Chúa Trời sẽ không cho phép cơn thịnh nộ của Ha-man xảy ra cho đến khi tất cả các mảnh ghép thích hợp được sắp đặt để cuối cùng đánh bại kế hoạch của hắn.

c.13Tuy nhiên, mọi điều đó chẳng có ý nghĩa gì khi mà ta còn thấy tên Mạc-đô-chê, người Hê-bê-rơ kia, vẫn ngồi tại cổng hoàng cung.”: Vấn đề của Ha-man không phải là Mạc-đô-chê, mà là sự trống rỗng trong trái tim ông ta. Ngay cả khi hắn giải quyết được “vấn đề Mạc-đô-chê”, nó cũng không lấp đầy được khoảng trống trong lòng hắn ta.

i.“Linh hồn được tạo dựng cho Chúa, và không gì ngoài Chúa có thể lấp đầy và làm cho nó hạnh phúc được.” (Clarke)

2.(14) Ha-man vui vẻ nhận được lời khuyên xin xử tử Mạc-đô-chê vào ngày hôm sau vào ngày lễ thứ hai.

a.14Vợ ông là Xê-rết và các bạn nói với ông: “Hãy sai dựng một giá treo cổ cao hai mươi lăm mét, và sáng mai, hãy xin vua cho treo cổ tên Mạc-đô-chê lên đó.: Đối với những người bạn này của Ha-man, việc chỉ trừng phạt người dân của Mạc-đô-chê hay chỉ giết Mạc-đô-chê là chưa đủ (hãy nhớ rằng cuộc diệt chủng chống lại người Hê-bê-rơ đã bắt đầu diễn ra). Họ muốn Ha-man yêu cầu xử tử Mạc-đô-chê một cách công khai và nhục nhã trên giá treo cổ cao 25 mét.

i.Giá treo cổ được đề cập ở đây có lẽ không phải để treo cổ nạn nhân mà để giết hại và trưng bày nạn nhân một cách dã man. “Một cây cọc nhọn được cắm thẳng xuống đất, người phạm tội bị bắt, đặt trên một mũi nhọn rồi dùng hai chân kéo xuống cho đến khi chiếc cọc đâm vào phần cơ bản xuyên qua cơ thể và xuyên qua cổ. Một hình phạt khủng khiếp nhất, trong đó sự trả thù và tàn ác có thể lấn át hết ác tâm của họ. Thủ phạm phải sống một thời gian dài trong đau đớn tột cùng.” (Clarke)

b.14b Rồi ông cứ vui vẻ đi dự yến tiệc với vua.” Lời đề nghị nầy vừa ý Ha-man và ông sai người dựng giá treo cổ: Chúng ta đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh hủy diệt và bóp méo của lòng hận thù. Sự căm ghét phi lý, bạo lực đã khiến Haman muốn thấy Mạc-đô-chê bị treo cổ cũng chính là sự căm ghét phi lý, bạo lực đã khiến con người muốn treo Chúa Giêsu trên thập tự giá.

nguồn: https://enduringword.com/bible-commentary/esther-5/