Ê-XƠ-TÊ 8 – LỜI TUYÊN BỐ GIÚP ĐỠ NGƯỜI HÊ-BÊ-RƠ
Nghe (Audio): https://open.spotify.com/playlist/7eKK5EsY3vBMjnbrrePPB3
https://podcasts.apple.com/us/podcast/h%E1%BB%8Dc-kinh-th%C3%A1nh-t%E1%BB%ABng-ch%C6%B0%C6%A1ng/id1610815585
Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=jw9quwlhGGE&list=PLwhU8pZXqoaiUwLUA_KtCgzuiVXxfjEpj&index=9
A.Lời thỉnh cầu lên nhà vua.
1.(1-2) Nhà của Ha-man được trao cho Ê-xơ-tê; vị trí của ông được trao cho Mạc-đô-chê.
a.1Ngày đó, vua A-suê-ru ban cho hoàng hậu Ê-xơ-tê cái nhà của Ha-man, kẻ ức hiếp dân Giu-đa. Còn Mạc-đô-chê đi vào trước mặt vua; vì bà Ê-xơ-tê đã bày tỏ người là thân thuộc mình: Ha-man, người đàn ông rối loạn dường như đã đạt được mọi thứ, cuối cùng lại chẳng có gì – thậm chí không có gì để truyền lại cho gia đình mình. Người ta có thể nói rằng ông đã leo lên những bậc thang thành công nhưng nó lại dựa nhầm tòa nhà.
b.2Vua cởi chiếc nhẫn mà người đã lấy nơi Ha-man và ban cho Mạc-đô-chê. Bà Ê-xơ-tê đặt Mạc-đô-chê trên nhà Ha-man: Hãy nghĩ xem Ha-man đã phải làm việc vất vả như thế nào để đạt được tất cả những gì mình đã làm. Tuy nhiên tất cả đều chẳng là gì cả; tất cả đều ra công toi.
i.Lẽ ra ông phải sống cuộc đời mình khác, sau kết luận của Sa-lô-môn, người đã cân nhắc kỹ lưỡng những điều này: 13 Chúng ta hãy nghe lời kết của lý thuyết nầy: Khá kính sợ Đức Chúa Trời và giữ các điều răn Ngài; ấy là trọn phận sự của ngươi. 14 Vì Đức Chúa Trời sẽ đem đoán xét các công việc, đến nỗi việc kín nhiệm hơn hết, hoặc thiện hoặc ác cũng vậy. (Truyền đạo 12:13-14).
2.(3-6) Ê-xơ-tê cầu xin ơn cứu độ cho dân tộc mình.
a.3Bà Ê-xơ-tê lại còn nói trước mặt vua, và phục xuống dưới chân người mà khóc lóc, cầu xin vua diệt mưu ác mà Ha-man, người A-gát, đã toan ý hại dân Giu-đa. 4 Vua đưa cây phủ việt vàng ra cho bà Ê-xơ-tê. Đoạn, bà chỗi dậy và đứng trước mặt vua,: Esther yêu cầu thu hồi sắc lệnh trước đây yêu cầu tiêu diệt người Hê-bê-rơ.
b.5-65 mà rằng: Nếu vừa ý vua, nếu tôi được ơn trước mặt vua, nếu vua lấy việc làm tiện ích, và tôi được đẹp mắt vua, thì xin vua hãy hạ chiếu đặng bãi các thơ mưu mẹo của Ha-man, con trai Ham-mê-đa-tha, người A-gát, viết đặng truyền giết những dân Giu-đa ở trong các tỉnh của vua. 6 Vì nỡ nào tôi thấy được tai nạn xảy đến cho dân tộc tôi, và lòng nào nỡ xem được sự hủy diệt dòng dõi tôi?: Đây là yêu cầu mà chúng ta có thể đã mong đợi ở Ê-xơ-tê 5:4, nơi Ê-xơ-tê lần đầu tiên được mời để đưa ra yêu cầu của mình với Vua A-suê-ru. Tuy nhiên, sự khôn ngoan của Chúa vận hành trong cuộc đời cô đã cho cô sự khéo léo và khả năng để tiếp cận yêu cầu lớn lao này theo từng giai đoạn.
i.Dù Ha-man bị đánh bại nhưng sắc lệnh của nhà vua vẫn chống lại người Hê-bê-rơ. Làm sao dân Chúa có thể được bảo tồn khi sắc lệnh của nhà vua không thể bị thu hồi (theo Ê-xơ-tê 1:19)?
3.(7-14) Vua A-suê-ru ra sắc lệnh phản đối, cho phép người Hê-bê-rơ tự bảo vệ mình vào ngày họ bị ấn định sẽ bị tiêu diệt.
7 Vua A-suê-ru nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê và Mạc-đô-chê, người Giu-đa, rằng: Nầy ta đã ban cho bà Ê-xơ-tê nhà của Ha-man, còn hắn, người ta đã xử treo mộc hình, bởi vì hắn đã tra tay ra làm hại người Giu-đa. 8 Vậy, hai ngươi cũng hãy nhân danh vua mà viết về dân Giu-đa điều gì vừa ý hai ngươi, rồi lấy chiếc nhẫn của vua mà ấn dấu. Vì một tờ chiếu chỉ nào viết nhân danh vua và ấn dấu với chiếc nhẫn của vua không thể bãi được. 9 Bấy giờ, nhằm tháng ba, là tháng Si-van, ngày hai mươi ba; những thầy thơ ký được gọi vào, họ y theo mọi điều Mạc-đô-chê dạy biểu mà viết cho dân Giu-đa, các quan trấn thủ, các quan cai quản và những đầu trưởng của các tỉnh, từ Ấn-độ cho đến Ê-thi-ô-bi, tức một trăm hai mươi bảy tỉnh, viết tỉnh nào dùng chữ nấy, cho dân tộc nào theo thổ âm nấy, và cho dân Giu-đa, thì theo chữ và tiếng của họ. 10 Mạc-đô-chê viết nhân danh vua A-suê-ru và ấn dấu bằng chiếc nhẫn vua; rồi sai lính trạm đem thơ đi cỡi ngựa hăng và ngựa nòi, bởi ngựa để giống sanh ra. 11 – 12 Chiếu chỉ ấy tỏ rằng vua ban phép cho dân Giu-đa ở trong các tỉnh các thành của nước A-suê-ru hiệp lại nội trong một ngày, là ngày mười ba tháng mười hai tức tháng A-đa, đặng binh vực sanh mạng mình, tuyệt diệt, đánh giết, và làm cho hư mất quyền năng của dân cừu địch toan hãm hiếp mình, vợ và con cái mình, cùng cho phép đoạt lấy tài sản của chúng nó.
13 Để cho chiếu chỉ được công bố trong mỗi tỉnh, một tờ sao lục chiếu đem rao cho các dân tộc biết, hầu cho người Giu-đa sẵn sàng về ngày đó, mà trả thù các cừu địch mình. 14 Vậy những lính trạm cỡi ngựa hăng và ngựa nòi, vâng mạng vua thúc giục lật đật đi. Đoạn chiếu chỉ ấy được truyền ra trong kinh đô Su-sơ.
a.Chính các ông hãy viết một sắc lệnh liên quan đến người Hê-bê-rơ theo ý mình: Nhà vua không thể hủy bỏ sắc lệnh trước đó nên ông ấy chỉ ban hành một sắc lệnh khác hỗ trợ người Hê-bê-rơ chống lại những kẻ tấn công họ.
i.Chúng ta có thể nghĩ về Ha-man như kẻ thù của chúng ta, Sa-tan, và vui mừng chờ đợi ngày Đức Chúa Trời đuổi hắn đi. Nhưng chúng ta vẫn phải đối phó với mệnh lệnh công bình của Đức Chúa Trời đòi hỏi chúng ta phải chết: Linh hồn nào phạm tội sẽ chết (Ê-xê-chi-ên 18:4). Trong tội lỗi của mình, chúng ta không chỉ có kẻ thù (Satan), mà còn có sắc lệnh pháp lý từ Đức Chúa Trời công chính chống lại chúng ta.
ii.Đức Chúa Trời giải quyết vấn đề, không phải bằng cách thỏa hiệp với sắc lệnh của Ngài về công lý vĩnh cửu, mà bằng cách thực hiện công lý bằng cách nhận lấy hình phạt mà chúng ta đáng phải chịu – sắc lệnh phản nghịch của Ngài cứu chúng ta; rằng Ngài có thể là người công bình và là Đấng xưng công chính cho những ai tin vào Chúa Giê-su (Rô-ma 3:26).
b.14 những lính trạm cỡi ngựa hăng và ngựa nòi, vâng mạng vua thúc giục lật đật đi: Cần phải thông báo khẩn cấp về sắc lệnh quan trọng này của nhà vua. Cơ đốc nhân nên thể hiện sự cấp bách tương tự khi trở thành người đưa ra sắc lệnh rằng công lý của Đức Chúa Trời đã được thỏa mãn cho chúng ta nơi Chúa Giê-xu Christ.
B.Sự thăng tiến của Mạc-đô-chê.
1.(15) Sự thăng tiến của Mạc-đô-chê.
15Mạc-đô-chê từ trước mặt vua trở ra, mặc đồ triều phục xanh và trắng, đội một cái mão triều thiên lớn bằng vàng, và mặc một cái áo dài bằng bố gai mịn màu tím; thành Su-sơ cất tiếng reo mừng và hớn hở.
a.Vì vậy, Mạc-đô-chê đi ra khỏi sự hiện diện của nhà vua trong trang phục hoàng gia: Mục đích của Đức Chúa Trời trong tất cả những vấn đề này còn hơn cả việc cứu người Hê-bê-rơ khỏi sự diệt vong; Ngài cũng có ý định đưa Mạc-đô-chê lên làm thủ tướng – để thay thế Ha-man.
2.(16) Niềm vui cho dân Chúa.
16 Về phần dân Giu-đa, thì có sự sáng sủa, vui vẻ, khoái lạc và vinh hiển.
a.Người Hê-bê-rơ có ánh sáng và niềm vui: Niềm vui này đến trước ngày thực sự đã được ấn định khi người Hê-bê-rơ sẽ bị tấn công nhưng vẫn có thể tự vệ. Tuy nhiên, nhờ sắc lệnh của nhà vua, họ có thể yên tâm về chiến thắng và vui mừng trước thời hạn.
b.Ánh sáng và sự vui mừng, niềm vui và vinh dự: Tương tự như vậy, cuộc chạy của chúng ta vẫn chưa chạy xong; sự cứu rỗi của chúng ta chưa trọn vẹn – tuy nhiên chúng ta có thể vui mừng, vì chúng ta tin cậy vua chúng ta – tin chắc rằng Đấng đã khởi làm việc lành trong anh em sẽ hoàn thành việc đó cho đến ngày của Đức Chúa Giê-su Christ (Phi-líp 1: 6).
3.(17) Sự cứu rỗi cho dân ngoại.
17 Trong mỗi tỉnh mỗi thành, phàm nơi nào có mạng lịnh và chiếu chỉ của vua thấu đến, thì có sự vui mừng và sự khoái lạc cho dân Giu-đa, bữa yến tiệc và một ngày ăn lễ. Có nhiều kẻ trong các dân tộc của xứ lại nhập bọn với dân Giu-đa; bởi vì chúng nó bắt sợ hãi dân Giu-đa lắm.
a.Sau đó, Có nhiều kẻ trong các dân tộc của xứ lại nhập bọn với dân Giu-đa: Khi họ thấy Chúa làm việc thay mặt cho dân Ngài, họ muốn có mối quan hệ tương tự với Chúa.