Ê-XƠ-TÊ 7 – KẾT THÚC CỦA HA-MAN
MP3: https://open.spotify.com/playlist/7eKK5EsY3vBMjnbrrePPB3
https://podcasts.apple.com/us/podcast/h%E1%BB%8Dc-kinh-th%C3%A1nh-t%E1%BB%ABng-ch%C6%B0%C6%A1ng/id1610815585
Youtube:
https://www.youtube.com/watch?v=hvnLcOtZklk&list=PLwhU8pZXqoaiUwLUA_KtCgzuiVXxfjEpj&index=8
A.Bữa tiệc thứ hai.
1.(1-4) Ê-xơ-tê cuối cùng cũng đưa ra yêu cầu: xin hãy tha mạng cho tôi!
1 Vậy, vua và Ha-man đến dự tiệc rượu với hoàng hậu Ê-xơ-tê. 2 Ngày thứ hai, trong khi dự tiệc rượu, vua cũng nói với bà Ê-xơ-tê rằng: Hỡi hoàng hậu Ê-xơ-tê, ngươi muốn xin sự gì? tất sẽ ban cho ngươi; muốn cầu gì? dầu cho đến phân nửa nước, tất cũng ban cho. 3 Hoàng hậu Ê-xơ-tê thưa lại rằng: Ôi vua! Nếu tôi được ơn trước mặt vua, và nếu vua vừa ý, xin vua hãy nhậm lời cầu khẩn tôi mà ban mạng sống cho tôi, và theo sự nài xin tôi mà ban cho tôi dân tộc tôi. 4 Vì tôi và dân tộc tôi đã bị bán để hủy diệt, giết chết, và làm cho hư mất đi. Vả, nếu chúng tôi bị bán để làm nô lệ, tất tôi đã nín lặng, mặc dầu kẻ thù nghịch chẳng bồi thường sự thiệt hại cho vua lại được.
a.Hãy để cuộc sống của tôi được trao cho tôi theo lời thỉnh cầu của tôi, và người của tôi theo yêu cầu của tôi: Ê-xơ-tê, ngay cả khi cuối cùng cô ấy đã đưa ra yêu cầu của mình, đã thể hiện sự khéo léo tuyệt vời. Cô ấy không ngay lập tức nhận mình là người Hê-bê-rơ, đang là mục tiêu bị thảm sát – như Ha-man cũng đang che đậy danh tính của nhóm mà hắn ta nhắm đến khi đưa ra yêu cầu của mình (Ê-xơ-tê 3: 8 Ha-man tâu với vua A-suê-ru rằng: Có một dân tộc tản mác, rải rác ra giữa các dân tộc trong những tỉnh của nước vua: luật pháp của chúng nó khác hơn luật pháp của các dân khác; lại chúng nó cũng không tuân theo luật pháp của vua; dung chúng nó chẳng tiện cho vua.).
b.3b xin vua hãy nhậm lời cầu khẩn tôi mà ban mạng sống cho tôi, và theo sự nài xin tôi mà ban cho tôi dân tộc tôi: Ê-xơ-tê cũng cho thấy sự khôn ngoan trong cách cô ấy đưa ra yêu cầu của mình. Cô kháng cáo trên cơ sở cá nhân, biết rằng cô chưa bao giờ làm bất cứ điều gì ngoài việc làm hài lòng nhà vua.
2.(5) Phản ứng của nhà vua: kẻ độc ác này là ai?
5 Vua A-suê-ru nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê rằng: Kẻ dám toan lòng làm như vậy là ai, và nó ở đâu?
a.Hắn là ai, hắn ở đâu, trong lòng có ai dám làm ra chuyện như vậy? Có lẽ A-suê-ru lẽ ra phải biết rằng thực ra chính ông là người đã cho phép thực hiện một kế hoạch như vậy. Ông là người đã ủy quyền cho Ha-man thực hiện âm mưu này (Ê-xơ-tê 3:10-11), mặc dù ông đã làm điều đó một cách thiếu hiểu biết.
3.(6) Ê-xơ-tê xác định bên có tội.
6Bà Ê-xơ-tê thưa: Kẻ cừu thù, ấy là Ha-man độc ác kia. Ha-man bèn lấy làm khiếp vía trước mặt vua và hoàng hậu.
a.BDM: ‘Kẻ thù, địch thủ, ấy là tên Ha-man gian ác này!’ Ê-xơ-tê đã vạch trần sự thật về Ha-man – rằng ông không phải là đầy tớ trung thành của nhà vua, thay vào đó ông là Kẻ thù và kẻ nghịch, quan tâm đến danh tiếng và địa vị của bản thân hơn là lợi ích của nhà vua.
b.Thế là Ha-man ‘khiếp vía trước mặt vua và hoàng hậu’: Ha-man không bao giờ tưởng tượng Ê-xơ-tê là người Hê-bê-rơ; bây giờ ông ta đứng trước mặt nhà vua và bị buộc tội một cách đúng đắn về tội âm mưu giết vợ của nhà vua.
i.Bây giờ có thể thấy được sự khôn ngoan trong lời yêu cầu kỳ lạ của Ê-xơ-tê mời Ha-man đến dự những bữa tiệc này; nó tối đa hóa tác động lên cả nhà vua và chính Ha-man.
B.Kết cục khốn nạn của Ha-man.
1.(7-8) Số phận của Ha-man đã được ấn định.
7 Vua nổi thạnh nộ, đứng dậy khỏi bữa tiệc, đi ra nơi ngự viện. Còn Ha-man vì thấy rõ vua nhứt định giáng họa cho mình, bèn ở lại nài khẩn hoàng hậu Ê-xơ-tê cứu sanh mạng mình. 8 Khi vua ở ngoài ngự viện trở vào nhà tiệc, thì Ha-man đã phục xuống trên ghế dài nơi bà Ê-xơ-tê đương ngồi. Vua bèn nói: Trong cung tại trước mặt ta, nó còn dám lăng nhục hoàng hậu sao? Lời vừa ra khỏi miệng vua, người ta liền che mặt Ha-man lại.
a.Bấy giờ vua nổi cơn thịnh nộ: Vua nổi cơn thịnh nộ; có lẽ vì bây giờ ông nhận ra rằng Ha-man đã lừa dối ông như thể ông là một kẻ ngốc khi thi hành sắc lệnh giết người Hê-bê-rơ.
b.Liệu ông ta cũng có hành hung nữ hoàng khi tôi ở trong nhà không? Đối với tất cả những lời cầu xin của Ha-man, anh ta chỉ khiến bản thân càng lún sâu vào rắc rối hơn – giờ đây ông ta bị buộc tội đã hành hung/BDY cưỡng bức /BD2011 hãm hiếp/ Ê-xơ-tê!
i.Một văn bản Hê-bê-rơ kể rằng thiên thần Gabriel đã đẩy Ha-man nên ông ngã xuống ghế của Ê-xơ-tê ngay khi vua A-suê-ru vừa quay trở lại phòng.
c.Họ che mặt Ha-man: Đầu Ha-man được che lại để chuẩn bị hành quyết.
2.(9-10) Vụ hành quyết Ha-man.
9 Hạt-bô-na, một hoạn quan chầu chực vua, rằng: Kìa, cây mộc hình, cao năm mươi thước(hai mươi lăm mét), mà Ha-man đã sắm dựng tại trong nhà mình cho Mạc-đô-chê, là người đã nói trung tín để cứu vua. Vua rằng: Hãy treo nó lên đó! a. Nhìn! Giá treo cổ cao năm mươi cubit: Như trường hợp những người bị hành quyết trong Ê-xơ-tê 2:23, Ha-man có lẽ không bị treo cổ bằng dây thừng quanh cổ; anh ta đã bị đóng đinh trên một cây cọc khổng lồ trong một thời xa xưa về việc đóng đinh.
b.Cái mà Ha-man đã làm cho Mạc-đô-chê: Ha-man tìm thấy kết cục của mình trên cùng một công cụ mà hắn đã định dùng để giết Mạc-đô-chê; ông ta đã mắc vào bẫy của chính mình chống lại Mạc-đô-chê.
i.Đức Chúa Trời thường làm việc theo cách này và chúng ta nên cầu nguyện như tác giả Thi Thiên đã làm: 14 Kìa, kẻ dữ đương đẻ gian ác; Thật nó đã hoài thai sự khuấy khỏa, và sanh điều dối trá. 15 Nó đào một hố sâu, Nhưng lại té vào hố nó đã đào. 16 Sự khuấy khỏa nó đã làm sẽ đổ lại trên đầu nó, Và sự hung hăng nó giáng trên trán nó. (Thi Thiên 7:14-16).
ii.Có lẽ ví dụ điển hình nhất về điều này là khi Sa-tan nghĩ rằng hắn đã thắng bằng cách xúi giục đám đông đóng đinh Chúa Giê-su, nhưng thập tự giá hóa ra lại là công cụ đánh bại Sa-tan. 14 Ngài đã xóa tờ khế lập nghịch cùng chúng ta, các điều khoản trái với chúng ta nữa, cùng phá hủy tờ khế đó mà đóng đinh trên cây thập tự; 15 Ngài đã truất bỏ các quyền cai trị cùng các thế lực, dùng thập tự giá chiến thắng chúng nó, và nộp ra tỏ tường giữa thiên hạ.(Cô-lô-se 2)
c.10Người ta bèn treo Ha-man nơi mộc hình mà hắn đã dựng lên cho Mạc-đô-chê. Rồi cơn giận vua bèn nguôi đi: Cái chết của người thay thế đã làm nguôi cơn thịnh nộ của nhà vua. Trong trường hợp của Mạc-đô-chê và Ha-man, kẻ có tội phải chết thay cho người vô tội; trong trường hợp của Chúa Giêsu và chúng ta, đó là vấn đề người vô tội chết thay cho kẻ có tội.