Ê-XƠ-TÊ 6 – DANH DỰ CHO MẠC-ĐÔ-CHÊ
MP3: https://open.spotify.com/playlist/7eKK5EsY3vBMjnbrrePPB3
https://podcasts.apple.com/us/podcast/h%E1%BB%8Dc-kinh-th%C3%A1nh-t%E1%BB%ABng-ch%C6%B0%C6%A1ng/id1610815585
Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=5tmsaZJY1CE&list=PLwhU8pZXqoaiUwLUA_KtCgzuiVXxfjEpj&index=7
A.Câu hỏi của nhà vua.
1.(1-3) Một đêm mất ngủ.
a.1Đêm đó, vua không ngủ được; nên truyền đem sách sử ký, đọc tại trước mặt vua: Vua A-suê-ru đã làm điều mà nhiều người làm khi họ không thể ngủ được. Ông lấy ra một cuốn sách và dùng nó để lấp đầy đêm mất ngủ, hy vọng đọc rồi sẽ khiến ông buồn ngủ trở lại.
i.“A-suê-ru là chủ của một trăm hai mươi bảy tỉnh, nhưng không phải là chủ của giấc ngủ mười phút.” (Spurgeon)
b.2Người ta thấy có chép rằng Mạc-đô-chê đã tỏ ra mưu của Bích-than và Thê-rết, hai hoạn quan của vua, trong bọn kẻ giữ cửa, toan tra tay vào vua A-suê-ru: Đây là một ví dụ đáng chú ý về sự quan phòng trong hành động. Vua A-suê-ru không thể ngủ được và ông có thể chọn 20 trò giải trí khác nhau để lấp đầy đêm mất ngủ của mình – nhưng ông ra lệnh mang một cuốn sách đến cho mình và đọc. Người được lệnh mang theo cuốn sách, nghĩa là có thể mang theo bất kỳ cuốn sách nào trong biên niên sử, nhưng ông ta chỉ mang theo một cuốn sách cụ thể. Cuốn sách có thể mở bất kỳ trang nào, nhưng nó được mở đúng trang kể câu chuyện về Mạc-đô-chê và cách ông cứu nhà vua khỏi bị ám sát. Chúa hướng dẫn từng bước trên đường đi.
i.Như vua A-suê-ru có sách sử ký (nghĩa đen là sách ghi nhớ), Đức Chúa Trời cũng có sách ghi nhớ: 16 Bấy giờ những kẻ kính sợ Đức Giê-hô-va nói cùng nhau, thì Đức Giê-hô-va để ý mà nghe; và một sách để ghi-nhớ được chép trước mặt Ngài cho những kẻ kính sợ Đức Giê-hô-va và tưởng đến danh Ngài. (Ma-la-chi 3:16).
c.3Vua nói: Vì công sự ấy, Mạc-đô-chê có được sự vinh hiển và tước vị gì chăng? Các người cận thần của vua đáp rằng: Người chẳng được chi hết. Thể hiện sự quan tâm hiếm hoi đối với một chủ đề chung, Vua A-suê-ru đã cân nhắc phần thưởng cho Mạc-đô-chê.
2.(4-5) Ha-man trong cung vua.
a.4Vua hỏi: Ai ở nơi viện trung? Vả, Ha-man đến ngoài viện của cung vua, đặng cầu vua truyền treo Mạc-đô-chê nơi mộc hình, mà người đã dựng cho Mạc-đô-chê.: Không phải ngẫu nhiên mà Ha-man vào sân vua đúng lúc đó; không phải ngẫu nhiên mà Ha-man đến đúng lúc đó để yêu cầu xử tử Mạc-đô-chê; không phải ngẫu nhiên mà vua A-suê-ru muốn tôn vinh Mạc-đô-chê ngay lúc đó.
b.5Các thần bộc của vua thưa rằng: Kìa, Ha-man đứng nơi viện trung. Vua bèn nói: Người hãy vào: Nếu cuốn sách này của Ê-xơ-tê cho chúng ta thấy bất cứ điều gì, thì nó cho chúng ta thấy rằng Chúa quản lý công việc của con người, ngay cả khi họ không hề biết. Chúa biết Ngài đang làm gì và trên thiên đàng không có sự trùng hợp hay bất ngờ nào cả.
i.không phải Ê-xơ-tê được may mắn làm hoàng hậu; không phải Mạc-đô-chê được may mắn khi nghe âm mưu ám sát; Không phải may mắn hay cơ hội đã khiến Ha-man bước vào triều đình vào thời điểm này với trái tim này. Tất cả những sự kiện này đều do Chúa sắp đặt chứ không phải do may mắn.
ii.Tất nhiên, điều này trở nên khó khăn khi những điều tồi tệ xảy đến với chúng ta. Thật dễ dàng nhận thấy sự quản lý của Chúa trên mọi sự khi chúng ta thấy những điều tốt đẹp xảy ra. Nhưng còn đối với điều xấu thì sao? Ngay cả khi đó, chúng ta phải tin tưởng vào kế hoạch tổng thể của Chúa, nhận ra rằng “mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định” (Rô-ma 8:28). Chúng ta hiểu rằng Phao-lô nói rằng mọi sự đều hiệp lại; bất kỳ một sự kiện nào, nếu xét riêng lẻ, có thể dường như vô nghĩa, nhưng khi chúng ta thấy mọi sự phối hợp với nhau, chúng ta sẽ thấy được sự khôn ngoan tối thượng trong kế hoạch của Thiên Chúa.
3.(6)Vua A-suê-ru hỏi Ha-man một câu hỏi.
a.6Ha-man bèn vào. Vua nói với người rằng: Phải làm chi cho người nào vua muốn tôn trọng? Đức Chúa Trời đã sắp xếp mọi sự, để không chỉ tất cả người Hê-bê-rơ cuối cùng được bảo vệ mà còn để cả Mạc-đô-chê và Ha-man mỗi người đều nhận được những gì họ đáng được nhận.
b.Ha-man nghĩ thầm rằng: Vua há muốn tôn trọng người nào khác hơn ta sao? Đức Chúa Trời thường để cho kẻ kiêu ngạo rơi vào bẫy của chính mình (Châm ngôn 26:27 27 Ai đào hầm sẽ té xuống đó; Kẻ nào lăn đá, đá sẽ trở đè lại nó.). Ở đây, Đức Chúa Trời đã sắp đặt rằng sự kiêu ngạo và ngạo mạn của Ha-man sẽ là nguyên nhân khiến ông bị sỉ nhục tột cùng.
4.(7-9) Câu trả lời của Ha-man về việc vua nên tôn trọng người nào làm vua hài lòng.
7 Vậy, Ha-man bèn tâu rằng: Hễ người nào vua muốn tôn trọng, 8 khá đem cho áo triều của vua mặc, ngựa của vua cỡi, và đội mão triều thiên vua trên đầu người đó; 9 áo triều và ngựa thì hãy giao vào tay của một triều thần tối tôn của vua, để mặc cho người mà vua muốn tôn trọng, dẫn người cỡi ngựa dạo chơi các đường phố của thành nội, và la lên rằng: Người mà vua muốn tôn trọng được đãi như vậy.
a.Đối với người mà nhà vua muốn tôn vinh, hãy mang áo hoàng gia mà nhà vua đã mặc: Ha-man, với mong muốn trẻ con được mọi người ca ngợi và tôn vinh, đã yêu cầu những điều thực sự rất ít quan trọng, ngoại trừ việc tự kiêu ngạo với niềm tự hào.
b.Điều đó sẽ xảy ra với người mà nhà vua vui lòng tôn vinh: Ha-man là một người bi thảm, người chỉ có thể tin rằng mình đã làm tốt khi nghe thấy tiếng vỗ tay. Thật tốt và đôi khi thích hợp khi có những tràng pháo tay trên trái đất này, nhưng thật là bi thảm nếu bạn sống cuộc đời tìm kiếm nó. Thay vào đó chúng ta nên tìm kiếm và hài lòng với những tràng pháo tay từ thiên đường.
B.Lệnh của nhà vua.
1.(10-11) Ha-man phải dẫn đầu ca đoàn ca ngợi Mạc-đô-chê.
a.10 Vua nói với Ha-man rằng: Hãy mau mau đem áo triều và ngựa, y như lời ngươi nói, mà mặc cho Mạc-đô-chê, người Giu-đa, đương ngồi tại nơi cửa vua; chớ bỏ qua gì hết về mọi điều ngươi đã nói.: Sẽ là một điều gì đó nếu được nhìn thấy khuôn mặt của Ha-man vào lúc đó; để thấy rằng nhà vua đã hoàn toàn nghe theo lời khuyên của ông mà lại trao vinh dự cho kẻ thù không đội trời chung của mình – người mà Ha-man đến yêu cầu xử tử.
b.Thế là 11 Ha-man bèn lấy áo triều và ngựa, mặc cho Mạc-đô-chê, rồi dẫn người cỡi ngựa dạo qua các đường phố của thành nội, mà hô lên trước mặt người rằng: Người mà vua muốn tôn trọng được đãi như vậy!: Sự sỉ nhục tột cùng là Ha-man phải tôn vinh Mạc-đô-chê một cách công khai như vậy; sự sỉ nhục chỉ thực sự là sự sỉ nhục khi nó được công khai.
2.(12-14) Thương tiếc, cảnh báo và vội vàng rời khỏi bữa tiệc của Ê-xơ-tê.
12 Đoạn, Mạc-đô-chê trở về cửa vua. Còn Ha-man lật đật trở về nhà mình, thảm buồn và trùm đầu lại. 13 Ha-man thuật lại cho Xê-rết, vợ mình, và các bạn hữu mình hay mọi điều đã xảy đến cho mình. Khi ấy các người khôn ngoan và Xê-rết, vợ người, nói rằng: Ông đã khởi mòi sa bại trước mặt Mạc-đô-chê rồi; a. Than khóc và trùm đầu: Điều này có nghĩa là Ha-man hành động như thể một người thân yêu của ông đã chết. Thực tế, niềm kiêu hãnh của anh đã bị giáng một đòn chí tử.
b.13bnếu hắn quả thuộc về dòng dõi dân Giu-đa, thì ông sẽ chẳng thắng hắn được đâu, nhưng sẽ sa bại quả hẳn trước mặt người. 14 Khi chúng còn đương nói chuyện với người, các hoạn quan của vua đến, lật đật đưa Ha-man đến dự tiệc yến mà bà Ê-xơ-tê đã dọn: Vợ của Ha-man và các cố vấn của hắn có thể nhìn thấy rõ tương lai. Ha-man sẽ không thắng được Mạc-đô-chê, nhưng Mạc-đô-chê sẽ thắng Ha-man.