Ê-XƠ-TÊ 4 – QUYẾT ĐỊNH CỦA Ê-XƠ-TÊ

Ê-XƠ-TÊ 4 – QUYẾT ĐỊNH CỦA Ê-XƠ-TÊ

nghe Spotify, Apple Podcast

Video: https://www.youtube.com/watch?v=YgGq1o79SkQ&list=PLwhU8pZXqoaiUwLUA_KtCgzuiVXxfjEpj&index=5

A.Sự than khóc của Mạc-đô-chê.

1.(1-3) Ông và những người Hê-bê-rơ còn lại than thở cho số phận của mình.

1 Vả, khi Mạc-đô-chê biết hết mọi điều ấy, bèn xé áo mình, mặc lấy một cái bao và phủ tro, rồi đi ra giữa thành, lấy tiếng lớn kêu khóc cách cay đắng. 2 Người cũng đi đến tận trước cửa vua; vì ai mặc cái bao, bị cấm không cho vào cửa của vua. 3 Phàm trong mỗi tỉnh, nơi nào mạng lịnh vua và chiếu chỉ người đã đến, thì trong dân Giu-đa bèn có sự thảm sầu, kiêng cữ ăn, khóc lóc, và kêu van; lại có nhiều người lấy bao và tro làm giường mình.

a.Ông xé quần áo, mặc bao gai và rắc tro: Mặc dù Mạc-đô-chê rất đau khổ về chuyện này, nhưng chúng ta cũng nhớ rằng nguyên nhân của việc đó là sự chính trực của ông. Ông kêu lên một tiếng lớn và cay đắng, nhưng ông không thay đổi ý định mà đi quỳ dưới chân Haman để cứu mình và dân mình.

i.Điều này không chỉ vì sự liêm chính cá nhân của Mạc-đô-chê mà còn bởi vì ông biết tính chất của luật pháp của người Ba Tư – rằng chúng không thể thay đổi một khi đã ra lệnh (Ê-xơ-tê 1:19 Nếu đẹp ý vua, khá giáng chiếu chỉ, chép vào trong sách luật pháp của nước Phe-rơ-sơ và Mê-đi, chẳng hề hay đổi đặng, rằng Vả-thi sẽ chẳng còn vào đến trước mặt vua A-suê-ru nữa; vua khá ban vị hoàng hậu của Vả-thi cho một người khác tốt hơn nàng).

b.Người Hê-bê-rơ vô cùng thảm sầu: Phản ứng của Mạc-đô-chê được khắp Đế quốc Ba Tư bắt chước bằng cách bày tỏ sự đau buồn và kinh hoàng trước công chúng.

2.(4-7) Mạc-đô-chê giải thích vấn đề cho Ê-xơ-tê.

a.4-6 4 Các nàng hầu bà Ê-xơ-tê và những hoạn quan bà đều đến thuật lại sự ấy cho bà; hoàng hậu bèn buồn rầu lắm, gởi quần áo cho Mạc-đô-chê mặc, để lột bao khỏi mình người; nhưng người không khứng nhận. 5 Bấy giờ bà Ê-xơ-tê gọi Ha-thác, một hoạn quan của vua, mà vua đã đặt hầu chực bà, rồi biểu người đi đến Mạc-đô-chê hỏi cho biết có việc gì, và nhân sao đã có vậy. 6 Ha-thác bèn đi ra đến Mạc-đô-chê tại nơi phố thành ở trước cửa vua: Ê-xơ-tê sống biệt lập trong cung điện nên vẫn chưa được biết về sắc lệnh này. Trước khi hiểu được sắc lệnh, cô không thể hiểu tại sao anh họ Mạc-đô-chê của cô lại làm ra vẻ mặt như vậy.

b.7Mạc-đô-chê thuật lại mọi điều đã xảy đến mình, và số bạc Ha-man đã hứa đóng vào kho vua đặng có phép tuyệt diệt dân Giu-đa: Mạc-đô-chê biết rõ rằng âm mưu này một phần được thúc đẩy bởi lòng tham lam muốn chiếm đoạt tiền bạc và tài sản của người Hê-bê-rơ.

B.Lời yêu cầu của Mạc-đô-chê.

1.(8-12) Yêu cầu đầu tiên của Mạc-đô-chê và lời kêu gọi của Ê-xơ-tê đối với ông để đáp lại.

a.8Người cũng đưa cho hoạn quan một bổn sao lục chiếu chỉ đã truyền ra tại Su-sơ đặng tuyệt diệt dân Giu-đa, để hoạn quan chỉ cho bà Ê-xơ-tê xem và biết, cùng biểu người khuyên bà vào cùng vua, trước mặt vua nài xin ơn vua và cầu khẩn giùm cho dân tộc mình.: Sau khi đưa một bản sao sắc lệnh cho Ê-xơ-tê thông qua người đưa thư, Mạc-đô-chê thách cô khẩn cầu thay cho người dân của mình trước nhà vua.

b.9-12 9 Ha-thác bèn trở về thuật lại cho bà Ê-xơ-tê mọi lời của Mạc-đô-chê. 10 Bấy giờ bà Ê-xơ-tê nói với Ha-thác, và sai người nói lại với Mạc-đô-chê rằng: 11 Các thần bộc và dân chúng các tỉnh của vua đều biết rằng hễ ai, bất luận nam hay nữ, vào cùng vua tại nội viện, mà không được lịnh vời thì ai đó theo luật đã định tất phải bị xử tử đi, miễn là được vua giơ cây phủ việt vàng ra, thì mới sống; nhưng đã ba mươi ngày rày tôi không được vời vào cung vua. 12 Người ta thuật lại cho Mạc-đô-chê các lời của bà Ê-xơ-tê: Ê-xơ-tê giải thích khó khăn đằng sau việc này – cô ấy chỉ được phép đến gặp nhà vua khi được gọi, và nếu cô ấy tự mình đến, cô ấy có thể bị xử tử vì dám đến gần nhà vua mà không được mời.

i.Rõ ràng, cuộc đời của một hoàng hậu Ba Tư không phải là cuộc đời mật thiết với nhà vua. Ê-xơ-tê thưa: “Đã ba mươi ngày nay tôi không được mời vào chầu vua” – nghĩa là đã cả tháng nay bà không gặp chồng mình.

2.(13-14) Lời yêu cầu thứ hai của Mạc-đô-chê.

a.13Mạc-đô-chê biểu đáp lại cùng bà Ê-xơ-tê rằng: Chớ thầm tưởng rằng ở trong cung vua, ngươi sẽ được thoát khỏi phải hơn mọi người Giu-đa khác;: Mạc-đô-chê nhắc nhở Ê-xơ-tê rằng cô không thể ngoảnh mặt làm ngơ khỏi sắc lệnh này hơn bất kỳ ai khác.

b.14vì nếu ngươi làm thinh trong lúc nầy đây, dân Giu-đa hẳn sẽ được tiếp trợ và giải cứu bởi cách khác,: Sự tin cậy của Mạc-đô-chê đặt vào sự thành tín của Đức Chúa Trời, không phải vào sự thành tín của Ê-xơ-tê. Ông biết rằng Chúa sẽ không làm dân Ngài thất vọng, ngay cả khi các cá nhân làm Chúa thất vọng.

c.14bcòn ngươi và nhà cha ngươi đều sẽ bị hư mất: Mạc-đô-chê nhắc nhở Ê-xơ-tê rằng mặc dù số phận của dân Chúa phụ thuộc vào Chúa chứ không phải vào cô ấy, nhưng số phận của chính cô ấy phụ thuộc vào lòng trung thành của cô ấy với Chúa.

d.14csong nào ai biết rằng chẳng phải vì cớ cơ hội hiện lúc nầy mà ngươi được vị hoàng hậu sao? Mạc-đô-chê biết rằng Chúa đã nhấc đứa trẻ mồ côi bị lưu đày này lên cao là có lý do – và Ê-xơ-tê phải có can đảm và khôn ngoan để nhìn ra lý do đó và thực hiện nó.

i.Nguyên tắc này cũng áp dụng cho chúng ta. Đức Chúa Trời cất nhắc hoặc đặt chúng ta vào một tình thế có lý do, và chúng ta cần lòng can đảm và sự khôn ngoan để nhìn ra lý do đó và bước đi trong đó.

ii.“Bạn đang mong muốn có một vị trí khác để bạn có thể làm điều gì đó cho Chúa Giêsu: đừng ước bất cứ điều gì tương tự, nhưng hãy phục vụ Ngài ở nơi bạn đang có mặt.” (Spurgeon)

iii.“Tôi tin rằng trong thời kỳ đen tối, Chúa đang tạo ra những ngọn đèn để xua tan bóng tối. Martin Luther đang ngồi bên lò sưởi của cha mình trong rừng khi Giáo hoàng đang bán những bùa xá tội độc ác của mình: ông ấy sẽ sớm xuất hiện và ngăn chặn tiếng gà gáy của Phi-e-rơ chối Chúa theo đạo La Mã. John Calvin đang lặng lẽ nghiên cứu thời điểm học thuyết sai lầm tràn lan nhất và ông sẽ được biết đến tại Geneva. Sáng nay có một thanh niên đến đây – tôi không biết anh ấy ở đâu, nhưng tôi cầu xin Chúa biến đây thành một bài giảng truyền chức cho anh ta, bắt đầu công việc suốt đời của anh ta. Tôi cảm thấy như thể tôi là Samuel ở Bethlehem, đang tìm kiếm David, để xức cho ông bằng sừng dầu nhân danh Chúa.” (Spurgeon)

3 (15-17) Quyết định của Ê-xơ-tê.

a.15-16a15 Bà Ê-xơ-tê bèn biểu đáp lại cùng Mạc-đô-chê rằng: 16 Hãy đi nhóm hiệp các người Giu-đa ở tại Su-sơ, rồi hãy vì tôi kiêng cữ ăn trong ba ngày và đêm, chớ ăn hay uống gì hết: Ê-xơ-tê Nhận được ý định của Chúa, cô quyết định rằng cô sẽ đi và táo bạo trình diện trước mặt nhà vua, nhưng chỉ khi cô được hỗ trợ bằng lời cầu nguyện và kiêng ăn.

i.Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta rằng những trận chiến thiêng liêng đặc biệt đôi khi đòi hỏi sự chuẩn bị đặc biệt bằng việc cầu nguyện và kiêng ăn. Về trường hợp quỷ ám dai dẳng, Ngài nói loại quỷ này chỉ ra khỏi, khi cầu nguyện và kiêng ăn (Ma-thi-ơ 17:21 Nhưng thứ quỉ nầy nếu không cầu-nguyện và không khiêng ăn thì không trừ nó được.).

b.16b-17 tôi và các nàng hầu tôi cũng sẽ kiêng cữ ăn nữa; như vậy, tôi sẽ vào cùng vua, là việc trái luật pháp; nếu tôi phải chết thì tôi chết. 17 Mạc-đô-chê bèn đi, và làm theo mọi điều bà Ê-xơ-tê đã dặn biểu mình. Ê-xơ-tê có thái độ táo bạo đối với sứ mệnh của mình. Cô quyết tâm vâng lời, bất chấp giá phải trả.

i.Chúa Giêsu khuyên chúng ta cũng có thái độ như vậy: 28 Đừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Đấng làm cho mất được linh hồn và thân thể trong địa ngục. (Ma-thi-ơ 10:28). Phao-lô cũng là một ví dụ về thái độ này: Sống là Đấng Christ, chết là ích lợi (Phi-líp 1: 21 Vì Đấng Christ là sự sống của tôi, và sự chết là điều ích lợi cho tôi vậy.).

https://enduringword.com/bible-commentary/esther-4/