Ê-sai 50 – Sự vâng phục kiên định của Đấng Mê-si.
A.Câu hỏi của Chúa dành cho Si-ôn.
1.(1-2a) Đức Chúa Trời quan tâm và sẽ yêu thương và nhẹ nhàng đối diện với những người ở Si-ôn, vì đã nghi ngờ sự quan tâm của Ngài dành cho họ.
a.1Đức Giê-hô-va phán như vầy: Chớ nào tờ để mà ta đã để mẹ các ngươi ra ở đâu? Ai là người chủ nợ mà ta đã bán các ngươi cho? Nầy, các ngươi bị bán, là tại tội lỗi mình; mẹ các ngươi bị bỏ, là tại sự bội nghịch các ngươi. Bản Hiệu đính: “Giấy ly hôn của mẹ ngươi Mà Ta đã ly dị ở đâu?“: Về cơ bản, Chúa phán với một Si-ôn đang nghi ngờ: “Ngươi nói Ta không còn quan tâm đến ngươi nữa. Ngươi nói Ta đã ly dị ngươi. Vậy thì, hãy đưa giấy tờ ra. Nhưng không có giấy tờ nào cả, vì Ta chưa ly dị ngươi. Ngươi sẽ thấy rằng ‘các ngươi bị bán, là tại tội lỗi mình‘. Đó là lỗi của chính ngươi, chứ không phải của ai khác.”
i.”Dân Y-sơ-ra-ên lưu đày đang tự ví mình như một người vợ bị ly dị, bị Đức Chúa Trời lãng quên và ruồng bỏ. Chúa đã cắt ngang dòng suy nghĩ này, và xen vào đó bằng một lời thách thức dành cho dân Ngài: ‘Giấy ly dị đâu? Hãy đưa nó ra. Đưa giấy ly dị ra và chỉ cho Ta biết Ta đã ly dị ngươi ở đâu.’ Nhưng Y-sơ-ra-ên không thể làm điều đó. Dĩ nhiên, họ không thể tìm thấy nó, bởi vì Ngài chưa bao giờ ban nó cho họ. Đức Chúa Trời không thể ly dị những người mà Ngài đã đặt vào mối quan hệ giao ước với chính Ngài.” (Redpath)
ii.”Ly hôn cáo buộc tình yêu bất diệt là thất bại; chế độ nô lệ cáo buộc quyền lực tối cao là yếu đuối và nguồn lực tối cao là không đủ mạnh. Tuy nhiên, sự thật lại rất khác, bởi vì tất cả chỉ là sự trừng phạt xứng đáng cho tội lỗi.” (Motyer)
b.2aCớ sao khi ta đến, chẳng thấy có người nào? Cớ sao khi ta gọi, chẳng có ai thưa lại? “Vì những tai họa của Si-ôn đến từ sự bất tuân của họ, vậy thì ai sẽ đứng lên bênh vực Y-sơ-ra-ên? Ai sẽ biện hộ cho họ trước mặt Đức Chúa Trời?
i.Hoặc, có thể có một nghĩa khác: “Ở đây, Chúa ví Ngài với một người đàn ông, một người cha của một gia đình bị chính vợ con mình đối xử tệ bạc. Khi ông trở về nhà, không ai chào đón, và khi ông gọi, cũng chẳng ai trả lời. Do đó, Đấng đáng được mọi người tôn trọng lại bị đối xử như một kẻ không có quyền gì cả”. (Bultema)
2.(2b-3) Đức Chúa Trời quan tâm và nhắc nhở Si-ôn về quyền năng của Ngài.
a.2bTay ta há ngắn quá không chuộc được sao? hay là sức ta không đủ mà cứu được sao? Nầy, ta chỉ nạt một cái thì biển liền cạn. Ta biến sông thành đồng vắng; cá dưới sông vì khan nước phải chết khát, hóa ra hôi thối: Giờ đây, Chúa đã tự trả lời câu hỏi của Ngài. Đây là câu hỏi mang tính chất chỉ để mà hỏi, và đó là một câu trả lời dứt khoát: “Không”. Bất chấp những nghi ngờ của Si-ôn, quyền năng và thẩm quyền của Chúa là điều không thể nghi ngờ.
b.3Ta lấy sự tối tăm mặc cho các từng trời, và khoác cho một bao gai: Bầu trời đang than khóc vì tội lỗi và sự vô tín của dân Chúa.
i.”Ôi, nỗi buồn trong lòng Chúa – sự đau nhói, nỗi thống khổ, sự giày vò – khi con cái Ngài phạm tội!…. Tội lỗi trong cuộc sống của dân Chúa bao phủ các từng trời bằng sự tối tăm và bao gai.” (Redpath)
ii.Spurgeon liên hệ điều này với sự đóng đinh: “Phép lạ cuối cùng được ghi lại ở đây, cụ thể là việc phủ bao gai lên bầu trời, đã được Chúa chúng ta thực hiện ngay cả khi Ngài đang hấp hối. Chúng ta đọc thấy rằng, vào giữa trưa, mặt trời bị che khuất, và bóng tối bao trùm khắp đất trong ba giờ đen tối. Thật kỳ diệu thay, Đấng bị treo trên thập tự giá, đang chảy máu, đã tạo nên điều kỳ diệu vĩ đại đó! Mặt trời đã nhìn thấy Ngài bị treo trên thập tự giá, và như thể kinh hoàng, đã giấu mặt mình, và tiếp tục đi, đêm tối gấp mười lần. Nước mắt của Chúa Giê-su đã dập tắt ánh sáng mặt trời. Nếu Ngài nổi giận, Ngài có thể đã dập tắt ánh sáng của nó mãi mãi; nhưng tình yêu của Ngài không chỉ phục hồi ánh sáng đó, mà còn ban cho chúng ta một ánh sáng quý giá hơn gấp ngàn lần, thậm chí là ánh sáng của sự sống và niềm vui vĩnh cửu.”
B.Sự vâng lời kiên định của Tôi tớ Chúa, Đấng Mê-si.
1.(4-5) Sự chăm sóc của Đức Chúa Trời được thể hiện rõ nét qua sự phục tùng của Đấng Mê-si đối với Đức Chúa Trời.
a.4Chúa Giê-hô-va đã ban cho ta cái lưỡi của người được dạy dỗ, hầu cho ta biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi: Đấng Mê-si lại tiên tri lần nữa, giải thích rằng Chúa GIÊ-HÔ-VA đã ban cho Ngài khả năng nói năng khôn ngoan. Nhưng mục đích là gì? Để dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi. Thật là một cách sử dụng cái lưỡi của người được dạy dỗ.
b.4bNgài đánh thức ta mỗi buổi sớm mai, đánh thức tai ta để nghe lời Ngài dạy, như học trò vậy: Đấng Mê-si đã tiên tri về mối tương giao sâu sắc, tuyệt vời và hằng ngày của Ngài với Đức Chúa Cha. Chính trong những lúc này, Chúa Giê-su đã nghe tiếng Cha, đến nỗi Ngài có thể nói rằng đánh thức tai ta để nghe lời Ngài dạy, như học trò vậy. Đấng Mê-si có thể nói bằng cái lưỡi của người được dạy dỗ, bởi vì trong thời gian hằng ngày với Đức Chúa Trời, Ngài đã học cách lắng nghe lời Ngài dạy, như học trò vậy.
c.5 Thật, Chúa Giê-hô-va đã mở tai ta, ta không trái nghịch, cũng không giựt lùi: Đấng Mê-si, nói theo kiểu tiên tri, đã nhắc lại một phong tục được mô tả trong Xuất Ê-díp-tô Ký 21:5-6, khi một người đầy tớ tự nguyện trở thành nô lệ cho chủ mình. Dấu hiệu của người đầy tớ tự nguyện này là tai được mở ra bằng cách dùng cây dùi đâm vào cột cửa ra vào của chủ. Điều này nói lên sự quy phục hoàn toàn của Đấng Mê-si đối với Chúa Giê-hô-va.
Xuất Ê-díp-tô ký 21:5-6: ⁵ Nếu người nô lệ nói: “Tôi thương chủ, vợ và con cái tôi; tôi không muốn ra đi tự do,”⁶ thì người chủ sẽ dẫn người đó đến trước mặt Đức Chúa Trời, đem lại gần cửa hay trụ cửa, rồi lấy mũi dùi xỏ tai; người đó sẽ phục vụ người chủ ấy trọn đời.
i.Nếu sau sáu năm làm nô lệ, một người hầu muốn gắn bó trọn đời với chủ nhân của mình – dựa trên lòng tốt và sự chúc phúc của chủ nhân dành cho người hầu – thì thông qua nghi lễ này, anh ta có thể thực hiện lời cam kết trọn đời với chủ nhân của mình. Lời cam kết này không xuất phát từ nợ nần hay nghĩa vụ, mà chỉ đơn thuần là tình yêu thương dành cho chủ nhân.
ii.Trong nghi lễ, tai của người hầu sẽ được xỏ lỗ – mở tai ra – bằng một cái dùi, trước sự chứng kiến của các nhân chứng – sau đó, người nô lệ sẽ phục vụ người chủ mãi mãi (Xuất Ê-díp-tô Ký 21:5-6). Thi Thiên 40:6 cũng nói về nghi lễ này diễn ra giữa Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con, nơi tác giả Thi Thiên đã tiên tri về Đấng Mê-si: Chúa không thích đẹp hi sinh hoặc của lễ chay: Chúa đã xỏ tai tôi. Chúa không có đòi của lễ thiêu hay là của lễ chuộc tội. Chúa Giê-su là tôi tớ trọn vẹn của Đức Chúa Cha (Phi-líp 2: 7chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người).
2.(6-9) Sự quan tâm của Chúa được thể hiện qua lòng can đảm và sự vĩ đại trong việc vâng phục Chúa của Đấng Mê-si.
a.6Ta đã đưa lưng cho kẻ đánh ta, và đưa má cho kẻ nhổ râu ta; ai mắng hoặc nhổ trên ta, ta chẳng hề che mặt: Lời tiên tri này nói đến những chi tiết rùng rợn về sự đau khổ của Đấng Mê-si. Chúng ta biết Chúa Giê-su đã bị đánh vào lưng (Mác 15:15). Chúng ta biết Chúa Giê-su đã bị đánh vào mặt (Lu-ca 22:63-65). Chúng ta biết Chúa Giê-su đã bị chế giễu và khạc nhổ (Mác 15:19-20).
Mác 15:15Phi-lát muốn cho đẹp lòng dân, bèn tha tên Ba-ra-ba; và sai đánh đòn Đức Chúa Jêsus, rồi giao Ngài cho chúng đem đóng đinh trên cây thập tự.
Lu-ca 22:63-65 63 Vả, những kẻ canh Đức Chúa Jêsus nhạo báng và đánh Ngài; 64 che mặt Ngài lại, rồi nói rằng: Hãy nói tiên tri đi, hãy đoán xem ai đánh ngươi! 65 Họ lại nhiếc móc Ngài nhiều lời khác nữa.
Mác 15:19-20 19 Lại lấy cây sậy đánh đầu Ngài, nhổ trên Ngài, và quì xuống trước mặt Ngài mà lạy. 20 Khi họ đã nhạo cười Ngài như vậy rồi, thì cởi áo điều ra, mặc áo của Ngài lại cho Ngài, và đem ra để đóng đinh trên cây thập tự.
i.Các sách Phúc Âm không đề cập cụ thể đến những kẻ nhổ râu Chúa Giê-su như một phần trong nỗi đau khổ trước khi Ngài chịu đóng đinh, nhưng từ đoạn này trong sách Ê-sai, chúng ta biết điều đó đã xảy ra. Chúa Giê-su đã chịu đựng nỗi thống khổ khủng khiếp biết bao! Nó thậm chí còn hơn cả những gì các tác giả Phúc Âm giải thích cho chúng ta! “Chúng ta đang có trước mắt mình ngôn ngữ của lời tiên tri, nhưng nó chính xác như thể nó được viết ra tại thời điểm sự kiện đó. Ê-sai có thể là một trong những Tác giả Phúc Âm, vậy nên ông đã mô tả chính xác những gì Đấng Cứu Rỗi của chúng ta đã chịu đựng.” (Spurgeon)
ii.”Ngài đã phải chịu sự sỉ nhục tột cùng nhất, vì nhổ tóc (râu) và phủ mặt ai đó bằng nước bọt, bởi vì theo quan niệm của vùng Cận Đông, việc nhổ râu và nhổ nước bọt lên mặt người khác là sự đau khổ nhục nhã nhất có thể giáng xuống một người đàn ông” (Bultema)
iii.”Nhiều người trong chúng ta có thể hết lòng và vui vẻ dâng hiến cho Chúa toàn bộ sức khỏe, năng lực và tiền bạc của mình; nhưng khi nói đến danh tiếng, chúng ta lại cảm thấy khó chịu. Bị vu khống, bị nói những điều bẩn thỉu về mình; điều đó quá sức chịu đựng đối với con người bằng xương bằng thịt. Dường như bạn nói, ‘Tôi không thể để bị coi là trò hề, tôi không thể chịu đựng được việc bị coi là kẻ lừa đảo;’ nhưng một tôi tớ chân chính của Đấng Christ phải xóa bỏ danh tiếng của mình khi đảm nhận công việc của Chúa. Đấng đáng kính, Chúa của chúng ta, đã sẵn sàng để bị chế giễu bởi những kẻ dâm ô và thấp hèn nhất trong loài người.” (Spurgeon)
iv.Hãy lưu ý kỹ: “6Ta đã đưa lưng cho kẻ đánh ta” nghĩa là Chúa Giê-su đã tự nguyện làm điều đó. Liệu chúng ta vẫn có thể nghĩ rằng Chúa không quan tâm đến chúng ta sao?
b.7Chúa Giê-hô-va sẽ giúp ta, nên ta chẳng bị mắc cỡ: Giữa mọi đau khổ, sỉ nhục và đau đớn này, Đấng Mê-si vẫn có niềm tin không lay chuyển vào sự giúp đỡ của Chúa GIÊ-HÔ-VA.
i.Chúng ta có thể có cùng niềm tin vào Đức Chúa Trời không? “Thật đáng thương cho người Cơ Đốc khi từ chối chịu khổ, và trở thành một chiến binh, lại kêu gào: ‘Chúng ta phải đứng lên bảo vệ quyền lợi của mình.’ Bạn đã bao giờ thấy Chúa Giê-su trong tư thế đó chưa?” (Redpath) Thay vào đó, hãy tin cậy Đức Chúa Trời và rao giảng, vì Chúa Giê-hô-va sẽ giúp tôi.
c.7bvậy ta làm cho mặt ta cứng như đá, vì biết mình sẽ chẳng có điều chi xấu hổ: Mặc dù biết trước sự đau khổ đang chờ đợi mình, Đấng Mê-si vẫn kiên quyết vâng lời Chúa và đi theo đường lối của Ngài. Mặt Ngài sẽ cứng như đá lửa, và không gì có thể lay chuyển Ngài.
i.Điều này đã được ứng nghiệm chính xác trong cuộc đời của Chúa Giê-su, Đấng đã quyết tâm lên Giê-ru-sa-lem, dù biết rõ điều gì đang chờ đợi Ngài ở đó. Khi gần đến kỳ Đức Chúa Jêsus được đem lên khỏi thế gian, Ngài quyết định đi thành Giê-ru-sa-lem (Lu-ca 9:51).
ii.Có hai loại can đảm – can đảm nhất thời, không cần suy nghĩ trước, và can đảm “có kế hoạch”, nhìn thấy khó khăn phía trước và kiên định tiến về phía đó. Chúa Giê-su có loại can đảm này; Ngài có thể nhìn thấy thập giá ở chân trời, nhưng vẫn cứng rắn như đá.
iii.Spurgeon có một bài giảng tuyệt vời về đoạn này với tựa đề: Khuôn mặt Đấng Cứu Chuộc kiên định như đá lửa. Dưới đây là các tiêu đề và luận điểm của ông:
1.Lòng quyết tâm kiên định của Chúa Giê-su đã bị thử thách như thế nào.
- Bởi những cám dỗ từ thế gian.
- Bởi sự thuyết phục của bạn bè Ngài.
- Bởi sự không xứng đáng của những người theo Ngài.
- Bởi sự cay đắng của những giọt đau khổ đầu tiên trong Vườn Ghết-sê-ma-nê.
- Bởi sự dễ dàng mà Ngài có thể rút lui nếu Ngài muốn.
- Bởi những lời chế giễu của những kẻ nhạo báng Ngài.
- Bởi sự căng thẳng và đau đớn tột cùng của thập tự giá.
2.Làm thế nào mà lòng quyết tâm vững vàng của Chúa Giê-su được duy trì?
- Bằng sự giáo dục thiêng liêng của Ngài.
- Bởi sự vô tội có ý thức của Ngài.
- Bằng lòng tin không lay chuyển của Ngài vào sự giúp đỡ của Chúa.
- Bởi niềm vui được đặt trước mặt Ngài.
3.Làm thế nào để noi theo quyết tâm kiên định của Chúa Giê-su.
- Khi có điều đúng đắn, hãy đứng lên bảo vệ nó.
- Khi có mục đích chính đáng mang lại vinh quang cho Đức Chúa Trời, hãy thực hiện nó.
d.Và biết rằng ta chẳng bị mắc cỡ: Lòng can đảm của Đấng Mê-si không phải là sự đầu hàng số phận một cách thụ động. Đó là sự tin chắc vào Chúa là Đức Chúa Trời. Ngài có thể cứng rắn như đá lửa vì Ngài có thể phán: “ Vì biết rằng mình chẳng có điều gì phải hổ thẹn” (BHĐ)
e.8Đấng xưng ta công bình đã đến gần; ai dám kiện với ta? Hãy cùng ta đều đứng lên! Ai là kẻ đối địch ta? Hãy lại gần ta! 9 Thật, Chúa Giê-hô-va sẽ đến giúp ta: Ai định tội lỗi ta được?….. Nầy, hết thảy chúng nó sẽ cũ đi như áo, bị sâu cắn rách: Đây là cách Đấng Mê-si tiên đoán lẽ thật trong Rô-ma 8:31: Nếu Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta, ai có thể chống lại chúng ta? Nếu chưa đủ rõ ràng, Ngài nói lại: 9Thật, Chúa Giê-hô-va sẽ đến giúp ta: Ai định tội lỗi ta được?
i.Thực ra, lý do Rô-ma 8:31 áp dụng cho chúng ta là vì câu Kinh Thánh này trước hết áp dụng cho Chúa Giê-su, và chúng ta ở trong Đấng Christ. Nếu Chúa Giê-su đứng ở vị trí chiến thắng này, thì tất cả những ai ở trong Đấng Christ cũng đứng ở vị trí đó.
3.(10-11) Người Tôi Tớ Của Chúa Thách Thức Mọi Người Phải Phục Tùng Chúa Như Ngài Đã Làm.
a.10Trong vòng các ngươi nào có ai kính sợ Đức Giê-hô-va, và nghe tiếng của tôi tớ Ngài? Giờ đây, Đấng Mê-si phán với dân Ngài và thách thức họ kính sợ Đức Giê-hô-va và vâng theo Tôi Tớ Ngài – chính là Đấng Mê-si.
i.”Chỉ có người biết vâng lời mới có thể kêu gọi người khác vâng lời.” (Motyer)
b.10bKẻ nào đi trong tối tăm và không có sự sáng thì hãy trông cậy danh Đức Giê-hô-va, hãy nương nhờ Đức Chúa Trời mình: Đấng Mê-si dẫn dắt dân Ngài vào con đường ánh sáng. Đơn giản, hãy tin cậy danh Chúa và nương cậy Đức Chúa Trời của bạn. Điều này không hẳn dễ dàng, nhưng chắc chắn rất đơn giản.
c.11Kìa, hết thảy các ngươi là kẻ thắp lửa và đốt đuốc vây lấy mình, thì hãy đi giữa ngọn lửa mình và giữa những đuốc mình đã đốt! Ấy là sự tay ta đã làm cho các ngươi, các ngươi sẽ nằm trong sự buồn bực! | BHĐ: Nầy, tất cả các ngươi là kẻ đốt lửa và thắp đuốc, hãy đi giữa ngọn lửa và đuốc mình đã đốt! Đây là điều tay Ta đã làm cho các ngươi: Các ngươi sẽ nằm xuống trong đau khổ! Chúng ta có thể nghĩ rằng ngọn lửa này mang ý nghĩa tích cực, nhưng xét theo toàn bộ câu Kinh Thánh, nó không hề tích cực. Nó giống như ngọn lửa lạ của Na-đáp và A-bi-hu hơn, được mô tả trong Lê-vi Ký 10:1. Nếu chúng ta bước đi trong ánh sáng của ngọn lửa ấy và đuốc mình đã đốt, thì chúng ta sẽ bị đau khổ bởi tay Đức Giê-hô-va. Điều này phù hợp với lời khuyên của Đấng Mê-si rằng hãy trông cậy danh Đức Giê-hô-va, hãy nương nhờ Đức Chúa Trời mình, chứ không phải nơi nỗ lực riêng của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời, vốn chẳng khác nào một ngọn lửa lạ.
i.”Những kẻ ‘thắp lửa‘ ám chỉ những kẻ có mưu đồ riêng và thần tượng riêng. Vì họ đã chối bỏ ánh sáng của Lời Chúa, họ sẽ phải chịu hình phạt khủng khiếp.” (Wolf)
ii.”Sự đau khổ… chỉ được tìm thấy ở đây nhưng động từ của nó…bảo đảm ý nghĩa của sự đau đớn, cực hình và bất mãn – thậm chí là ‘nơi của đau đớn’ – cụ thể là nỗi đau của tội lỗi dưới sự nguyền rủa của Chúa.” (Motyer)