Cái Lưỡi, Cái Tai, Cái Lưng, Cái Má và Gương Mặt
Trong Ê-sai 50:4-7, có nhiều bộ phận trên thân thể Chúa Giê-su Christ được nhắc đến một cách tiên tri, và điều này được nói với lòng kính trọng.
Cái Lưỡi: Người tôi tớ của Chúa có lưỡi của người được dạy dỗ và dùng nó để nâng đỡ những người mệt mỏi. Chúng ta hãy nhớ lại cách Chúa Giê-xu khích lệ các môn đồ trên đường đến Emmaus.
Cái Tai: Người tôi tớ chân chính sẵn lòng để Đức Chúa Trời mở tai mình để nhận lời dạy dỗ. Vì vậy, Ngài đã tìm kiếm sự thông công với Cha mình vào sáng tinh mơ, khi trời còn tối.
Cái Lưng: Chúa Giê-xu đã đưa lưng mình cho những kẻ đánh đập Ngài. Ngài không rụt lưng lại trước những cú đánh tàn bạo—chúng ta nghĩ đến hình phạt roi vọt.
Cái Má: Chúa Giê-xu cũng đưa má mình cho những kẻ giật da thịt Ngài. Ngài không chống cự khi họ xé rách da thịt Ngài.
Gương Mặt: Ngài không giấu mặt khi bị sỉ nhục và bị nhổ nước bọt, nhưng mặt Ngài cứng như đá lửa, để Ngài có thể tiếp tục trên con đường của Đức Chúa Trời—đến thập tự giá. …Ngợi khen người đầy tớ thánh của Đức Chúa Trời là Chúa Giê-su!
Nguồn: https://www.bibelstudium.de/articles/2720/zunge-ohren-ruecken-wangen-und-gesicht.html
Cái Lưỡi Của Người Được Dạy Dỗ Là Gì (Ê-sai 50:4)?
Trong bài ca thứ ba của các “các bài ca về Người Tôi Tớ” của Ê-sai, Đấng Mê-si của Y-sơ-ra-ên nói về sứ mệnh do Đức Chúa Trời giao phó cho Ngài: “Chúa Giê-hô-va đã ban cho ta cái lưỡi của người được dạy dỗ, hầu cho ta biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi. Ngài đánh thức ta mỗi buổi sớm mai, đánh thức tai ta để nghe lời Ngài dạy, như học trò vậy” (Ê-sai 50:4).
Từ được dịch là “lưỡi” ở đây trong tiếng Hê-bơ-rơ nguyên gốc có nghĩa là “lời nói”. Cái lưỡi của người được dạy dỗ theo nghĩa đen có nghĩa là “lời nói của những người được dạy dỗ”. Vai trò do Đức Chúa Trời ban cho Đấng Mê-si là nghe và nói những gì Đức Chúa Trời Cha dạy Ngài. Chúa Giê-su là một người tôi tớ khiêm nhường và vâng lời, chỉ truyền đạt những gì Ngài đã nghe và học được mỗi ngày, “mỗi buổi sáng”, thông qua sự thông công trực tiếp với Đức Chúa Trời Cha. Chúa Giê-su nói “ta không tự mình làm điều gì, nhưng nói điều Cha ta đã dạy ta” (Giăng 8:28).
Chúa Giê-su đã vâng phục ý muốn của Cha Ngài (Giăng 5:19 Vậy, Đức Chúa Jêsus cất tiếng phán cùng họ rằng: Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, Con chẳng tự mình làm việc gì được; chỉ làm điều chi mà Con thấy Cha làm; vì mọi điều Cha làm, Con cũng làm y như vậy,… 30 Ta không thể tự mình làm nổi việc gì; ta xét đoán theo điều ta nghe, và sự xét đoán ta là công bình, vì ta chẳng tìm ý muốn của ta, nhưng tìm ý muốn của Đấng đã sai ta.; 6:38 Vì ta từ trên trời xuống, chẳng phải để làm theo ý ta, nhưng làm theo ý Đấng đã sai ta đến). Ngài mở tai để nghe và vâng theo tiếng của Đức Chúa Trời và dùng lưỡi của mình để nói lời của Đức Chúa Trời.
Chúa Giê-xu Dành thời gian ở một mình với Đức Chúa Cha, Ngài tìm kiếm sự hướng dẫn và suy ngẫm Lời Chúa (Mác 1:35 Sáng hôm sau, trời còn mờ mờ, Ngài chờ dậy, bước ra, đi vào nơi vắng vẻ, và cầu nguyện tại đó.). Bằng cách này, Đấng Christ được ban cho cái lưỡi của người được dạy dỗ để nói những lời khôn ngoan và sự an ủi thiêng liêng cho những người mệt mỏi (Ma-thi-ơ 11:28–30 Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ.²⁹ Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; nên hãy gánh lấy ách của ta, và học theo ta; thì linh hồn các ngươi sẽ được yên nghỉ.³⁰ Vì ách ta dễ chịu và gánh ta nhẹ nhàng.). Chúa Giê-su đã nêu gương tuyệt vời nhất về việc trở thành một môn đồ Cơ Đốc (Giăng 4:34 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Đồ ăn của ta tức là làm theo ý muốn của Đấng sai ta đến, và làm trọn công việc Ngài).
“Một lời khuyên đúng lúc cho người mệt mỏi” chính là tin mừng của phúc âm. Trong Ê-sai 61:1-3, Thần của Chúa Giê-hô-va ngự trên ta; vì Đức Giê-hô-va đã xức dầu cho ta, đặng giảng tin lành cho kẻ khiêm nhường. Ngài đã sai ta đến đặng rịt những kẻ vỡ lòng, đặng rao cho kẻ phu tù được tự do, kẻ bị cầm tù được ra khỏi ngục; ² đặng rao năm ban ơn của Đức Giê-hô-va, và ngày báo thù của Đức Chúa Trời chúng ta; đặng yên ủi mọi kẻ buồn rầu; ³ đặng ban mão hoa cho kẻ buồn rầu ở Si-ôn thay vì tro bụi, ban dầu vui mừng thay vì tang chế, ban áo ngợi khen thay vì lòng nặng nề; hầu cho những kẻ ấy được xưng là cây của sự công bình, là cây Đức Giê-hô-va đã trồng để được vinh hiển.
Cái lưỡi của người khôn ngoan không thuộc về những người có được sự khôn ngoan của con người, mà thuộc về những người được Chúa dạy dỗ. Miệng của Đấng Mê-si-a “như một thanh gươm sắc bén” hoặc “một mũi tên được mài giũa” được giấu kín trong bóng tay của Đức Chúa Trời (Ê-sai 49:2 Ngài đã khiến miệng ta giống như gươm bén; lấy bóng tay Ngài mà che ta; làm cho ta như tên nhọn, và giấu ta trong bao tên). Khi Chúa Giê-su mở miệng nói, “thanh gươm của Thánh Linh, tức là lời Đức Chúa Trời,” đã được phóng ra (Ê-phê-sô 6:17 Cũng hãy lấy sự cứu chuộc làm mão trụ, và cầm gươm của Đức Thánh Linh, là lời Đức Chúa Trời). Đám đông kinh ngạc trước lời dạy của Ngài vì Ngài dạy dỗ với thẩm quyền, sự khôn ngoan và quyền năng của Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 7:28–29 Vả, khi Đức Chúa Jêsus vừa phán những lời ấy xong, đoàn dân lấy đạo Ngài làm lạ; ²⁹ vì Ngài dạy như là có quyền, chớ không giống các thầy thông giáo.; 13:54 Ngài về đến quê hương, rồi dạy dỗ trong nhà hội, đến nỗi ai nghe cũng lấy làm lạ, mà nói rằng: Bởi đâu mà người nầy được khôn ngoan và những phép lạ nầy?; Mác 6:2 Đến ngày Sa-bát, Ngài bắt đầu dạy dỗ trong nhà hội; thiên hạ nghe Ngài, lấy làm lạ mà nói rằng: Người bởi đâu được những điều nầy? Sự khôn sáng mà người được ban cho là gì, và thể nào tay người làm được những phép lạ dường ấy?; Giăng 7:46 Bọn lính thưa rằng: Chẳng hề có người nào đã nói như người nầy!).
Chúa Giê-su là Ngôi Lời, là Lời hằng sống của Đức Chúa Trời (Giăng 1:1–4 ¹ Ban đầu có Ngôi Lời,[a]) Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời.² Ban đầu Ngài ở cùng Đức Chúa Trời.³ Muôn vật bởi Ngài làm nên, chẳng vật chi đã làm nên mà không bởi Ngài.⁴ Trong Ngài có sự sống, sự sống là sự sáng của loài người., 14 ¹⁴ Ngôi Lời đã trở nên xác thịt, ở giữa chúng ta, đầy ơn[d]và lẽ thật; chúng ta đã ngắm xem sự vinh hiển của Ngài, thật như vinh hiển của Con một đến từ nơi Cha). Ngài lắng nghe, học hỏi, nói và sống trọn vẹn thông điệp của Đức Chúa Trời, nghĩa là tất cả những gì Cha Ngài muốn truyền đạt cho nhân loại (Cô-lô-se 1:19 Vì chưng Đức Chúa Trời đã vui lòng khiến mọi sự đầy dẫy của mình chứa trong Ngài; 2:9 Vì sự đầy dẫy của bổn tánh Đức Chúa Trời thảy đều ở trong Đấng ấy như có hình; Giăng 14:9 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hỡi Phi-líp, ta ở cùng các ngươi đã lâu thay, mà ngươi chưa biết ta! Ai đã thấy ta, tức là đã thấy Cha. Sao ngươi lại nói rằng: Xin chỉ Cha cho chúng tôi?). Chúa Giê-su sống giữa chúng ta như Đức Chúa Trời bằng xương thịt, và Ngài đã bày tỏ Đức Chúa Trời Cha cho chúng ta (Giăng 17:26 Con đã tỏ danh Cha ra cho họ, Con lại sẽ tỏ ra nữa, để cho tình yêu thương của Cha dùng yêu thương Con ở trong họ, và chính mình Con cũng ở trong họ nữa).
Khi được Đức Chúa Trời kêu gọi lần đầu tiên, Môi-se nghi ngờ khả năng của mình để trở thành người phát ngôn của Chúa. Ông ngập ngừng: “Môi-se thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng: Ôi! lạy Chúa, từ hôm qua, hôm kia, hay là từ lúc Chúa phán dạy kẻ tôi tớ Chúa, tôi vẫn chẳng phải một tay nói giỏi, vì miệng và lưỡi tôi hay ngập ngừng” (Xuất Ê-díp-tô Ký 4:10). Nhưng Đức Chúa Trời trấn an Môi-se: “¹¹Đức Giê-hô-va bèn phán rằng: Ai tạo miệng loài người ra? hay là ai đã làm câm, làm điếc, làm sáng, làm mờ? Có phải ta là Đức Giê-hô-va chăng?¹² Vậy bây giờ, hãy đi; ta sẽ ở cùng miệng ngươi và dạy ngươi những lời phải nói.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 4:11–12). Môi-se đã phát triển khả năng ăn nói khôn ngoan bằng cách sống trong mối quan hệ mật thiết với Đức Chúa Trời, lắng nghe tiếng Ngài (Dân số ký 12:6–8 ⁶Ngài phán cùng hai người rằng: Hãy nghe rõ lời ta. Nếu trong các ngươi có một tiên tri nào, ta là Đức Giê-hô-va sẽ hiện ra cùng người trong sự hiện thấy, và nói với người trong cơn chiêm bao.⁷ Tôi tớ Môi-se ta không có như vậy, người thật trung tín trong cả nhà ta.[a]⁸ Ta nói chuyện cùng người miệng đối miệng, một cách rõ ràng, không lời đố, và người thấy hình Đức Giê-hô-va. Vậy các ngươi không sợ mà nói hành kẻ tôi tớ ta, là Môi-se sao?; Xuất Ê-díp-tô Ký 33:11 Đức Giê-hô-va đối diện phán cùng Môi-se, như một người nói chuyện cùng bạn hữu mình. Đoạn, Môi-se trở về trại quân, còn kẻ hầu trẻ của người, tên là Giô-suê, con trai của Nun, không ra khỏi Trại.), dành thời gian ở trong sự hiện diện của Ngài (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:29 Khi Môi-se tay cầm hai bảng chứng đi xuống núi Si-na-i, chẳng biết rằng da mặt mình sáng rực bởi vì mình hầu chuyện Đức Giê-hô-va.), và sau đó nói những gì Đức Chúa Trời dạy ông phải nói (Xuất Ê-díp-tô Ký 24:3 Môi-se bèn đến thuật lại cho dân sự mọi lời phán của Đức Giê-hô-va và các luật lệ, thì chúng đồng thinh đáp rằng: Chúng tôi sẽ làm mọi lời Đức Giê-hô-va phán dạy; 31:13 Phần ngươi hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Nhứt là các ngươi hãy giữ ngày sa-bát ta, vì là một dấu giữa ta và các ngươi, trải qua mọi đời, để thiên hạ biết rằng ta, là Đức Giê-hô-va, làm cho các ngươi nên thánh.).
Khả năng ăn nói khôn ngoan là đặc điểm của người môn đệ chân chính. Lời nói của người đó được rèn luyện trong sự công chính (Thi thiên 34:13 Khá giữ lưỡi mình khỏi lời ác, Và môi mình khỏi nói sự dối gạt.; Châm ngôn 12:18 Lời vô độ đâm xoi khác nào gươm; Nhưng lưỡi người khôn ngoan vốn là thuốc hay.; Gia-cơ 3:9–10 Bởi cái lưỡi chúng ta khen ngợi Chúa, Cha chúng ta, và cũng bởi nó chúng ta rủa sả loài người, là loài tạo theo hình ảnh Đức-Chúa Trời. ¹⁰ Đồng một lỗ miệng mà ra cả sự khen ngợi và rủa sả! Hỡi anh em, không nên như vậy). Lời nói của người khôn ngoan tạo nên nguồn sự sống (Châm ngôn 10:11 Miệng người công bình là một nguồn sự sống; Nhưng miệng kẻ hung ác giấu sự cường bạo). Những người vâng phục ý muốn của Đức Chúa Trời, lắng nghe Ngài một cách chăm chú và học cách nói những gì Ngài dạy sẽ trở thành những người phục vụ Chúa hiệu quả.
nguồn: https://www.gotquestions.org/tongue-of-the-learned.html