Niềm Vui Của Sự Hy Sinh
Tác giả: Oswald Chambers
Tôi rất vui được tiêu phí tiền của, cạn kiệt sức lực vì linh hồn anh em. (BHĐ)
2 Cô-rinh-tô chương 12 câu 15: Về phần tôi, tôi rất vui lòng phí của và phí trọn cả mình tôi vì linh hồn anh em, dẫu rằng tôi yêu anh em thêm, mà cần phải bị anh em yêu tôi kém.
Khi Thánh Linh của Đức Chúa Trời đã đổ đầy tình yêu của Ngài trong lòng chúng ta, chúng ta bắt đầu chủ động đồng nhất mình với những mối quan tâm của Chúa Giê-su Christ đối với người khác, và Chúa Giê-su Christ quan tâm đến mọi lớp người. Trong sự phục vụ Chúa, chúng ta không có quyền bị chi phối bởi những sở thích cá nhân; đây là một trong những thử thách lớn nhất đối với mối quan hệ của chúng ta với Chúa Giê-su Christ. Niềm vui của sự hy sinh là tôi sẵn sàng hy sinh cuộc đời mình vì Người Bạn của mình, không phải là vứt bỏ nó đi, mà là dâng hiến cuộc đời mình vì Ngài và vì những điều Ngài mong muốn cho người khác, chứ không phải vì một lý tưởng nào đó. Phao-lô đã hiến dâng chính mình chỉ vì một mục đích duy nhất – đó là để ông có thể dẫn dắt mọi người đến với Chúa Giê-su Christ. Phao-lô luôn hướng về Chúa Giêsu, chứ không phải về bản thân mình. “Tôi đã trở nên mọi sự cho mọi người, để bằng mọi cách tôi có thể cứu được một số người.” Khi một người nói rằng anh ta phải phát triển một đời sống thánh thiện chỉ riêng với Chúa, anh ta không còn hữu ích gì cho đồng loại nữa: anh ta đặt mình lên bệ cao, tách biệt khỏi những người bình thường. Phao-lô trở thành một nhân cách thiêng liêng; bất cứ nơi nào ông đến, Chúa Giê-xu Christ đều hiện diện trong đời sống ông. Nhiều người trong chúng ta theo đuổi mục đích riêng của mình, và Chúa Giê-xu Christ không thể tự mình can thiệp vào đời sống chúng ta. Nếu chúng ta hoàn toàn phó thác cho Chúa Giêsu, chúng ta không còn mục đích riêng nào để phục vụ. Phao-lô nói rằng ông biết cách làm “tấm thảm chùi chân” mà không oán trách, bởi vì động lực chính trong đời sống ông là sự tận hiến cho Chúa Giêsu. Chúng ta thường có xu hướng tận hiến, không phải cho Chúa Giê-xu Christ, mà cho những điều giải phóng chúng ta về mặt tinh thần. Đó không phải là động cơ của Phao-lô: “tôi ước ao có thể chính mình bị dứt bỏ, lìa khỏi Đấng Christ, vì anh em bà con tôi theo phần xác” (Rô-ma 9:3). – Điều đó có hoang đường, có phóng đại không? Khi một người đàn ông đang yêu, việc nói theo cách đó không phải là phóng đại, và Phao-lô đang yêu Chúa Giê-su Christ.
https://utmost.org/classic/the-delight-of-sacrifice-classic/