Câu chuyện về Lót (Sáng Thế Ký 12-14,18-19)

GeschichteLot

Các anh chị em được Chúa yêu thương! Hôm nay tôi muốn chia sẻ những gì tôi đã được học từ câu chuyện của Lót. Các câu Kinh Thánh được trích dẫn dưới đây lấy từ bản dịch Hiệu Đính 2010, nếu không có chỉ dẫn khác.

Tiếp theo, tôi sẽ tóm tắt ngắn gọn câu chuyện của Lót và những bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời của ông.

Lót là cháu trai của Áp-ra-ham. Cha ông, Ha-ran, qua đời khi ông còn nhỏ. Ông nội của ông, Tê-rách, đã chăm sóc Lót, và sau khi Tê-rách mất, Áp-ra-ham tiếp nhận trách nhiệm chăm sóc Lót.

Những bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời Lót

1. Khi Đức Chúa Trời ban lời hứa cho Áp-ra-ham và dẫn ông đến đất Ca-na-an, Lót đi theo (Sáng-thế Ký 12:4). Đây là quyết định của riêng Lót và thể hiện sự trưởng thành về mặt con người của ông, khi ông có thể tự đưa ra quyết định cho chính mình.

2. Lót cũng đi cùng Áp-ra-ham khi xảy ra nạn đói ở đất Ca-na-an và Áp-ra-ham quyết định đi đến Ai Cập. Khi họ trở về Ne-gev từ Ai Cập, Áp-ra-ham trở nên rất giàu có, và Lót cũng có chiên, bò, và lều trại của riêng mình. Lót được cùng hưởng phước lành của Đức Chúa Trời ban cho Áp-ra-ham.

3. Khi xảy ra tranh chấp giữa các người chăn bầy của Áp-ra-ham và người chăn bầy của Lót, Áp-ra-ham và Lót tách ra sống riêng. Áp-ra-ham để Lót tự chọn vùng đất để sống, và Lót chọn theo mắt thường, trước tiên là đồng bằng sông Giô-đanh. Sau đó, Lót dời trại mình đến Sô-đôm (Sáng-thế Ký 13:12). Ông ngày càng đến gần Sô-đôm, nơi mà thành phố và cư dân của nó là gian ác dưới mắt Đức Chúa Trời.

4. Khi xảy ra chiến tranh giữa nhiều vua, Lót cùng tài sản của mình bị bắt. Áp-ra-ham cùng đầy tớ đuổi theo, giải cứu Lót và lấy lại tài sản cho ông. Từ đó, Lót sống ở Sô-đôm.

5. Đức Chúa Trời quyết định hủy diệt Sô-đôm và những người trong đó. Ngài tiết lộ kế hoạch này cho Áp-ra-ham. Áp-ra-ham cầu xin Đức Chúa Trời tha cho người dân ở đó và cả Lót.

6. Hai thiên sứ đến Sô-đôm để cứu Lót trước khi Đức Chúa Trời hủy diệt thành phố và cư dân. Lót do dự, và các thiên sứ đã phải nắm tay ông, vợ và hai con gái, dẫn họ ra khỏi thành. Đức Chúa Trời cứu Lót qua ân điển của Ngài và Ngài cũng nhớ đến Áp-ra-ham.

7. Đức Chúa Trời hủy diệt Sô-đôm và các thành phố xung quanh, toàn bộ vùng đất, cùng tất cả cư dân và mọi cây cối mọc trên đất, bằng cách cho lưu huỳnh và lửa từ trời rơi xuống Sô-đôm và Gôm-mô-ra. Vợ Lót nhìn lại và biến thành cột muối.

8. Lót, vì sợ hãi, cùng hai con gái lên núi và sống trong hang. Hai con gái nghĩ rằng sẽ không còn đàn ông nào đến với mình để sinh con, nên đã làm Lót say và ngủ với cha mình. Từ sự loạn luân này sinh ra người Mô-áp và Am-môn, những người sau này luôn cám dỗ dân Y-sơ-ra-ên.

 

Câu chuyện về Lót không được kể riêng rẽ, mà là một phần trong câu chuyện của Áp-ra-ham. Tuy nhiên, hai nhân vật này khác nhau rõ rệt về đức tin và lối sống.

  • Khi cả hai tách ra sống riêng, Áp-ra-ham ở lại Ca-na-an, đất của lời hứa của Đức Chúa Trời, và tin tưởng rằng Đức Chúa Trời sẽ cung ứng cho mình. Ngược lại, Lót theo mắt thường chọn đồng bằng sông Giô-đanh theo ý thích riêng, vì vùng đó có nước khắp nơi, như vườn của Chúa, giống như đất Ai Cập (Sáng-thế Ký 13:10). Sau đó, ông tiếp tục sống gần về hướng Sô-đôm.
  • Khi Lót bị bắt làm tù binh, Áp-ra-ham không nghĩ đến bản thân mà nghĩ đến Lót. Ông không ngại khó khăn (từ Ca-na-an đến Hô-ba khoảng 200 km) và liều mạng sống của mình cùng 318 đầy tớ để cứu Lót. Sau khi giải cứu Lót, Áp-ra-ham từ chối món quà của vua Sô-đôm. Ông bỏ qua phần lợi hợp pháp và không nhận gì từ Sô-đôm, một lần nữa Áp-ra-ham khẳng định niềm tin rằng Đức Chúa Trời sẽ chăm sóc cho mình. Ngược lại, Lót tự chọn sống ở Sô-đôm.
  • Áp-ra-ham sống trong lều, mặc dù Đức Chúa Trời ban cho ông sự giàu có lớn. Sống trong lều nghĩa là không có chỗ ở cố định; cuộc sống của Áp-ra-ham mang tính tạm thời. Ông tin tưởng vào Đức Chúa Trời và phước lành của Ngài. Lót thì sống trong nhà ở Sô-đôm.
  • Áp-ra-ham ngồi ở cửa lều vào lúc trưa nắng nhất, với tư cách là người đứng đầu, ông canh giữ gia đình – nhất là trong những thời điểm khó. Ngược lại, Lót ngồi ở cổng thành vào buổi tối. Tại cổng thành diễn ra các cuộc tụ họp công cộng. Ở đó thực hiện xét xử (Sách Xa-cha-ri 8:16), đôi khi thi hành hình phạt (Phục Truyền 22:24). Nhiều vua và tiên tri cũng họp bàn tại cổng (1 Các Vua 22:10; 2 Sa-mu-ên 19:9). Dường như Lót quan tâm nhiều hơn đến đời sống công cộng, thay vì chăm sóc thể chất và tâm linh cho gia đình. Buổi tối là thời gian ăn uống (Ma-thi-ơ 14:15), cầu nguyện và dâng lễ (Thi-thiên 141:2) – là thời gian củng cố thể chất và tâm linh.
  • Áp-ra-ham cầu xin Đức Chúa Trời thương xót Sô-đôm, mặc dù thành phố ấy gian ác, và cũng cầu cho Lót. Khi sự phán xét của Đức Chúa Trời giáng xuống Sô-đôm, Áp-ra-ham thức dậy sớm và nghĩ đến Lót. Ngược lại, Lót chỉ nghĩ đến bản thân: “Chỉ cần linh hồn tôi được sống”.
  • Áp-ra-ham nhiều lần xây bàn thờ cho Đức Chúa Trời và kêu cầu danh Ngài. Bàn thờ biểu thị vinh hiển, lòng biết ơn, sự thờ phượng, xưng tội qua các lễ vật dâng lên Chúa và sự chuộc tội từ Ngài. Lót chưa bao giờ xây bàn thờ cho Chúa và cũng chưa bao giờ kêu cầu danh Ngài.
  • Áp-ra-ham lớn lên trong đức tin: ban đầu, ông cứu Lót khỏi tù binh nhờ hành động của chính mình; sau đó, ông tin vào ân điển của Đức Chúa Trời cứu Lót khỏi Sô-đôm. Ngược lại, Lót cả cuộc đời dựa vào chính bản thân mình.

 

Lời Chúa có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa trị và huấn luyện trong sự công chính

Câu chuyện về Lót cho thấy Lót đã tin vào mình, loài người và sống theo xác thịt của mình nhiều năm. Lời Chúa ngược lại dạy chúng ta tin, sống trong Thánh Linh và theo lời Chúa.

Những người ở Sô-đôm mà Lót tin cậy (ông gọi họ là “anh em”, Sáng-thế Ký 19:7) cuối cùng muốn lạm dụng tình dục ông. Vài giờ trước, ông còn ngồi dưới cổng giữa họ, nhưng đối với dân Sô-đôm, Lót chỉ là kẻ lạ (Sáng-thế Ký 19:14), dù ông đã sống lâu ở đó. Ông lập gia đình và các con gái ông lớn lên ở đó. Lời Chúa nói: “Đáng nguyền rủa cho kẻ nhờ cậy loài người, lấy loài xác thịt làm cánh tay, lòng dạ lìa khỏi Đức Giê-hô-va!” (Giê-rê-mi 17:5). “ Thà nương náu mình nơi Đức Giê-hô-va còn hơn tin cậy loài người” (Thi-thiên 118:8).

Vì sống theo thế gian, Lót mất đi uy tín. Trong mắt các con rể, ông là người đùa giỡn (Sáng-thế Ký 19:14). Chúa Giê-su phán: “Các con là muối của đất, nhưng nếu muối mất vị mặn thì làm thế nào cho nó mặn lại được? Muối ấy trở nên vô dụng, phải ném bỏ đi và bị người ta chà đạp dưới chân. Các con là ánh sáng cho thế gian. Một cái thành xây trên núi thì không thể bị che khuất được. Không ai thắp đèn mà lại đặt dưới cái thùng, nhưng đặt trên chân đèn để nó soi sáng mọi người trong nhà. Cũng vậy, ánh sáng của các con phải chiếu sáng trước mặt mọi người, để họ thấy những việc làm tốt đẹp của các con và ca ngợi Cha các con ở trên trời.” (Ma-thi-ơ 5:13-16).

Mặc dù biết Sô-đôm sẽ bị hủy diệt, Lót vẫn do dự rời Sô-dôm, để được sự cứu. Có lẽ lòng ông còn bám vào cuộc sống ở đó. Chúa Giê-su phán: “Chớ yêu thế gian cùng những gì trong thế gian. Nếu ai yêu thế gian thì tình yêu của Đức Chúa Cha không ở trong người ấy” (1 Giăng 2:15).

Khi Lót và gia đình được thiên sứ dẫn ra khỏi Sô-đôm, thiên sứ Chúa phán: “Hãy chạy trốn để cứu mạng sống mình, đừng ngó lại đằng sau” (Sáng-thế Ký 19:17). Vợ Lót không vâng lời, nhìn lại và biến thành cột muối (Sáng-thế Ký 19:26). Chúa Giê-su cảnh báo: “Hãy nhớ đến vợ Lót!” (Lu-ca 17:32).

Khi thiên sứ ra lệnh cho Lót đến núi để được cứu (Sáng-thế Ký 19:17), Lót đáp: “ Thưa ngài, không thể được! Nầy, đầy tớ ngài đã được ơn trước mặt ngài, và ngài đã tỏ lòng nhân từ rất lớn cùng tôi mà bảo toàn mạng sống tôi. Nhưng tôi sợ chưa kịp trốn lên núi thì tai họa đã ập đến và tôi chết mất.” (Sáng-thế Ký 19:18-19). Sau một thời gian sống ở đó, Lót vì sợ hãi rời Xoa và sống cùng các con gái trong hang trên núi. Hang trong Kinh Thánh biểu thị nơi ẩn náu vì sợ hãi – Đa-vít và binh tướng ẩn náu khỏi Sa-ôn trong hang (1 Sa-mu-ên 24:1-8) – hoặc biểu thị cái chết và tuyệt vọng – La-da-rô được chôn trong hang (Giăng 11:38). Tại sao Lót nghĩ phải chết, hay tại sao Chúa để ông chết, khi Ngài đã cứu ông khỏi cái chết? Lót có nhận ra ân điển của Chúa không? “ Nếu Đức Chúa Trời đứng về phía chúng ta thì còn ai nghịch với chúng ta?” (Rô-ma 8:31).

Câu chuyện về Lót không kết thúc đẹp, và người ta tự hỏi liệu cuộc sống ở Sô-đôm có ảnh hưởng đến suy nghĩ và hành động của Lót, vợ và các con gái của ông không. Câu trả lời là có, vì “ai giao tiếp với người khôn sẽ trở nên khôn ngoan, nhưng kẻ làm bạn với bọn ngu dại sẽ bị tàn hại” (Châm-ngôn 13:20). Anh em chớ mắc lừa: “Bạn bè xấu làm hư tính nết tốt.” (1 Cô-rinh-tô 15:33).

Tôi có thể kể về các làm sai của Lót nữa – như hành động thiếu luân lý khi ông dâng các con gái để bảo vệ khách, hay để say rượu dẫn đến loạn luân. Nhưng nếu tôi bắt đầu xét xử ông, tôi cũng sẽ phạm tội. Chỉ có Đức Chúa Trời là Đấng Phán xét và Đấng Lập Pháp (Thi-thiên 75:8; Ê-sai 33:22). Chúa Giê-su cũng nói: “Đừng xét đoán ai để các con khỏi bị xét đoán!” (Ma-thi-ơ 7:1). Ngươi là ai mà xét đoán đầy tớ của người khác? Lót là đầy tớ của Đức Chúa Trời, ông đứng hay ngã, đó là việc của chủ ông. Nhưng ông sẽ đứng, vì Chúa có quyền cho ông đứng. (Rô-ma 14:4). Việc đó có can hệ gì đến ngươi? Phần ngươi, hãy theo Ta! (Giăng 21:22).

Cả Kinh Thánh đều được Đức Chúa Trời cảm thúc, có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa trị và huấn luyện trong sự công chính, để người của Đức Chúa Trời được toàn vẹn và sẵn sàng cho mọi việc lành (2 Ti-mô-thê 3:16-17). Xét xử, kiêu ngạo và tự cho mình công chính không phải việc lành mà là tội lỗi.

Kinh Thánh nói rằng Lót được Đức Chúa Trời xem là công chính, vì ông kính sợ Chúa. Ngài đã giải cứu Lót, là người công chính rất đau buồn về cách sống phóng túng của những kẻ vô luân (vì người công chính nầy sống giữa họ, ngày lại ngày linh hồn công chính của ông bị dằn vặt bởi những hành động vô luân của họ), thì Chúa biết làm thế nào để giải cứu những người tin kính khỏi sự thử thách, và giữ kẻ bất chính dưới hình phạt cho đến khi phán xét (2 Phi-e-rơ 2:7-9).

 

Kết thúc

Chỉ nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, Ngài ban cho chúng ta – như Lót – đồ ăn và áo mặc trong cuộc sống. Chỉ nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, chúng ta – như Lót – vẫn được sống mặc dù đời sống của chúng ta đầy tội lỗi. Chỉ nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, Ngài cứu chúng ta – như Lót – khỏi đời sống tội lỗi do chính chúng ta gây ra.

Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời. Vì Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài đến thế gian không phải để kết án thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con mà được cứu. Ai tin Con thì không bị kết án đâu, còn ai không tin thì đã bị kết án rồi, vì không tin đến danh Con Một của Đức Chúa Trời (Giăng 3:16-18).

Câu chuyện về Lót – cũng như các câu chuyện khác trong Kinh Thánh – là câu chuyện của một con người khác. Câu chuyện của tôi, của bạn sẽ ra sao? Nó sẽ kết thúc như thế nào?

Tôi có đôi lời gửi đến các anh chị em chưa tin:

Sô-đôm là hình ảnh biểu tượng cho thế gian này. Sô-đôm và Gô-mô-rơ cùng các thành lân-cận cũng buông theo sự dâm-dục và sắc lạ, thì đã chịu hình-phạt bằng lửa đời đời, làm gương để trước mặt chúng ta (Giu-đe 1:7, dịch 1925). Như Đức Chúa Trời hủy diệt Sô-đôm, Ngài cũng sẽ hủy diệt thế gian này (Sáng-thế Ký 19:24-25; 2 Phi-e-rơ 3:10).

Như Lót đã cảnh báo các con rể: “Hãy đứng dậy, ra khỏi nơi này; vì Đức Giê-hô-va sẽ hủy thành này!” (Sáng-thế Ký 19:14), Chúa Giê-su đã phán với tất cả chúng ta: “Hãy ăn năn, vì Nước Trời gần đến” (Ma-thi-ơ 4:17). Thế gian nãy rồi sẽ đi mất! (Ma-thi-ơ 24:35; 2 Phi-e-rơ 3:13; 1 Giăng 2:17; Khải-huyền 21:1). Mọi người xin đừng xem điều này là trò đùa – như các con rể của Lót, vì Lời Chúa là sự thật (Giăng 17:17). Hãy kêu cầu danh Chúa Giê-su, vì: “Ai kêu cầu danh Chúa sẽ được cứu” (Rô-ma 10:13; Công-vụ 2:21).

Vợ và các con gái của Lót được thánh hóa qua Lót (tiếng Hê-bơ-rơ: qadosch, nghĩa là tách riêng) (1 Cô-rinh-tô 7:14), nhưng họ không nhận biết Đức Chúa Trời, họ hành động thiếu kính sợ Ngài và phải chịu hậu quả là cái chết. Kinh Thánh dạy: “Sự kính sợ Đức Giê-hô-va, ấy là khởi đầu sự khôn ngoan, sự nhận biết Đấng Thánh, đó là sự thông sáng.” (Châm-ngôn 9:10). Người lầm lạc khỏi đường khôn sáng sẽ ở trong hội kẻ chết (Châm-ngôn 21:16). Sự kính sợ Đức Giê-hô-va là nguồn sự sống, giúp con người tránh khỏi cạm bẫy sự chết (Châm-ngôn 14:27).

Tôi có đôi lời gửi đến các anh chị em cùng tin Chúa:
Lót được cứu, nhưng không hưởng phần thưởng, ông mất hết những gì Chúa đã ban cho. Chúng ta hãy ghi ơn và hãy lấy lòng kính sợ, tôn kính mà phục vụ Đức Chúa Trời cách đẹp lòng Ngài (Hê-bơ-rơ 12:28, bản dịch mới) và kêu cầu danh Chúa Giê-su (1 Cô-rinh-tô 1:2). Hãy giao phó đường lối mình cho CHÚA, Và tin cậy nơi Ngài, thì chính Ngài sẽ làm thành tựu (Thi-thiên 37:5, bản dịch mới). Phước cho người nhờ cậy Đức Giê-hô-va, lấy Đức Giê-hô-va làm nơi nương tựa mình (Giê-rê-mi 17:7)

Cuối cùng, tôi muốn đọc Lời Chúa từ Châm-ngôn 3 theo Bản dịch 2011:

1Con ơi, chớ quên luật pháp ta, Nhưng hãy để lòng con gìn giữ mệnh lệnh ta; 2Vì chúng sẽ làm gia tăng số ngày và số năm của đời con; Chúng sẽ đem lại cho con bình an thịnh vượng. 3Đừng để lòng thương xót và tính chân thật lìa khỏi con; Hãy buộc chúng quanh cổ con; Hãy ghi tạc chúng vào bia lòng con. 4Vì như thế con sẽ được ơn và được tiếng tốt, Trước mặt Đức Chúa Trời và luôn cả người ta. 5Hãy hết lòng tin cậy CHÚA; Chớ cậy vào sự thông sáng của con; 6Phàm trong các việc làm của con, khá nhận biết Ngài, Thì Ngài sẽ chỉ dẫn các lối của con. 7Đừng cho mình là khôn ngoan theo mắt mình; Hãy kính sợ CHÚA và lánh xa điều ác. 8Như vậy thân xác con sẽ được mạnh khỏe, Và xương cốt con sẽ được cứng cáp vững vàng.

Amen