Tác giả: Oswald Chambers.
Ma-thi-ơ chương 10 câu 27: Cho nên lời ta phán cùng các ngươi trong nơi tối tăm, hãy nói ra nơi sáng láng; và lời các ngươi nghe kề lỗ tai, hãy giảng ra trên mái nhà.
Đôi khi Chúa đặt chúng ta vào kỷ luật của bóng tối để dạy chúng ta chú ý đến Ngài. Chim hót được dạy cất tiếng hót trong bóng tối, và chúng ta được đặt trong bóng bàn tay của Chúa cho đến khi chúng ta học cách nghe tiếng Ngài.
Những “lời ta phán cùng các ngươi trong nơi tối tăm”, hãy để ý xem Chúa đặt bạn vào bóng tối ở đâu, và khi ở đó, hãy giữ im lặng. Hiện tại bạn có đang ở trong bóng tối trong hoàn cảnh của mình, hay trong đời sống với Chúa không? Vậy thì hãy giữ im lặng. Nếu bạn mở miệng trong bóng tối, bạn sẽ nói với một tâm trạng không đúng lúc: bóng tối là lúc để lắng nghe. Đừng nói với người khác về điều đó; đừng đọc sách để tìm hiểu nguyên nhân của bóng tối mà hãy lắng nghe và chú ý. Nếu bạn nói chuyện với người khác, bạn không thể nghe được điều Chúa đang nói. Khi bạn ở trong bóng tối, hãy lắng nghe và Chúa sẽ gửi cho bạn một thông điệp vô cùng quý giá để chia sẻ với người khác khi bạn bước ra ánh sáng.
Sau mỗi thời kỳ đen tối là sự pha trộn giữa niềm vui và sự tủi nhục (nếu chỉ có niềm vui, tôi tự hỏi liệu chúng ta có thực sự nghe thấy tiếng Chúa hay không), niềm vui khi nghe Chúa phán, nhưng chủ yếu là khi bị hạ xuống– “Tôi đã mất quá nhiều thời gian để nghe điều đó! Tôi đã quá chậm hiểu điều đó! Vậy mà Chúa đã nói điều đó suốt những ngày và tuần qua.” Giờ đây, Ngài ban cho bạn món quà của sự khiêm nhường, mang đến sự mềm mại trong tâm hồn để luôn lắng nghe Chúa kể từ bây giờ.
Nguồn: https://utmost.org/classic/the-discipline-of-heeding-classic/