Tác giả: Oswald Chambers
Xuất Ai Cập chương 20 câu 19: Dân sự bèn nói cùng Môi-se rằng: Chính mình người hãy nói cùng chúng tôi thì chúng tôi sẽ nghe; nhưng cầu xin Đức Chúa Trời chớ phán cùng, e chúng tôi phải chết chăng.
Chúng ta không cố ý bất tuân Chúa, mà chỉ đơn giản là không chú ý đến Ngài. Chúa đã ban cho chúng ta những điều răn của Ngài; chúng ở đó, nhưng chúng ta không để ý đến chúng, không phải vì cố tình bất tuân mà vì chúng ta không yêu thương và kính trọng Ngài. Giăng chương 14 câu 15: “Nếu các ngươi yêu mến ta, thì giữ gìn các điều răn ta”. Khi nhận ra rằng chúng ta đã “phớt lờ” Chúa suốt thời gian qua, chúng ta tràn đầy xấu hổ và nhục nhã vì đã không vâng lời Ngài.
“Chính mình người hãy nói cùng chúng tôi … nhưng cầu xin Đức Chúa Trời chớ phán cùng.” Chúng ta cho thấy mình yêu Chúa ít đến mức nào bằng cách chỉ thích lắng nghe các tôi tớ của Ngài. Chúng ta thích nghe những lời chứng cá nhân, nhưng chúng ta không mong muốn chính Đức Chúa Trời phán với chúng ta. Tại sao chúng ta quá sợ hãi, vì sợ Đức Chúa Trời nói chuyện với chúng ta? Bởi vì chúng ta biết rằng nếu Chúa phán, thì việc đó phải được thực hiện hoặc chúng ta phải nói với Chúa, rằng chúng ta sẽ không vâng lời Ngài. Nếu chúng ta chỉ nghe thấy giọng nói của người hầu thôi, chúng ta cảm thấy điều đó không phải là điều cấp thiết, chúng ta có thể nói: “Ồ, đó chỉ là ý kiến của riêng ngươi thôi, dù tôi không phủ nhận rằng đó có thể là lẽ thật của Chúa.”
Tôi có đang đặt Chúa vào thế bẽ bàng hay không, khi Ngài đối xử với tôi như con cái của Ngài, trong khi suốt thời gian qua tôi đã phớt lờ Ngài? Khi tôi thực sự nghe thấy Ngài, sự nhục nhã mà tôi đã gây ra cho Ngài lại quay trở lại với tôi. “Lạy Chúa, tại sao con lại đần độn và cố chấp đến thế?” Đây luôn là kết quả khi chúng ta nghe tiếng Chúa. Niềm vui thực sự khi nghe Ngài được pha trộn với sự hổ thẹn, vì đã chậm trễ trong việc lắng nghe Ngài.