Sự Đời Đời Ở Nơi Lòng Loài Người.
Phàm vật Đức Chúa Trời đã làm nên đều là tốt lành trong thì nó. Lại, Ngài khiến cho sự đời đời ở nơi lòng loài người; dầu vậy, công việc Đức Chúa Trời làm từ ban đầu đến cuối cùng, người không thế hiểu được. (truyền đạo 3:11)
1.Cầu nối tiếp cận – Điểm khởi động.
2.Tết nguyên đán là mùa, ngày bắt đầu cho một năm.
3.Từ Bánh chưng đến bánh Đức Chúa Trời.
4.Điều cần thiết nhất là gì?
1.Cầu nối tiếp cận – Điểm khởi động.
Khi Phao-lô đến thành A-then, ông đi khắp thành, quan sát, tìm hiểu, khi ở tại trường tòa A-then, nơi những học giả uyên bác tra hỏi Phao-lô, để có thể giới thiệu về Đức Chúa Trời của Kinh Thánh, ông tìm được điểm tiếp cận:
Công vụ 17: 22 Bấy giờ, Phao-lô đứng giữa A-rê-ô-ba, nói rằng: Hỡi người A-thên, phàm việc gì ta cũng thấy các ngươi sốt sắng quá chừng. 23 Vì khi ta trải khắp thành các ngươi, xem xét khí vật các ngươi dùng thờ phượng, thì thấy một bàn thờ có chạm chữ rằng: THỜ CHÚA KHÔNG BIẾT. Vậy, Đấng các ngươi thờ mà không biết đó, là Đấng ta đương rao truyền cho. 24 Đức Chúa Trời đã dựng nên thế giới và mọi vật trong đó, là Chúa của trời đất, chẳng ngự tại đền thờ bởi tay người ta dựng nên đâu. 25 Ngài cũng chẳng dùng tay người ta hầu việc Ngài dường như có cần đến sự gì, vì Ngài là Đấng ban sự sống, hơi sống, muôn vật cho mọi loài. 26 Ngài đã làm cho muôn dân sanh ra bởi chỉ một người và khiến ở khắp trên mặt đất, định trước thì giờ đời người ta cùng giới hạn chỗ ở, 27 hầu cho tìm kiếm Đức Chúa Trời, và hết sức rờ tìm cho được, dẫu Ngài chẳng ở xa mỗi một người trong chúng ta. 28 Vì tại trong Ngài, chúng ta được sống, động, và có, y như xưa một vài thi nhân của các ngươi có nói rằng: Chúng ta cũng là dòng dõi của Ngài. 29 Vậy, bởi chúng ta là dòng dõi Đức Chúa Trời, thì chớ nên ngờ rằng Chúa giống như vàng, bạc, hay là đá, bởi công nghệ và tài xảo của người ta chạm trổ nên. 30 Vậy thì, Đức Chúa Trời đã bỏ qua các đời ngu muội đó, mà nay biểu hết thảy các người trong mọi nơi đều phải ăn năn, 31 vì Ngài đã chỉ định một ngày, khi Ngài sẽ lấy sự công bình đoán xét thế gian, bởi Người Ngài đã lập, và Đức Chúa Trời đã khiến Người từ kẻ chết sống lại, để làm chứng chắc về điều đó cho thiên hạ. (Công vụ 17:22-31)
Những bàn thờ mà Phao-lô nhìn thấy đó là do Epimedes (600 TCN) dựng lên cho “vị thần xứng đáng” | THỜ CHÚA KHÔNG BIẾT. Tức là họ không biết Danh xưng của vị thần đó. Khi nghe về sự trình bày logic này, người A-then bắt đầu chú ý lắng nghe. Nhân đó Phao-lô giới thiệu Đức Chúa Trời, Ngài là ai, là Chúa của trời đất, đền thờ chẳng phải bởi tay người làm ra, vì Ngài ban sự sống, hơi sống, Chúa đặt trong lòng người một động lực chung đó là thờ phượng và tìm kiếm Đức Chúa Trời, phải gặp cho bằng được, nói theo cách ngày nay, con người có một nhu cầu thờ phượng, nếu không phải là Đấng Tạo Hóa, thì là thần tượng nào đó, nếu không họ không được an nghỉ trong linh hồn.
Đây cũng là cách mà Sứ đồ Giăng đã làm một cách đặc sắc trong tin lành Giăng, để giới thiệu cho người nói tiếng hy lạp. Ngôi Lời (LOGOS) là một chữ mà người hy lạp ai ai cũng hiểu, trong dân dã và cả trong triết học, người A-then vốn nổi tiếng học hỏi.
Và người A-then rất sốt sắng về việc này, vì vậy họ đến giới hạn của sự không biết, tại đó có một bàn thờ cho vị thần xứng đáng (thờ thần không biết). Epimedes cũng nói trong tác phẩm thơ văn của ông rằng chúng ta là dòng dõi của thần. Mục đích Phao-lô trích dẫn cụ thể vì ông tìm thấy đây là cầu nối để giới thiệu với họ về Đức Chúa Trời của Kinh Thánh. Phao-lô nói rằng ông đến để rao truyền về Đấng đó. Và những câu sau ông nói về sự ăn năn, về một ngày Đức Chúa Trời chỉ định để phán xét thế gian, bởi một người mà Ngài đã lập. Trước đó ông có giới thiệu rằng muôn dân ra bởi một người. Sau đó bảo rằng họ làm không biết bao nhiêu là bàn thờ, mà Chúa không cần đền thờ bởi tay người, nhưng Ngài vẫn khiến người ta tìm kiếm Ngài bằng mọi giá. 30 Vậy thì, Đức Chúa Trời đã bỏ qua các đời ngu muội đó, mà nay biểu hết thảy các người trong mọi nơi đều phải ăn năn, 31 vì Ngài đã chỉ định một ngày, khi Ngài sẽ lấy sự công bình đoán xét thế gian, bởi Người Ngài đã lập, và Đức Chúa Trời đã khiến Người từ kẻ chết sống lại, để làm chứng chắc về điều đó cho thiên hạ
Chúng ta không biết sự đời đời ở nơi lòng loài người là gì. Loài người sinh ra có một động cơ, động lực sống, nhận hơi sống từ Đức Chúa Trời, hít vào. Đến khi lìa đời trả lại cho Đức Chúa Trời, thở hắt ra.
Những điểm cầu nối với Đấng đời đời và sự thờ phượng Ngài tìm thấy đâu đó tản mát trong các dân, như mảnh ghép. Giống như chuyện hai người yêu chia tay, hẹn nhau bằng cái lược bẻ đôi. Chỉ khi họ hội ngộ, thì cái lược nối lại thành nguyên vẹn. Đức Chúa Trời là tình yêu thương, Ngài đi tìm con người lạc mất. Ngôi lời đã trở nên xác thịt. Mảnh gãy vỡ đó đó là bởi sự sa ngã bởi tội lỗi con người đầu tiên. Con người lạc mất vì tội lỗi đã rơi vào thờ phượng sai lầm.
Thi thiên 96:5 Vì những thần của các dân đều là hình tượng; Còn Đức Giê-hô-va đã dựng nên các từng trời.
Ê-sai 40: 17 Mọi dân tộc ở trước mặt Đức Giê-hô-va thảy đều như không, Ngài xem như trống không và hư vô vậy.
Loài người kể từ sự kiện tháp Ba-bên, Đức Chúa Trời đã làm cho họ có nhiều ngôn ngữ, tản lạc ra khắp đất. Trong văn hóa lưu truyền, chúng ta tìm thấy đâu đó dấu vết về gốc tích ban đầu của loài người, do Đức Chúa Trời tạo dựng, chứ không phải con người tiến hóa từ loài khỉ!
Nhân dịp tết nguyên đán, hôm nay chúng ta mượn ý tưởng này để truy tìm về gốc tích, một nửa kia của mảnh vỡ.
Chữ Tết trong tiếng việt cổ nguyên nghĩa là tiết, tức thời tiết, thời tiết trong năm. Nguyên là sơ khởi, đán là ngày. Tết là ngày nhớ về gốc tích, cội nguồn, là ngày quay về, trở về nhà, ngày sum họp trong gia đình. Tết ở Viêt nam là vào mùa xuân, ở châu âu rõ ràng bây giờ đang còn tuyết, nhiệt độ âm. Mùa xuân ở Việt Nam vào khoảng tết nguyên đán kéo dài đến đầu tháng tư. Cái đặc biệt của nó là mưa xuân, tức là mưa phùn nhẹ, khí hậu cũng dễ chịu 19-21 độ, trừ cái rét tháng 3 xen vào (đàn bà chết cóng).
Điều thú vị là lúc Nô-ê vào tàu là khoảng mùa thu, với cơn mưa đầu mùa, và thời gian trong tàu hơn một năm, đến lúc ông ra khỏi tàu là vào mùa xuân, theo cách tính trùng lặp với dịp
lễ vượt qua. Chúa Giê-xu cũng chịu chết và sống lại vào dịp lễ vượt qua.
Ngày tết nguyên đán tuy không trùng chính xác với dịp lễ vượt qua, nhưng xảy ra cùng mùa xuân.
2.Tết nguyên đán là mùa, ngày bắt đầu cho một năm.
Trong Sáng thế ký thuật lại việc Đức Chúa Trời tạo dựng trời đất:
Ngày thứ nhất Chúa phán hãy có sự sáng, để phân rẽ ánh sáng với bóng tối, vậy có buổi chiều và buổi mai.
Ngày thứ tư Chúa truyền lệnh phải có “các vì sáng trong khoảng không trên trời, đặng phân ra ngày với đêm, và dùng làm dấu để định thì tiết, ngày và năm …17 Đức Chúa Trời đặt các vì đó trong khoảng không trên trời, đặng soi sáng đất, 18 đặng cai trị ban ngày và ban đêm, đặng phân ra sự sáng với sự tối. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt lành. 19 Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ tư.” (Sáng thế ký 1:14,17-18)
Kinh Thánh ghi rõ rằng những “vì sáng” này không phải là các vị thần, mà chỉ là những tạo vật được Chúa tạo nên.
Cũng không có thần mùa đông, thần cai quản mùa xuân, mà Ngài chỉ định các vì sáng để phân ra ngày và đêm, và dùng các vì sáng đó làm dấu chỉ định mùa, thời tiết, thời vụ, ngày và năm.
Cũng giống như vậy thì: thuật chiêm tinh, tên các chòm sao, cung hoàng đạo, không hề có trong ý tưởng Đấng Tạo Hóa. Sáng thế ký 1 ghi rõ cho chúng ta, trong sự sáng tạo của Đức Chúa Trời không có phong thủy, âm dương, 12 con giáp …, không có Thiên Can, Địa Chi như giáp ất bính…. chúng ta không theo đuổi cái đẹp lối phong thủy, hài hòa kiểu âm dương. Hoặc ngày xui là mùng 5,14,23… Trong Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng đối với một người trong Chúa Giê-xu, mọi ngày đều do Chúa tạo dựng nên (Thi thiên 118:24). Và vì con người sa ngã, nên những ngày là xấu (Ê-phê-sô 5:16), và Chúa Giê-xu dạy chúng ta trong Ma-thi-ơ 6 rằng đừng lo lắng, mà hãy tìm kiếm Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài. Vì thế con cái Chúa phải tận dụng thời gian, vì chúng ta phải trả lời Chúa về quĩ thời gian mà chúng ta sử dụng, vì nó không thuộc về ta. “Vào ngày phán xét, điều quan trọng nhất không phải là chúng ta có biết Chúa Giê-su hay không, mà là Chúa Giê-su có biết chúng ta hay không.” (R.C. Sproul). Vì một ngày chúng ta sẽ chầu Trời, ra khai trình trước Đấng Công Bình.
Cũng không có năm các con này, con kia … Kinh Thánh không nói tuổi con khỉ là số khổ, còn sinh vào tuổi ngựa là rong ruổi đoạn trường… Niềm tin này dựa trên phong thủy, huyền bí, không dựa trên Lời vững bền của Đức Chúa Trời. Cách đây 4.500 năm, con người kể từ ngày vỡ mộng đại đồng, toàn cầu, tháp Ba-bên mà họ đang xây dở dang, bị Đức Chúa Trời đánh sập, khiến họ có nhiều tiếng nói và tản lạc ra khắp đất, (Sáng thế ký 11:6-9) nhưng tấm lòng con người tản ra khắp đất vẫn không thay đổi, thờ các thần không phải là thần:
21vì họ dẫu biết Đức Chúa Trời, mà không làm sáng danh Ngài là Đức Chúa Trời, và không tạ ơn Ngài nữa; song cứ lầm lạc trong lý tưởng hư không, và lòng ngu dốt đầy những sự tối tăm. 22 Họ tự xưng mình là khôn ngoan, mà trở nên điên dại; 23 họ đã đổi vinh hiển của Đức Chúa Trời không hề hư nát lấy hình tượng của loài người hay hư nát, hoặc của điểu, thú, côn trùng. (Rô-ma 1:21-23)
Như vậy bói quẻ, tử vi, xem tướng số, là những công việc không phải từ Đức Chúa Trời.
Giê-rê-mi và Ha-ba-cúc nói kết quả các dân tộc là họ làm việc cho lửa:
Giê-rê-mi 51: 58 Đức Giê-hô-va vạn quân phán như vầy: Tường thành Ba-by-lôn dầu rộng lắm, sẽ bị đổ xuống hết, cửa nó dầu cao lắm, sẽ bị lửa đốt cháy. Ấy vậy, các dân khó nhọc mà chẳng được gì, các nước làm việc cho lửa, và đều mệt mỏi.
Ha-ba-cúc 2:13 Phải, ấy há chẳng phải bởi Đức Giê-hô-va vạn quân mà các dân làm việc cho lửa, và các nước nhọc nhằn cho sự hư không hay sao?
Tết nguyên đán, nói lên hoài vọng con người cho sự khởi nguyên, cũng chính là thời điểm họ xác chứng cội nguồn. “Uống nước nhớ nguồn, lá rụng về cội”… Mọi sự bắt đầu cũng đều giao thoa với điểm khởi nguyên.
Đúng ra khoa học, trong ý nghĩa tích cực, khám phá điều bí mật mà Ngôi Lời đang cất giữ, (Phục truyền luật lệ ký 29:29; châm ngôn 25:2) để cho con người chiêm ngưỡng, đến gần hơn với Đấng tạo dựng nên muôn vật trong sự trật tự và vẻ đẹp nó.
Nhận biết chúng ta đã thờ phượng sai, hôm nay là lúc trở về với Đức Chúa Trời.
Đức Chúa Jêsus lại cất tiếng phán cùng chúng rằng: Ta là sự sáng của thế gian; người nào theo ta, chẳng đi trong nơi tối tăm, nhưng có ánh sáng của sự sống. (Giăng 8:12)
3.Từ Bánh chưng đến bánh Đức Chúa Trời.
Chữ ăn tết mang tính văn hóa, không dịch nguyên văn được. Câu nói: ăn mừng, có nghĩa là ăn liên hoan. Làm ăn lớn, không có nghĩa là tham ăn, mà đang phát đạt thành công. Như vậy trong văn hóa Việt có cái ăn trong đó. Khi nói đến ăn tết, người việt không khỏi nhắc đến bánh chưng, và bánh dày(nhân đậu xanh).
Bánh chưng hình vuông, tượng trưng cho đất, bánh dày tượng trưng cho trời. Có lần tôi tự hỏi vì sao lại gọi bánh chưng, theo sự suy gẫm, thì chưng là chưng bày. Điều này khá thú vị, vì bánh trần thiết trong nơi thánh, nguyên văn là bánh chưng bày trước mặt Đức Giê-hô-va (Schaubrot) (Xuất Ê-díp-tô ký 25:30).
Tục mừng tuổi: đánh dấu bắt đầu cuộc sống, năm mới là sang tuổi mới. Người việt xưa không có khái niệm sinh nhật, mà chúc mừng sinh nhật bằng cách mừng tuổi cho nhau vào dịp tết.
Chúa Giê-xu là chồi lộc của Giu-đa, Ngài là bánh hằng sống, Hội Thánh mà Đức Thánh Linh đã thành lập, mà chúng ta là thân thể Ngài, Chúa Giê-xu là đầu Hội Thánh.
4.Điều cần thiết nhất là gì?
Hãy ăn năn, quay trở về, và kêu cầu Danh Ngài. Vì Đức Chúa Trời đang ban cho sự ăn năn hôm nay trong Chúa Giê-xu, để tội nhân quay trở lại với Chúa Giê-xu, nhận sự tha tội, và bắt đầu mới (2Cô-rinh-tô 5:17). Chúng ta tuy không nhìn thấy Ngài, nhưng tin Ngài hiện hữu, Danh xưng Ngài là Giê-xu. Đó là một nửa kia của của cái lược, của mảnh vỡ bị mất được tìm lại bởi tình yêu Đức Chúa Trời. Đó là ngày Chúa đã tìm được và cứu chuộc chúng ta. Hôm nay bạn có gặp Ngài chưa? Nếu chưa, hãy ăn năn trở lại với Ngài, và đây sẽ là ngày tết của bạn. Amen!