Như Chúa Đã Rửa Chân Cho Chúng Ta, Chúng Ta Hãy Rửa Chân Cho Nhau.
Wie der Herr uns die Füße gewaschen hat
Giăng 13:1-20
1.Dự phần với Đấng Christ là tiếp nhận công việc phục vụ khiêm nhường của Ngài.
2.Lúc nào thì rửa chân cho nhau?
3.Giữ tấm lòng cam kết với Chúa.
1.Dự phần với Đấng Christ là tiếp nhận công việc phục vụ khiêm nhường của Ngài.
Sự kiện Chúa Giê-xu rửa chân cho các môn đệ xảy ra trong đêm trước khi Ngài bị bắt, trước khi dự lễ tiệc thánh.
Các môn đồ đến dự buổi lễ tiệc thánh trọng thể, hình bóng lễ vượt qua nhưng họ chưa được rửa sạch.
Đây là thời gian cuối cùng Chúa Giê-xu và các môn đệ 3 năm cùng nhau. Dường như mọi cái đều lên đến đỉnh điểm. Chứa đựng biết bao niềm vui và ứ đọng cả nhiều điều tiêu cực, tâm trạng các môn đệ sau 3 năm theo thầy mình, bây giờ đến lúc Ngài lìa khỏi họ. Họ vẫn theo lý tưởng của họ, nghĩa là sẽ cùng Chúa cai trị khi lập chính quyền mới. Chúa vẫn dạy họ về nước Thiên đàng, nước ta không thuộc về thế gian này.
Có những bài học, chúng ta học qua lời giảng, lời dạy, nhưng có những bài học, chúng ta chỉ có thể học được khi thực sự trải qua nó. Nếu đây là sự rửa chân thông thường, thì không cần phải nói lại. Câu chuyện này trở nên ý nghĩa vì bối cảnh của nó, vì Chúa Giê-xu của chúng ta có mặt, Ngài dạy bài học về tâm tình Đấng Christ là gì.
Vào trước đêm Ngài chịu chết, đáng lẽ Chúa Giê-xu lo cho chính Ngài, nhưng Ngài đã dồn tình yêu thương cho các môn đệ. Mặc dù Ngài biết trước rằng, ít tiếng nữa họ sẽ bỏ rơi Ngài. Nhưng Chúa Giê-xu vẫn yêu thương họ.
Việc rửa chân dành cho người nô lệ thấp hèn nhất trong nhà. Và hoàn toàn trái ngược với tâm trạng các môn đồ lúc đó đang nghĩ. Đáng lẽ Chúa Giê-xu có thể nhờ một môn đệ làm công việc này, nhưng Ngài đã tự tay làm công việc của một người đầy tớ, đổ nước vào chậu rửa chân và lấy khăn lau cho từng người. Đây là hành động yêu thương và phục vụ tột cùng của Chúa Giê-xu.
Theo phong tục Giu-đa, thầy thậm chí không được quyền đòi hỏi môn đệ rửa chân cho mình. trong 2Các Vua 3:11 Nhưng Giô-sa-phát hỏi: Ở đây há chẳng có tiên tri nào của Đức Giê-hô-va để chúng ta nhờ người mà cầu vấn Đức Giê-hô-va chăng? Một đầy tớ của vua Y-sơ-ra-ên thưa rằng: Ở đây có Ê-li-sê, con trai của Sa-phát, là kẻ đã hầu việc Ê-li. Câu kẻ hầu việc Ê-li nguyên văn có nghĩa là kẻ rót nước trên tay Ê-li, chứng tỏ sự khiêm nhường của Ê-li-sê. Trong Cựu ước, học trò rót nước trên tay cho thầy Ê-li, đã chứng tỏ là trò khiêm nhường rồi. Việc Thầy rửa chân cho môn đồ là không thể hiểu nổi.
Đường phố Giê-ru-sa-lem bụi bẩn, vì khí hậu khô, và nóng, thời đó họ đi dép Sandal, chân đầy bụi bẩn ngoài đường. Và đây là bữa ăn cuối cùng, trùng với bữa ăn lễ vượt qua, là một bữa tiệc. Các môn đồ không ai chịu đi rửa chân. Tại đó không có đầy tớ để rửa chân cho họ, theo phong tục thời đó. Có lẽ họ chờ nhau. Họ sẵn sàng rửa chân cho thầy mình, nhưng không ai chủ động làm việc đó trước tiên. Bàn tiệc thánh thời sắp hình chữ u, kê thấp, nên người ngồi ăn hơi nghiêng người, để trần đôi chân. Đúng ra trong bữa ăn trang trọng như thế này sẽ có người đến rửa chân cho họ, nhưng các môn đồ đã đến bàn ăn với đôi chân bẩn. Các môn đệ thì không ai chịu đi rửa chân mình, chứ đừng nói là rửa chân cho nhau. Nếu như họ biết điều Chúa Giê-xu làm, thì có lẽ tất cả họ sẽ sẵn sàng rửa chỉ cho Chúa Giê-xu, chứ không rửa cho nhau. Nên kết quả là không hề có ai được rửa chân. Kinh Thánh ghi là đương bữa ăn tối (câu 2)
Thay vì Chúa Giê-xu dạy lý thuyết họ bài học về sự khiêm nhường, Ngài đã hành động cụ thể. Chúa Giê-xu cũng không làm mẫu rửa cho một người rồi bảo ai đó làm cho những người còn lại, mà Ngài là trọn cho từng người một. Tất cả các hành động Chúa Giê-xu làm ở đây không phải là Ngài ôm việc, mà Ngài đang làm gương cho các môn đồ xem. Chúng ta cần học theo Chúa Giê-xu trong từng công việc phục vụ Ngài.
Đó là Đấng Christ với trái tim khiêm nhường trong hành động. Chúa Giê-xu đã đi trước trong sự khiêm nhường. Đó là tâm tình Đấng Christ.
Khi Chúa Giê-xu đến với Phi-e-rơ, làm ông cảm thấy khó chịu. Điểm đáng nói ở Phi-e-rơ là ông thật với chính ông, có thể nói, ông là người không giỏi dấu giếm, rất nhanh bộc phát ra ngoài. Dù cái thật của lòng ông không phải lúc nào cũng là chân lý. Chân lý luôn là sự thật, nhưng không phải mọi sự thật (sự kiện) là chân lý.
Câu 6 thể hiện điều Phi-e-rơ nghĩ trong lòng: ông muốn khiêm nhường hơn Chúa, mới đúng. Các môn đồ kia không phản ứng gì cả trước sự bất xứng này, để đến lượt tôi, tôi sẽ nói…Phi-e-rơ không được thoải mái trước sự khiêm nhường của Chúa Giê-xu. Ông không thoải mái trước hành động của lẽ thật, đó là sự khiêm nhường. Có thể nói ông đang muốn cạnh tranh với Lẽ Thật (Ga-la-ti 4:29), Lẽ thật chỉ có một mà thôi! Chúa đừng bao giờ rửa chân cho tôi. Hay nói cách khác: con không nhận công việc Ngài, đáng lẽ con phải làm chứ, Ngài để đó cho con! Ông phải tự làm, thay vì để Chúa làm. Sự khiêm nhường của Chúa Giê-xu đã bóc trần sự kiêu ngạo của Phi-e-rơ ra ánh sáng.
Vấn đề không phải là “rửa chân” thôi, mà người nào rửa chân, mới xúc phạm Phi-e-rơ. Có lẽ một người hầu làm công việc đó, sẽ không ai phản đối. Chúng ta nhớ câu Chúa Giê-xu nói: phước cho người không vấp phạm vì cớ ta (Ma-thi-ơ 11:6). Phi-e-rơ không muốn đón nhận điều Chúa làm cho mình, ông muốn thể hiện, ông muốn làm bằng công việc của bàn tay mình phục vụ Chúa, chứ không để Chúa làm cho mình. Chúng ta không thể hầu việc Ngài, nếu không nhận lãnh công việc Ngài làm cho chúng ta trước. Đó là công việc Chúa Giê-xu làm trọn vẹn tại thập tự giá. Sự kiêu ngạo có nhiều mặt nạ, biến hóa khôn lường, nhưng cám ơn Chúa cho sự khôn ngoan không dò hết được của Ngài, không có Chúa Giê-xu tôi tuyệt đối vô vọng.
Phi-e-rơ trở thành gương của sự sửa dạy cho chúng ta. Phi-e-rơ phải chấp nhận Ngài rửa chân cho mình, thì mới có phần với Chúa Giê-xu. Dự phần với Chúa Giê-xu là tiếp nhận công việc phục vụ khiêm nhường của Ngài để được rửa sạch khỏi dơ bẩn chúng ta.
Dự phần với Đấng Christ nghĩa là có phần chung về bản chất với Ngài. Dự phần vào cái gì đó nghĩa là thể hiện bản chất cùng với cái đó. Chúa kêu gọi chúng ta dự phần với Đấng Christ ngày càng nhiều hơn, chứ đừng dự phần với thế gian, nghĩa là đừng yêu thế gian, sống như người thế gian, thể hiện tính khí như người thế gian. Con tắc kè có thể đổi màu da theo môi trường xung quanh, chúng ta có thể không đổi màu da tùy ý, nhưng có thể thay lòng đổi dạ như thay áo. Hãy cẩn thận! Đây chính là điểm yếu nhất của con người, sẽ được thể hiện vào lúc kịch tính nhất (giờ định mệnh, Chúa Giê-xu nói giờ Ngài đã đến). Công việc phục vụ khiêm nhường của Chúa Giê-xu mà chúng ta tiếp nhận được, khiến chúng ta được dự phần với Chúa Giê-xu. Khi bị khủng hoảng, chúng ta có thể đi tư vấn để giải quyết. Dù cho chúng ta học kỹ năng sống tốt như thế nào đi chăng nữa, cuộc sống rất được đánh bóng, nhưng vẫn không được dự phần với Đấng Christ, vì trái tim không thể thay đổi được (Giê-rê-mi 13:23; Giô-ên 2:13)
Theo cách nhìn con người xác thịt, người khủng hoảng nhất lúc này lẽ ra phải là Chúa Giê-xu. Nhưng Ngài vẫn yêu thương môn đồ Ngài hết mực, và sự khiêm nhường Ngài càng sáng chói như sao mai soi trong lòng tối tăm của chúng ta.
Đối với các môn đồ, vào giờ phút thử thách nhất, bản chất họ vẫn không thay đổi, mà có thể nói là điểm yếu, chân tướng của họ càng bộ lộ rõ ràng.
Đức tin là đón nhận, tin nhận, dựa vào công việc Chúa Giê-xu đã làm xong. Chỉ đơn giản vậy thôi. Tạ ơn Chúa, bây giờ vào giờ thử thách, nhờ Đức Thánh Linh chúng ta có thể đón nhận công việc khiêm nhường của Chúa Giê-xu cho chúng ta. Chúng ta cần học để cho Ngài rửa chân cho mình, chuẩn bị cho giờ thử thách.
Bởi vì Phi-e-rơ nói, Chúa đừng rửa chân cho con, thì Chúa mới trả lời ông: nếu ta không rửa cho ngươi, thì người không được dự phần với Ta. (câu 6-8)
Phi-e-rơ nói rằng vậy thì xin Chúa rửa cả đầu của con. Chúa Giê-xu trả lời ai đã tắm, thì đã sạch. Các người đã được sạch, nhưng không phải tất cả! câu này ám chỉ đến người dù nhận công việc khiêm nhường Chúa Giê-xu, nhưng vẫn không thay đổi, đó là Giu-đa! Vì Giu-đa đã vượt quá điểm không thể quay đầu. Giu-đa đã không phục Chúa Giê-xu. Ngày Chúa Giê-xu gọi Giu-đa, ông không như thế này, mà câu 2 ghi: Giu-đa đã phục theo ý tưởng ma quỉ gieo vào.
Hai sự thật (hoặc lạnh hẳn, hoặc nóng hẳn):
“Sự khiêm nhường của Phi-e-rơ đủ chân thành để ông nhận ra sự bất hợp lý khi Chúa Giê-su rửa chân cho mình: nhưng chưa đủ sâu sắc để khiến ông ý thức được sự bất hợp lý khi ông chống đối và ra lệnh cho Thầy mình như vậy… Vừa nãy ông ta nói với Thầy mình rằng Ngài làm quá nhiều việc: giờ ông lại nói với Chúa rằng Ngài làm quá ít” (Dods)
Trong Cựu ước Chúa truyền lệnh cho Môi-se lấy nước rửa sạch cho thầy tế lễ A-rôn và các con trai người (Lê-vi-ký 8:6). Đó là việc xảy ra một lần duy nhất, sau đó trong lều tạm có chậu rửa bằng đồng trong sân, để họ rửa chân và tay mỗi lần đến phục vụ trong nơi thánh. Trong lúc Chúa Giê-xu hạ mình phục vụ để các môn đồ được dự phần, thì quyền lực tối tăm cũng hành động, nó gieo ác tưởng vào lòng Giu-đa chống lại Chúa Giê-xu (Antichrist).
Mặc dầu Chúa Giê-xu biết điều này, nhưng Ngài vẫn hết lòng yêu thương rửa chân cho cả Giu-đa, ông thậm chí còn được ngồi ngay bên cạnh Chúa Giê-xu. Vì lời Ngài nói vừa đủ nghe cho Giu-đa là “Sự ngươi làm hãy làm mau đi” (câu 27b).
Vào giờ thử thách, chúng ta hãy tìm kiếm làm theo điều Chúa muốn, điều Chúa đẹp lòng, dù chúng ta có hiểu hay không hiểu, có thích hay không thích.
Trước dự báo cái chết cận kề, mà Chúa Giê-xu nhiều lần báo cho họ trước đó, tâm trạng các môn đồ lúc đó không còn đầu óc nào để tâm tới những chuyện này. Con người sống để bụng, chết mang đi. Chúa Giê-xu không sợ sự chết, Ngài chuẩn bị chiến thắng sự chết. Công việc Ngài có quyền năng thay đổi bản chất chúng ta, là những người tin. Đó là tâm tình Đấng Christ.
Tình yêu thương trong Cựu ước dạy rằng yêu người lân cận như mình. Nhưng Ngài đang làm điều mới và vô cùng vĩ đại: Ngài chăm lo cho bạn mình, Ngài yêu người thuộc về mình đến cuối cùng. Giăng 15:13 “Chẳng có sự yêu thương nào lớn hơn là vì bạn hữu mà phó sự sống mình.” đó là điều răn mới mà Chúa Giê-xu truyền dạy. Giăng 13: 34-35 Ta ban cho các ngươi một điều răn mới, nghĩa là các ngươi phải yêu nhau; như ta đã yêu các ngươi thể nào, thì các ngươi cũng hãy yêu nhau thể ấy. Nếu các ngươi yêu nhau, thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta. Giăng 15:9 Như Cha đã yêu thương ta thể nào, ta cũng yêu thương các ngươi thể ấy; hãy cứ ở trong sự yêu thương của ta.
2.Lúc nào thì rửa chân cho nhau?
Nếu chúng ta không lĩnh hội được tình yêu thương này từ Chúa Giê-xu một cách riêng tư và cá nhân, chúng ta không thể rửa chân cho nhau được. Chúng ta sẽ hiểu rõ hơn để làm thế nào đến với Chúa khi mệt mỏi và gánh nặng và khổ đau.
Trong Mác 9:33-34, các môn đồ cãi nhau cho biết ai là lớn hơn trong bọn mình. Ngài dùng một đứa trẻ (Mác 9:36-37) để dạy họ về sự hạ mình. Sau đó trong Mác 10:15 Ngài dạy rằng chỉ ai nhận lãnh nước Đức Chúa Trời như một đứa trẻ, mới được vào đó. Chúa Giê-xu Christ là trọng tâm của Thiên đàng. Dự phần với Đấng Christ là tiếp nhận tâm tình của Ngài, là tiếp nhận nước Đức Chúa Trời như một đứa trẻ. Sự hạ mình này thế gian không có được, không giáo chủ, vĩ nhân, nhà thông thái nào có thể rèn luyện được. Đây là sự độc nhất vô nhị của Chúa Giê-xu.
Trong câu 14-15: 14 Vậy, nếu ta là Chúa là Thầy, mà đã rửa chân cho các ngươi thì các ngươi cũng nên rửa chân lẫn cho nhau. 15 Vì ta đã làm gương cho các ngươi, để các ngươi cũng làm như ta đã làm cho các ngươi. Chúa Giê-xu kêu gọi chúng ta hãy noi theo Ngài. Buổi tối cuối cùng của Chúa Giê-xu vô cùng quan trọng. Có hai sự việc chúng ta phải ghi nhớ, theo trình tự thời gian thì thứ nhất đó là Chúa rửa chân, và thứ hai đó là tiệc thánh. Chúng ta thường xuyên dự tiệc Thánh (mỗi tháng, mỗi tuần, và thậm chí mỗi ngày như trong công vụ 2:46)
Trong tiệc Thánh, Chúa Giê-xu bảo chúng ta hãy làm như Ngài đã làm để nhớ đến Ngài. Nhưng rửa chân thì Chúa Giê-xu bảo chúng ta hãy làm, nhưng không cho biết cụ thể lúc nào thì làm điều này. Bởi vì quan sát bối cảnh, đó không phải là lễ nghi cố định, như rửa tay trước khi ăn. Mà như trong câu 2, đương bữa ăn tối…, dường như từ một câu chuyện khác dẫn đến hành động của Chúa Giê-xu. Về thuộc thể, Chúa Giê-xu làm nhiều việc phước đức, làm ơn cho người khác. Nhưng về thuộc linh Chúa Giê-xu đang bị ghét, rất bị áp lực, đối diện với quyền lực tối tăm và cái chết sắp đến. Kẻ thù là người Pha-ri-si, thầy thông giáo… còn các môn đệ thì sắp sửa bỏ rơi Ngài, và ma quỉ thì điên cuồng tìm cách tiêu diệt Ngài. Nó đã thành công đối với Giu-đa Ích-ca-ri-ốt. Chúng ta đừng quên lúc bắt đầu được chọn Giu-đa Ích-ca-ri-ốt không như vậy. Nhưng càng theo Chúa, ông không cam kết trong mối quan hệ với Ngài, mà trở nên một kẻ biến chất. Tinh thần nghịch Đấng Christ như trật lụt đều ập đến với những môn đệ Chúa Giê-xu, như hàng loạt mũi tên lửa (Ê-sai 59:19 KJV, Ê-phê-sô 6:16). Nhưng trái tim Giu-đa Ích-ca-ri-ốt lại là nơi màu mỡ đón nhận âm mưu kẻ thù (câu 2).
Ê-sai 59:19 (theo KJV): Vậy nên, từ phương Tây, chúng sẽ kính sợ danh Chúa, và từ phương mặt trời mọc, vinh quang Ngài sẽ hiện ra. Khi kẻ thù ập đến như lũ lụt, Thần của Chúa sẽ giương cao ngọn cờ chống lại chúng.
Eph 6:16 Lại phải lấy thêm đức tin làm thuẫn, nhờ đó anh em có thể dập tắt được các tên lửa của kẻ dữ.
3.Giữ tấm lòng cam kết với Chúa.
Như câu chuyện chiên mẹ đi chợ, dặn đàn con ở nhà đừng cho sói vào nhà. Mụ sói đến nói rằng mẹ nói đừng cho sói, nhưng không nói đừng cho đuôi sói vào, hãy mở cửa cho đuôi tớ vào chơi với các cậu… và dần dần thêm một chân, hai chân và cửa mở toang. Đã là cam kết, thì không thể có sự thỏa hiệp. Giu-đa Ích-ca-ri-ốt đã cam kết, nhưng lại thỏa hiệp với bóng tối, và hắn đã phải trả giá đắt.
Chúng ta thì sao? Gióp nói trong Gióp 31: 1 Tôi đã có lập ước (cắt, cam kết) với mắt tôi; Vậy, làm sao tôi còn dám nhìn người nữ đồng trinh?
Chúng ta cần lập ước (dứt khoát) với những thứ có thể làm thay đổi bản chất chúng ta: Châm ngôn 6:16-19 16 Có sáu điều Đức Giê-hô-va ghét, và bảy điều Ngài lấy làm gớm ghiếc: 17 CON MẮT kiêu ngạo, LƯỠI dối trá, TAY làm đổ huyết vô tội; 18 LÒNG TOAN những mưu ác, CHÂN VỘI VÀNG chạy đến sự dữ, 19 Kẻ LÀM CHỨNG gian và nói điều dối, cùng kẻ GIEO sự tranh cạnh trong vòng anh em.
Thập tự giá là sự quyết định lớn của cuộc đời, đi theo tiếng gọi của định mệnh, tiếng gọi trên trời, mang thập tự giá theo Chúa Giê-xu nghĩa là ở đây. Công việc tại thập tự giá của Chúa Giê-xu đã làm xong rồi, đó là giao ước Đức Chúa Trời đã lập trước cho tội nhân hư mất, không xứng đáng được. Nếu chúng ta đã tin thì đừng ngoái đầu lại đằng sau như vợ của Lót. Và đó là đức tin Chúa muốn. Chúng ta có biết cuộc chạy của mình không? Khi Chúa Giê-xu đến, Ngài ban cho sự cắt bì trong lòng. Đức tin là gìn giữ sự cắt bì trong lòng mà Chúa đã ban cho này.
Cô-lô-se 2:11-15 11 Anh em cũng chịu cắt bì trong Ngài, không phải phép cắt bì bởi tay người ta làm ra, nhưng là phép cắt bì của Đấng Christ, là lột bỏ tánh xác thịt của chúng ta. 12 Anh em đã bởi phép báp-têm được chôn với Ngài, thì cũng được sống lại với Ngài bởi đức tin trong quyền phép Đức Chúa Trời, là Đấng đã khiến Ngài từ kẻ chết sống lại. 13 Khi anh em đã chết bởi tội lỗi mình và sự xác thịt mình không chịu cắt bì, thì Đức Chúa Trời đã khiến anh em sống lại với Đấng Christ, vì đã tha thứ hết mọi tội chúng ta: 14 Ngài đã xóa tờ khế lập nghịch cùng chúng ta, các điều khoản trái với chúng ta nữa, cùng phá hủy tờ khế đó mà đóng đinh trên cây thập tự; 15 Ngài đã truất bỏ các quyền cai trị cùng các thế lực, dùng thập tự giá chiến thắng chúng nó, và nộp ra tỏ tường giữa thiên hạ.
Vài suy gẫm của tôi về sự cắt bì, tại sao Chúa không cắt chỗ nào khác trên thân thể mà chỉ cắt bì? Ngoài ra trong Cựu ước, Chúa cũng gớm ghiếc dân ngoại đi cắt thịt mình.
Le 19:28 Chớ vì kẻ chết mà cắt thịt mình, chớ xâm vẽ trên mình: Ta là Đức Giê-hô-va.
Gie 47:5 Ga-xa đã trở nên trọc trọi; Ách-ca-lôn cùng các đồng bằng xung quanh đã ra hư không; các ngươi tự cắt thịt mình cho đến bao giờ?
Ngày nay tục xăm trổ đang rất thịnh hành, sự trở lại của văn hóa thổ dân. Những chữ rất kêu và quyến rũ như “văn hóa thân thể” (bodyculture). Chúng ta cần phải cẩn thận với điều này.
Chúa Giê-xu rửa chân theo nghĩa ở đây để làm sạch những người cam kết thuộc về Ngài. Qua hành động này từ phía Chúa Giê-xu, Giu-đa Ích-ca-ri-ốt vẫn không ăn năn, và qua sự việc này, đó là điểm ông không thể quay đầu. Vậy nên lúc chúng ta dự tiệc thánh rất quan trọng, nếu có điều bối rối, do dự, cáo trách, thì đừng vì sĩ diện với xung quanh mà tham dự, bởi vì dự vào không phải phước lành mà sự phán xét (1Cô-rinh-tô 11:34), hãy tìm kiếm theo đuổi sự chân thành thưa lên với Chúa, hoặc lạnh, hoặc nóng như Phi-e-rơ ở đây. Ngoài ra chúng ta cũng tuyệt đối đừng tham dự tiệc thánh của nhà thờ công giáo (họ gọi là bữa tiệc ly, bí tích thánh thể). Lễ tiệc thánh của họ không phải là điều Kinh Thánh dạy. Họ tin rằng lúc nhận bánh là thịt thật của Chúa, và máu thật của Chúa… và đó là thần tượng.
Chúa cắt bì, đánh dấu nơi cơ quan sinh sản, nói lên rằng cắt bì trong lòng, vác thập tự giá theo Chúa đúng nghĩa là phải ở tại những chỗ này. Đức Chúa Trời thấy trong lòng chúng ta. Vậy chúng ta vác thập tự giá hàng ngày, sẽ không ai thấy, nhưng Đức Chúa Trời nhìn thấy. Quả thật Trời có mắt!
1Phi-e-rơ 3:8-12 8 Rút lại, hết thảy anh em phải đồng lòng đầy thương xót và tình yêu anh em, có lòng nhân từ và đức khiêm nhường. 9 Đừng lấy ác trả ác, cũng đừng lấy rủa sả trả rủa sả; trái lại, phải chúc phước, ấy vì điều đó mà anh em được gọi để hưởng phước lành. 10 Vả, Ai muốn yêu sự sống và thấy ngày tốt lành, thì phải giữ gìn miệng lưỡi, đừng nói điều ác và lời gian giảo; 11 Phải lánh điều dữ, làm điều lành, tìm sự hòa bình mà đuổi theo, 12 vì mắt của Chúa đoái trông người công bình, tai Ngài lắng nghe lời cầu nguyện người, nhưng mặt Chúa sấp lại nghịch với kẻ làm ác.
Kết luận:
Bức tranh toàn cảnh chỉ ra các môn đồ Chúa Giê-xu Nghi ngờ (Ma-thi-ơ 28:17), Vô tín (Mác 16:11,13), Sợ hãi (Giăng 19:19), Lo lắng (Mác 10:28), Kiêu ngạo (Lu-ca 9:34,46; 22:27), Chủ quan (Phi-e-rơ thề trung thành với Chúa, Ma-thi-ơ 16,22; 26:35), Chối Chúa (Phi-e-rơ, Ma-thi-ơ 26:75). Nhưng có lẽ gốc rễ của mọi vấn đề là sự kiêu ngạo cố hữu của họ. Tuy vậy, họ được Ngài kêu gọi, nhưng thường bị dấy bẩn của thế gian. Chúng ta được chuộc không phải vì mình đủ tốt, mà vì ý muốn tối cao của Chúa. Bằng cách đó Chúa Giê-xu đã hành động từ đầu đến cuối hành động rửa chân cho môn đồ, từ việc: đứng dậy khỏi bản, đổ nước vào chậu… Chỉ khi chúng ta đọc Lời Kinh Thánh, và để Lời Chúa kỳ cọ từ ly từng tí một, rửa sạch chúng ta khỏi mọi nếp nghĩ ô uế, dơ bẩn, hèn hạ, thấp kém, ghen ghét, giận dữ…
Chúa Giê-xu đã không để điều ác thắng mình. Toàn bộ sự việc mà Giăng mô tả từ Giăng 13 trở đi, Trước giờ lên thập tự giá, là một sự bày tỏ của Đức Chúa Trời yêu thương. Đó là Tình yêu thương thật, sự khiêm nhường thật của Giê-xu. Chúng ta cũng đừng phản ứng với kẻ thù theo bản năng cũ nữa. Đừng tranh cạnh, đừng cãi cọ, đừng ghen ghét, đừng đố kỵ, đừng gian dâm, đừng tham lam, tinh thần hưởng thụ cái tôi ích kỷ, ham sống sợ chết… mà học theo Chúa Giê-xu là những nhân đức của Ngài.
Trong Tân ước nói về sự mặc lấy mọi khí giới, nhưng chúng ta thấy rằng đó là những đặc tính của Đức Chúa Trời, của Thiên đàng: sự bình an tin lành, đức tin, yêu thương, hy vọng, công bình, vui mừng, chịu đựng bền bỉ. (Ê-phê-sô 6:14-19; 1Phi-e-rơ 4:1; Ga-la-ti 5:22; 1Thê-sa-lô-ni-ca 5: 8, 16; Rô-ma 13:12). Trong giờ thử thách chúng ta sẽ chiếu sáng như mặt trời giữa trưa (Thi thiên 37:6), hay chúng ta cũng tối tăm như hoàn cảnh? Sẽ phản tác dụng nếu làm sự rửa chân, mà lòng chúng ta không có tình yêu thương. Cũng đừng dùng nước quá nóng, hay quá lạnh mà rửa chân cho anh em mình.
Nguyện Chúa giúp chúng ta đừng có tinh thần tập thể kiểu thế gian, ý thức bầy đàn, hội đồng (tôn giáo), mà Chúa Giê-xu là Đấng chăn chiên lớn dẫn đầu, chúng ta hãy ra theo dấu của bầy (nhã ca 1:8). Chúng ta đã từng sai phạm, chúng ta đã có sự hoạn nạn. Nhờ ơn Chúa, chúng ta hãy cùng nhau gọi tên từng sự lệch lạc, cực đoan về giáo lý, xin Thánh linh Ngài soi sáng để cho chúng ta trở về với sự dạy dỗ khỏe mạnh của Kinh Thánh. Chúa Giê-xu đã bày tỏ tâm tình Ngài trong giờ thử thách. Các môn đệ thì bị mất tinh thần. Ngài đã rửa chân cho họ. Và Chúa nói chúng ta hãy làm cho nhau. Khi chúng ta được Ngài rửa cho, những lúc nguy nan, hãy giục lòng, động viên khích lệ nhau, như Phao-lô nhắn nhủ trong 1Cô-rinh-tô 15:58 Vậy, hỡi anh em yêu dấu của tôi, hãy vững vàng chớ rúng động, hãy làm công việc Chúa cách dư dật luôn, vì biết rằng công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu. Amen!