ÂN ĐIỂN BẤT DIỆT: ĐƯỢC KHẮC TRÊN LÒNG BÀN TAY NGÀI

ÂN ĐIỂN BẤT DIỆT: ĐƯỢC KHẮC TRÊN LÒNG BÀN TAY NGÀI.

video

Nầy, Ta đã khắc ngươi trong lòng bàn tay Ta; Các tường thành ngươi vẫn tiếp tục ở trước mặt Ta. – Ê-sai 49:16 (BDM2002)

Từ “bất diệt” có nghĩa là những gì không thể bị loại bỏ, rửa trôi, tẩy xóa, hủy bỏ, làm mờ hoặc xóa sạch, và do đó nói lên điều gì đó không thể nào quên, mãi trường tồn và không thể bị mất mát hoặc hủy bỏ. Đó chính là ân điển của Chúa trong Ê-sai 49:16, một trong những biểu hiện đẹp nhất về tình yêu vĩnh cửu của CHÚA trong toàn bộ Kinh Thánh.

Bạn đã bao giờ tự hỏi liệu Chúa có quên hoặc bỏ rơi bạn không? Ngay cả bây giờ, có lẽ bạn cảm thấy giống như Đa-vít, người đã kêu lên với Đức Chúa Trời, là hòn Đá tảng của mình, “Tại sao CHÚA quên tôi?” (Thi thiên 42:9 BDM2002). Có lẽ giống như dân Y-sơ-ra-ên xưa, bạn đang nói: “Đường lối tôi đã bị che khuất khỏi Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời tôi không còn quan tâm đến quyền lợi của tôi”?” (Ê-sai 40:27 BHĐ). Bạn thấy mình đang ở trong “vũng lầy tuyệt vọng” của riêng mình, bị mắc kẹt trong “cát lún tâm linh” của những nghịch cảnh và đau khổ dường như vô tận, cứ kéo bạn sâu hơn vào tuyệt vọng. Tôi hiểu điều đó, vì đó là nơi tôi đang ở khi viết những dòng này. Nhưng Chúa Giê-su hiểu rõ hơn, vì trên thập tự giá, Ngài đã kêu lên: “Đức Chúa Trời của con! Đức Chúa Trời của con! Sao Ngài lìa bỏ con?” (Ma-thi-ơ 27:46 BHĐ, Thi thiên 22:1) Đức Giê-hô-va Rapha, Thầy thuốc vĩ đại, hiểu rằng “Vả, vì chính mình Ngài chịu khổ trong khi bị cám dỗ, nên có thể cứu những kẻ bị cám dỗ vậy” (Hê-bơ-rơ 2:18), vì Ngài đã ban cho chúng ta lẽ thật thuộc linh trong Ê-sai 49:16 rằng giống như thuốc mỡ Ga-la-át (Giê-rê-mi 46:11), Ngài có thể chữa lành tâm hồn chúng ta khỏi điều mà Spurgeon gọi là “sự vô tín thường khiến chúng ta nói về việc Đức Chúa Trời quên chúng ta trong khi Ngài không hề làm như vậy. Chúng ta không biết nên ngạc nhiên về điều gì hơn, sự thành tín của Đức Chúa Trời hay sự vô tín của dân Ngài. Ngài giữ lời hứa của Ngài hàng ngàn lần, vậy mà thử thách tiếp theo lại khiến chúng ta nghi ngờ Ngài. Ngài không bao giờ thất bại; Ngài không bao giờ là một giếng cạn; Ngài không bao giờ giống như mặt trời lặn, sao băng vụt qua, hay hơi nước tan biến; vậy mà chúng ta vẫn liên tục bị phiền muộn bởi lo lắng, bị quấy rầy bởi nghi ngờ, và bị xáo trộn bởi sợ hãi, như thể Đức Chúa Trời của chúng ta là ảo ảnh của sa mạc.” Lạy Cha, nhờ Thánh Linh của Ngài, xin ban cho chúng con ân sủng để hát vang trong đức tin: “Ở giữa tình yêu và vinh quang/ Ngài vẫn đang chờ đợi/ Trên tay Ngài có khắc ghi một cái tên/ Ngài sẽ không bao giờ quên.” (Francis Havergal)

Thành Siôn cổ đại (hình ảnh của Israel), vẫn còn đau đớn vì cuộc sống lưu đày ở Babylon, Ê-sai 49: “14 Si-ôn từng nói rằng: Đức Giê-hô-va đã lìa bỏ ta; Chúa đã quên ta”, và Đức Chúa Trời đáp lại: “15 Đàn bà há dễ quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao? Dầu đàn bà quên con mình, ta cũng chẳng quên ngươi. 16 Nầy ta đã chạm ngươi trong lòng bàn tay ta; các tường thành ngươi thường ở trước mặt ta luôn”. (Ê-sai 49:14-16). CH Spurgeon, người đã giảng ba bài giảng về Ê-sai 49:16, nhắc nhở chúng ta rằng: “Những lời này trước hết áp dụng cho dân tộc cổ xưa của Đức Chúa Trời, tức là người Giu-đa (cách giải thích chính xác), nhưng chúng cũng đúng với tất cả các tín đồ (một cách áp dụng hợp lệ).” Spurgeon nói thêm rằng cụm từ “Ta đã chạm khắc ngươi” không có nghĩa là tên ngươi. Tên của chúng ta có ở đó, nhưng đó không phải là tất cả: Ta đã chạm khắc NGƯƠI! Hãy xem sự trọn vẹn của điều này! Ta đã chạm khắc hình hài ngươi, hình ảnh ngươi, hoàn cảnh ngươi, tình thế của ngươi, tội lỗi của ngươi, cám dỗ của ngươi, điểm yếu của ngươi, nhu cầu của ngươi, việc làm của ngươi; Ta đã khắc ngươi, mọi thứ về ngươi, tất cả những gì liên quan đến ngươi; Ta đã đặt ngươi trọn vẹn ở đó. Ngươi có bao giờ nói rằng Đức Chúa Trời của ngươi đã bỏ rơi ngươi khi Ngài đã chạm khắc ngươi trên chính lòng bàn tay của Ngài không?”

Kinh Thánh ghi lại: “Chẳng ai cướp chúng khỏi tay Ta, cũng chẳng ai cướp chúng khỏi tay Cha Ta.” (Giăng 10:28-29) “Này, Ta đã khắc ngươi trên lòng bàn tay Ta.” (Ê-sai 49:16) “Thời gian của con ở trong tay Chúa.” (Thi thiên 31:15) Vance Havner gọi những đoạn Kinh Thánh này là “nắm chắc tình hình trong tay. Đây là sự an toàn cho cả thời gian và cõi đời đời. Lòng bàn tay là nơi được bảo vệ tốt và bàn tay ấy có thể nắm chặt lại thành nắm đấm nếu bị đe dọa! Không chỉ bản thân chúng ta mà cả thời đại của chúng ta, mọi hoàn cảnh, ngày chúng ta sống, những sự kiện xảy ra trong cuộc đời chúng ta—tất cả đều nằm dưới sự kiểm soát của Ngài. Đôi khi chúng vượt quá tầm kiểm soát của chúng ta, nhưng “Ngài nắm giữ cả thế giới trong tay Ngài.” Ngài không chỉ dẫn dắt chúng ta bằng bàn tay Ngài, mà Ngài còn giữ chúng ta trong tay Ngài.” JI Packer kêu gọi chúng ta khẳng định chân lý rằng “Tôi được chạm khắc trong lòng bàn tay Ngài. Tôi không bao giờ bị Ngài quên. Mọi sự hiểu biết của tôi về Ngài đều phụ thuộc vào sự chủ động bền bỉ của Ngài trong việc Ngài biết tôi. Tôi biết Ngài, bởi vì Ngài đã biết tôi trước, và vẫn tiếp tục biết tôi. Ngài biết tôi như một người bạn, Đấng yêu thương tôi; và không có khoảnh khắc nào mắt Ngài rời khỏi tôi, hay sự chú ý của Ngài bị phân tâm khỏi tôi, và do đó, không có khoảnh khắc nào sự chăm sóc của Ngài suy giảm (xem Mt 10:30-31 “Tóc trên đầu các ngươi cũng đã đếm hết rồi.³¹ Vậy, đừng sợ chi hết, vì các ngươi quí trọng hơn nhiều con chim sẻ”).

Hãy cùng nhớ đến khoảnh khắc vĩnh hằng ấy, khi Giăng khóc đầm đìa, vì không có ai mở cuộn sách (Khải Huyền 5:4-5), ông viết với vẻ mong đợi: “Tôi lại thấy chính giữa ngôi và bốn con sinh vật, cùng chính giữa các trưởng lão, có một Chiên Con ở đó NHƯ ĐÃ BỊ GIẾT (cùng một động từ trong tiếng Hy Lạp như trong Xuất Ê-díp-tô Ký 12:6 mô tả con chiên hoàn hảo mà dân Y-sơ-ra-ên phải “giết lúc hoàng hôn”! so sánh Giăng 1:29, 1 Cô-rinh-tô 5:7) (Khải Huyền 5:6, 5:9, 12  ; Khải Huyền 13:8). Được đưa đến tương lai, Giăng thấy những vết sẹo được khắc ghi không phai bởi những chiếc đinh đã từng đóng Ngài vào cây thập tự giá gồ ghề xưa kia, những vết sẹo sẽ mãi mãi là dấu ấn của giao ước vĩnh cửu của Đức Chúa Trời, vâng, ngay cả những vết sẹo mang tên chúng ta, những người yêu dấu. Được khắc ghi mãi mãi. An toàn vĩnh viễn. Những hình ảnh quý giá về niềm đam mê được hoàn thiện để những người được Ngài trân trọng chiêm ngưỡng suốt cõi vĩnh hằng. Và vì vậy, Chiên Con đã bị giết không quên tên chúng ta, vì Ngài không thể quên những gì đã được khắc ghi vĩnh viễn trên lòng bàn tay Ngài suốt cõi vĩnh hằng! Spurgeon khuyến khích chúng ta: “Hãy nhìn vào dấu đinh, đó là đài tưởng niệm của Ngài, Sự Ngài không quên tôi, và qua đó Ngài nói với bạn rằng: ‘Ta sẽ không quên ngươi, ta không thể nào quên ngươi, tên ngươi được khắc ghi trong lòng ta mãi mãi trên lòng bàn tay ta, khi ta nhìn vào những vết thương ta đã nhận khi chịu đau khổ vì ngươi.'”

Giờ hãy cùng tôi chiêm ngưỡng với con mắt đức tin về ân điển tương lai (1 Phi-e-rơ 1:13), ngày vinh hiển ấy trong cõi vĩnh hằng, khi chúng ta được ngồi quanh Bàn Tiệc của Chúa, dự Tiệc Cưới của Chiên Con. Giăng làm chứng rằng: “Phước thay cho những ai được mời dự Tiệc Cưới của Chiên Con (được thỏa mãn trọn vẹn bất kể hoàn cảnh nào).” (Khải Huyền 19:9 , so sánh Lu-ca 14:15, 13:29, 22:28-30, Ma-thi-ơ 8:11). Trong dụ ngôn trong Lu-ca 12, ghi lại một đoạn văn vinh hiển (Lu-ca 12:37) mà nhiều nhà bình luận như John MacArthur mô tả là “một lời tuyên bố đáng chú ý (miêu tả) Đấng Christ, khi Ngài trở lại, phục vụ với tư cách là Tôi Tớ cho các tín đồ!” Alexander Maclaren có một bài giảng về câu này mang tên ” Tôi Tớ – Chúa “. Nhà bình luận lỗi lạc thế kỷ 19, Johann Bengel, gọi Lu-ca 12:37 là lời hứa vĩ đại nhất trong Lời Chúa, vì trong đó chúng ta thấy một bức tranh tiên tri về Chúa Giê-su hiền lành, khiêm nhường, vị Chúa tôi tớ, hạ mình “tự thắt lưng để phục vụ, và mời họ ngồi vào bàn, rồi Ngài sẽ đến gần và phục vụ họ.” (Lu-ca 12:37, so sánh với việc Chúa Giê-su tự thắt lưng trong lần đến thứ nhất của Ngài – Giăng 13:4-5). Khi Ngài ban bánh cho bạn, bạn hãy nhớ lại lời Ngài nói với các môn đệ trong Bữa Tiệc Thánh: “Ta sẽ không ăn bánh ấy nữa cho đến khi việc ấy được hoàn thành trong Nước Đức Chúa Trời” (Lu-ca 22:16) và “Từ nay trở đi, Ta sẽ không uống rượu nho này nữa cho đến ngày Ta uống rượu mới với các con trong Nước Cha Ta.” (Ma-thi-ơ 26:29, Lk 22:18) Và khi đôi tay vinh hiển của Ngài giang ra (xem Khải Huyền 1:16-17) để ban bánh cho bạn, bạn sẽ thấy trên đó những vết sẹo do đinh đóng, những dấu hiệu của ân điển không phai, dấu hiệu của giao ước đời đời của Ngài (Hê-bơ 13:20). Và rồi với sự kính sợ và kinh ngạc hơn nữa, bạn thấy tên mình ở đó và bạn nhớ lại lời hứa quý giá của Ngài nay đã được hoàn thành: “Ta đã ghi tên ngươi trên lòng bàn tay Ta.” Và bạn cúi đầu khiêm nhường trong sự thờ phượng và tôn kính, kinh ngạc trước sự nhân từ và uy nghi của Đấng Mê-si.

“Nguyện xin Chúa ban cho bạn cảm nhận về sự an toàn trong Chúa Giê-su Christ! Nguyện xin Ngài bảo đảm với bạn rằng tên bạn được khắc trên bàn tay Ngài và thì thầm vào tai bạn lời hứa: “Đừng sợ hãi, Ta ở cùng ngươi.” Hãy nhìn xem Ngài, Đấng Bảo Chứng vĩ đại của giao ước, là Đấng Trung Tín và Chân Thật (Khải Huyền 19:11), và vì thế, Ngài có bổn phận và cam kết đưa bạn, người yếu đuối nhất trong gia đình, cùng với toàn thể dòng dõi được chọn, đến trước Ngai vàng của Đức Chúa Trời (Cô-lô-si 1:22 , 2 Cô-rinh-tô 4:14 , Ê-phê-si 5:27 , so sánh Giu-đa 24); và trong sự chiêm nghiệm ngọt ngào như vậy, bạn sẽ được uống nước ép của rượu lựu có hương liệu của Chúa, và nếm những trái ngon ngọt của Thiên Đàng. Bạn sẽ được nếm trước những niềm vui làm say đắm tâm hồn của các thánh hoàn hảo trên trời, nếu bạn có thể tin tưởng với đức tin vững chắc rằng “Đấng đã gọi anh em là thành tín, chính Ngài sẽ làm việc đó” A-men (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:24) (Spurgeon)

SPURGEON –

Chúa Giê-xu Christ có những dấu ấn riêng về chúng ta, cũng như Ngài đã ban cho chúng ta dấu ấn về chính Ngài. Dấu đinh đóng trên tay Ngài giống như những bông hoa lưu ly mang ý nghĩa cá nhân và bền vững đặc biệt: “Này, ta đã khắc ngươi trên lòng bàn tay ta”: Ê-sai 49:16. Qua những dấu vết này, Ngài thấy được những gì Ngài đã chịu khổ, và Ngài cam kết sẽ không làm gì ngoài những đau khổ đó, vì đôi tay Ngài, đôi tay mà Ngài dùng để làm việc, đã bị đâm thủng. Vì Ngài mang trên tay những dấu vết của cuộc khổ nạn, chúng ta hãy mang chúng trong lòng mình.

SPURGEON – Tuy nhiên, thật là điều ngọt ngào khi có thể nhận ra bàn tay của Chúa trong những đau khổ của chúng ta, bởi vì không gì có thể đến từ bàn tay ấy đối với con cái Ngài mà không phải là điều tốt lành và đúng đắn. Nếu bạn suy nghĩ về đôi bàn tay mà Chúa phán rằng: “Ta đã khắc ngươi trên lòng bàn tay Ta”, bạn có thể yên tâm rằng không gì có thể đến từ đôi bàn tay ấy mà không phải là điều mà sự khôn ngoan vô hạn hướng dẫn và tình yêu vô hạn đã định đoạt.

“Liệu người phụ nữ có thể quên đứa con đang bú của mình mà không thương xót con trai ruột thịt? Phải, họ có thể quên, nhưng Ta sẽ không bao giờ quên ngươi.” “Ta đã khắc ngươi trên tay Ta; tường thành của ngươi luôn ở trước mặt Ta.” Vậy nên, hỡi cơ đốc nhân, hãy vui mừng trong ý tưởng thứ hai này: tình yêu của Chúa không hề suy giảm trong lò lửa, mà vẫn nồng cháy như lò lửa, thậm chí còn nóng hơn nữa.

“Tên bạn được khắc trên lòng bàn tay Ngài.” Bạn không bị Ngài lãng quên; đó chẳng phải là tin tốt lành sao? Khi ai đó đến thăm bạn ở một vùng đất xa lạ, bạn thích nghe họ nói: “Khi tôi ở nhà bạn, mọi người đều nói về bạn và gửi những lời yêu thương đến bạn…” Bạn vui mừng khi nghe điều đó; và Chúa Giê-su đã khắc tên bạn trên lòng bàn tay Ngài, và Ngài đang cầu thay cho bạn trước ngai ân điển, bạn không bị lãng quên ở trên đó.

Chẳng phải đó là những lời hứa đầy phước lành để nắm giữ sao—lòng nhân từ và sự thương xót dịu dàng của Ngài? Với những lời hứa như vậy, chắc chắn bạn sẽ chiến thắng.

Bạn có thể hoàn toàn yên tâm rằng không gì có thể đến từ những bàn tay ấy ngoài sự dẫn dắt của trí tuệ vô hạn và sự định đoạt của tình yêu vô hạn.

Ngài sẽ không bao giờ quên những người mà ký ức về họ luôn ở bên Ngài. Nguyện xin phước lành hằng sống của Đấng Cứu Thế ở cùng bạn hôm nay và mãi mãi! Amen.

Lu-ca 12:37 ” Phước cho những đầy tớ ấy, khi chủ về thấy họ thức canh! Quả thật, ta nói cùng các ngươi, chủ sẽ thắt lưng mình, cho đầy tớ ngồi bàn mình, và đến hầu việc họ”

Hãy lưu ý sự đảo ngược vai trò — giờ đây chủ nhân phục vụ người hầu!

Kinh Thánh Nghiên cứu ESV “trong bối cảnh bữa tiệc Đấng Mê-si thời kỳ cuối cùng (Lu-ca 13:29 “Họ sẽ đến từ đông tây, từ bắc nam, và sẽ ngồi [tại bàn] trong vương quốc của Đức Chúa Trời.” 14:15–24; 22:27–30; Khải Huyền 19:9).

MacArthur nhận xét: “Tuyên bố đáng chú ý này mô tả Đấng Christ, khi Ngài trở lại, đang phục vụ với tư cách là người phục vụ cho các tín đồ.”

Kinh Thánh Nghiên cứu Nelson – Trong một sự đảo ngược hình ảnh người đầy tớ, Chúa Giê-su chỉ ra rằng người đầy tớ trung thành sẽ được Chúa Giê-su phục vụ khi Ngài trở lại. Lòng trung thành sẽ được đền đáp. {Radmacher, Earl D.; Allen, Ronald Barclay; House, H. Wayne},

MacDonald – Đây là một gợi ý rất cảm động rằng Đấng từng đến thế gian này trong hình hài một người nô lệ sẽ nhân từ hạ mình trở lại phục vụ dân Ngài tại quê hương trên trời.

JC Ryle nhận xét rằng: “Đây có lẽ là một trong những lời hứa tuyệt vời nhất dành cho những người tin Chúa trong Tân Ước. Có lẽ nó phải được hiểu theo nghĩa bóng. Điều đó có nghĩa là không có giới hạn nào đối với vinh dự và vinh quang mà Chúa Giê-su sẽ ban cho những người sẵn sàng gặp Ngài trong lần tái lâm thứ hai của Ngài.”

Thời xưa, nô lệ sẽ mang dấu hiệu của chủ nhân, nhưng ở đây chúng ta thấy một hành động hạ mình thiêng liêng không thể diễn tả được, trong đó Chủ nhân khắc tên người hầu lên lòng bàn tay Ngài.

Charles Wesley đã áp dụng đoạn Kinh Thánh này cho Đấng Christ, viết rằng: “Hỡi linh hồn ta, hãy trỗi dậy, hãy rũ bỏ những nỗi sợ hãi tội lỗi của ngươi, vì của lễ đã đổ máu vì ngươi đã hiện ra. Đấng Bảo Chứng của ngươi đứng trước ngai vàng; tên ngươi đã được ghi trên tay Ngài.” Những dấu hiệu này chẳng phải là dấu hiệu của ân điển không thể xóa nhòa, một biểu hiện hữu hình của giao ước của Chúa với chúng ta, dấu ấn giao ước làm chứng suốt đời đời. Để Chúa quên chúng ta và/hoặc bỏ rơi chúng ta, những vết sẹo khắc trên lòng bàn tay Ngài bắt buộc phải biến mất! Hỡi những người yêu dấu, hãy nhìn Đấng Cứu Thế dang rộng bàn tay Ngài trước mặt chúng ta với chính tên của chúng ta được khắc trên lòng bàn tay đầy sẹo của Ngài. Chúng ta được Chúa yêu thương sâu sắc và đời đời!

Hầu hết chúng ta đều từng có kinh nghiệm viết điều gì đó lên tay để sau này không quên. Nhưng chúng ta chỉ làm vậy nếu đó là điều quan trọng. Vấn đề của việc con người viết lên tay là mực sẽ trôi đi và chúng ta không thể nhớ được điều quan trọng đó! Khi Đức Chúa Trời, Đấng không cần sự trợ giúp nào về trí nhớ, khắc ghi chúng ta trên lòng bàn tay Ngài, chúng ta ở trên lòng bàn tay Ngài như những “lời nhắc nhở” vĩnh cửu. Bạn đã bao giờ thấy ai đó viết điều gì đó lên tay để không quên điều gì đó chưa? Có thể là số điện thoại, hoặc thứ gì đó từ cửa hàng. Bạn chỉ viết lên tay nếu nó quan trọng. Vấn đề duy nhất với cách làm này là khi bạn rửa tay, những gì bạn muốn nhớ cũng bị trôi đi.

Chúng ta quan trọng với Chúa đến nỗi Ngài sẵn lòng viết tên chúng ta trên tay Ngài. Bàn tay của Chúa không bao giờ vấy bẩn và Ngài không bao giờ phải rửa chúng. Điều đó có nghĩa là khi Ngài viết tên chúng ta trên tay Ngài, tên ấy sẽ ở đó mãi mãi.

Tình thương của một người mẹ ngay thẳng dành cho đứa con bé bỏng và yếu đuối của mình là một trong những tình cảm mạnh mẽ nhất mà con người từng trải nghiệm. Nhưng, dù rất mạnh mẽ, nó cũng có thể phai nhạt. Trong khi đó tình yêu mà Đức Chúa Trời dành cho con cái tin kính của Ngài, cũng giống như chính Ngài, là bất biến. Những lời này chứng minh, và được dùng để chứng minh một cách thuyết phục nhất, rằng tình yêu của Cha Thiên Thượng dành cho các con trai và con gái được Ngài nhận làm con nuôi không phải là điều dao động hay thay đổi. Chúng ta có thể diễn giải câu nói “NHƯNG TA SẼ KHÔNG QUÊN NGƯƠI” theo cách nào khác, hay cách hiểu nào thấp kém hơn?

KHÔNG PHẢI TÔI NHỚ GIAO ƯỚC MÀ LÀ CHÚA NHỚ! –

“Ta sẽ nhớ đến giao ước của Ta.” — Sáng thế ký 9:15

Hãy chú ý đến hình thức của lời hứa. Chúa không phán, “Khi các ngươi nhìn thấy cầu vồng, và nhớ đến giao ước của Ta, thì Ta sẽ không hủy diệt trái đất,” nhưng lời hứa được đặt một cách vinh hiển, không phải trên trí nhớ của chúng ta, vốn hay thay đổi và yếu đuối, mà trên trí nhớ của Chúa, vốn vô hạn và bất biến. “Cầu vồng sẽ ở trong mây; và Ta sẽ nhìn thấy nó, để Ta nhớ đến giao ước đời đời.” Ôi! Không phải việc tôi nhớ đến Chúa, mà là việc Chúa nhớ đến tôi mới là nền tảng của sự an toàn của tôi; không phải việc tôi nắm giữ giao ước của Ngài, mà là giao ước của Ngài nắm giữ tôi. Vinh hiển thay là Chúa!

Điều đó cũng giống như với dân Israel ở Ai Cập; Máu đã đổ trên khung cửa và hai cột bên, nhưng Chúa không phán rằng: “Khi các ngươi thấy huyết, Ta sẽ vượt qua các ngươi,” mà là “Khi Ta thấy huyết, Ta sẽ vượt qua các ngươi.”

Hãy thử ngay bây giờ, tin tưởng và mong đợi rằng Chúa sẽ lắng nghe bạn. Bạn thấy đấy, Ngài đã chọn bạn cho riêng mình, bạn thuộc về Ngài, bạn là kho báu của Ngài, là viên ngọc quý của Ngài, là con dấu trên ngón tay Ngài, là niềm vui của trái tim Ngài, tên bạn được khắc trên lòng bàn tay Ngài; bạn có nghĩ Ngài muốn bạn ở trong tình trạng khốn khổ này không? Ôi, không; Ngài đã sai Thánh Linh An Ủi đến để chăm sóc những người như bạn! Một Ngôi Vị trong Ba Ngôi Đức Chúa Trời đã nhận lấy nhiệm vụ an ủi dân Ngài; vì vậy Ngài chắc chắn muốn bạn được yên nghỉ, thoải mái. Hãy kêu cầu Ngài để Ngài đưa bạn ra khỏi tình trạng thấp hèn của bạn.

Philpot – Nếu bị thất vọng, hãy nhớ điều này: bị thất vọng không có nghĩa là bị bỏ rơi. Vì những mục đích khôn ngoan của Ngài, Đức Chúa Trời thường cho phép dân Ngài bị thất vọng, nhưng Ngài không bao giờ bỏ rơi họ.

Chúa Giê-su mang những vết sẹo của đồi Gô-gô-tha trên lòng bàn tay, máu của Ngài đã khai mở Giao Ước Mới.

Những bức tường thành của Jerusalem, hay Siôn, sẽ không bao giờ bị Chúa lãng quên vì Ngài có một giao ước vĩnh cửu với Israel.

Ôi, thật ngọt ngào biết bao khi tin rằng tên của chúng ta đã ở trong lòng Đức Giê-hô-va và được khắc trên tay Chúa Giê-su trước khi vũ trụ được tạo dựng! Chẳng phải điều này sẽ khiến một người tràn ngập niềm vui và nhảy múa hân hoan sao? Khi được Đức Chúa Trời chọn lựa trước khi thời gian bắt đầu.

nguồn: https://www.preceptaustin.org/inscribed_on_his_hands

xem thêm:

Ê-sai 49 – Sứ Mệnh Của Đấng Mê-si

NGƯỜI TÔI TỚ CỦA CHÚA

Ê-sai 49:6 “Israel là ánh sáng cho dân ngoại” có nghĩa là gì?

Lòng Bàn Tay Của Chúa Giê-su