Vấn Đề Nan Giải Của Sự Vâng Lời.

Vấn Đề Nan Giải Của Sự Vâng Lời.

Tác giả: Oswald Chambers.

Samuel sợ không dám thuật sự hiện thấy nầy cho Hê-li.

1 Sa-mu-ên chương 3 câu 15: Sa-mu-ên nằm ngủ cho đến sáng, đoạn mở các cửa đền của Đức Giê-hô-va. Người sợ không dám thuật sự hiện thấy nầy cho Hê-li.

Đức Chúa Trời không bao giờ nói với chúng ta theo những cách quá cao siêu, nhưng theo những cách dễ bị hiểu lầm, và chúng ta tự hỏi: “Liệu đó có phải là tiếng Chúa phán hay không?” Ê-sai nói trong Ê-sai chương 8 câu 11 rằng: Chúa đã phán với ông “bằng cánh tay quyền năng”, tức là thông qua áp lực của hoàn cảnh. Không có điều gì xảy ra trong cuộc sống của chúng ta, mà không phải là chính Chúa đang phán dạy. Chúng ta có nhận ra bàn tay của Ngài không? hay chỉ coi đó là những sự việc ngẫu nhiên?

Hãy tập thói quen nói: “Lạy Chúa, xin hãy phán dạy” và cuộc sống sẽ trở nên ly kỳ. Mỗi khi gặp khó khăn, hãy nói: “Lạy Chúa, xin hãy phán”; Hãy dành thời gian để lắng nghe. Sự sửa dạy không chỉ là một phương tiện kỷ luật, mà còn nhằm mục đích đưa tôi đến chỗ nói rằng: “Lạy Chúa, xin hãy phán”. Hãy nhớ lại thời điểm Chúa đã nói chuyện với bạn. Bạn đã quên những gì Ngài đã nói rồi sao? Như là trong Lu-ca chương 11 câu 13: Vậy nếu các ngươi là người xấu, còn biết cho con cái mình vật tốt thay, huống chi Cha các ngươi ở trên trời lại chẳng ban Đức Thánh Linh cho người xin Ngài! hay là trong 1 Tê-sa-lô-ni-ca chương 5 câu 23: Nguyền xin chính Đức Chúa Trời bình an khiến anh em nên thánh trọn vẹn, và nguyền xin tâm thần, linh hồn, và thân thể của anh em đều được giữ vẹn, không chỗ trách được, khi Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta đến! Khi chúng ta lắng nghe, tai chúng ta trở nên nhạy bén, và giống như Chúa Giê-xu, chúng ta sẽ luôn luôn nghe thấy tiếng Chúa.

Tôi có nên nói với “Hê-li” của tôi những gì Chúa đã bày tỏ cho tôi hay không? Đó chính là nơi nảy sinh sự lưỡng lự về sự vâng lời. Chúng ta không vâng lời Chúa bằng cách tự cho mình là những vị thần nhỏ bé – tôi phải bảo vệ cho “Hê-li”, những người tốt nhất mà chúng ta biết. Đức Chúa Trời không bảo Sa-mu-ên nói với Hê-li; mà Hê-li phải tự quyết định điều đó cho chính ông. Việc Chúa kêu gọi bạn có thể làm tổn thương “Hê-li” của bạn; nhưng nếu bạn cố gắng ngăn chặn sự chịu khổ trong đời sống người khác, điều đó sẽ trở thành rào cản giữa linh hồn bạn và Chúa. Bạn tự chịu rủi ro nếu cố gắng ngăn cản việc cắt bỏ tay phải hoặc móc mắt phải.

Vậy nên về bất cứ điều gì mà Chúa muốn bạn tự quyết định trước mặt Ngài, thì đừng bao giờ hỏi ý kiến ​​người khác nữa. Nếu bạn xin lời khuyên, bạn sẽ gần như luôn đứng về phía Sa-tan.

Phao-lô đã làm gì, như được chép trong Ga-la-ti chương 1 câu 15 đến 16: Nhưng khi Đức Chúa Trời, là Đấng đã để riêng tôi ra từ lúc còn trong lòng mẹ, và lấy ân điển gọi tôi, vui lòng bày tỏ Con của Ngài ra trong tôi, hầu cho tôi rao truyền Con đó ra trong người ngoại đạo, thì lập tức tôi chẳng bàn với thịt và máu.

https://utmost.org/classic/the-dilemma-of-obedience-classic/