Sao người ta lại có thể vô tri đến như vậy.
Tác giả: Oswald Chambers
Lạy Chúa, Chúa là ai?
Sách Công vụ chương 26 câu 15: Tôi thưa: Lạy Chúa, Chúa là ai? Chúa đáp rằng: Ta là Giê-xu mà ngươi đương bắt bớ
Sách Ê-sai chương 8 câu 11: “Vì Đức Giê-hô-va dùng tay mạnh phán cùng ta, và dạy ta…” Không có cách nào trốn tránh khi Chúa chúng ta phán, Ngài luôn đến với một sự hiểu biết sâu sắc. Lời của Chúa đã đến với bạn một cách trực tiếp chưa? Nếu có, bạn không thể nhầm lẫn sự khăng khít, thân mật, mà Ngài đã nói với bạn bằng ngôn ngữ bạn hiểu rõ nhất, không phải qua tai bạn, mà qua hoàn cảnh của bạn. Chúa phải phá hủy sự tự tin cố hữu của chúng ta vào những niềm tin của chính mình.
“Tôi biết đây là điều tôi nên làm” — và đột nhiên tiếng Chúa phán ra theo cách làm chúng ta choáng ngợp, phơi bày sự thiếu hiểu biết sâu sắc của chúng ta. Chúng ta đã thể hiện sự ngu dốt về Ngài, ngay trong cách chúng ta quyết định phục vụ Ngài. Chúng ta phục vụ Chúa Giê-su bằng một tinh thần không phải của Ngài, chúng ta làm tổn thương Ngài bằng cách bênh vực Ngài, chúng ta thúc đẩy những tuyên bố của Ngài theo tinh thần của ma quỷ. Lời nói của chúng ta nghe có vẻ ổn, nhưng tinh thần của chúng ta là của kẻ thù. “Nhưng Đức Chúa Giê-xu quay lại quở trách hai người; và nói: “Các con không biết linh nào xui giục mình.” Lu-ca chương 9 câu 55. Thần Linh của Chúa chúng ta là Đấng Bào chữa cho Ngài, được mô tả trong 1 Cô-rinh-tô 13.
Tôi có đang bắt bớ Chúa Giê-su bằng quyết tâm sốt sắng phục vụ Ngài theo cách riêng của mình không? Nếu tôi cảm thấy mình đã làm tròn bổn phận nhưng lại làm tổn thương Ngài trong quá trình đó, tôi có thể chắc chắn rằng đó không phải là bổn phận của tôi, bởi vì nó không nuôi dưỡng tinh thần hiền lành và yên lặng, mà là tinh thần tự cao, tự đại. Chúng ta thường cho rằng bất cứ điều gì khó chịu đều là bổn phận của mình! Liệu điều đó có giống với tinh thần của Chúa chúng ta không — Thi thiên 40 câu 8: “Hỡi Đức Chúa Trời tôi, tôi lấy làm vui mừng làm theo ý muốn Chúa, luật pháp Chúa ở trong lòng tôi”.