Ê-sai 49:6 “Israel là ánh sáng cho dân ngoại” có nghĩa là gì?

Ê-sai 49:6 “Israel là ánh sáng cho dân ngoại” có nghĩa là gì?

video

Ê-sai 49 nói về thời kỳ phước lành cho Israel. Có một số khó khăn trong việc giải thích đoạn Kinh Thánh này vì đôi khi dường như toàn thể Israel đang được nói đến, và đôi khi lại dường như chỉ một người cụ thể được nói đến. NGƯỜI này sẽ giúp mang lại phước lành cho Israel, vì vậy NGƯỜI đó phải được phân biệt theo một cách nào đó với toàn thể Israel.

Trong Ê-sai 49:3, Đức Chúa Trời nói với Israel: “Hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta, ta sẽ được sáng danh bởi ngươi” Tuy nhiên, đến câu 6, người được nói đến là một cá nhân được gọi là Tôi Tớ của Chúa, và Ngài cũng sẽ phục hồi Israel:

Ngài có phán cùng ta rằng: Ngươi làm tôi tớ ta đặng lập lại các chi phái Gia-cốp, và làm cho những kẻ được gìn giữ của Y-sơ-ra-ên lại được trở về, còn là việc nhỏ; ta sẽ khiến ngươi làm sự sáng cho các dân ngoại, hầu cho ngươi làm sự cứu rỗi của ta đến nơi đầu cùng đất.” Từ ngữ cảnh, rõ ràng là “sự sáng cho các dân ngoại” trong Ê-sai 49:6 tương đương với “sự cứu rỗi của ta đến nơi đầu cùng đất”. Ánh sáng đó là ánh sáng thuộc linh, tương ứng với “sự vinh quang” của Đức Chúa Trời trong câu 3. Tận cùng trái đất là các dân tộc ngoại bang—những người sống ở khắp mọi nơi ngoài Israel.

Câu hỏi đặt ra là, Israel làm điều này như thế nào? Họ hành động như một ánh sáng cho các dân ngoại ra sao?

Chắc chắn, nếu Israel trung thành với Chúa, các dân tộc khác sẽ chú ý và có lẽ sẽ được thu hút đến với Chúa (xem Phục truyền luật lệ ký 4:6 BHĐ Vậy, anh em phải giữ và thực hành các mệnh lệnh và luật lệ nầy, vì nhờ vậy mà các dân tộc sẽ thấy sự khôn ngoan và hiểu biết của anh em. Khi nghe về các mệnh lệnh nầy họ sẽ nói: ‘Chỉ có dân tộc vĩ đại nầy mới thực sự là một dân tộc khôn ngoan và hiểu biết!). Nhưng điều đó đã không xảy ra. Vì vậy, Ê-sai nói về một tình huống mới. Người Tôi Tớ, được đồng nhất với Israel nhưng cũng được phân biệt với Israel, sẽ là ánh sáng thay thế. Điều này có phần mầu nhiệm. Tuy nhiên, điều này có ý nghĩa nếu vua của Israel là người được nhắc đến. Vua là người đại diện cho Israel, nhưng ông ta lại được phân biệt với Israel. Ông ta có thể làm những việc cho Israel nhưng cũng có thể làm những việc với tư cách là Israel. Nhưng Ê-sai không tiết lộ danh tính của vị vua này.

Trong Tân Ước, danh tính của Người Tôi Tớ, Vua và Đấng Mê-si được tiết lộ qua đoạn Kinh Thánh Lu-ca 2:25-32, BHĐ:

²⁵ Lúc ấy, tại thành Giê-ru-sa-lem có một người công chính và đạo đức, tên là Si-mê-ôn. Ông trông đợi sự an ủi của dân Y-sơ-ra-ên, và Đức Thánh Linh ngự trên ông.²⁶ Đức Thánh Linh đã cho ông biết trước rằng ông sẽ không chết trước khi thấy Đấng Christ của Chúa.²⁷ Được Thánh Linh cảm thúc, ông vào đền thờ đúng lúc cha mẹ đem con trẻ là Jêsus đến để làm cho Ngài các thủ tục theo luật pháp.²⁸ Ông bồng ẵm con trẻ và ca ngợi Đức Chúa Trời rằng: ²⁹ “Lạy Chúa, bây giờ xin Chúa cho đầy tớ Chúa qua đời bình an, Theo như lời Ngài; ³⁰ Vì mắt con đã thấy sự cứu rỗi của Ngài, ³¹ Mà Ngài đã chuẩn bị trước mặt muôn dân, ³² Là ánh sáng soi đường cho các dân ngoại, Và là vinh quang của Y-sơ-ra-ên, tức dân Ngài.”” (Lu-ca 2:25-32, BHĐ).

Theo Si-mê-ôn, dưới sự ảnh hưởng của Đức Thánh Linh, chính Chúa Giê-su, Vua của Y-sơ-ra-ên, là vinh quang của Y-sơ-ra-ên và là ánh sáng cho dân ngoại.

Ma-thi-ơ 4:12-16 cũng áp dụng cho Chúa Giê-su một ý tưởng tương tự từ một đoạn khác trong sách Ê-sai:

12 Vả, khi Đức Chúa Jêsus nghe Giăng bị tù rồi, thì Ngài lánh qua xứ Ga-li-lê. 13 Ngài bỏ thành Na-xa-rét mà đến ở thành Ca-bê-na-um, gần mé biển, giáp địa phận xứ Sa-bu-lôn cùng xứ Nép-ta-li, 14 để cho ứng nghiệm lời đấng tiên tri Ê-sai đã nói rằng: 15 Đất Sa-bu-lôn và Nép-ta-li, ở về trên con đường đi đến biển, bên kia sông Giô-đanh,
Tức là xứ Ga-li-lê thuộc về dân ngoại,16 Dân ấy ngồi chỗ tối tăm,
Đã thấy ánh sáng lớn; và trên những kẻ ngồi trong miền và dưới bóng sự chết, thì ánh sáng đã mọc lên
” (Ê-sai 9:1-2).

Ga-li-lê, cả vào thời Ê-sai và thời Chúa Giê-su, đều có một dân số ngoại bang đông đảo. Bằng cách rao giảng ở đó, Chúa Giê-su đã mang ánh sáng đến cho dân ngoại.

Hơn nữa, Phao-lô áp dụng Ê-sai 49:6 cho chính mình và Ba-na-ba với tư cách là đại diện của Vua và là người rao giảng phúc âm. Trong chuyến truyền giáo đầu tiên, họ đã bị dân Giu-đa ở An-ti-ốt thuộc Bi-si-đi từ chối: “ 44 Ngày Sa-bát sau, gần hết cả thành đều nhóm lại để nghe đạo Chúa. 45 Song những người Giu-đa thấy đoàn dân đó thì đầy lòng ghen ghét, nghịch cùng lời Phao-lô nói và mắng nhiếc người. 46 Phao-lô và Ba-na-ba bèn nói cùng họ cách dạn dĩ rằng: Ấy cần phải truyền đạo Đức Chúa Trời trước nhứt cho các ngươi; nhưng vì các ngươi đã từ chối, và tự xét mình không xứng đáng nhận sự sống đời đời, nên đây nầy, chúng ta mới xây qua người ngoại. 47 Vì Chúa có phán dặn chúng ta như vầy: Ta lập ngươi lên đặng làm sự sáng cho các dân, hầu cho ngươi đem sự cứu rỗi cho đến cùng cõi đất. EsIs 49:6

48 Những người ngoại nghe lời đó thì vui mừng, ngợi khen đạo Chúa, và phàm những kẻ đã được định sẵn cho sự sống đời đời, đều tin theo. 49 Đạo Chúa tràn ra khắp trong xứ đó. (Công vụ 13:44-49).

Như vậy, Phao-lô và Ba-na-ba, với tư cách là người Y-sơ-ra-ên và là những đại diện được ủy quyền của Vua Y-sơ-ra-ên, cũng là sự ứng nghiệm của Ê-sai 49:6.

Tóm lại, Y-sơ-ra-ên là ánh sáng cho các dân tộc vì Chúa Giê-su, với tư cách là Vua của Y-sơ-ra-ên, đã ban ơn cứu rỗi cho các dân tộc (dân ngoại) và sau đó ủy quyền cho các đại diện của Ngài truyền bá tin mừng khắp thế giới (xem Ma-thi-ơ 28:18-20 BHĐ Đức Chúa Jêsus đến và phán với họ rằng: “Tất cả thẩm quyền trên trời dưới đất đã giao cho Ta.¹⁹ Vậy, hãy đi khiến muôn dân trở nên môn đồ Ta, hãy nhân danh Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh làm báp-têm cho họ²⁰ và dạy họ giữ mọi điều Ta đã truyền cho các con. Và nầy, Ta luôn ở với các con cho đến tận thế | và Công vụ 1:8 BHĐ Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các con thì các con sẽ nhận lấy quyền năng và làm chứng nhân cho Ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri cho đến cùng trái đất).

nguồn: https://www.gotquestions.org/Israel-light-to-the-Gentiles.html