TA NHỚ đến lòng trung thành của ngươi lúc ngươi còn trẻ.

TA NHỚ đến lòng trung thành của ngươi lúc ngươi còn trẻ.

Giê-rê-mi chương 2 câu 2: Đức Giê-hô-va phán thế nầy: ‘Ta nhớ đến lòng trung thành của ngươi lúc ngươi còn trẻ, tình yêu của ngươi như cô dâu mới về nhà chồng, lúc ngươi theo Ta trong hoang mạc, trên vùng đất không gieo trồng.

 

Liệu tôi có còn đối xử với Chúa một cách tốt đẹp tự nhiên như trước kia, hay tôi chỉ mong chờ Chúa đối xử tốt với tôi? Tôi có đầy những điều nhỏ làm vui lòng Ngài, hay tôi đang than vãn vì mọi việc không suôn sẻ với mình? Chẳng có niềm vui nào trong tâm hồn, nếu quên đi những điều Chúa trân trọng. Thật tuyệt vời khi nghĩ rằng Chúa Giê-su Christ cần đến tôi — “Hãy cho Ta uống.” Tôi đã thể hiện bao nhiêu lòng tốt với Ngài trong tuần qua? Tôi đã làm điều tốt nào trong cuộc sống để đáp lại lời kêu gọi của Ngài chưa?

Chúa đang phán với dân Ngài — “Bây giờ các ngươi không yêu Ta như xưa, nhưng Ta nhớ đến thời gian các ngươi đã từng yêu mến Ta. TA NHỚ tình yêu của ngươi như cô dâu mới về nhà chồng. Liệu tôi có còn tràn đầy tình yêu mãnh liệt dành cho Chúa Giê-su Christ như thuở ban đầu, khi tôi đã cố gắng hết sức để chứng tỏ lòng tận hiến của mình với Ngài hay không? Ngài có thấy tôi vẫn còn nhớ về thời điểm tôi chỉ quan tâm đến Ngài mà không màng đến điều gì khác hay không? Giờ đây tôi có còn như vậy không, hay tôi đã trở nên khôn ngoan hơn trong việc yêu thương Ngài? Phải chăng tôi yêu Ngài đến nỗi không để ý đến những nơi mình đến? Hay tôi đang tìm kiếm sự tôn trọng dành cho mình, cân nhắc xem mình nên phục vụ Ngài đến mức nào ?

Nếu, khi nhớ lại những gì Chúa nhớ về tôi, tôi nhận ra Ngài không còn như Ngài từng là đối với tôi nữa, hãy để sự xấu hổ và sự hạ xuống này làm tôi khiêm nhường, bởi vì sự xấu hổ đó sẽ mang đến nỗi buồn thánh thiện dẫn đến sự ăn năn.

https://utmost.org/classic/recall-what-god-remembers-classic/