ĐƯỢC GHI KHẮC TRONG TAY NGÀI
ĐƯỢC GHI KHẮC TRONG TAY NGÀI
Ê-sai 49: 14-17 ¹⁴ Si-ôn từng nói rằng: Đức Giê-hô-va đã lìa bỏ ta; Chúa đã quên ta.¹⁵ Đàn bà há dễ quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao? Dầu đàn bà quên con mình, ta cũng chẳng quên ngươi.¹⁶ Nầy ta đã chạm ngươi trong lòng bàn tay ta; các tường thành ngươi thường ở trước mặt ta luôn.¹⁷ Con cái ngươi chóng về; kẻ phá hại hủy diệt ngươi sẽ khỏi giữa ngươi.
1)Tình yêu thương của Đức Chúa Trời đi vào, đến với con người, vào trong lịch sử.
2)Được chạm khắc trong lòng bàn tay Chúa.
3)Hy vọng vào Ngài và bài hát của tôi
1)Tình yêu thương của Đức Chúa Trời đi vào, đến với con người, vào trong lịch sử.
Có thể trong cuộc sống có những điều khó hiểu, thường là không hiểu được, khiến chúng ta thắc mắc sao lại như thế này. Đó sẽ là câu hỏi muôn thuở, đứa trẻ chỉ hiểu khi nó trưởng thành, người học sinh chỉ khi ra đời, người nông dân sau khi thu hoạch, người vận động viên sau trận thi đấu, người lính trở về sau chiến tranh. Câu chuyện lịch sử cho chúng ta biết kết cục mà vì lý do đó nó bắt đầu, lý do câu chuyện của nó. Một đứa trẻ không hiểu được tình yêu cha mẹ, cho đến khi nó bước vào giai đoạn như cha mẹ nó. Cuộc đời con người là sự đi tìm câu trả lời cho câu hỏi lớn. Lương tâm chúng ta chỉ được an tâm, khi gặp Đấng cứu chuộc. Câu hỏi đầu tiên là câu Chúa hỏi con người: Ngươi ở đâu? Câu trả lời chân thật chúng ta cũng chỉ tìm thấy trong Chúa Giê-xu Christ: Hãy ăn năn vì nước Thiên đàng đã đến gần. Cả hai câu hỏi và câu trả lời cũng đều đến từ Đức Chúa Trời. Ngài chỉ khiến cho con người chúng ta không chịu được, không an nghỉ được cho đến khi gặp được Ngài là Đấng Tạo Dựng. Nhưng đây là con đường đầy gian khổ. Lịch sử loài người đầy đau khổ và nước mắt. Nhưng Đức Chúa Trời không từ bỏ con người hư mất, Ngài lên kế hoạch để cứu chuộc tội nhân. Đó là lý do Kinh Thánh được chép lại. Nhân vật trung tâm là Chúa Giê-xu Christ.
Câu chuyện Đức Chúa Trời lấy đất sét tạo dựng nên A-đam và Ngài hà sinh khí vào lỗ mũi, A-đam trở nên một linh hồn sống. Nhưng Chúa Giê-xu phải trút hơi thở cuối cùng, chịu chết, để cứu chuộc tội nhân. Công việc Chúa Giê-xu đã làm xong tại thập tự giá ban cho những kẻ tin Ngài được trở nên tạo vật mới trong Đấng Christ. (2Cô-rinh-tô 5:17)
Toàn bộ điều đó đã được Đức Chúa Trời kiến thiết, và được niêm phong trong Cựu ước, cho đến khi được bày tỏ rõ ràng trong Chúa Giê-xu Christ. 1Phi-e-rơ 1: 10 Về sự cứu rỗi đó, các đấng tiên tri đã tìm tòi suy xét, và đã nói tiên tri về ân điển định sẵn cho anh em.
Đôi nét về bối cảnh: Ê-sai sống ở Giê-ru-sa-lem giữa một thời kỳ đầy biến động. Khi Ê-sai khoảng 30 tuổi, thì dân Israel ở phía bắc đã bị người A-si-ri bắt đi lưu đày, khoảng 30 năm sau (khi ông 60t) đến lượt Giu-đa phía nam bị người Ba-by-lôn bắt làm phu tù (khoảng năm 604-586 trước công nguyên). Nghĩa là chiến tranh, nhà tan cửa nát.
Khi chúng ta vút tầm nhìn sang châu á, đó là thời xuân thu chiến quốc, một thời kỳ rất hỗn loạn về chính trị nhưng để lại dấu ấn lớn về văn hóa tư tưởng, còn dân bách Việt phía nam vùng trung nguyên bắt đầu triều đại đầu của các vua Hùng, và vì không có ghi sử sách rõ ràng, nên được thêu dệt bằng những huyền thoại.
Ê-sai nói tiên tri rằng Ba-by-lôn sẽ bắt Giu-đa đi lưu đày, nhưng gần 200 năm sau vua Si-ru sẽ đánh tan Ba-by-lôn, và đưa dân Giu-đa trở về. Ê-sai 49-51 chứa đựng những thông điệp đầy khích lệ và hy vọng. Chương này “tràn ngập những điều về Chúa Jesus Christ của chúng ta” (Alan Redpath).
Đức Chúa Trời kêu gọi Ab-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp. Mục Ngài muốn cứu chuộc để khiến một dân riêng làm thầy tế lễ và biệt riêng ra Thánh cho Đức Chúa Trời. Xuất Ê-díp-tô ký 19:5-6 5 Vậy, bây giờ, nếu các ngươi vâng lời ta và giữ sự giao ước ta, thì trong muôn dân, các ngươi sẽ thuộc riêng về ta, vì cả thế gian đều thuộc về ta. 6 Các ngươi sẽ thành một nước thầy tế lễ, cùng một dân tộc thánh cho ta. Bấy nhiêu lời đó ngươi sẽ nói lại cùng dân Y-sơ-ra-ên. Nhưng dân Israel đã thất bại, không thể giữ giao ước của Ngài, họ đi thờ các tà thần trong xứ Ca-na-an. Bởi sự biết trước của Đức Chúa Trời, trong Sáng thế ký 49, Gia-cốp nói khi chúc phước các con trai rằng từ chi phái Giu-đa sẽ sản sinh ra các vua, chi phái Giu-đa sẽ nắm quyền trượng, và cây quyền trượng, phủ việt đó sẽ không bao giờ rời khỏi Giu-đa.
Sáng thế 49: 10 Cây phủ việt chẳng hề dời khỏi Giu-đa, kẻ lập pháp không dứt khỏi giữa chân nó, cho đến chừng Đấng Si-lô [Si-lô, nghĩa là an nghỉ hay là Đấng dẹp loạn] Si-lô, nghĩa là an nghỉ hay là Đấng dẹp loạn
hiện tới, và các dân vâng phục Đấng đó.
Mỗi vị vua, lần lượt nắm giữ quyền trượng, sẽ xuất thân từ dòng dõi Giu-đa—được diễn đạt một cách thi vị là “khỏi giữa (hai) chân nó“. Đấng Si-lô được xem như vị Vua cuối cùng của Israel thuộc dòng Đa-vít, đó là Đấng Mê-si, lúc đó Ngài sẽ cai trị đời đời.
Chúng ta thường hay nghĩ Chúa quên tôi, có thể đồng cảm với Đa-vít trong Thi thiên 42:9 Tôi sẽ thưa cùng Đức Chúa Trời, là hòn đá tôi, rằng: Cớ sao Chúa quên tôi? Nhân sao tôi phải buồn thảm vì cớ kẻ thù nghịch hà hiếp tôi?
Có những lúc chúng ta cảm thấy cuộc sống như trong vũng đầm lấy, trong ngục tù không lối thoát như Đa-vít kêu lên trong Thi 69: 2 Tôi lún trong bùn sâu, nơi không đụng cẳng; Tôi bị chìm trong nước sâu, dòng nước ngập tôi… 14 Xin hãy cứu tôi khỏi vũng bùn, kẻo tôi lún chăng; Nguyện tôi được giải thoát khỏi những kẻ ghét tôi, và khỏi nước sâu.
Đa-vít đã cho làm chứng cho chúng ta biết trong bài ca của ông, kêu Trời được Ngài thấu, trong Thi 40:2 Ngài cũng đem tôi lên khỏi hầm gớm ghê, khỏi vũng bùn lấm; Ngài đặt chân tôi trên hòn đá, và làm cho bước tôi vững bền.
Chính Chúa Giê-xu đã đặt mình vào địa vị tội nhân, Đấng Công Bình đặt mình vào địa vị kẻ không công bình, khi Ngài kêu lên trong Ma-thi-ơ 27:46 BHĐ “Đức Chúa Trời của con! Đức Chúa Trời của con! Sao Ngài lìa bỏ con?” (và Thi thiên 22:1). Cả câu hỏi và câu trả lời con người đều thất bại, không hỏi đúng, thì làm sao trả lời đúng! Tạ ơn Đức Chúa Trời vì Chúa Giê-xu đã đến!
Lời một Mục sư: “sự vô tín thường khiến chúng ta nói về việc Đức Chúa Trời quên chúng ta trong khi Ngài không hề làm như vậy…. Ngài giữ lời hứa của Ngài hàng ngàn lần, vậy mà thử thách tiếp theo lại khiến chúng ta nghi ngờ Ngài. Ngài không bao giờ thất bại; Ngài không bao giờ là một giếng cạn; Ngài không bao giờ giống như mặt trời lặn, sao băng vụt qua, hay hơi nước tan biến; vậy mà chúng ta vẫn liên tục bị phiền muộn bởi lo lắng, bị quấy rầy bởi nghi ngờ, và bị xáo trộn bởi sợ hãi, như thể Đức Chúa Trời của chúng ta là ảo ảnh của sa mạc.” (Spurgeon)
Ê-sai 49:14 nói về tâm trạng tuyệt vọng của Si-ôn, ở đây chỉ về thành Giê-ru-sa-lem, lúc đó bị tan hoang, tiêu điều. Si-ôn than vãn rằng Chúa đã bỏ, đã quên tôi rồi. Chúa trả lời bằng 3 hình ảnh: 1)ẩn dụ về tình mẫu tử; 2)được chạm khắc trong lòng bàn tay Ngài và 3)con cái ngươi sẽ trở về, kẻ thù sẽ rời khỏi
Tình yêu thương cha mẹ, đặc biệt là tình mẫu tử phản ánh điều gì đó đặc biệt của Đấng Tạo Hóa, không phải để con người xem đó là thần tượng (thờ ông bà), mà để họ hướng về Đấng ban cho tình yêu đó. Lời này nhắc nhở chúng ta rằng: tình yêu con người có thể cạn, nhưng sự nhân từ Chúa, tình yêu thương Đức Chúa Trời không bao giờ qua đi. Sứ đồ Giăng nói trong IGi 4:7-8 7 Hỡi kẻ rất yêu dấu, chúng ta hãy yêu mến lẫn nhau; vì sự yêu thương đến từ Đức Chúa Trời, kẻ nào yêu, thì sanh từ Đức Chúa Trời và nhìn biết Đức Chúa Trời. 8 Ai chẳng yêu, thì không biết Đức Chúa Trời; vì Đức Chúa Trời là sự yêu thương. Chúng ta cũng hãy tập bước đi trong sự yêu thương, như Chúa đã yêu chúng ta. Nguyên tắc này được cụ thể trong 1Cô-rinh-tô 13: 4 Tình yêu thương hay nhịn nhục; tình yêu thương hay nhân từ; tình yêu thương chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo, 5 chẳng làm điều trái phép, chẳng kiếm tư lợi, chẳng nóng giận, chẳng nghi ngờ sự dữ, 6 chẳng vui về điều không công bình, nhưng vui trong lẽ thật. 7 Tình yêu thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín chịu mọi sự. Nếu chúng ta nói tình yêu không có biên giới, có thể đúng khi nói là khi chúng ta học không đóng khung điều mình biết: 9 Vì chưng chúng ta hiểu biết chưa trọn vẹn, nói tiên tri cũng chưa trọn vẹn;… 12 Ngày nay chúng ta xem như trong một cái gương, cách mập mờ. Khi nào chúng ta đinh ninh mình biết rõ, đi guốc trong bụng người lân cận là lúc chúng ta rơi vào sự chủ quan, mất đi tình yêu, tôn trọng với họ. Đừng vì sự quen quá hóa nhàm, coi thường, không tôn trọng nhau nữa, mà không để ý đến lời nói của mình làm người kia tổn thương, hãy “Tương kính như tân”, quan hệ hãy luôn xem đó như mới lúc bắt đầu. Chúa cũng nói Hội Thánh Ê-phê-sô đã từ bỏ lòng kính mến ban đầu, họ phải làm ba điều: 1)nhớ lại mình đã sa sút từ đâu, 2) ăn năn và 3) làm lại những công việc ban đầu của mình (Khải huyền 2:4-5)
Có phải chúng ta cần luôn ghi nhớ rằng CHÚA BIẾT TÔI NGHĨ GÌ, Chúa đi guốc trong bụng tôi! “Đức Giê-hô-va chẳng xem điều gì loài người xem; loài người xem bề ngoài, nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng” (1Sa-mu-ên 16:7b). Đó có phải là điều chúng ta nên tan vỡ và đầu hàng Ngài sao? Có phải là điều chúng ta thưa với Ngài rằng, con thua rồi, con xin dâng trái tim con cho Ngài. Dù con không biết rõ chính mình nữa, thậm chí con cũng không biết vật lộn vì đâu, chiến đấu vì cái gì, xin Chúa chiếu ánh sáng Ngài trong con. Con tin Chúa Giê-xu là ánh sáng soi đường, Ngài là đường đi chân lý, sự sống cho cuộc đời con.
2)Được chạm khắc trong lòng bàn tay Chúa.
Câu này là hình bóng chỉ về bàn tay có dấu đinh bị đâm lủng của Chúa Giê-xu. (Thi thiên 22:16). Chúa Giê-xu đã bảo Thô-ma trong Giăng 20:27: “HÃY ĐẶT NGÓN TAY NGƯƠI VÀO ĐÂY, VÀ XEM BÀN TAY TA; cũng hãy giơ bàn tay ngươi ra và đặt vào sườn ta, chớ cứng lòng, song hãy tin!“. Thô-ma xác nhận và làm chứng với chúng ta “28 Thô-ma thưa rằng: Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi!“.
“Ta đã chạm khắc NGƯƠI! Hãy xem sự trọn vẹn của điều này! Ta đã chạm khắc hình hài ngươi, hình ảnh ngươi, hoàn cảnh ngươi, tình thế của ngươi, tội lỗi của ngươi, cám dỗ của ngươi, điểm yếu của ngươi, nhu cầu của ngươi, việc làm của ngươi; Ta đã khắc ngươi, mọi thứ về ngươi, tất cả những gì liên quan đến ngươi; Ta đã đặt ngươi trọn vẹn ở đó. Ngươi có bao giờ nói rằng Đức Chúa Trời của ngươi đã bỏ rơi ngươi, khi Ngài đã chạm khắc ngươi trên chính lòng bàn tay của Ngài không?” (Spurgeon). Chúa Giê-xu bảo đảm rằng: “Chẳng ai cướp chúng khỏi tay Ta, cũng chẳng ai cướp chúng khỏi tay Cha Ta.” (Giăng 10:28-30 28 Ta ban cho nó sự sống đời đời; nó chẳng chết mất bao giờ, và chẳng ai cướp nó khỏi tay ta. 29 Cha ta là Đấng lớn hơn hết đã cho ta chiên đó, và chẳng ai cướp nổi chiên đó khỏi tay Cha. 30 Ta với Cha là một.)
Giá trả mà công việc của bàn tay có dấu đinh của Chúa Giê-xu phải làm là gì? Chúa Giê-xu là Chiên con của Đức Chúa Trời đã bị giết. Lễ vượt qua đầu tiên của dân Israel (1500 trước cn, người việt lúc đó ở trong thời kỳ hồng hoang (thêu dệt bằng huyền thoại)), trong Xuất Ê-díp-tô ký 12:6 nói Chiên con không tỳ vết được giết vào lúc hoàng hôn là hình bóng về Chiên con Đức Chúa Trời là Chúa Giê-xu Christ. Các Sứ đồ đã thấy những vết sẹo bởi đinh đóng vào đôi bàn tay của Đấng Phục Sinh, mãi mãi là dấu ấn của giao ước đời đời của Đức Chúa Trời. Những vết đâm lủng đó mang tên tôi và bạn. Còn hơn cả tên chúng ta, mà là cả sự tồn tại chúng ta, là qua đó chúng ta được ở trong Ngài: Sự đau đớn của tôi, gánh nặng của tôi, sự lo sợ của tôi, đau yếu của tôi, sự ham sống sợ chết, nhược tiểu, mặc cảm, kiêu ngạo, lừa dối… đều ở trong lòng bàn tay có đinh đóng của Chúa Giê-xu.
3)Hy vọng vào Ngài và bài hát của tôi
Chúng ta hãy dừng lại và suy nghĩ một chút: Thời xưa, nô lệ sẽ mang dấu hiệu của chủ nhân, nhưng ở đây chúng ta thấy một hành động hạ mình thiêng liêng không thể diễn tả được, trong đó Chủ nhân lại chạm khắc tên người nô lệ lên lòng bàn tay Người. (1)
Vì sao Chúa Giê-xu làm điều đó? Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian. Không phải vô cớ mà con người ưa thích các bài ca tình yêu. Tình yêu đích thực khi chúng ta biết Đấng yêu thương tôi, Ngài chết vì tôi. Bạn và tôi có tìm gặp Đấng yêu thương mình không? bạn và tôi có bài ca cho Người không ?
Chúng ta có thể không nghe giai điệu của những nhân vật trong Kinh Thánh hát ra sao, nhưng Kinh Thánh ghi lại các bài ca đó, và vẫn luôn là bài ca được yêu thích nhất của mọi thời đại, và là những bản hùng ca còn mãi.
Đa-vít đã hát bài ca đó, Thi thiên 118:14 Đức Giê-hô-va là sức lực và là bài ca của ta; Ngài trở nên sự cứu rỗi ta.
Môi-se đã hát bài ca đó: Xuất Ê-díp-tô ký 15:2 Đức Giê-hô-va là sức mạnh và sự ca tụng (bài ca) của tôi: Ngài đã trở nên Đấng cứu tôi. Ngài là Đức Chúa Trời tôi, tôi ngợi khen Ngài; Đức Chúa Trời của tổ phụ tôi, tôi tôn kính Ngài.
Ê-sai đã hát bài ca đó Ê-sai 12:2 Nầy, Đức Chúa Trời là sự cứu rỗi tôi; tôi sẽ tin cậy và không sợ hãi. Vì Đức Giê-hô-va, chính Đức Giê-hô-va, là sức mạnh của tôi, lời ca tụng (bài ca) của tôi; Ngài đã nên sự cứu rỗi tôi
Chính Chúa Giê-xu là tấm gương Ngài hát bài ca trong bộ Thi thiên Đa-vít dùng cho lễ vượt qua: Ma-thi-ơ 26: 30 Khi đã hát thơ thánh rồi, Đức Chúa Jêsus và môn đồ đi ra mà lên núi Ô-li-ve. (xem Mác 14:26)
Và nhiều lần các Sứ đồ dạy chúng ta về sự tôn vinh:
Gia 5: 13 Trong anh em có ai chịu khổ chăng? Người ấy hãy cầu nguyện. Có ai vui mừng chăng? hãy hát ngợi khen.
Nên nhớ Phao-lô dạy chúng ta rằng: 1Thê-sa-lô-ni-ca 5: 16Hãy vui mừng mãi mãi. Nên lúc chịu khổ, gánh nặng, chúng ta có thể vui được không? Câu trả lời là có thể được! chỉ có điều đó không phải là niềm vui của chúng ta. Chúa Giê-xu trả mọi giá để Cha vui lòng (2Phi-e-rơ 1:17); Chúa Giê-xu được xức dầu của sự vui mừng. (Hê-bê-rơ 1:9 Chúa ưa điều công bình, ghét điều gian ác; Cho nên, hỡi Chúa, Đức Chúa Trời của Chúa lấy dầu vui mừng xức cho, Khiến Chúa trổi hơn kẻ đồng loại mình; Thi thiên 45:7)
Công vụ 16: 25 Lối nửa đêm, Phao-lô và Si-la đương cầu nguyện, hát ngợi khen Đức Chúa Trời; và những tù phạm đều nghe.
1Cô-rinh-tô 14: 15 Vậy thì tôi sẽ làm thế nào? Tôi sẽ cầu nguyện theo tâm thần, nhưng cũng cầu nguyện bằng trí khôn. Tôi sẽ hát theo tâm thần (Linh), nhưng cũng hát bằng trí khôn.
Ê-phê-sô 5: 19 Hãy lấy ca vịnh (Thi thiên), thơ thánh (thánh ca), và bài hát thiêng liêng mà đối đáp cùng nhau, và hết lòng hát mừng ngợi khen Chúa.
Cô-lô-se 3: 16 Nguyền xin lời của Đấng Christ ở đầy trong lòng anh em, và anh em dư dật mọi sự khôn ngoan. Hãy dùng những ca vịnh, thơ thánh, bài hát thiêng liêng mà dạy và khuyên nhau, vì được đầy ơn Ngài nên hãy hết lòng hát khen Đức Chúa Trời.
Những người trong Khải huyền hát một bài ca mới (Khải huyền 5:9-10), họ hát bài hát của Môi-se, người vượt qua (Khải huyền 15:3-4)
Đôi lời nhắc nhở: Ngày nay có nhiều bài hát do máy (AI) sáng tác. Có thể là lời hát hợp lý, âm nhạc hay, nhưng không đến từ trái tim, từ linh hồn con người. Giai điệu nhạc hay có thể cám dỗ, nhưng sẽ không là đất tốt cho đức tin vào Chúa Giê-xu cắm rễ, rất dễ làm lạc hướng đức tin chúng ta, chỉ phí thời gian vô ích, như đồ ăn không dinh dưỡng thuộc linh.
Ngày hôm nay chúng ta cùng thờ phượng ca ngợi Chúa, nhưng đến một ngày… và chúng ta có biết bài ca của mình không? Thi 77: 6 Ban đêm tôi nhắc lại bài hát tôi; Tôi suy gẫm trong lòng tôi, và thần linh tôi tìm tòi kỹ càng.
*Những lúc ban đêm không có đàn,hát, nhưng chúng ta nghe nhắc lại những câu gốc Kinh Thánh, những đoạn chương Kinh Thánh đã thuộc lòng, và có thể nghe thấy lời ca không thể viết ra trên những câu Kinh Thánh chúng ta nhẩm đọc thuộc trong lòng đó.
Hãy nghe Phao-lô chỉ chúng ta động lực của thập tự giá. Ga-la-ti 2: 20 Tôi đã bị (được) đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi; nay tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi, và đã phó chính mình Ngài vì tôi.
Không ai bắt phải yêu, mà tình yêu là sự tự nguyện. Chúng ta không thể cố gắng để đóng đinh mình vào thập tự giá, cũng không thể cố tự chết bằng phương pháp diệt dục, ép xác, khổ luyện, giả định, hay tưởng tượng. Chúng ta phải để nó xảy ra. Đó là cái chết. Chính tình yêu Chúa Giê-xu đã ban cho chúng ta sự đáp ứng thiết tha với Đấng bị đóng đinh trên thập tự giá vì tội lỗi của mình. “Đó chính là cái chết: được “báp-têm vào trong sự chết” Ngài. (Rô-ma 6, 3) (Oswald Chambers).
Vào Thời Ê-sai sống đầy loạn lạc và đau thương. Chúa đã ban những sự bày tỏ và chứng cớ của Ngài, như bài học hôm nay: tình yêu thương Đức Chúa Trời hơn cả tình mẫu tử, chúng ta được Ngài chạm khắc, che chở trong bàn tay nhân từ, yêu thương, tốt lành, và 16bcác tường thành ngươi thường ở trước mặt ta luôn.¹⁷ Con cái ngươi chóng về; kẻ phá hại hủy diệt ngươi sẽ khỏi giữa ngươi. (Ê-sai 49:16b-17) Giê-rê-mi 29: 11Đức Giê-hô-va phán: Vì ta biết ý tưởng ta nghĩ đối cùng các ngươi, là ý tưởng bình an, không phải tai họa, để cho các ngươi được sự trông cậy trong lúc cuối cùng của mình. Amen!