Chúng gọi tên chỗ đó là Bô-kim, nghĩa là những kẻ than khóc

Chúng gọi tên chỗ đó là Bô-kim, nghĩa là những kẻ than khóc.

Các Quan Xét 2 câu 4 (đọc từ câu 1 đến câu 5)

Vả, thiên sứ của Đức Giê-hô-va đi lên từ Ghinh-ganh đến Bô-kim, và nói rằng: Ta đã đem các ngươi đi lên khỏi xứ Ê-díp-tô, dẫn vào xứ ta đã thề ban cho tổ phụ các ngươi. Ta đã phán: Ta sẽ chẳng hề hủy giao ước ta đã lập cùng các ngươi; còn các ngươi, chớ lập giao ước cùng dân xứ nầy; hãy phá hủy bàn thờ của chúng nó. Song các ngươi không có vâng theo lời phán của ta. Tại sao các ngươi đã làm điều đó? Ta cũng có phán: Ta sẽ chẳng đuổi dân ấy khỏi trước mặt các ngươi, song chúng nó sẽ ở bên các ngươi, và các thần chúng nó sẽ thành một cái bẫy cho các ngươi. Thiên sứ của Đức Giê-hô-va vừa nói dứt lời nầy cho cả dân Y-sơ-ra-ên, thì dân sự bèn cất tiếng lên khóc. Chúng gọi tên chỗ đó là Bô-kim, nghĩa là những kẻ than khóc, và dâng tế lễ cho Đức Giê-hô-va tại đó.

Thật là một niềm hy vọng! Tất cả đều chăm chú lắng nghe. Không một ai rời mắt hay quên những lời lẽ sắc bén đã được phán ra. Tất cả dường như đều mở rộng tai để đón nhận lời răn dạy của Chúa. Họ đứng trước mặt Chúa, kinh ngạc và bối rối, trong khi thiên sứ truyền đạt thông điệp nghiêm trọng của mình rồi trở về với Đấng đã sai mình đến. Những người Y-sơ-ra-ên này đã nghe lời cảnh báo và tiếp thu lẽ thật. Họ là những người chăm chú lắng nghe, và mỗi người đều sẽ nói: “Ngợi khen Đức Chúa Trời! Lời rao giảng này đã có tác dụng lớn lao”. Trong toàn thể hội chúng, không một ai cười nhạo; không một ai thờ ơ; không một ai chế giễu hay coi thường thông điệp, nhưng sau đoạn Kinh Thánh này, tất cả đều cất tiếng khóc than. Một cảm giác đau buồn bao trùm lấy họ. Tâm hồn họ vô cùng đau khổ; họ bày tỏ nỗi đau của mình bằng tiếng kêu than cay đắng, và lúc này nước mắt họ tuôn rơi đến nỗi chúng ta có thể nghĩ: Đây là một dấu hiệu đầy hứa hẹn!

Những người này cũng là những người nghe xưng nhận; vì ngay sau khi buổi lễ kết thúc, “họ đã dâng của lễ cho Chúa tại đó”. Họ xưng nhận mình là tôi tớ của Chúa, chấp nhận của lễ mà Ngài đã ban cho và dâng lên để chuộc tội lỗi của mình. Tất cả họ đều là những người thờ phượng Đấng Tối Cao và thành tâm ăn năn.

Giờ đây, hỡi các bạn thân mến, tất cả điều này trông rất đáng hy vọng bởi vì chúng ta mong đợi kết quả này khi Chúa trình bày luật pháp cho lương tâm của một người. Khi một người bị đối diện với tội lỗi của mình, chẳng lẽ họ không nên khóc sao? Hy vọng tỏa sáng trong mỗi giọt nước mắt. Ôi, giá như mọi người đủ tử tế để khóc vì những vi phạm của mình! Tôi kinh ngạc khi một số người trong các bạn có thể đọc Kinh Thánh mà không rơi nước mắt. Chẳng có gì lạ khi người ta kêu khóc; thật là một phép lạ khi không phải mọi nơi rao giảng Luật pháp và Phúc Âm đều là “Bô-kim”, một nơi đầy nước mắt.

C. H. Spurgeon