NGƯỜI TÔI TỚ CỦA CHÚA

NGƯỜI TÔI TỚ CỦA CHÚA

video

NGƯỜI TÔI TỚ BỊ RUỒNG BỎ TRỞ THÀNH “ÁNH SÁNG CHO CÁC DÂN TỘC”

Ê-sai 49, 1-6 (BD2002) ¹ Hỡi các hải đảo,[duyên hải] hãy nghe Ta; Hỡi các dân xa xôi, hãy chú ý. CHÚA đã kêu gọi tôi từ trong bụng mẹ, đã công bố [đặt]tên tôi khi tôi còn trong lòng mẹ. ² Ngài làm miệng tôi như lưỡi gươm sắc bén và che tôi trong bóng tay Ngài. Ngài làm tôi thành mũi tên sáng loáng, và giấu tôi trong bao đựng tên của Ngài. ³ Ngài phán cùng tôi: “Ngươi là tôi tớ Ta. Hỡi Y-sơ-ra-ên, Ta sẽ được vinh quang nơi ngươi.” ⁴ Và tôi tự bảo: “Tôi đã lao lực luống công; Tôi đã tổn sức hư không và vô ích. Nhưng thật vậy, lẽ công bình của tôi ở nơi CHÚA, và phần thưởng tôi ở nơi Đức Chúa Trời tôi.” ⁵ Bây giờ, CHÚA phán: Đấng đã lập tôi từ trong bụng mẹ để làm tôi tớ Ngài, để đem Gia-cốp trở lại cùng Ngài và tập họp Y-sơ-ra-ên đến với Ngài vì tôi được tôn trọng trước mắt CHÚA và Đức Chúa Trời là sức lực của tôi. ⁶Ngài cũng phán: “Ngươi làm tôi tớ Ta để phục hồi[dấy lên] các chi tộc Gia-cốp và đem những người được gìn giữ [những người sống sót] của Y-sơ-ra-ên trở về, chỉ là việc nhỏ; Ta sẽ làm cho ngươi như ánh sáng cho các nước, đem sự cứu rỗi của Ta đến tận cùng quả đất.”

Sáu câu đầu tiên của chương 49 chứa đựng lời tiên tri thứ hai trong bốn lời tiên tri về Đấng Mê-si trong phần này của sách (xem 4 lời tiên tri đó trong Ê-sai 42:1-9; Ê-sai 50:4-9; Ê-sai 52:13-53:12). Người Tôi Tớ của Chúa được trình bày ở đây trong sự Ngài bị chối bỏ, nhưng cũng là Đấng Cứu Thế cho toàn thế giới (tức là trong Vương quốc Thiên niên kỷ).

Một lần nữa, với các vùng ven biển, các bản dịch khác là “các hải đảo” và “các dân ở xa”, tất cả mọi người gần xa đều được kêu gọi lắng nghe (xem Ê-sai 34: ¹Hỡi các nước, hãy đến gần mà nghe; hỡi các dân, hãy để ý! Đất và mọi vật trong nó, thế gian và mọi vật sanh ra đó, hãy đều nghe!; 41:1 Hỡi các cù lao, hãy nín lặng trước mặt ta; các dân tộc hãy lấy sức mới; hãy đến gần, thì mới nói! Chúng ta hãy đến gần nhau để xét đoán!). Người kêu gọi, như sẽ được trình bày, là tôi tớ của Chúa, Đấng Mê-si (xem chương 42:1 BD2020 “Các ngươi là những xứ vùng duyên hải, hãy yên lặng mà nghe; hãy để cho các dân làm mới lại sức lực; hãy để cho họ đến gần và lên tiếng; nguyện chúng ta đến gần nhau rồi biện luận). Ai khác có thể, với thẩm quyền thiêng liêng, kêu gọi các quốc gia lắng nghe và đồng thời tự xưng mình là một con người mà Chúa đã gọi “từ trong bụng mẹ” và nhắc đến tên tôi “khi tôi còn trong lòng mẹ” (câu 1; xem câu 5; Ma-thi-ơ 1:20-25; Thi thiên 22:10 BHĐ Từ trong tử cung tôi đã được giao cho Chúa; Chúa là Đức Chúa Trời tôi từ khi tôi lọt lòng mẹ)? Chỉ có Ngài mới có thể nói về chính mình rằng miệng Ngài, tức là lời nói ra từ đó, là một thanh gươm sắc bén (xem chương Ê-sai 11:4 BHĐ Nhưng Ngài sẽ xét xử trong sự công chính cho người cô thế, và phán quyết công bằng cho kẻ nhu mì[nghèo khổ] trên đất. Ngài sẽ đánh thế gian bằng cây gậy nơi miệng mình, và lấy hơi thở nơi môi mà giết kẻ gian ác.; Ô-sê 6:5 BHĐ Vì vậy, Ta đã dùng các nhà tiên tri cắt chúng ra; Ta đã giết chúng bằng lời nói từ miệng Ta, sự phán xét của Ta lóe lên như ánh sáng.; Khải huyền 1:16 BHĐ Tay phải Ngài cầm bảy ngôi sao; từ miệng Ngài lộ ra một thanh gươm hai lưỡi thật sắc; mặt Ngài như mặt trời chiếu sáng cực độ; 19:15 BHĐ Từ miệng Ngài có một lưỡi gươm bén dùng để đánh các nước; Ngài sẽ cai trị họ bằng một cây gậy sắt. Ngài giày đạp thùng ép nho của cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời Toàn Năng, 21 Những người còn lại đều bị giết bằng thanh gươm ra từ miệng của Đấng cưỡi ngựa; tất cả chim chóc đều ăn thịt họ no nê). Đức Chúa Trời đã giao phán xét cho Ngài vì Ngài là CON NGƯỜI. Dù điều này chưa rõ ràng với tất cả mọi người, nhưng nó đã được Chúa quyết định và chuẩn bị từ lâu. Đây là ý nghĩa của những lời này: “Ngài làm miệng tôi như lưỡi gươm sắc bén và che tôi trong bóng tay Ngài. Ngài làm tôi thành mũi tên sáng loáng, và giấu tôi trong bao đựng tên của Ngài” (Ê-sai 49 câu 2; đối chiếu chương 51:16 Ta đã đặt lời Ta trong miệng ngươi, giấu ngươi dưới bóng bàn tay Ta; Giương các tầng trời, lập nền quả đất và phán với Si-ôn rằng: ‘Ngươi là dân Ta.’ ”; Giăng 5:27 Ngài đã ban cho Con trọn quyền phán xét, vì Con chính là Con Người!).

Giờ đây chúng ta đã đến thời điểm mà Đức Chúa Trời mang đến một sự khởi đầu mới. Vì dân Israel đã thất bại trong vai trò làm chứng và tôi tớ của Chúa, nên Đấng Mê-si, Người đến trong sự khiêm nhường, đã thế chỗ họ: “Ngài phán cùng tôi: “Ngươi là tôi tớ Ta. Hỡi Y-sơ-ra-ên, Ta sẽ được vinh quang nơi ngươi’” (câu 3). Nếu dân Israel đã chứng tỏ mình bất lực và không xứng đáng để hoàn thành ý muốn của Đức Chúa Trời, thì Đấng Christ, tôi tớ chân chính của Đức Chúa Trời, sẽ thực hiện toàn bộ kế hoạch của Ngài. Ngài là Israel chân chính, là “chiến binh đích thực của Đức Chúa Trời”. Là một con người, Ngài đã bày tỏ Đức Chúa Trời một cách trọn vẹn và, qua sự vâng phục cho đến chết, đã làm vinh hiển Ngài một cách trọn vẹn, bất chấp mọi sự chống đối của con người và ma quỷ. Vì vậy, Đức Chúa Trời sẽ được vinh hiển trong tôi tớ của Ngài! Ngài cũng sẽ được vinh hiển trong dân Israel của Ngài trong Vương quốc Thiên niên kỷ (Ê-sai chương 44, câu 23 BDM2002 Hỡi các tầng trời, hãy hát lên vì CHÚA đã hành động. Hỡi đất thấp, hãy reo hò, hỡi các núi, hãy cất tiếng hát; Hỡi các rừng và cả cây cối trong rừng vì CHÚA đã cứu chuộc Gia-cốp và sẽ được vinh hiển nơi Y-sơ-ra-ên). Nhưng điều này càng đúng hơn nữa đối với Con Người: “³¹ Khi Giu-đa đã ra rồi, Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hiện bây giờ Con Người được vinh hiển, và Đức Chúa Trời được vinh hiển nơi Con Người.³² Đức Chúa Trời cũng sẽ làm cho Con Người vinh hiển nơi chính mình Ngài, và Ngài sẽ kíp làm cho vinh hiển.” (Giăng 13:31-32).

Nhưng những gì người tôi tớ của Chúa bày tỏ về chức vụ của mình lại hoàn toàn trái ngược—thậm chí là đối lập—với lời tuyên bố của Đức Chúa Trời vừa được xem xét (trong Ê-sai 49 câu 4 BDM2002 Và tôi tự bảo: “Tôi đã lao lực luống công; Tôi đã tổn sức hư không và vô ích. Nhưng thật vậy, lẽ công bình của tôi ở nơi CHÚA, và phần thưởng tôi ở nơi Đức Chúa Trời tôi.”). Khi Chúa Giê-su bước đi trên đất và thi hành chức vụ, bề ngoài dường như Ngài đã lao nhọc cách vô ích, phí hoài sức lực của mình mà chẳng được gì. “Ngài đã đến trong xứ mình, song dân mình chẳng hề nhận lấy” (Giăng 1:11). Khi chức vụ không mệt mỏi và những nỗ lực của Ngài dành cho dân Ngài sắp kết thúc, Ngài chỉ có thể than thở: “Hỡi Giê-ru-sa-lem, Giê-ru-sa-lem! Ngươi giết các nhà tiên tri và ném đá những người được sai đến với ngươi! Đã bao lần Ta muốn tụ họp con cái ngươi như gà mẹ túc con mình lại, ấp ủ dưới cánh mà các ngươi không muốn!” (Ma-thi-ơ 23:37BHĐ; đối chiếu Ma-thi-ơ 11:20-24).

Nhưng bất chấp mọi sự bất công và thù địch vô căn cứ mà người tôi tớ hoàn hảo của Chúa phải chịu đựng, Ngài không tuyệt vọng, mà phó thác mình cho Đấng phán xét công chính, vì Ngài biết: “lẽ công bình của tôi ở nơi CHÚA, và phần thưởng tôi ở nơi Đức Chúa Trời tôi” (xem 1 Phi-e-rơ 2:23). Mặc dù đa số dân Ngài đã chối bỏ sự công nhận mà Ngài xứng đáng nhận được vào thời điểm đó, Ngài biết rằng sự phục vụ của mình sẽ được Đức Chúa Trời công nhận trọn vẹn, và Ngài tin tưởng vào điều đó. Đức Chúa Trời đã khiến Ngài sống lại từ cõi chết và tôn cao Ngài, và trong tương lai Đức Chúa Trời sẽ ban thưởng cho Ngài cách dư dật (Thi thiên 2:8 Hãy cầu ta, ta sẽ ban cho Con các ngoại bang làm cơ nghiệp, Và các đầu cùng đất làm của cải.; Ê-sai 53:10-12 Đức Giê-hô-va lấy làm vừa ý mà làm tổn thương người, và khiến gặp sự đau ốm. Sau khi đã dâng mạng sống người làm tế chuộc tội, người sẽ thấy dòng dõi mình; những ngày người sẽ thêm dài ra, và ý chỉ Đức Giê-hô-va nhờ tay người được thạnh vượng.¹¹ Người sẽ thấy kết quả của sự khốn khổ linh hồn mình, và lấy làm thỏa mãn. Tôi tớ công bình của ta sẽ lấy sự thông biết về mình làm cho nhiều người được xưng công bình; và người sẽ gánh lấy tội lỗi họ. ¹² Vậy nên ta sẽ chia phần cho người đồng với người lớn. Người sẽ chia của bắt với những kẻ mạnh, vì người đã đổ mạng sống mình cho đến chết, đã bị kể vào hàng kẻ dữ, đã mang lấy tội lỗi nhiều người, và cầu thay cho những kẻ phạm tội).

Nhưng đó chưa phải là tất cả: Người tôi tớ nhận được sự xác nhận thiêng liêng từ chính Đức Chúa Trời. Trước hết, ông tóm tắt những gì đã được nói trong các câu 1 đến 4. Từ trong bụng mẹ, ông đã được định sẵn cho một sứ mệnh khó khăn. Ông được giao nhiệm vụ dẫn dắt dân Gia-cốp nổi loạn và tội lỗi đến sự ăn năn và trở về với Đức Chúa Trời của họ. Nhưng dân Chúa đã từ chối bàn tay giơ ra của Đức Chúa Trời và không chịu lắng nghe tiếng của người chăn chiên. Ngài bị từ chối và bị đóng đinh trên thập tự giá. Vì vậy, “Y-sơ-ra-ên không thể được quy tụ lại.” Đây chẳng phải là lý do cốt yếu cho nỗi buồn sâu sắc của Chúa vào cuối sứ mệnh của Ngài sao? Như chính Ngài đã nói, “Ta chịu sai đến đây, chỉ vì các con chiên lạc mất của nhà Y-sơ-ra-ên đó thôi” (Ma-thi-ơ 15:24). Nhưng, như chúng ta đã thấy, cuối cùng Ngài phải than thở: “Hỡi Giê-ru-sa-lem, Giê-ru-sa-lem, ngươi giết các đấng tiên tri và ném đá những kẻ chịu sai đến cùng ngươi, bao nhiêu lần ta muốn nhóm họp các con ngươi như gà mái túc con mình lại ấp trong cánh, mà các ngươi chẳng khứng!” (Ma-thi-ơ 23:37). Như ở cuối câu 5, người tôi tớ giờ đây lại có thể nói với ánh mắt hướng lên trời: “vì tôi được tôn trọng trước mắt CHÚA và Đức Chúa Trời là sức lực của tôi” (câu 5; đối chiếu Ma-thi-ơ 11:25 Lúc đó, Đức Chúa Jêsus nói rằng: Hỡi Cha! Là Chúa của trời đất, tôi khen ngợi Cha, vì Cha đã giấu những điều nầy với kẻ khôn ngoan, người sáng dạ, mà tỏ ra cho những con trẻ hay).

Chỉ đến câu 6, những lời từ miệng Đức Chúa Trời, đã được công bố ở đầu câu 5, mới được nhắc đến. Trước hết, trong Ê-sai 49: 6 Ngài một lần nữa khẳng định rằng tôi tớ Ngài sẽ “ phục hồi[dấy lên] các chi tộc Gia-cốp” và “đem những người được gìn giữ [những người sống sót] của Y-sơ-ra-ên trở về“. Ngay cả khi, như chúng ta đã thấy, điều này không thể xảy ra trong lần đến thứ nhất của Chúa Giê-su, thì một phần còn sót lại (“những người còn sót lại”) sẽ ăn năn qua sự hoạn nạn của Gia-cốp. Chỉ phần còn sót lại này sẽ trở lại với tư cách là dân của Đức Chúa Trời trong Vương quốc Thiên niên kỷ. Mặc dù, theo Rô-ma 11:26, “toàn thể Y-sơ-ra-ên” sẽ được cứu, điều này có nghĩa là sự cứu rỗi bao gồm tất cả các chi phái. Tuy nhiên, khi cùng một bức thư nói, sau khi trích dẫn Ê-sai 10:22, trong Rô-ma 9:27 chép “Dầu số con cái Y-sơ-ra-ên như cát dưới biển, chỉ một phần sót lại sẽ được cứu mà thôi “, thì không có sự mâu thuẫn, bởi vì điều này đề cập đến số lượng của “những người còn sót lại”.

Nhưng trong mắt Đức Chúa Trời, điều này vẫn là “quá ít” – không phải theo nghĩa sự cứu rỗi của phần còn lại của Israel không quan trọng đối với Ngài, mà bởi vì Ngài đã hướng đến một điều vĩ đại hơn nhiều. Ngài đã bổ nhiệm tôi tớ của Ngài, Đấng Mê-si cũng “làm sự sáng cho các dân ngoại, hầu cho ngươi làm sự cứu rỗi của ta đến nơi đầu cùng đất” (Ê-sai 49:6). Phúc âm về vương quốc sẽ được rao giảng không chỉ cho người Giu-đa, mà “Tin lành nầy về nước Đức Chúa Trời sẽ được giảng ra khắp đất, để làm chứng cho muôn dân. Bấy giờ sự cuối cùng sẽ đến” (Ma-thi-ơ 24:14). Khi Chúa Giê-su cuối cùng xuất hiện trong vinh quang của Ngài vào “ngày tận thế” để nắm quyền thống trị vương quốc của Ngài, tất cả các dân tộc sẽ được tập hợp trước mặt Ngài để phán xét những người còn sống, và Ngài sẽ phân biệt họ với nhau, như người chăn chiên phân biệt chiên với dê. Chiên là những người đã tiếp nhận các sứ giả của phúc âm và do đó được thừa hưởng vương quốc đã được chuẩn bị cho họ (Ma-thi-ơ 25:31-40). Như vậy, trong thời đại tương lai đó, Chúa Giê-su sẽ là ánh sáng cho các dân tộc và là sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời đến tận cùng trái đất (xem Thi thiên 27: 1Đức Giê-hô-va là ánh sáng và là sự cứu rỗi tôi: Tôi sẽ sợ ai? Đức Giê-hô-va là đồn lũy của mạng sống tôi: Tôi sẽ hãi hùng ai?). Rõ ràng những lời này cũng áp dụng cho việc truyền bá phúc âm vinh hiển trong thời đại ân điển hiện tại được làm rõ trong Công vụ 13:47, nơi Phao-lô đáp lại những người Giu-đa đã từ chối sứ điệp của ông bằng một trích dẫn từ Ê-sai 49:6 (xem Công vụ 1:8). Điều đáng chú ý đặc biệt trong bối cảnh này là sự đảo ngược thứ tự các nhiệm vụ của Tôi tớ Chúa được đề cập trong chương 42:6: ở đó, ông được chỉ định là “làm giao ước của dân nầy, làm sự sáng cho các dân ngoại”, nhưng ở Ê-sai 49:6, trước hết là “sự sáng cho các dân ngoại” và chỉ sau đó mới là “giao ước của dân” (Ê-sai 49: 8) Tuy nhiên, sự kêu gọi của các tín đồ trong thời đại hiện tại là một sự kêu gọi từ trời, khác với sự kêu gọi trong Vương quốc Thiên niên kỷ.

NGƯỜI TÔI TỚ BỊ TỪ CHỐI NHƯ LÀ “GIAO ƯỚC CỦA DÂN” (chương 49, câu 7-13)

⁷ CHÚA, Đấng Cứu Chuộc, Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên phán cùng người bị người ta khinh bỉ, bị các nước [số ít] ghê tởm, cùng kẻ tôi tớ của các kẻ cai trị, như vầy: “Các vua sẽ thấy ngươi và đứng dậy, các hoàng tử sẽ quỳ lạy vì CHÚA, Đấng Trung Tín, Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên đã chọn ngươi.” ⁸ CHÚA phán như vầy: “Trong thì thuận tiện Ta đã đáp lời ngươi; Trong ngày cứu rỗi Ta đã giúp đỡ ngươi. Ta sẽ gìn giữ ngươi, làm cho ngươi thành giao ước của dân để phục hồi đất, để phân chia các di sản hoang tàn; ⁹ Để bảo những người phu tù: ‘Hãy đi ra;’ Những kẻ ở trong tối tăm: ‘Hãy chiếu sáng.’ Họ sẽ được chăn giữ trên đường đi và mọi đồi trọc sẽ trở nên đồng cỏ cho họ. ¹⁰ Họ sẽ không đói, không khát; Hơi nóng và mặt trời cũng sẽ không thiêu đốt họ vì Đấng thương xót họ sẽ hướng dẫn, Ngài sẽ dắt họ đến bên suối nước. ¹¹ Ta sẽ làm mọi núi Ta thành đường đi và các đường cái Ta sẽ được xây dựng. ¹² Kìa, những người này sẽ đến từ phương xa. Kìa, những người kia sẽ đến từ phương bắc, phương tây và những người nọ đến từ vùng Si-nim.” ¹³ Hỡi trời hãy hò reo, hỡi đất hãy vui mừng; Hỡi các núi hãy cất tiếng reo hò vì CHÚA đã an ủi dân Ngài và thương xót những người khốn khổ của Ngài.

Một lời tuyên bố khác của Chúa, Đấng Cứu Chuộc và Đấng Thánh của Israel (xem Ê-sai chương 1:4; 41:14), dành cho người tôi tớ của Ngài tiếp nối từ câu 7 trở đi. Người tôi tớ này không những tự nguyện hạ mình xuống và khiêm nhường phục vụ Ngài, mà Ngài còn bị chính dân tộc mình khinh miệt và ghét bỏ; quả thật, Ngài đã trở thành “tôi tớ của các kẻ cai trị“. Tất cả điều này lên đến đỉnh điểm trong sự đóng đinh nhục nhã của Ngài (Ê-sai 53:3; Giăng 19:11; 1 Cô-rinh-tô 1:23; Phi-líp 2:7-8). Nhưng điều này sẽ không mãi như vậy. Một ngày nào đó, vai trò sẽ đảo ngược, và các vua chúa sẽ đứng dậy trong sự kinh ngạc và cúi đầu trước người tôi tớ của Chúa, bởi vì họ sẽ nhận ra rằng Đức Chúa Trời, Đấng Thánh của Israel, đã làm tất cả những điều này để cứu rỗi nhân loại. Vâng, Ngài là Đấng trung tín và một ngày nào đó sẽ ban cho người được Ngài chọn sự công nhận trọn vẹn của nhân loại (câu 7 CHÚA, Đấng Cứu Chuộc, Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên phán cùng người bị người ta khinh bỉ, bị các nước [số ít] ghê tởm, cùng kẻ tôi tớ của các kẻ cai trị, như vầy: “Các vua sẽ thấy ngươi và đứng dậy, các hoàng tử sẽ quỳ lạy vì CHÚA, Đấng Trung Tín, Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên đã chọn ngươi.” đối chiếu chương 42:1 BDM2002“Đây[hãy xem] là tôi tớ Ta, người Ta nâng đỡ, Ta đã chọn và linh hồn Ta vui thích. Ta đã đặt thần Ta trên người, Người sẽ đem lại công bình[sự phán xét] cho các nước.; Ê-sai 52:15 thì cũng vậy người sẽ vảy rửa nhiều dân, và các vua ngậm miệng lại vì người; vì họ sẽ thấy điều chưa ai nói cho mình, và sẽ hiểu biết điều mình chưa hề nghe; Phi-líp 2:9-11).

Việc lặp lại những lời mở đầu, “CHÚA phán như vầy,” trong câu 8 nhấn mạnh tầm quan trọng của lời tuyên bố tiếp theo. Trong đó, Chúa tiết lộ rằng khi Đấng Mê-si của Ngài rơi vào vực sâu của sự nhục nhã trong cái chết, Ngài đã nghe lời cầu nguyện của Ngài “vào lúc được chấp nhận” và ban cho Ngài sự giúp đỡ “trong ngày cứu rỗi”. Theo Hê-bơ-rơ 5:7, trong những ngày sống trên trần gian, Chúa Giê-su đã dâng lời cầu nguyện của Ngài với nước mắt lên Đấng có thể cứu Ngài khỏi sự chết, và lời cầu nguyện của Ngài đã được nhậm lời vì lòng sùng kính của Ngài. Nội dung của những lời cầu nguyện này và sự đáp lại chúng được tìm thấy trong nhiều Thi thiên. Ví dụ, Thi thiên 21:5 nói về Đấng Mê-si: “Người cầu xin cùng Chúa sự sống, Chúa bèn ban cho người, đến đỗi ban cho người ngày lâu dài đời đời vô cùng” (xem Thi thiên 16:10 Vì Chúa sẽ chẳng bỏ linh hồn tôi trong Âm phủ, cũng không để cho người thánh Chúa thấy sự hư nát.; 22:22 Tôi sẽ rao truyền danh Chúa cho anh em tôi, và ngợi khen Chúa giữa hội chúng). Đức Chúa Trời đã đáp lời cầu nguyện của Chúa Giê-su trong sự phục sinh của Ngài, nhờ đó sự chết đã bị đánh bại mãi mãi. – Sứ đồ Phao-lô áp dụng các cụm từ “kỳ thuận tiện” và “ngày cứu rỗi” trong 2 Cô-rinh-tô 6:2 cho toàn bộ thời kỳ ân điển, bắt đầu từ sự phục sinh của Đấng Christ và kết thúc bằng sự cất lên của các tín đồ.

Kể từ ngày vinh hiển Chúa Giê-su phục sinh, Đức Chúa Trời đã bảo vệ Ngài và một ngày nào đó sẽ chỉ định Ngài “làm giao ước của dân” Ngài. “Giao ước mới” mà Chúa sẽ thiết lập với dân Ngài trên đất trong Vương quốc Thiên niên kỷ dựa trên huyết của Chúa Giê-su và, như thể, được thể hiện bởi chính Ngài (Hê-bơ-rơ 9:11-15). Ngài sẽ thiết lập Đất Hứa bằng cách làm cho nó hoàn toàn thuộc về dân Ngài và sẽ phân phát những phần thừa kế đã bị bỏ hoang từ lâu cho từng chi tộc. Mẫu mực chứa đựng trong các quy định cho “Năm Hân Hỷ” sau đó sẽ tìm thấy sự hoàn thành vinh hiển và trọn vẹn (Ê-sai 49: 8 CHÚA phán như vầy: “Trong thì thuận tiện Ta đã đáp lời ngươi; Trong ngày cứu rỗi Ta đã giúp đỡ ngươi. Ta sẽ gìn giữ ngươi, làm cho ngươi thành giao ước của dân để phục hồi đất, để phân chia các di sản hoang tàn; đối chiếu Lê-vi 25:8-13; Ê-xê-chi-ên 47:13-48:35).

những người phu tù” và “Những kẻ ở trong tối tăm” trong Ê-sai 49: 9 là những người Giu-đa trở về từ khắp mọi nơi trên trái đất, từ sự xa cách với Đức Chúa Trời, đến vùng đất hứa và ánh sáng kỳ diệu của Đức Chúa Trời (câu 9 BMD2002 Để bảo những người phu tù: ‘Hãy đi ra;’ Những kẻ ở trong tối tăm: ‘Hãy chiếu sáng.’ Họ sẽ được chăn giữ trên đường đi và mọi đồi trọc sẽ trở nên đồng cỏ cho họ.; đối chiếu chương 9: 1 Dân đi trong nơi tối tăm đã thấy sự sáng lớn; và sự sáng đã chiếu trên những kẻ ở xứ thuộc về bóng của sự chết; 42:6-7 6 Ta, Đức Giê-hô-va, đã kêu gọi ngươi trong sự công bình; ta sẽ nắm tay ngươi và giữ lấy ngươi. Ta sẽ phó ngươi làm giao ước của dân nầy, làm sự sáng cho các dân ngoại, 7 để mở mắt kẻ mù, làm cho kẻ tù ra khỏi khám, kẻ ngồi trong tối tăm ra khỏi ngục.). Họ sẽ được nuôi dưỡng dồi dào cả về thể chất lẫn tinh thần. Họ sẽ không bị đói khát hành hạ, và ánh nắng thiêu đốt của phương Đông cũng không làm hại họ, vì Đức Chúa Trời sẽ thương xót họ và dẫn họ đến những suối nước (Ê-sai 49: 10 BHM2002 Họ sẽ không đói, không khát; Hơi nóng và mặt trời cũng sẽ không thiêu đốt họ vì Đấng thương xót họ sẽ hướng dẫn, Ngài sẽ dắt họ đến bên suối nước.; đối chiếu Khải Huyền 7:16 BDM2002 Họ sẽ không còn đói khát nữa, cũng chẳng còn bị mặt trời và hơi nóng nung đốt nữa.). Những ngọn núi sẽ trở thành con đường dễ đi cho dân Ngài, và những con đường sẽ được nâng lên và trở nên dễ vượt qua (Ê-sai 49: 11BDM2002 Ta sẽ làm mọi núi Ta thành đường đi và các đường cái Ta sẽ được xây dựng; đối chiếu chương 11:16 Vậy sẽ có một đường cái cho dân sót của Ngài, là những kẻ sót lại bởi A-si-ri, cũng như đã có một đường cái cho Y-sơ-ra-ên trong ngày họ ra khỏi xứ Ê-díp-tô vậy). Thật dễ dàng để nhận ra và hiểu rằng tất cả điều này đều có cả ý nghĩa theo nghĩa đen và nghĩa bóng, mang tính tâm linh trong Vương quốc Thiên niên kỷ.

Từ mọi hướng, các thành viên của dân Israel sẽ đến (Ê-sai 49: 12 BDM2002 Kìa, những người này sẽ đến từ phương xa. Kìa, những người kia sẽ đến từ phương bắc, phương tây và những người nọ đến từ vùng Si-nim.”; đối chiếu câu 22 CHÚA phán như vầy: “Nầy, Ta sẽ giơ tay trên các nước, giương cờ trên các dân thì chúng sẽ bồng các con trai ngươi trong lòng và các con gái ngươi trên vai mà đến.  và Ê-sai 11:12 Chúa sẽ dựng một cây cờ cho các nước; nhóm những người Y-sơ-ra-ên bị đuổi, thâu những người Giu-đa lưu lạc, từ bốn góc đất). Trước sự phục hồi vinh hiển này của dân Chúa, trời đất được kêu gọi cùng hân hoan reo mừng (đối chiếu chương 44:23; 52:9). Khi Chúa cuối cùng thương xót những người bị hoạn nạn (tức là phần còn sót lại) của dân Ngài trên đất, tiếng kêu “Hãy an ủi, hãy an ủi dân ta!” sẽ được hoàn thành trọn vẹn (Ê-sai 49: 13 BDM2002 Hỡi trời hãy hò reo, hỡi đất hãy vui mừng; Hỡi các núi hãy cất tiếng reo hò vì CHÚA đã an ủi dân Ngài và thương xót những người khốn khổ của Ngài; đối chiếu chương 40:1 Đức Chúa Trời của các ngươi phán rằng: Hãy yên ủi, hãy yên ủi dân ta; 51:3 Vì Đức Giê-hô-va đã yên ủi Si-ôn; Ngài đã yên ủi mọi nơi đổ nát của nó. Ngài đã khiến đồng vắng nên như vườn Ê-đen, nơi sa mạc nên như vườn Đức Giê-hô-va; giữa vườn ấy sẽ có sự vui vẻ, mừng rỡ, tạ ơn, và tiếng ca hát.).

nguồn: https://www.imglaubenleben.de/2005/der-knecht-des-herrn/

Ê-sai 49 – Sứ Mệnh Của Đấng Mê-si

Ê-sai 49:6 “Israel là ánh sáng cho dân ngoại” có nghĩa là gì?

Lòng Bàn Tay Của Chúa Giê-su