Ê-sai 49 – Sứ Mệnh Của Đấng Mê-si

Ê-sai 49 – Sứ Mệnh Của Đấng Mê-si

video

Chương này tràn ngập những điều về Chúa Jesus Christ của chúng ta, và những lời được trích dẫn không thể nào được ứng nghiệm trọn vẹn trong bất kỳ nơi nào khác, ngoại trừ Đấng Cứu Rỗi của chúng ta. (Alan Redpath)

A.Đấng Messiah tuyên bố sứ mệnh của Ngài.

1.(1-2) Lời kêu gọi và sự chuẩn bị của Đấng Mê-si.

a.1Hỡi các cù lao, hãy nghe ta! Hỡi các dân xa lạ hãy ghé tai! Như văn cảnh sẽ cho thấy, những lời này đến từ Đấng Mê-si-a, Tôi Tớ của Chúa đã được mặc khải trong các chương trước. Ở đây, Ngài truyền lệnh cho các hải đảo (cù lao) – những vùng đất xa xôi của dân ngoại – hãy lắng nghe Ngài.

b.1bĐức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ: Đấng Mê-si, sau này được mặc khải là Chúa Giê-su Christ, đã được gọi từ trong lòng mẹ. Thực ra, như được chỉ ra trong Mi-chê 5:1, Chúa Giê-su đã được gọi ngay cả trước khi Ngài ở trong lòng Ma-ri, nhưng ở đây Ngài bắt đầu từ điểm mà bất kỳ người nào cũng có thể dễ dàng liên hệ nhất.

Mi-chê 5:1 Hỡi Bết-lê-hem Ép-ra-ta, ngươi ở trong hàng ngàn Giu-đa là nhỏ lắm, song từ nơi ngươi sẽ ra cho ta một Đấng cai trị trong Y-sơ-ra-ên; gốc tích của Ngài bởi từ đời xưa, từ trước vô cùng

c.Ngài 1cđã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta: Điều này đã được ứng nghiệm trong Luca 1:31, khi Đức Chúa Trời, qua thiên sứ Gabriel, đã công bố danh Chúa Jesus trước khi hoài thai trong lòng Maria.

d.2Ngài đã khiến miệng ta giống như gươm bén: Điều này có nghĩa là chính lời của Đấng Mê-si-a có quyền năng và thẩm quyền. Trong khi một số người có thể cần phải vung vũ khí để thể hiện thẩm quyền của mình, thì Đấng Mê-si-a chỉ cần phán.

e.2blấy bóng tay Ngài mà che ta; làm cho ta như tên nhọn, và giấu ta trong bao tên: Đấng Mê-si đã tiên tri rằng Ngài giống như một mũi tên được chế tác và mài giũa cẩn thận để phục vụ Chúa, sẵn sàng được sử dụng đúng lúc. Điều này có lẽ ám chỉ đến những năm tháng “ẩn dật” của Chúa Giê-su, khi Ngài đang núp bóng, như một mũi tên sắc nhọn chờ đợi trong ống tên của Chúa.

2.(3-4) Sự tin tưởng của Đấng Mê-si vào Chúa.

a.3Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta, ta sẽ được sáng danh bởi ngươi: Vì phần còn lại của bối cảnh chương này cho thấy đoạn văn này nói về Đấng Mê-si, tốt nhất nên xem Y-sơ-ra-ên là ám chỉ đến Đấng Mê-si. Làm sao Chúa có thể gọi Đấng Mê-si là Y-sơ-ra-ên ? Thứ nhất, vì Đấng Mê-si đến từ Y-sơ-ra-ên, và là đại diện của dân tộc. Thứ hai, vì Đấng Mê-si làm trọn danh xưng Y-sơ-ra-ên, nghĩa là “được Đức Chúa Trời cai trị”.

i.“Nhìn bề ngoài, câu nói ‘Hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ Ta,’ rõ ràng xác định Tôi Tớ của Đức Giê-hô-va chính là dân tộc Y-sơ-ra-ên. Nhưng nếu đúng như vậy, một mâu thuẫn hiển nhiên sẽ nảy sinh trong Ê-sai 49:5-6, trong đó nhiệm vụ của Tôi Tớ là đưa Y-sơ-ra-ên trở về với Đức Giê-hô-va và về với đất hứa… quan điểm cho rằng “Israel” là danh hiệu của cá nhân Tôi Tớ Đấng Mê-si-a phù hợp nhất với đoạn văn và bối cảnh này” (Lindsey)

b.4Ta có nói rằng: Ta đã làm việc luống công, đã hao sức vô ích và không kết quả. Song lẽ ngay thẳng của ta ở nơi Đức Giê-hô-va, sự ban thưởng cho ta ở nơi Đức Chúa Trời ta: Các dịch giả của bản King James mới không tin những lời này thuộc về Đấng Mê-si, vì họ không viết hoa đại từ “của ta – my”, như họ sẽ làm vậy, nếu họ tin rằng nó nói về Đấng Mê-si. Tuy nhiên, những lời này có thể được đặt một cách tiên tri trong miệng Đấng Mê-si, bởi vì chắc chắn Chúa Giê-su đã bị cám dỗ bởi ý nghĩ nản lòng rằng mọi công việc của Ngài đều vô ích. Tuy nhiên, Ngài đã chiến thắng cám dỗ đó bằng cách tuyên bố: “ Phần thưởng công bằng của ta ở nơi Chúa (bản tiếng anh)”.

i.Khi chúng ta suy ngẫm về những gì – và những ai – mà Chúa Giê-su đã phải làm việc cùng trên đất này, chúng ta chắc chắn phải tin rằng một trong những cám dỗ lớn nhất mà Ngài phải đối mặt là sự nản lòng. Đoạn Kinh Thánh này cho thấy rằng mặc dù Ngài đã thi hành chức vụ trong những hoàn cảnh khó khăn và nản lòng, Ngài không bao giờ đầu hàng sự nản lòng, nhưng luôn đặt niềm tin cậy nơi Chúa.

3.(5-7) Đấng Mê-si chúc phước cho dân Y-sơ-ra-ên và các dân tộc.

a.5Bây giờ, Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ, có khiến ta dẫn Gia-cốp đến cùng Ngài, và nhóm Y-sơ-ra-ên về cùng Ngài; vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta: Điều này cho thấy một khía cạnh quan trọng trong sứ mệnh của Đấng Mê-si là đưa dân Y-sơ-ra-ên trở về với Chúa. Điều này cho thấy dân tộc Y-sơ-ra-ên có một vị trí lâu dài trong kế hoạch của Đức Chúa Trời, và kế hoạch đó sẽ được ứng nghiệm khi toàn thể dân Y-sơ-ra-ên được cứu (Rô-ma 11:26 vậy thì cả dân Y-sơ-ra-ên sẽ được cứu, như có chép rằng: Đấng Giải cứu sẽ đến từ Si-ôn, cất sự vô đạo ra khỏi Gia-cốp;).

b.6Ngài có phán cùng ta rằng: Ngươi làm tôi tớ ta đặng lập lại các chi phái Gia-cốp, và làm cho những kẻ được gìn giữ của Y-sơ-ra-ên lại được trở về, còn là việc nhỏ; ta sẽ khiến ngươi làm sự sáng cho các dân ngoại, hầu cho ngươi làm sự cứu rỗi của ta đến nơi đầu cùng đất: Mặc dù một phần sứ mệnh của Đấng Mê-si hướng đến Y-sơ-ra-ên, nhưng Ngài cũng có sứ mệnh với dân ngoại. Đấng Mê-si sẽ làm gì cho dân ngoại? Ngài sẽ làm sự cứu rỗi của ta đến nơi đầu cùng đất. Đấng Mê-si không chỉ mang lại sự cứu rỗi; Ngài sẽ LÀ… sự cứu rỗi cho đến tận cùng trái đất.

i.“Israel có ánh sáng nhưng cần được phục hồi, trong khi dân ngoại cần cả ánh sáng và sự cứu rỗi.” (Grogan)

c.7aĐức Giê-hô-va, Đấng Cứu chuộc Y-sơ-ra-ên, và Đấng Thánh của Ngài, phán cùng người bị loài người khinh dể, bị dân nầy gớm ghiếc, là người làm tôi kẻ có quyền thế, như vầy: Đức Giê-hô-va phán cùng Đấng Mê-si của Ngài, và tỏ cho thấy Ngài sẽ là Đấng bị loài người khinh dể,chính dân tộc Ngài cũng ghê tởm. Đây là một lời tiên tri quan trọng – nhưng ít được chú ý – về việc nhân loại nói chung và dân Y-sơ-ra-ên nói riêng chối bỏ Đấng Mê-si.

d.7bCác vua sẽ thấy và đứng dậy; các quan trưởng sẽ quì lạy, vì cớ Đức Giê-hô-va là Đấng thành tín, tức là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, là Đấng đã chọn ngươi. Nhưng cuối cùng, Đấng Mê-si sẽ không bị khinh dể hay ghê tởm. Ngài sẽ nhận được sự thờ phượng và tôn vinh xứng đáng, vì Ngài là Đấng được Chúa chọn.

4.(8-12) Vinh quang của chức vụ Đấng Mê-si.

a.8aĐức Giê-hô-va phán như vầy: Ta đã nhậm lời ngươi trong kỳ thuận tiện, đã vùa giúp ngươi trong ngày cứu rỗi. Ta sẽ gìn giữ ngươi: Chúa Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã ban ơn giúp đỡ và gìn giữ Đấng Mê-si-a trong suốt chức vụ trên đất của Ngài. Tuy nhiên, nếu có thời điểm cụ thể nào mà lời hứa này được ứng nghiệm, thì đó là khi Chúa Giê-su chết trên thập tự giá và tin cậy vào lời hứa về sự phục sinh.

i.Thật tuyệt vời khi hình dung Chúa Giê-su an ủi và củng cố tâm hồn Ngài bằng những lời hứa này khi Ngài mong đợi và chịu đựng thử thách trên thập tự giá. Dựa trên lời hứa này, Ngài có thể biết rằng Đức Chúa Trời sẽ lắng nghe, giúp đỡ và gìn giữ Ngài.

b.Ta sẽ 8bphó ngươi làm giao ước của dân, đặng lập lại xứ nầy và chia đất hoang vu làm sản nghiệp cho: Chúa Giê-xu, Đấng Mê-si, không chỉ mang đến một giao ước; Ngài LÀ giao ước cho dân sự.

c.9đặng bảo kẻ bị trói rằng: Hãy ra, và bảo kẻ ở trong nơi tối tăm rằng: Hãy tỏ mình! Họ sẽ chăn thả trên đường, và đồng cỏ họ sẽ ở trên các núi trọi. 10 Họ sẽ không đói không khát, hơi nắng chẳng đốt đến, khí nóng mặt trời chẳng phạm đến nữa: Chức vụ của Chúa Giê-su đã giải thoát mọi người khỏi ách nô lệ và tù đày.

i.Chúa Giê-su giải thoát người bị quỷ ám khỏi xiềng xích và sự hành hạ của quỷ dữ (Mác 5:1-15).

ii.Chúa Giê-su giải thoát người bệnh khỏi sự ràng buộc của bệnh tật (Lu-ca 13:16).

iii.Chúa Giê-su đã giải thoát những người công chính đã chết khỏi nơi giam cầm của họ trong Âm phủ (Ê-phê-sô 4:8 Vậy nên có chép rằng: Ngài đã lên nơi cao, dẫn muôn vàn kẻ phu tù, Và ban các ơn cho loài người.).

iv.Chúa Giê-su giải thoát những người bị ràng buộc bởi tội lỗi và luật pháp (Giăng 8:33-36, 33 Người Giu-đa thưa rằng: Chúng tôi là dòng dõi Áp-ra-ham, chưa hề làm tôi mọi ai, vậy sao thầy nói rằng: Các ngươi sẽ trở nên tự do? 34 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai phạm tội lỗi là tôi mọi của tội lỗi. 35 Vả, tôi mọi không ở luôn trong nhà, mà con thì ở đó luôn. 36 Vậy nếu Con buông tha các ngươi, các ngươi sẽ thật được tự do. | Ga-la-ti 3:22-23 22 Nhưng Kinh thánh đã nhốt hết thảy mọi sự dưới tội lỗi, hầu cho điều chi đã hứa, bởi đức tin trong Đức Chúa Jêsus Christ mà được ban cho những kẻ tin. 23 Trước khi đức tin chưa đến, chúng ta bị nhốt dưới sự canh giữ của luật pháp mà chờ đức tin phải bày ra).

d.10bvì Đấng thương xót họ sẽ dắt dẫn, đem họ đến gần suối nước: Theo nghĩa trực tiếp, điều này ám chỉ sự chu cấp và gìn giữ của Đức Chúa Trời cho những người lưu đày từ Ba-by-lôn trở về Giu-đa, thông qua bàn tay vô hình của Đấng Mê-si. Theo nghĩa rộng hơn, nó nói về lòng thương xót và sự chu cấp của Đức Chúa Trời cho con người khi họ trở về với Ngài trong những ngày sau rốt, khi họ đến từ nơi xa (c.12).

e.11Ta sẽ làm cho mọi núi ta nên đường phẳng, và các đường cái ta sẽ được sửa sang: Những ngọn núi chắn đường trở về của những người phu tù – cả trong tương lai gần và xa – dường như sẽ cản trở ý định của Chúa. Nhưng chúng sẽ không làm được điều đó.

i.Lưu ý rằng ở đây nói mỗi một ngọn núi (BDM2011). “Không có ngoại lệ nào trong từ ngữ vĩ đại nhưng nhỏ bé đó, tất cả. Không có gì trong cuộc sống – không chướng ngại vật, không cô đơn, không thử thách, không đau buồn – mà không phải là con đường dẫn đến phước lành dồi dào nhất của Chúa. Không có tình huống vướng mắc nào, không có gì bạn có thể hình dung được, nhưng điều này có thể là một phần trong cách Chúa biến ngọn núi của Ngài thành con đường giải thoát.” (Redpath)

ii.Hãy lưu ý rằng câu này nói về mỗi ngọn núi của Ta. Những ngọn núi chắn đường vẫn là những ngọn núi của Chúa, được phép ở đó vì một mục đích. Và mục đích không phải là để hành hạ bạn, hay vì Ngài ghét bạn. Mỗi ngọn núi đều có một mục đích yêu thương và khôn ngoan, và Chúa muốn biến mỗi ngọn núi của Ta thành một con đường.

iii.“[Khi bạn] cam kết trọn đời mình với Chúa Giê-su Christ mà không chút do dự, thì bạn có thể đến gặp gỡ những ngọn núi và vượt qua những trở ngại trong Chúa Giê-su – không phải để gặp gỡ chúng bên ngoài Ngài, mà là trong Chúa Giê-su. Nếu bạn làm được điều đó, thì ngọn núi giữa bạn và miền đất phước lành của Chúa sẽ trở thành con đường dẫn vào đó.” (Redpath)

f.12Nầy, những kẻ nầy sẽ đến từ nơi xa; kìa, những kẻ kia sẽ đến từ phương bắc, những kẻ nọ từ phương tây, và những kẻ khác từ xứ Si-ni: Một số người cho rằng Si-ni nằm ở Ai Cập; những người khác cho rằng nó nằm ở Trung Quốc. Ý tưởng là Đức Chúa Trời sẽ đưa những người bị lưu đày trở về (đặc biệt là trong sự ứng nghiệm xa xôi) từ mọi nơi có thể tưởng tượng được.

i.“’Si-ni’ có lẽ là Aswan, gần biên giới phía nam của Ai Cập…. Điều này giả định rằng ‘Si-ni’ bắt nguồn từ sewenim …. Nếu Văn bản Masoretic là chính xác, thì một cách giải thích lâu đời đã kết nối Si-ni với Trung Quốc.” (Wolf)

ii.Grogan đưa ra một góc nhìn khác về Si-ni: “Rất có thể Ê-sai đã cố tình che giấu sự thật. Ngay cả những nơi chưa được vẽ trên bản đồ cũng được Chúa biết đến, và ngay cả từ đó, Ngài cũng sẽ quy tụ những người hành hương của mình.”

B.Lòng thành tín của Chúa đối với Si-ôn.

1.(13-14) Đức Giê-hô-va được ngợi khen vì lòng nhân từ đối với Si-ôn – và có lời phản đối được nêu lên.

a.13Hỡi trời, hãy hát! Hỡi đất, hãy vui mừng! Hỡi các núi, hãy lên tiếng hát xướng! Vì Đức Giê-hô-va đã yên ủi dân Ngài, cũng thương xót kẻ khốn khó: Người ta cho rằng dân mà Chúa đã an ủi sẽ ngợi khen Ngài; ở đây, Chúa kêu gọi chính tạo vật cùng cất tiếng ngợi khen tất cả những gì Đấng Mê-si đã làm.

b.14Si-ôn từng nói rằng: Đức Giê-hô-va đã lìa bỏ ta; Chúa đã quên ta: Giữa lúc dân chúng ca ngợi Đấng Mê-si và công cuộc cứu rỗi của Ngài, Si-ôn – nói về ngọn đồi cao nhất Giê-ru-sa-lem, và do đó là nơi cư ngụ của dân Chúa—đã lên tiếng phản đối. Si-ôn tin rằng: “ Đức Giê-hô-va đã lìa bỏ ta; Chúa đã quên ta

i.Phần còn lại của Ê-sai 49 và Ê-sai 50 sẽ trả lời câu hỏi này. Vì bị lưu đày ở Ba-by-lôn, Si-ôn tự hỏi: “Liệu Đức Chúa Trời có thực sự quan tâm đến chúng ta không?” Đức Chúa Trời sẽ trả lời câu hỏi mà nhiều người đã hỏi từ đó đến nay, với quyền năng và sự hiểu biết sâu sắc.

2.(15-18) Đức Chúa Trời quan tâm, và Chúa tuyên bố tình yêu và lòng thành tín của Ngài đối với Si-ôn.

a.15Đàn bà há dễ quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao? Dầu đàn bà quên con mình, ta cũng chẳng quên ngươi? Mặc dù thỉnh thoảng có những câu chuyện kỳ lạ về sự tàn ác không thể diễn tả được, nhưng ai cũng biết rằng người phụ nữ sẽ không bao giờ quên đứa con đang bú của mình. Tuy nhiên, Chúa phán: “Dù chúng có quên, nhưng Ta sẽ không quên ngươi”. Tình yêu thương của Chúa dành cho dân Ngài lớn hơn lòng tận tụy của người phụ nữ dành cho đứa con đang bú.

b.16aNầy ta đã chạm ngươi trong lòng bàn tay ta: Điều này được ứng nghiệm rõ ràng và tuyệt đẹp trong đôi bàn tay mang dấu đinh của Chúa Giê-su. Như Chúa Giê-su đã nói với Tô-ma trong lần hiện ra sau khi phục sinh, hãy nhìn xem tay Ta (Giăng 20:27). Khi chúng ta nhìn thấy đôi bàn tay mang dấu đinh của Chúa Giê-su, chúng ta thấy Ngài đã ghi khắc chúng ta trong lòng bàn tay Ngài. Với tình yêu thương như thế, làm sao Đức Chúa Trời có thể quên dân Ngài?

c.16bcác tường thành ngươi thường ở trước mặt ta luôn:Tường thành” ám chỉ tường thành Giê-ru-sa-lem, tượng trưng cho sức khỏe, sức mạnh, sự thịnh vượng và an ninh của dân Chúa. Đức Chúa Trời luôn quan tâm đến tình trạng của dân Ngài, bất chấp sự phản đối của một Si-ôn đầy nghi ngờ.

d.17Con cái ngươi chóng về; kẻ phá hại hủy diệt ngươi sẽ khỏi giữa ngươi 18 Hãy liếc mắt xem xung quanh ngươi: những kẻ nầy đều nhóm lại và đến cùng ngươi! Đức Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ngươi sẽ mặc lấy những kẻ nầy như đồ trang sức, và dùng mà thắt đai như nàng dâu mới!: Chúa sẽ đưa con cái Si-ôn bị lưu đày và bị giam cầm trở về Đất Hứa, và đây sẽ là đồ trang sức cho dân Chúa. Tình yêu thương và lòng thành tín của Chúa đối với Si-ôn cũng được thể hiện qua lời hứa của Ngài về tương lai của họ. Điều này không chỉ được thể hiện qua quá khứ và hiện tại, mà còn qua những kế hoạch tương lai của Ngài dành cho họ.

i.Lời hứa này đã được ứng nghiệm một phần khi những người lưu đày từ Babylon trở về nhưng cuối cùng sẽ được ứng nghiệm khi dân Israel được tập hợp lại vào những ngày sau rốt.

3.(19-26) Đức Chúa Trời quan tâm, và Ngài hứa và khẳng định phước lành cho Si-ôn.

a.19-20 19 Thật, các nơi đổ nát, hoang vu, xứ bị phá hại của ngươi, nay có đông người ở thành ra chật hẹp quá. Những kẻ nuốt ngươi sẽ lánh xa ngươi. 20 Con cái mà ngươi sẽ có, sau khi bị mất những đứa khác, sẽ nói vào tai ngươi rằng: Đất đai chật hẹp quá cho tôi; hãy sắm chỗ cho tôi, đặng tôi ở đây: Khi Đức Giê-hô-va đem con cái Si-ôn trở về Y-sơ-ra-ên, họ sẽ làm cho đất đầy dẫy vinh quang.

b.21-24 21 Chắc ngươi sẽ tự nói trong lòng rằng: Ai đã sanh sản cho ta những đứa nầy? Ta đã mất hết con cái; ta đã son sẻ, bị đày và lưu lạc? Vậy thì ai đã nuôi những đứa nầy? Nầy, ta đã ở một mình, những đứa nầy có bởi đâu? 22 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ giá tay trên các nước, dựng cờ ta trong các dân. Bấy giờ chúng sẽ bồng các con trai ngươi, vác các con gái ngươi trên vai mà đến. Phước lành lớn lao của con cái Si-ôn trở về – được ứng nghiệm cả gần lẫn xa – sẽ đến như một bất ngờ đáng kinh ngạc. Phước lành của Đức Chúa Trời dường như đến từ hư không. Mặc dù lời hứa dường như quá tốt đẹp để có thể là sự thật, Đức Chúa Trời xác nhận nó bằng một lời thề với các dân tộc (c.22 NKJV). Đức Chúa Trời sẽ giải cứu dân Y-sơ-ra-ên khỏi cả cảnh lưu đày trước mắt lẫn sau cùng. Câu 22b: “Nầy, ta sẽ giá tay trên các nước, dựng cờ ta trong các dân: bản dịch NKJV dịch là “Ta sẽ giơ tay xác nhận bằng một lời thề với các dân tộc“.

i.23Các vua sẽ làm cha nuôi ngươi, các hoàng hậu sẽ làm mụ vú ngươi; họ sẽ cúi mặt sát đất ở trước mặt ngươi; liếm bụi dưới chân ngươi; ngươi sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va, và những kẻ trông cậy ta sẽ chẳng hổ thẹn. 24 Vậy của cải bị người mạnh bạo cướp lấy, há ai giựt lại được sao? Người công bình bị bắt làm phu tù, há ai giải cứu được sao?: “Calvin và hầu hết các nhà chú giải đều tin rằng văn bản này dạy rằng một ngày nào đó, những người vĩ đại nhất trong dân tộc sẽ yêu thương và chăm sóc con cái của Hội Thánh. Văn bản này thường được dùng để làm bằng chứng cho tính chính danh của nhà nước giáo hội (hay giáo hội nhà nước); tuy nhiên, ở đây, nhà tiên tri không nghĩ đến Giáo Hội, mà là Israel tương lai.” (Bultema)

ii.Clarke luận về câu “họ sẽ cúi mặt sát đất ở trước mặt ngươi; liếm bụi dưới chân ngươi: “Do đó, những cách diễn đạt này của nhà tiên tri chỉ là những hình ảnh thơ ca chung, lấy từ phong tục của đất nước, để biểu thị sự tôn trọng và kính trọng lớn lao: và những hình ảnh thơ ca tuyệt vời như vậy, thường xuất hiện trong các tác phẩm tiên tri, chỉ nhằm mục đích mở rộng chung về chủ đề, chứ không phải là những dự đoán cần được hiểu và ứng nghiệm chính xác theo từng chữ.”

iii.”liếm bụi dưới chân ngươi” ám chỉ đến vinh dự lớn lao mà các bậc vĩ nhân trên thế giới sẽ dành cho Israel. Chính dựa trên câu này mà mới có tục lệ hôn chân Đức Giáo Hoàng.” (Bultema)

c.25-26 25 Song Đức Giê-hô-va phán như vầy: Thật, những kẻ bị người mạnh bạo bắt lấy, sẽ được cứu thoát, mồi của người đáng sợ sẽ bị giựt lại. Vì ta sẽ chống cự kẻ đối địch ngươi, và chính ta sẽ giải cứu con cái ngươi. 26 Ta sẽ làm cho kẻ hiếp đáp ngươi tự ăn thịt mình, say vì máu mình, như vì rượu mới; cả loài xác thịt sẽ biết ta, Đức Giê-hô-va, là Đấng Cứu ngươi, Đấng chuộc ngươi, tức là Đấng Toàn năng của Gia-cốp!: Ba-by-lôn, đế quốc hùng mạnh, đã bắt Si-ôn làm tù binh. Nhưng ngay cả họ cũng sẽ bị bắt lấy. Đức Chúa Trời sẽ bày tỏ sức mạnh và tình yêu thương của Ngài dành cho Si-ôn bằng cách ban cho Ba-by-lôn những gì Ba-by-lôn đã ban cho Si-ôn, mặc dù họ nghĩ rằng điều đó khó xảy ra, như được thể hiện qua câu hỏi trong Ê-sai 49:24 BHĐ Có thể nào giật lại chiến lợi phẩm từ tay kẻ mạnh không?  Người công chính bị cầm tù có được giải cứu chăng?.

i.Điều này đúng với Si-ôn khi được giải thoát khỏi ách nô lệ ở Ba-by-lôn; và càng đúng hơn với những người được giải thoát khỏi ách nô lệ của Sa-tan. Chúa Giê-su đã nói về việc tước đoạt Sa-tan trong Lu-ca 11:21-22: 21 Khi một người mạnh sức cầm khí giới giữ cửa nhà mình, thì của cải nó vững vàng. 22 Nhưng có người khác mạnh hơn đến thắng được, thì cướp lấy khí giới người kia đã nhờ cậy, và phân phát sạch của cải.

ii.“Hình ảnh ăn thịt và uống máu của chính mình gợi lên nỗi kinh hoàng của tình trạng bị bao vây. Thực tế là những kẻ chống đối Chúa và dân Ngài phải trải qua sự tự hủy diệt của tội lỗi – một đặc điểm thường thấy trong các cuộc chiến của Chúa.” (Motyer)

nguồn
https://enduringword.com/bible-commentary/isaiah-49/